Bởi vì ngày mai đã là ngày bắt đầu kỳ thi cuối kỳ đầy cam go, cộng thêm việc trạng thái tinh thần hiện tại đang vô cùng tồi tệ sau trận cãi vã, Giang Quyện quyết định xin phép người hâm mộ và tắt luồng trực tiếp sớm hơn mọi ngày. Nàng uể oải rời khỏi bàn máy tính, đi vào phòng tắm. Khi nàng tắm rửa xong xuôi, mang theo một thân đầy hơi nước bước ra khỏi phòng tắm thì bầu trời bên ngoài cửa sổ cũng vừa vặn sập tối không được bao lâu.
Nữ sinh lững thững đi tới cầm lấy chiếc máy sấy tóc đang vứt lăn lóc trên giường, kéo ghế ngồi xuống trước bàn học. Nàng đưa tay cẩn thận điều chỉnh lại một chút phương hướng của chiếc gương trang điểm cho vừa tầm mắt, dùng những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc đen nhánh vẫn còn đang ướt nhẹp. Nàng đẩy nhẹ chốt mở, tiếng máy sấy bắt đầu vang lên ro ro.
Tiếng gió thổi vù vù, đánh trống reo hò ầm ĩ ở bên tai, thế nhưng âm thanh ồn ào đó lại hoàn toàn không thể nào kéo trở về được những suy nghĩ đang không ngừng trôi dạt của nàng. Đôi mắt màu xanh lam vô hồn nhìn chằm chằm vào trong gương, đôi tay chỉ là đang giống như một cỗ máy, cơ giới lặp đi lặp lại những động tác sấy tóc quen thuộc một cách vô thức. Chính bản thân nàng cũng không biết rốt cuộc là lúc này trong đầu mình đang suy nghĩ cái gì nữa.
Tắt máy sấy tóc đặt sang một bên mặt bàn, Giang Quyện vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại di động lên. Ngón tay nàng khẽ chạm, mở khóa màn hình rồi liếc mắt nhìn vào đó một cái.
Giao diện ứng dụng vẫn còn đang dừng lại ở cửa sổ trò chuyện WeChat giữa nàng cùng với [A Cố Ngôn].
Trên màn hình hiển thị những con số vô hồn: Cuộc gọi thoại kết thúc lúc 17:14. Thời gian nói chuyện trời đất kéo dài 27 phút 23 giây.
Nàng lại đưa mắt nhìn lên góc trên cùng bên phải của màn hình để xem thời gian hiện tại: 20:13.
Đã một tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua kể từ cái lúc nàng giận dỗi cúp máy. Nam sinh bặt vô âm tín, hoàn toàn không có lấy một tin nhắn dỗ dành hay một cuộc gọi lại nào để giải thích, hồi phục.
Đại não của Giang Quyện bỗng chốc trở nên vô cùng hỗn loạn. Cảm giác tủi thân dâng trào khiến lồng ngực nàng dường như bị một trận thủy triều dâng lên nhấn chìm. Trong không khí phảng phất như hiện ra cái mùi vị mặn chát của nước biển, muộn phiền, nghẹn ứ đến mức làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông.
Nàng dứt khoát đưa tay nhổ phích cắm máy sấy ra khỏi ổ điện. Cũng không thèm màng đến việc thay đi chiếc khăn tắm đang quấn hờ hững trên người, nàng xoay người lại, trực tiếp buông thả cả cơ thể gầy gò ngã ập xuống, mặt hướng thẳng xuống giường chiếu mà cắm tiếp. Nàng đem toàn bộ khuôn mặt tinh xảo của mình vùi sâu vào trong lớp đệm chăn mềm mại, nhắm nghiền hai mắt lại, ngực phập phồng, chậm rãi hô hấp lấy từng ngụm không khí để cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn nhịp.
Không hề nghi ngờ gì nữa, nàng biết rõ bản thân mình cực kỳ ưa thích Cố Ngôn. Thậm chí có thể nói là yêu hắn rất nhiều. Nhưng mà, đối với một người có quá khứ đầy vết thương và luôn phải gồng mình tự lập như nàng, tình yêu không bao giờ là toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời này. Nàng có thể vì tình yêu, vì hắn mà chủ động lùi bước, làm ra những thay đổi tích cực, gỡ bỏ đi lớp gai nhọn của mình. Thế nhưng, sự thay đổi đó tuyệt đối không phải là một sự thỏa hiệp vô điều kiện, không có hạn cuối. Nàng không thể vì yêu một người mà đánh mất đi lòng tự trọng, vứt bỏ đi giới hạn của bản thân để rồi cuối cùng bị nhào nặn đến mức bộ mặt hoàn toàn thay đổi, biến thành một cái bóng ăn bám, ỷ lại vào người khác.
