Bên trong căn hộ của gia đình họ Cố, bầu không khí tĩnh mịch đến mức Cố Ngôn có thể nghe rõ từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực mình.
Sau khi nghe tiếng mở cửa khóa mật mã từ ngoài phòng khách, hắn đã dùng tốc độ ánh sáng vơ vét toàn bộ đống chiến lợi phẩm vương vãi trên nệm, nhét vội vã xuống dưới lớp chăn bông dày cộp, rồi phi thân ngồi đè lên trên như một con gà mái mẹ đang ấp trứng. Hắn vừa mới yên vị được vỏn vẹn ba giây thì tiếng bước chân gõ cộc cộc của giày cao gót đã tiến đến rất gần.
"Cố Ngôn? Con có nhà không đấy?"
Giọng nói quyền lực của Cố Du Sao vang lên dọc hành lang. Nàng vừa bước được vài bước, chưa kịp bật đèn phòng khách, thì giọng nói của cậu con trai mới vội vàng vang lên từ trong bóng tối của phòng ngủ, mang theo chút run rẩy khó nhận ra:
"Ừ... Dạ, con đây mẹ."
Nghe tiếng con, Cố Du Sao nhẹ lòng hẳn. Bà cúp máy điện thoại đang gọi dở cho ông chồng Tô Minh Phong, tiện tay đặt chùm chìa khóa lên kệ tủ rồi đi thẳng đến trước cửa phòng ngủ của con trai, dứt khoát đẩy cửa bước vào.
Bên trong phòng không hề bật đèn tuýp, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ ngoài ban công. Nhìn thấy cậu con trai cao to lù lù đang ngồi thu lu một cục trên giường trong bóng tối, bà nhíu mày, bực bội mắng mỏ theo thói quen của các bà mẹ: "Cái thằng này! Về nhà mà đèn đóm ngoài phòng khách cũng không thèm bật, trong phòng cũng tối thui. Con định diễn phim ma hù chết người ta đấy à? Có biết tiết kiệm điện cũng không đến mức này chứ!"
Cố Ngôn đang ngồi đè lên đống chăn chứa đầy bí mật động trời, nghe mẹ mắng thì giật thót mình. Hắn vội vàng điều chỉnh lại tư thế ngồi cho bớt cứng nhắc, hai tay nắm chặt lấy mép nệm, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể: "Đâu có... Con vừa mới về lấy đồ thôi, chưa kịp bật đèn. Lát nữa con còn phải ra ngoài chơi bóng với tụi thằng Ninh mà."
"Tầm này rồi còn đi đâu nữa? Sắp đến giờ ăn tối rồi."
Cố Du Sao làu bàu phàn nàn. Bà tiện tay với lấy công tắc trên tường bật công tắc đèn trần lên. Ánh sáng trắng lập tức tràn ngập căn phòng. Ánh mắt tinh tường của nữ doanh nhân theo thói quen lướt nhanh qua một vòng căn phòng để kiểm tra độ bừa bộn.
Đột nhiên, tầm nhìn của bà dừng lại ở chiếc túi xách giấy hàng hiệu đắt tiền đang đặt chỏng chơ trên chiếc ghế tựa cạnh bàn học. Bà bước tới hai bước, nheo mắt nhìn kỹ cái logo in dập nổi trên mặt túi, ngạc nhiên hỏi: "Ơ kìa? Đây chẳng phải là cái túi xách phiên bản giới hạn của dì Tô Minh Phỉ nhà con sao? Sao nó lại nằm ở đây? Chiều nay Quyện nhi mang qua nhà mình à?"
Cố Ngôn: "......"
Mồ hôi lạnh của nam sinh mười bảy tuổi bắt đầu tuôn ra ướt đẫm cả sống lưng. Hắn khóc ròng trong bụng: Ông trời ơi! Tại sao phụ nữ trên đời này... lúc nào cũng có cái giác quan thứ sáu nhạy bén và đôi mắt tinh như cú vọ ở những chi tiết đặc biệt và nguy hiểm như thế này chứ?!
