1-500

Chương 45: Tâm tư quá dễ hiểu

Chương 45: Tâm tư quá dễ hiểu

Mùi nước khử trùng tràn ngập khoang mũi, bên tai là giọng nữ không một phút nghỉ ngơi rót vào. Triệu Trác Dương mở mắt, khẽ nhích người một chút, nhìn về phía em gái mình là Triệu Trác Ngọc đang ngồi ở giường bên cạnh, có chút bất đắc dĩ nói: "Em chơi game với Trương Ninh thì nói nhỏ chút được không, anh dù gì cũng là bệnh nhân đấy."

"À, không giả vờ ngủ nữa hả?" Triệu Trác Ngọc không thèm ngẩng đầu, vẫn tập trung cao độ vào màn hình điện thoại.

"Cái gì mà không thể nói cơ chứ? Tại cậu 'gà' quá nên tôi mới phải mắng đấy... Thôi được rồi, anh tôi tỉnh rồi, cúp máy đây." Triệu Trác Ngọc trợn tròn đôi mắt tinh anh, bực bội dập tắt cuộc gọi thoại.

"Hai đứa em lần nào chơi cũng cãi nhau, ồn ào suốt mấy năm rồi không thấy mệt à? Tai anh sắp đóng chai đến nơi rồi đây." Triệu Trác Dương cầm ly nước trên bàn uống một ngụm.

"Anh bênh ai đấy? Anh nhìn xem, là ai đã hy sinh hai ngày nghỉ cuối tuần tươi đẹp, từ chối lời mời của hội chị em, cho cả 'Giáo thảo' leo cây để ở đây chăm sóc anh?"

"Đợi đã, Giáo thảo chẳng phải là Giang Quyện sao?" Triệu Trác Dương dở khóc dở cười hỏi lại.

"Đúng thế, lúc Hội trưởng Giang đi kiểm tra diện mạo học sinh có nói chuyện với em vài câu. Tính ra thì bọn em cũng coi như là người quen rồi." Triệu Trác Ngọc ưỡn cái lồng ngực "phẳng lỳ" của mình lên, giọng điệu vô cùng thản nhiên.

"Biết rồi, biết rồi. Mau gửi link quần áo qua đây, anh đặt cho." Triệu Trác Dương lắc đầu, đặt ly nước xuống.

"Cảm ơn anh trai nhé! Tình cảm anh em mình đúng là vừa giản dị vừa thực tế." Triệu Trác Ngọc hớn hở mở Taobao, trong đầu bắt đầu tính toán xem nên gửi thêm mấy cái link nữa cho anh mình "thanh toán" một thể.

"Dừng lại ngay, đừng có định làm tiểu gián điệp nữa. Em cũng chỉ giỏi moi tin từ miệng Trương Ninh thôi." Triệu Trác Dương dùng bàn tay trái còn lành lặn gõ nhẹ một cái vào đầu em gái mình.

"Anh!" Triệu Trác Ngọc ôm trán, hai má phồng lên đầy vẻ không cam lòng.

"Lại là ai dạy em cái kiểu đấy? Cả nhà họ Triệu đều thế à?" Triệu Trác Dương bật cười.

"Là lão mẫu thân đấy! Mẹ bảo hai cha con anh cứ như là sự phân bào ấy, đều là những cái bình gốm kín miệng." Triệu Trác Ngọc rất hào hứng kể lại.

"............"

Đúng là phong cách của giáo sư đại học dạy môn Sinh học, cái ví dụ này thật sự quá chuẩn xác.

"Ba mẹ đều bận rộn, chỉ có cô em gái này quan tâm anh thôi mà anh còn mắng em." Triệu Trác Ngọc bĩu môi, mí mắt rủ xuống trông vô cùng tội nghiệp.

"Được rồi, tối đa là gửi thêm 3 link thôi đấy. Tiền của anh không đủ cho em phá đâu."

"Anh là nhất!"

Triệu Trác Ngọc đang hớn hở chọn đồ thì điện thoại đột nhiên hiện lên giao diện gọi thoại WeChat. Cô chớp mắt rồi bắt máy: "A lô, chị Thang Nguyên à? Có chuyện gì thế chị?"

Triệu Trác Dương đang nằm trên giường bệnh bỗng cứng đờ người, ánh mắt vô thức liếc về phía điện thoại của em gái. Cậu cầm lấy điện thoại của mình bên cạnh lên, nhấn nút nguồn nhưng màn hình không phản ứng – có vẻ như đã hết pin.

"Đưa máy cho anh." Triệu Trác Dương đặt điện thoại của mình xuống, ra hiệu với Triệu Trác Ngọc.

"Để em đưa máy cho anh em, hai người nói chuyện nhé."

Triệu Trác Dương nhận lấy điện thoại, áp lên tai. Nghe thấy giọng nữ mềm mại từ loa truyền ra, cậu hơi sững sờ, lòng bàn tay không khỏi đổ một lớp mồ hôi mỏng. Cậu trấn tĩnh lại, mở lời: "Ừm, xin lỗi em, máy anh hết pin nên không nhận được cuộc gọi."

"Đừng nói như vậy, em chỉ là người bị hại thôi, đừng có chuyện gì cũng ôm hết trách nhiệm về mình."

"Nhưng mà..."

"Thôi nào, Cố Ngôn chẳng phải cũng đã nói rồi sao? Em không thể kiểm soát được suy nghĩ hay hành động của bọn anh, là do bọn anh quá nóng nảy thôi." Triệu Trác Dương trầm giọng cắt lời Thang Nguyên.

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, mãi sau mới nghe thấy tiếng nói lại: "Anh Dương, anh thích uống canh gì? Ngày mai em nấu xong sẽ mang qua cho anh." Giọng nói của Thang Nguyên mang theo một chút ý tứ muốn bù đắp.

"Ừm, anh biết rồi. Chúc anh sớm khỏe lại, ngày mai em sẽ qua thăm anh."

Cuộc gọi kết thúc, Triệu Trác Dương vẫn thẫn thờ cầm điện thoại không buông.

"Cơ mà anh ơi, anh cũng dễ thấu tâm tư quá đấy." Em gái cậu trêu chọc.

"Anh cũng cảm thấy... bản thân mình thật dễ bị nhìn thấu." Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ. Trăng sáng treo cao, nỗi tương tư hóa thành lớp sương bạc phủ đầy trong lòng cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!