Nếu như biến thành một kẻ yếu đuối như vậy, một Giang Quyện như thế... đừng nói là Cố Ngôn sẽ chán ghét, mà ngay cả chính bản thân nàng soi gương cũng sẽ không thể nào nhận ra nổi mình nữa.
Nằm úp sấp một lúc lâu, lý trí dần quay trở lại. Nàng tự trấn an mình: Có thể chỉ là do ban chiều lúc cãi vã, cả hai đều đang mất bình tĩnh nên lời nói chưa được diễn đạt một cách rõ ràng, dẫn đến hiểu lầm ý tốt của nhau. Bọn hắn thực sự cần phải ngồi xuống đối mặt và câu thông, nói chuyện với nhau nhiều hơn. Bất quá... nghĩ đến sự im lặng suốt một tiếng rưỡi qua, trái tim nàng lại thắt lại. Nam sinh có vẻ như đang thực sự bực bội, đang giận dỗi nàng nên mới cố tình không thèm nhắn tin, không muốn cho nàng cơ hội này để làm hòa.
Dĩ vãng giữa hai người cũng đã từng xảy ra qua một vài tình huống mâu thuẫn tương tự. Ngày đó... những ký ức sống động lại ùa về. Nàng vẫn còn nhớ rất rõ ràng cái buổi tối ở khu phố đi bộ đông đúc. Dòng người qua lại tấp nập, ồn ào giống như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi đi mọi thứ. Nhưng cũng chính ngay tại cái đêm hôm đó, Giang Quyện đã lần đầu tiên trong đời, tại ngay giữa dòng nước suối lạnh lẽo của đài phun nước, nàng đã mò tới, nắm giữ được một thứ bảo vật vô giá chỉ thuộc về riêng một mình nàng - một người bằng hữu chân chính, một người yêu nàng bằng cả sinh mệnh.
Nàng tự hỏi, vào cái ngày xảy ra tranh cãi ở phố đi bộ đó, nếu như lúc nàng quay lưng bỏ đi, nam sinh đã không có chủ động quay đầu lại, không có đứng đó ngoan ngoãn chờ đợi nàng... thì liệu rằng hết thảy mọi chuyện xảy ra sau này có thể hay không cũng sẽ trở nên không giống nhau? Bọn họ có thể đã lướt qua đời nhau mãi mãi.
Thật rất khó để có thể nói rõ ràng được rằng, rốt cuộc là do Giang Quyện đã may mắn tìm được Cố Ngôn, hay là do Cố Ngôn đã dang tay nhặt được một Giang Quyện vỡ nát mang về sưởi ấm.
Trên đời này hoàn toàn chưa từng có cái gì gọi là định mệnh hay mệnh trung chú định cả. Hết thảy những sự gắn kết, những yêu thương mà bọn họ có được ngày hôm nay, tất cả đều là một cái kỳ tích do chính bọn họ nỗ lực tạo ra, một cái kỳ tích duy nhất không thể nào phỏng chế hay sao chép được.
Nữ sinh khẽ thở dài, từ từ nghiêng người sang một bên. Nàng vươn tay ra, đầu ngón tay điểm nhẹ một chút lên cái trán phồng phồng của con thỏ bông tiểu thư đang dựa vào tường. Giọng nàng vỡ ra, nói khẽ với một chút tủi thân nũng nịu: "Mày nói xem, tao cũng không thể lúc nào cũng cứng đầu, bắt ba ba của mày phải là người chủ động chạy tới chạy lui, cúi đầu nhận sai dỗ dành tao mãi được, đúng hay không?"
Con thỏ bông tiểu thư bị ngón tay nàng đẩy nhẹ, thân hình mập mạp hướng về phía sau đổ một chút rồi lập tức theo đà lắc lư nảy trở về vị trí cũ. Cái điệu bộ gật gù lên xuống đó thoạt nhìn trông giống như nó đang hoàn toàn đồng ý, giống như đang gật đầu tán thành với quyết định của nàng vậy.