Hắn cắn răng, khẽ dịch chuyển vị trí mông của mình một chút để đảm bảo không có mẩu ren đen nào thò ra ngoài. Hắn cố gắng nuốt nước bọt, hắng giọng giải thích trơn tru để lấp liếm sự thật: "À... dạ vâng. Bên trong cái túi đó chỉ đựng mấy bộ đề thi trắc nghiệm Vật lý nâng cao thôi mẹ ạ. Lúc chiều cậu ấy qua dạy kèm cho con xong, lúc ra về vội vàng quá không chú ý nên làm rơi lại cái túi. Lát nữa tiện đường đi ăn con mang qua trả luôn."
Nghe lý do học tập vô cùng chính đáng, Cố Du Sao cũng gật gù không nghĩ ngợi sâu xa thêm. Chuyện học hành của con trai tiến bộ dạo gần đây luôn làm bà hài lòng. Bà dời mắt khỏi chiếc túi, nhưng rồi lập tức lại nhăn mặt khi nhìn thấy cái giường ngủ tơi bời hoa lá của hắn.
Bà bĩu môi, bắt đầu bài ca càm ràm muôn thuở: "Con lớn tồng ngồng rồi mà ngày nào cũng chẳng biết dọn dẹp phòng ốc cho gọn gàng ngăn nắp. Mẹ hỏi thật nhé, lúc trưa Quyện nhi tới đây dạy học, chăn màn trên giường con cũng cứ để cuộn tròn, bừa bộn lộn xộn như một cái đống rác thế này à? Con không thấy mất mặt với bạn gái người ta sao?"
Nói đến đoạn cao trào, giọng bà vô thức cao lên quãng tám. Cố nữ sĩ dứt khoát một tay chống nạnh, một tay hất cằm chỉ thẳng vào mặt hắn, ra lệnh đanh thép: "Đứng dậy ngay cho mẹ! Không ngồi ườn ra đó nữa! Xếp cái chăn màn lại cho phẳng phiu, tử tế ngay trước khi ra khỏi nhà!"
Đùng! Lệnh bài vừa ban xuống, trái tim Cố Ngôn suýt chút nữa thì nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Máu toàn thân hắn như đông cứng lại.
Đứng dậy gấp chăn? Bây giờ mà đứng dậy nhấc cái chăn này lên... thì cái đống tất da chân, vòng cổ ren với cà vạt xộc xệch kia sẽ lập tức phơi bày toàn bộ ra ánh sáng! Lúc đó thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch cái tội danh biến thái!
Trong giây phút sinh tử tồn vong, tiềm năng sinh tồn của Giáo bá bùng nổ. Hắn vội vàng xua tay lia lịa, nở một nụ cười nịnh nọt đến mức gượng gạo, dùng cái giọng điệu khẩn khoản nhất từ trước đến nay để cầu xin: "Được rồi, được rồi mà mẹ! Con biết lỗi rồi! Mẹ cứ ra ngoài phòng khách nghỉ ngơi uống nước trước đi. Trên người con toàn mồ hôi chơi bóng, chờ con vào nhà vệ sinh thay bộ quần áo sạch sẽ xong, con hứa sẽ tự tay dọn dẹp, gấp chăn màn vuông vức như bộ đội ngay lập tức! Mẹ tin con!"
Cố Du Sao thấy con trai ngoan ngoãn nhận lỗi thì cũng lười đôi co thêm. Bà phẩy tay, quay gót bước ra ngoài, không quên đóng hờ cánh cửa lại: "Nhanh lên đấy. Tí mẹ vào kiểm tra."
Nghe tiếng bước chân của mẹ đã đi xa dần ra phía cửa chính, Cố Ngôn mới thực sự thở phào một hơi dài thườn thượt. Toàn thân hắn như lả đi vì kiệt sức. Hắn nhanh như chớp bật dậy khỏi giường, lao ra cửa đóng rầm lại rồi tiện tay bấm chốt khóa trái an toàn bên trong.
Xong xuôi đâu đấy, hắn mới chậm rãi đi lùi về phía bên giường. Hắn hít một hơi thật sâu, vươn một tay nắm lấy mép chăn, dùng sức hất tung tấm chăn bông lên.
Đập vào mắt hắn là mấy món y phục nhạy cảm rực rỡ và đầy mùi khiêu khích đang nằm lộn xộn, rơi vãi trên tấm ga trải giường trắng muốt. Áo sơ mi mở cúc, tất chân mỏng manh, vòng ren đen cấm dục...
Cố Ngôn đưa tay lên day day thái dương, không khỏi cảm thấy đau đầu nhức óc. Nhớ lại vẻ mặt ngây thơ vô tội của Giang Quyện lúc bỏ đi, hắn nghiến răng nghiến lợi, lầm bầm tự nhủ với chính mình: Quả nhiên... cái khoản tiền làm thêm giờ này của Nữ vương... đắt đỏ và nguy hiểm quá. Đúng là không dễ cầm một chút nào! Suýt chút nữa thì đi tong cả cái mạng già!
Đêm mùa hè ở thành phố B luôn mang một vẻ đẹp sầm uất và nhộn nhịp đến lạ thường.
Khi những ánh đèn neon đa sắc màu bật sáng, những quán ăn vỉa hè đồ nướng lề đường luôn là nơi tụ tập đông đúc và náo nhiệt nhất. Tại đây, ranh giới giữa các tầng lớp dường như bị xóa nhòa. Khói nướng thịt bay nghi ngút cay xè sống mũi. Người ta có thể dễ dàng bắt gặp những người đàn ông trung niên bụng phệ, mặc áo sơ mi cởi cúc ngực, đang nâng ly cạn chén bia hơi ừng ực, oang oang bàn luận về những phi vụ làm ăn bạc tỷ. Ở góc khác, cũng có thể thấy những cô gái trẻ ngồi túm tụm lại một bàn, ôm chai rượu trái cây không buông, đôi mắt đẫm lệ nhòe đi vì lớp mascara, vừa khóc vừa mắng chửi chẳng biết đang nhớ nhung hay oán hận tên tra nam nào.
Tại một chiếc bàn nhựa rộng rãi nằm ngay sát mép đường, hội năm nam sinh trường Gia Viễn đang ngồi quây quần bên nhau sau một trận bóng rổ vắt kiệt sức lực.
Trương Ninh mồ hôi nhễ nhại, dùng đôi đũa tre gắp thoăn thoắt một hạt lạc rang muối vứt tung lên cao rồi há miệng đớp gọn. Cậu ta vừa nhai nhóp nhép, vừa liếc mắt nhìn sang cái balo thể thao to đùng đùng mà Cố Ngôn vẫn đang khư khư đeo trên lưng từ lúc ném bóng đến giờ.
Trương Ninh chỉ đũa, thắc mắc hỏi: "Này Cố ca! Đêm hôm khuya khoắt, ra quán nhậu vỉa hè ăn uống rồi, ông thả lỏng cơ thể ra đi chứ. Ông còn cố chấp cõng cái bao tải nặng trịch trên lưng làm gì thế? Tướng tá như con rùa ấy! Lát nữa ăn xong định đi hẹn hò khách sạn với người đẹp nào hay sao mà ôm đồ kỹ thế?"
Cố Ngôn đang châm điếu thuốc, nghe vậy liền liếc xéo thằng bạn mỏ hỗn một cái sắc lẹm. Hắn thò tay nhặt một hạt lạc rang rơi vãi trên mặt bàn nilon, dùng sức ném trả lại trúng ngay giữa trán Trương Ninh: "Im miệng. Ăn hạt lạc của ông đi, bớt tò mò chuyện của thiếu gia."