Nhìn hành động ngộ nghĩnh của con thỏ, khóe môi Giang Quyện hơi câu lên, nở một nụ cười nhẹ nhõm. Gạt bỏ đi cái tôi cao ngạo thường ngày, nàng dùng hai tay chống đỡ xuống mặt giường đệm, dứt khoát ngồi bật dậy. Chiếc khăn tắm đang quấn trên người bị nữ sinh không thương tiếc ném phăng sang một góc giường. Nàng đi chân trần trên sàn gỗ, nhanh chóng bước đến trước tủ quần áo trong phòng giữ quần áo, nâng lên một bộ quần áo mặc ra ngoài để chuẩn bị đi tìm hắn. Nàng muốn đi tìm đáp án cho tình yêu của mình.
Trong khi đó, ở một diễn biến khác.
Khi Cố Ngôn trèo qua bức tường rào thấp lè tè phía sau trường để leo tường trở về, thì sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen như mực. Bởi vì tính toán sai lệch, cộng thêm đoán chừng là lúc này đã sắp đến cái giờ giới nghiêm, cửa khu túc xá cấm ra vào ban đêm chuẩn bị đóng cửa, nên dọc theo đường đi trong khuôn viên trường, hắn gần như cũng không nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ một học sinh nào lảng vảng bên ngoài.
Hắn dọc theo con đường nhỏ chạy ngang qua lầu dạy học để đi tắt đến khu thao trường. May mắn thay, đi được một đoạn thì xem như hắn cũng gặp được một cô bạn nữ sinh có thân hình hơi mập mạp, trên tay đang mang theo một cái túi nhựa đựng đồ ăn vặt, đang vội vội vàng vàng rảo bước về phía ký túc xá.
Hắn lập tức tăng tốc, bận rộn lo lắng chạy tới phía sau lưng cô gái, trong miệng không ngừng hô hào gọi với theo: "Bạn học ơi! Bạn học phía trước ơi, dừng lại một chút!"
Nữ sinh kia dường như đang vội, lúc đầu nghe được âm thanh gọi với theo thì vẫn không chịu dừng lại bước chân, cứ thế cắm cúi đi thẳng. Phải đợi cho đến khi tiếng bước chân của Cố Ngôn đuổi theo lộp cộp sát phía sau lưng càng ngày càng gần, nàng mới giật mình dừng lại thân hình, xoay người nhìn lại.
Tiếp đó, khi nàng ở một khoảng cách gần như vậy, trực diện nhìn xem cái khuôn mặt điển trai không góc chết, mang đậm khí chất ngỗ ngược của Cố Giáo bá... thì nhịp tim của cô nàng lập tức đập liên hồi. Đầu óc cô nàng trống rỗng, lại một cái nghi vấn to đùng xông ra trong đầu: Khoan đã, Cố Ngôn đang gọi mình sao? Hắn có phải hay không là bị hoa mắt, trong đêm tối nên nhận lầm mình với người khác rồi không? Hắn đã có Nữ vương Giang Quyện rồi cơ mà?
Cô nàng đầu tròn khẩn trương đến mức hai tay nhéo nhéo vào nhau, ngón tay xoắn xuýt vào vạt áo, cẩn thận từng li từng tí, thận trọng lên tiếng xác nhận: "Cái kia... Cố đồng học, cậu... cậu là đang gọi tớ sao?"
"A, đúng rồi, là tôi gọi cậu." Cố Ngôn thở hắt ra một hơi, bồi thêm một câu hỏi gấp gáp: "Cái kia, bạn học, cậu có mang theo điện thoại di động trên người không?"
"???"
Nghe thấy lời đề nghị mượn điện thoại đó, nữ sinh đầu tròn triệt để đứng hình. Hai mắt cô nàng sáng rực lên như đèn pha ô tô. Chẳng lẽ nào... nửa đêm thanh vắng, trên trời bỗng nhiên lại rớt xuống một cục nợ đào hoa to đùng đập trúng đầu mình? Đây chẳng lẽ là cái tiết tấu bá đạo muốn xin phương thức liên lạc, xin tài khoản WeChat để kết bạn làm quen trong truyền thuyết hay sao?