"Ai da! Đau! Đm, bẩn chết đi được!" Trương Ninh ôm trán la oai oái, vội vàng lấy giấy ăn lau.
Đám nam sinh xung quanh thấy cảnh tượng tấu hài đó thì cùng nhau vỗ đùi cười vang sảng khoái. Triệu Trác Dương đẩy gọng kính, ân cần nhìn quanh quán một chút rồi đề nghị: "Cố Ngôn, nếu balo nặng quá có cần tớ gọi chủ quán lấy thêm một cái ghế nhựa trống để ông đặt balo xuống cho đỡ mỏi vai không?"
Cố Ngôn rít một hơi thuốc, nhả khói trắng vào không trung, dứt khoát lắc đầu từ chối sự giúp đỡ: "Không cần đâu. Đồ vật quan trọng, cõng thế này trên lưng cũng chẳng sao, cho an tâm." Chứ để cái balo chứa đầy bằng chứng tội lỗi của Giang Quyện này xuống, lỡ mấy ông nội này ngứa tay kéo khóa ra xem thì tôi nhảy xuống sông tự vẫn mất!
Hồ Tuấn Kiệt đang hưng phấn, cậu ta đứng hẳn dậy khỏi ghế nhựa, tay thoăn thoắt lấy từ trong két bia ra mấy chai bia lạnh. Bật nắp bốp bộp, cậu ta xếp thành một hàng ngang năm chén rượu thủy tinh nhỏ trước mặt Cố Ngôn, rót đầy tràn bọt trắng xóa.
Trịnh Hải ngồi bên cạnh đã bắt đầu ngà ngà say, cậu chàng hào hứng vỗ bàn, cất giọng đọc một câu thơ cổ cực kỳ hùng hồn để hâm nóng không khí: "Hôm nay vui vẻ! Người xưa có câu, chính là: Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn đối không nguyệt! (Đời người khi đắc ý hãy cứ vui vẻ hết mình, chớ để chén vàng trống không đối diện với vầng trăng sáng). Uống đi anh em!"
Trương Ninh hùa theo, cầm chai bia cười đùa tí tửng: "Chí lý chí lý! Để tớ rót thêm, để tớ rót! Tối nay anh em không say không về!"
Cố Ngôn kẹp điếu thuốc trên tay, vươn cánh tay dài cầm lấy chén rượu đong đầy bọt bia lên. Đôi mày rậm của hắn nhướng nhẹ, toát ra một vẻ tản mạn, ngạo nghễ, cuồng vọng của tuổi trẻ không sợ trời không sợ đất: "Tới luôn. Sợ gì."
Dứt lời, hắn ngửa cổ, dốc ngược chén thủy tinh, uống cạn sạch một hơi thứ chất lỏng cay nồng, lạnh buốt đó. Hắn đặt mạnh cái chén rỗng xuống mặt bàn nhựa với một gương mặt tỉnh bơ, hoàn toàn không đổi sắc.
Tiếng reo hò cổ vũ vang lên. Nhưng... khi bàn tay Cố Ngôn vừa chạm đến thành của chén rượu thứ hai, động tác của hắn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
Chẳng biết đầu óc hắn vừa chợt nhớ tới điều gì, hay nhớ đến khuôn mặt của ai, khóe môi hắn đột nhiên khẽ cong lên thành một nụ cười cực kỳ dịu dàng, sủng nịnh. Hắn từ từ buông tay, đẩy chén rượu thứ hai trở lại vị trí cũ trên bàn, trầm giọng tuyên bố một cách vô cùng ngoan ngoãn:
"Thôi, bỏ đi. Hôm nay tớ không uống nhiều nữa đâu. Đêm nay... giới hạn của tớ chỉ uống đúng ba chén này để góp vui với mấy ông thôi."
"Hả? Cái gì cơ?!" Cả đám nam sinh ồ lên ngạc nhiên, trố mắt nhìn vị Giáo bá tửu lượng ngàn ly không say. "Ông bị điên à Cố Ngôn? Mới chén đầu tiên đã đòi nghỉ? Sao tự nhiên hôm nay ông lại đổi tính nết làm con ngoan trò giỏi thế? Có chuyện gì mờ ám đúng không?"
Vừa vặn đúng lúc không khí đang căng thẳng vì sự từ chối của Cố Ngôn, thì ông chủ quán nướng bụng phệ, quấn tạp dề bám đầy dầu mỡ bưng hai đĩa inox đựng đầy ắp thịt xiên nướng cháy xèo xèo đi tới bàn.
Mấy người học sinh bọn họ tan học thường xuyên đóng họ đến đây ăn đêm nên ông chủ đã khá quen mặt. Trương Ninh nhanh mồm nhanh miệng liền trêu chọc để chuyển chủ đề: "Ái chà chà anh trai! Sao dạo này quán làm ăn khấm khá thế mà giờ anh vừa phải làm ông chủ đứng bếp, lại vừa phải hạ mình bưng bê làm phục vụ bàn luôn thế này? Quỵt lương nhân viên à?"
"Khổ lắm mấy đứa ơi! Buổi tối cuối tuần khách đông nghẹt thở, nhân viên nó chạy bàn không kịp, anh không rảnh tay được phút nào đây này."
Ông chủ cười hiền lành, đặt mạnh hai đĩa đồ nướng bốc khói nghi ngút thơm lừng lên giữa bàn. Ông rút chiếc khăn vắt trên cổ lau mồ hôi trán, rồi tiện miệng đùa giỡn mấy cậu thiếu niên ế vợ: "Mà anh nói này... mấy chú em lần nào tới quán anh ủng hộ cũng chỉ đi rặt một đám đực rựa ồn ào với nhau thế này? Mấy đứa định ế đến già à? Trông cũng sáng sủa mà bao giờ mới chịu dắt bạn gái đến đây ăn chầu đêm cho anh mở mang tầm mắt một chút hả? Hôm nào dẫn gái tới, lúc đó anh hứa sẽ giảm giá mạnh tay cho bàn tụi mày!"
Nói rồi, ông chủ chống nạnh, hất cằm hướng ánh mắt tán thưởng về phía Cố Ngôn đang lười biếng ngồi hút thuốc: "Về cái khoản tán gái này... mấy chú em còn non lắm, phải học hỏi cái cậu nhóc đẹp trai này nhiều vào nhé. Nhìn mà lấy làm gương."
Hồ Tuấn Kiệt đang cầm một xiên thịt dê nướng rắc đầy bột thì là, nghe ông chủ nói vậy thì hai mắt sáng rực lên. Cậu ta nuốt miếng thịt, tò mò hỏi vặn lại: "Ơ kìa anh trai! Anh nói thế là ý gì? Anh... anh vẫn còn nhớ mặt cái cô bạn gái của Cố Ngôn từng dắt tới đây à? Trông nhan sắc cô ấy thế nào anh miêu tả xem?"
"Đương nhiên là anh nhớ cực kỳ rõ chứ sao không! Quán anh tiếp cả ngàn khách nhưng bé đó thì ấn tượng lắm, đẹp đặc biệt luôn mà."
Ông chủ quán vỗ ngực tự tin về trí nhớ của mình. Ông nhíu mày ngẫm nghĩ một chút, cố gắng lục lọi lại hình ảnh cô gái kiêu kỳ đêm hôm đó, rồi vừa quạt tay vừa nói tiếp: "Nhớ nhất là con bé đó sở hữu một đôi mắt màu xanh biếc sâu thẳm cực kỳ cuốn hút, da thì trắng phát sáng, còn mái tóc thì đen nhánh dài ngang lưng. Ăn mặc tuy đơn giản nhưng khí chất thì lạnh lùng sang chảnh lắm. Anh đoán chắc mẩm con bé đó là con lai Tây nhỉ? Bọn trẻ bây giờ sướng thật."