Bị sự ảo tưởng màu hồng làm cho lu mờ lý trí, động tác thân thể của cô nàng còn phản ứng nhanh hơn cả tư duy não bộ. Nữ sinh vô ý thức giơ luôn cánh tay trái đang cầm chặt chiếc điện thoại đang sáng màn hình lên, đưa thẳng ra trước mặt nam sinh như dâng hiến bảo vật.
Cố Ngôn đương nhiên không rảnh để quan tâm đến biểu cảm kỳ quái của cô nàng. Hắn chỉ cần liếc mắt một cái, nhanh chóng lướt qua cái màn hình điện thoại đang sáng để xem giờ. Dãy số hiển thị: 20:21.
Hơn tám giờ tối rồi sao? Cố Ngôn thầm nhẩm tính trong đầu. Giờ này chắc chắn nàng vẫn còn đang ngồi trước máy tính, mở trực tiếp livestream đánh game kiếm tiền như mọi ngày. Vẫn còn kịp, hắn phải đi tìm nàng.
"Cảm tạ cậu a."
Nam sinh khách sáo ném lại một lời cảm ơn ngắn gọn như vậy. Xong xuôi, hắn cũng không thèm xin xỏ thêm số điện thoại hay WeChat gì sất, mà dứt khoát xoay người, co cẳng chạy biến đi mất hút vào trong màn đêm, bỏ lại cô nàng đầu tròn đứng ngơ ngác hóng gió lạnh với trái tim vỡ vụn.
Khoảng thời gian đó, Giang Quyện cũng đã ăn mặc chỉnh tề, khoác vội một chiếc áo cardigan mỏng đi xuống lầu. Nàng cắm đầu cắm cổ hướng thẳng về phía khu vực ký túc xá nam, nơi Cố Ngôn đang ở phương hướng mà đi đến.
Dù sao thì từ chiều đến giờ, Cố Ngôn không chỉ có chuyện là không thèm bắt máy, không chịu nhận cuộc gọi giọng nói của nàng, mà hắn thậm chí ngay cả một dòng tin nhắn, một cái icon hội phục đánh chữ để giải thích lấy một câu cũng không hề có. Sự im lặng đáng sợ này đối với một người con gái vốn dĩ đã là một cái cá thể cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn như nàng mà nói, quả thực là một đòn tra tấn tâm lý dã man.
Trong lòng nàng lúc này ngổn ngang trăm mối, càng suy nghĩ lung tung thì lại càng cảm thấy không nắm chắc được đoạn tình cảm này. Nỗi sợ hãi mất đi hắn hóa thành động lực, dưới chân nàng bước chân ngược lại là mỗi lúc một dồn dập, càng lúc càng nhanh hơn. Từ những bước đi vội vã ban đầu, nàng đã chuyển hẳn sang thành chạy bộ, hớt hải chạy băng qua sân trường vắng lặng.
Đang cắm đầu chạy tới một khúc rẽ gần sân bóng, nàng đột nhiên đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi, quen thuộc.
Mùi hương bạc hà mát lạnh xộc thẳng vào mũi. Giang Quyện ngẩng phắt đầu lên. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt đang nhễ nhại mồ hôi vì chạy bộ của Cố Ngôn hiện ra rõ mồn một. Cả hai đều sững sờ nhìn nhau, lồng ngực phập phồng thở dốc.
"Em... em định đi đâu giờ này?" Cố Ngôn nhíu mày hỏi trước.
Giang Quyện chớp chớp mắt, lúng túng đảo mắt sang chỗ khác, vội vàng tìm một cái cớ vụng về để che giấu sự lo lắng của mình: "Em... em đi siêu thị mua chút đồ vật lặt vặt thôi."
Nghe cái lý do ngốc nghếch đó, Cố Ngôn nhếch mép. Hắn thừa biết nàng đang đi đâu, nhưng cũng không vạch trần. Hắn lặp lại y nguyên câu nói của nàng bằng một giọng điệu trêu chọc, đem nữ sinh lời nói còn nguyên lại nói một lần: "À, ra là đi siêu thị mua chút đồ vật lặt vặt sao?"
Giang Quyện đỏ bừng mặt, xấu hổ muốn đào hố chui xuống đất. Cố Ngôn thấy vậy thì trong lòng mềm nhũn. Hắn dứt khoát tiến lên một bước, giang hai cánh tay ra, đưa tay đi ôm lấy bờ vai gầy guộc của nàng kéo vào lòng.