"Lão bản ơi! Bàn số 5 hâm nóng lại cho em hai xiên sụn nướng này với, nguội ngắt rồi!" Từ phía góc đường, có tiếng khách hàng gọi lớn giục giã.
Ông chủ vội vàng đáp lời oang oang: "Tới ngay! Tới ngay đây!" Rồi ông quay đầu lại nói vội với đám nam sinh đang đứng hình: "Thôi mấy chú cứ tự nhiên, thong thả mà ăn uống chém gió nhé. Đồ nướng của bàn này vẫn chưa lên đủ đâu, anh đi nướng tiếp đây."
Nói xong, ông chủ lật đật chạy biến vào trong làn khói bếp mịt mù.
Còn lại năm nam sinh ngồi quanh chiếc bàn nhựa. Không khí bỗng chốc trở nên im ắng một cách quỷ dị. Trương Ninh buông xiên thịt đang ăn dở xuống, dùng đũa gõ gõ lách cách vào mép đĩa inox nhôm. Cậu ta nhíu chặt lông mày, nhìn chằm chằm vào mặt Cố Ngôn, chất vấn một cách đầy phẫn nộ vì bị phản bội:
"Này Cố Ngôn... Ông giải thích xem nào! Mắt xanh biếc? Tóc đen? Lạnh lùng? Tôi nhớ rất rõ, cái lần trước ông dắt cô bé đó tới đây ăn xong về khoe với bọn tôi... ông còn thề thốt, mặt dày lừa bọn tôi bảo rằng cô gái đi cùng ông đêm đó là... là em gái họ hàng xa của Giang Hội trưởng cơ mà?! Ông lừa anh em đúng không?!"
"Lần trước à? Cái vụ đi ăn đêm đó là xảy ra từ bao giờ vậy? Sao tôi không nhớ?" Hồ Tuấn Kiệt vò đầu bứt tai cố nhớ lại.
Triệu Trác Dương đẩy gọng kính, trí nhớ siêu phàm của học bá lập tức phát huy tác dụng. Cậu ta bấm đốt ngón tay tính toán thời gian rồi đưa ra con số chính xác: "Chuyện này... nếu tính từ lúc Cố Ngôn xin nghỉ tự học buổi tối để ra ngoài... thì cũng phải xảy ra từ gần hai tháng trước rồi đấy. Quả nhiên là tên này có mưu đồ từ sớm rồi."
Bị đám bạn thân lật tẩy lời nói dối vụng về năm xưa, Cố Ngôn không hề tỏ ra hoảng hốt hay tội lỗi. Hắn dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, khẽ cười cười một cách vô sỉ, buông lời thách thức trắng trợn: "Đúng rồi đấy. Thì sao nào? Hay là... để chứng minh tính xác thực, bây giờ tớ lấy điện thoại mở WeChat, gọi thẳng video qua bên đó cho cậu ấy nhé? Mấy ông cứ mạnh dạn đưa mặt vào màn hình mà trực tiếp hỏi cậu ấy xem cậu ấy có phải là Giang Hội trưởng, hay là em gái họ của Giang Hội trưởng nhé? Dám không?"
Trịnh Hải vốn dĩ là một thành viên đang nhậm chức làm việc culi trong Hội học sinh. Nghe thấy lời đe dọa điên rồ đó, hồn vía cậu chàng bay lên mây. Cậu ta là người đầu tiên hoảng loạn xua tay lắc đầu quầy quậy, chắp tay lạy lục Cố Ngôn như tế sao: "Ôi ôi ôi! Cố ca! Cố ca ơi! Đừng làm bậy! Thôi xin ông! Em xin ông tha cho cái mạng nhỏ của em! Giờ này chị ấy đang livestream bận rộn, ông gọi video phá đám thì phiền phức lắm. Em không muốn bị ghim tên vào sổ đen chết chóc của chị đại đó đâu!"
Thấy anh em sợ hãi như gặp cọp, Cố Ngôn đắc ý cười haha, vỗ bàn dõng dạc: "Biết sợ là tốt. Thôi, thắc mắc ít thôi. Ăn cơm, ăn cơm đi mấy đứa."
Quả nhiên, cái danh xưng Giang Diêm vương mặt lạnh thét ra lửa của nàng đâu phải chỉ là hư danh đồn thổi trên mạng. Nó có sức mạnh răn đe thực tế đến mức khiến đám nam sinh cứng cựa này phải nhượng bộ.
Bóng đêm dần dần buông xuống đậm đặc, che khuất những xô bồ của thành phố. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đám nam sinh ở độ tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu vẫn đang say sưa tụ tập ăn uống, cạn ly chan chát.
Chủ đề nói chuyện trên bàn nhậu của bọn con trai lứa tuổi này thay đổi nhanh như chong chóng, xoành xoạch không điểm dừng. Từ việc phân tích kỹ năng úp rổ trận bóng hồi chiều, chuyển sang đánh giá nhan sắc của cô bạn hoa khôi lớp bên cạnh; rồi lại ưu tư bàn luận về định hướng thi đại học và con đường sự nghiệp sau khi tốt nghiệp... Cứ nói một hồi đi đường vòng, lượn lờ chán chê, cuối cùng câu chuyện lại bị bẻ lái quay trở về đúng cái điểm xuất phát ban đầu: Chuyện tình cảm của Cố Ngôn.
"Lạc đề xa quá rồi anh em." Một nam sinh ngồi đối diện uống một ngụm bia lớn, khoát tay ra hiệu cắt ngang chủ đề học hành nhàm chán, rồi chồm người về phía trước, nghiêm túc chĩa mũi dùi sang hỏi Cố Ngôn:
"Cố ca này, tiện hôm nay say sưa tớ hỏi thật một câu từ đáy lòng. Rốt cuộc... là ông thích Giang Hội trưởng ở cái điểm quái nào thế? Tớ hoàn toàn thừa nhận với ông là cái nhan sắc của cậu ấy thực sự là đẹp... cực phẩm, đẹp đến mức mẹ nó chấn động luôn! Nhưng mà... cái tính tình độc đoán, nguyên tắc, lúc nào cũng nghiêm nghị sát phạt và lạnh lùng như tảng băng trôi ngàn năm đó của chị ấy... có phải là hơi quá đáng sợ và khó gần để yêu đương không?"
Trương Ninh nãy giờ uống khá nhiều nhưng nhờ tửu lượng vốn dĩ khá tốt nên thần trí vẫn còn khá tỉnh táo. Cậu ta cầm chén rượu trên tay, lắc lư chất lỏng sóng sánh bên trong, gật gù đồng tình với quan điểm của bạn mình, lầm bầm chép miệng: "Đúng thế... Đẹp thì có đẹp, Nữ vương thì có Nữ vương. Nhưng Nữ vương thì chỉ để ngắm thôi, chứ rước về làm vợ thì áp lực lắm. Mà nói đi cũng phải nói lại... nhan sắc đó vẫn là đẹp đến mức mẹ nó luôn! Thật sự không chê vào đâu được!"
Hồ Tuấn Kiệt ngồi kế bên cũng dốc ngược uống cạn sạch một chén rượu cay nồng. Cậu ta đặt mạnh cái chén thủy tinh xuống mặt bàn cái cộc, ánh mắt chân thành nhìn Cố Ngôn khuyên nhủ: "Đương nhiên rồi, chuyện tình cảm riêng tư là bí mật của ông. Nếu ông cảm thấy ngại hoặc không muốn nói lý do ra thì thôi, anh em không ép. Bọn tôi hỏi... cũng chỉ là vì tò mò, muốn học hỏi chắt lọc một chút kinh nghiệm nhìn người từ vị cao thủ như ông... để sau này anh em còn biết đường mà kiếm người yêu đương thoát ế thôi mà."