Bị ôm đột ngột, Giang Quyện giật mình, theo phản xạ có chút dỗi hờn, thân thể lùi lại một bước, lại bị né tránh cái ôm của hắn. Nhưng Cố Ngôn mặt dày vô sỉ, làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc. Hắn lại một lần nữa sấn tới, vòng tay siết chặt lấy người nàng. Lần này, nữ sinh không có đi trốn nữa. Nàng chỉ là ở tại trong lồng ngực rộng lớn, ấm áp của hắn làm bộ làm tịch, tượng trưng mà vặn vẹo, nhẹ giãy dụa một chút cho có lệ. Tiếp đó, nàng dứt khoát dựa hẳn vào ngực hắn, nghiêng mặt qua, đem môi kề sát tại bên tai nam sinh, bắt đầu dùng cái giọng điệu tủi thân, ủy khuất lên án tội lỗi của hắn:
"Anh là đồ đáng ghét! Tại sao lúc chiều em gọi điện, vì cái gì anh lại không nghe máy? Vì sao không tiếp cuộc gọi giọng nói của em?"
Nghe thấy giọng nói nghẹn ngào mang theo sự hờn trách đó, trái tim Cố Ngôn như bị nhéo một cái đau điếng. Hắn vội vàng cúi đầu, xoa xoa lưng nàng dỗ dành: "A? Oan uổng cho anh quá! Anh chiều nay ra ngoài tâm trạng không tốt nên đi dạo, lúc đi vội quá nên quên mang theo điện thoại di động ở nhà, hoàn toàn không biết là em có gọi tới a."
Nhận được câu trả lời hợp lý, biết rõ được sự thật là hắn không phải đang cố ý chiến tranh lạnh hay muốn tránh đi chính mình, tảng đá đè nặng trong lòng Giang Quyện rốt cuộc cũng được gỡ bỏ. Nàng thoải mái trong lòng không ít. Những ủy khuất, sợ hãi bay biến sạch sẽ.
Nàng thả lỏng cơ thể, vươn hai tay ra, trở tay ôm siết lấy, vây quanh ở nam sinh hông. Nàng ngoan ngoãn tựa cằm lên ngực hắn, hơi ngước cái cằm thanh tú lên, dùng cặp mắt xanh thẳm hãy còn đang ươn ướt, ướt nhẹp vì kích động nhìn chằm chằm về phía hắn, tò mò hỏi: "Vậy cả buổi tối nay không cầm điện thoại, anh đã đi đâu?"
Cố Ngôn mỉm cười, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng cọ xát một chút mũi mình vào cái trán bướng bỉnh của nữ sinh. Hắn thành thật hồi đáp: "Ân, lúc chiều cãi nhau xong anh thấy ngột ngạt quá, nên leo tường trốn ra ngoài, đi tới phía ngoài cái công viên công cộng ở gần đây để tản bộ hóng gió trong chốc lát."
Hắn hơi ngưng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia tinh quái, nói tiếp: "Ân... không chỉ hóng gió đâu. Lúc đó rảnh rỗi quá, anh còn đứng xem một hồi lâu mấy cái đại gia, đại mụ, mấy ông bà lão tập dưỡng sinh, nhảy quảng trường múa cặp với nhau nữa đấy."
Nhắc đến chuyện khiêu vũ quảng trường, Giang Quyện lập tức nhớ lại cái viễn cảnh hài hước mà hắn từng vẽ ra lúc trưa. Nàng bật cười khúc khích, vùi mặt vào ngực hắn cọ cọ.
Nam sinh cũng khẽ cười một tiếng. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, chậm rãi đem cằm gác lên, đem đầu gối lên trên bờ vai gầy của nữ sinh. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương chanh sả dịu nhẹ trên người nàng, giọng nói bỗng trở nên vô cùng thâm tình, chậm rãi tâm sự:
"Đúng vậy a. Anh biết với cái tính cách kiêu ngạo này của em, thì cho dù có già đi nữa, em về sau cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ đi ra ngoài đường nhảy mấy cái điệu múa quảng trường đó đâu."
"Thế nhưng là... em biết không? Ngay tại cái nháy mắt khi anh đứng một mình trong công viên, nhìn những người già đó nắm tay nhau khiêu vũ dưới ánh trăng... trong đầu anh, anh đột nhiên đã hiểu ra được một sự kiện. Một cái đáp án cho tất cả những tranh cãi của chúng ta."
0 Bình luận