Lúc này, chén rượu thứ ba của Cố Ngôn vẫn đang đặt im lìm trên bàn, chưa hề vơi đi một giọt nào. Do tuân thủ lời hứa uống ít, nên đại não của hắn hiện tại vẫn đang ở trong trạng thái vô cùng tỉnh táo và nhạy bén.
Hắn ngồi im lặng, ngón tay xoay xoay chiếc bật lửa zippo bằng kim loại. Nghe những lời thắc mắc chân thành văng vẳng bên tai từ đám anh em tốt, ánh mắt Cố Ngôn dần trở nên thâm thúy và tĩnh mịch. Hắn không vội vàng mở miệng trả lời. Thay vào đó, hắn lại không nhịn được mà tự đặt ra một câu hỏi chất vấn sâu thẳm ngay trong chính cõi lòng mình:
Đúng vậy nhỉ? Cố Ngôn... Mày vốn dĩ là một kẻ thích sự tự do, ghét sự gò bó, chán ghét những người nguyên tắc... Vậy thì rốt cuộc, mày đã bị thu hút và thích Giang Quyện ở cái điểm gì cơ chứ?
Là vì nhan sắc kinh diễm tuyệt trần đó ư? Không hẳn. Hắn đã gặp vô số người đẹp từ bé. Là vì sự lạnh lùng kiêu ngạo ư? Càng không phải.
Trong không gian mờ ảo của khói thuốc và hơi men, hình ảnh của Giang Quyện lại như một thước phim quay chậm hiện lên sống động trong tâm trí hắn. Hắn nhớ đến cái dáng vẻ cô độc, run rẩy của nàng trong đêm mưa bão đứng trước cửa nhà hắn; hắn nhớ đến đôi mắt quật cường, đẫm lệ nhưng không chịu khuất phục của nàng khi đối diện với đòn roi của gã cha tồi tệ; hắn nhớ đến cái cách nàng đỏ bừng tai, lúng túng mua hộp sữa dâu tây nhét vào tay hắn dưới sân bóng rổ đông người; và... hắn nhớ đến cái nụ cười mị hoặc, ranh mãnh của tiểu yêu tinh khi nàng cố tình mở cúc áo thắt cà vạt để trêu chọc sự nhẫn nhịn của hắn lúc trưa nay.
Những người ngoài kia chỉ nhìn thấy lớp vỏ bọc Nữ vương bằng băng cứng nhắc, tàn nhẫn và lạnh lẽo của nàng. Bọn họ gọi nàng là Diêm vương.
Nhưng chỉ có duy nhất một mình Cố Ngôn hắn... bằng một sự may mắn của định mệnh, mới có đặc quyền thấu hiểu và nhìn thấy được một Giang Quyện khác hoàn toàn. Một Giang Quyện bằng xương bằng thịt, biết đau đớn, biết yếu đuối, biết sợ hãi, nhưng cũng vô cùng dịu dàng, thông minh, tinh nghịch và đáng yêu đến mức khiến hắn chỉ muốn đem cả sinh mạng này ra để giấu nhẹm nàng đi, che chở và dung túng cho nàng cả đời.
Hắn thích sự tương phản đó. Hắn thích sự ỷ lại nàng chỉ dành riêng cho hắn. Hắn thích tất cả mọi thứ thuộc về con người mang tên Giang Quyện!
Nghĩ đến đây, khóe môi Cố Ngôn từ từ cong lên một nụ cười ấm áp nhất từ đầu buổi nhậu đến giờ. Hắn cầm chén rượu thứ ba lên, nhìn thẳng vào mắt đám bạn, nhẹ nhàng buông một câu trả lời từ tận đáy lòng:
"Mấy ông không hiểu được đâu. Cô ấy... không hề lạnh lùng như các ông nghĩ. Tôi thích cô ấy... chỉ đơn giản vì cô ấy là Giang Quyện mà thôi."
0 Bình luận