1-500

Chương 273: Bí mật

Chương 273: Bí mật

Tiếng còi trọng tài vang lên lanh lảnh, cắt ngang bầu không khí căng thẳng tột độ trong nhà thi đấu trường Gia Viễn. Hiệp hai đã bước vào những giây phút đếm ngược cuối cùng.

Trên khán đài, Giang Quyện ngồi thẳng lưng, ánh mắt ghim chặt xuống mặt sân xi măng. Nàng vốn dĩ là một kẻ mù tịt, hoàn toàn không hiểu một chút luật lệ hay chiến thuật gì về môn thể thao bóng rổ cọ xát bạo lực này. Thế nhưng, ngay tại lúc này đây, hai bàn tay giấu dưới vạt áo của nàng lại đang vô thức siết lại vào nhau thật chặt, đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Nhìn nam sinh mặc áo số 11 màu đen đang chạy băng băng trên sân, mồ hôi ướt đẫm làm dính bết những sợi tóc trước trán, cơ thể nàng không tự chủ được mà rướn hẳn về phía trước, tách tấm lưng mỏng manh ra khỏi điểm tựa của thành ghế một khoảng ngắn. Trái tim nàng đập thình thịch theo từng nhịp dậm bóng của hắn.

"Cố Ngôn! Cố lên! Phá vây đi!"

Không biết là do ai bắt nhịp trước, nhưng chỉ trong chớp mắt, cả đám đông nữ sinh xung quanh liền đồng thanh hô vang tên hắn, âm thanh cuồng nhiệt dội thẳng vào vòm mái tôn của nhà thi đấu. Ở phía đối diện, fan hâm mộ của đội đỏ cũng không chịu lép vế, gào thét khản cổ: "Trịnh Tử Hào! Trịnh Tử Hào! Bắt chết cậu ta đi! Ném vào thêm một quả ba điểm nữa đi!"

Dưới sân, bảng điện tử hiển thị thời gian chỉ còn đúng mười lăm giây. Tỷ số đang là một con số hòa nghẹt thở.

Lý Hoa với thể hình to con đang dang rộng hai tay, hai chân chùng xuống, ánh mắt hằn học bám sát từng chuyển động của Cố Ngôn, tạo thành một bức tường phòng ngự kiên cố nhất. Hắn ta ép Cố Ngôn liên tục phải thay đổi trọng tâm, không cho Cố Ngôn có cơ hội dẫn bóng đột phá vào khu vực cấm địa dưới rổ.

Đôi mắt hẹp dài của Cố Ngôn khẽ nheo lại, mồ hôi trượt từ thái dương xuống cằm, nhiễu thành từng giọt rơi xuống mặt sân. Hắn không hề hoảng loạn. Hắn vừa nhồi bóng bằng tay phải, vừa đảo mắt quan sát cục diện.

Chỉ trong một tích tắc bằng cái chớp mắt, khi chân phải của Lý Hoa vừa hơi nhấc lên định chuyển hướng... Cố Ngôn đã nắm bắt thời cơ phòng thủ bị hổng cực kỳ chuẩn xác. Chân phải và tay trái của hắn đồng thời phát ra một lực bạo phát mạnh mẽ. Nam sinh bất ngờ thực hiện một động tác lùi bước về sau cực nhanh để tạo khoảng trống, cắt đứt hoàn toàn sự đeo bám của Lý Hoa.

Ngay khi hai gót giày vừa chạm đất ở ngoài vạch ba điểm, Cố Ngôn không chần chừ, uốn cong đầu gối rồi bật nhảy lên cao. Giữa không trung, cơ thể hắn ngửa ra sau tạo thành một đường cong hoàn mỹ, cổ tay phải nhẹ nhàng vẩy quả bóng cam bay vút đi.

Bíp!!!

Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên chói tai.

Bịch! Rào...

Ngay tại khoảnh khắc tiếng còi vừa dứt, đồng hồ tính giờ hiển thị ba số không tròn trĩnh... thì quả bóng cam cũng vẽ xong một quỹ đạo hoàn hảo, chui lọt thỏm qua vành rổ kim loại, làm tung tấm lưới trắng muốt. Một cú ném ba điểm Buzzer-beater mang tính chất định đoạt sinh tử!

Khán đài trong nháy mắt sôi trào, bùng nổ như một chảo lửa. Tiếng la hét, tiếng vỗ tay, tiếng dậm chân gào thét tên Cố Ngôn vang lên đinh tai nhức óc. Những nam sinh ngồi ở hàng ghế dự bị của đội đen không kìm nén được sự kích động, đồng loạt gào thét lao ào ra giữa sân.

Đám nam sinh mặt mày hớn hở, mồ hôi nhễ nhại ôm chầm lấy nhau. Trương Ninh sải những bước chân dài chạy bay đến từ phía sau lưng Cố Ngôn, phấn khích vươn tay khóa chặt cổ người anh em tốt, kéo giật ngược hắn về phía sau để ăn mừng chiến thắng sát nút.

Trên hàng ghế khán đài góc khuất.

Gương mặt trắng sứ luôn giữ vẻ lạnh lùng của Giang Quyện lúc này đã bị nhuộm một tầng sắc hồng rực rỡ do quá mức hồi hộp. Nàng thở dốc một hơi thật dài, buông lỏng đôi bàn tay đã tê rần đầy mồ hôi hột của mình ra, rồi mới từ từ buông thõng vai, ngồi dựa lại vào lưng ghế.

Hà Chi Đào ngồi bên cạnh ôm ngực thở phào, liếc mắt nhìn thấy biểu cảm căng thẳng đến mức nín thở vừa rồi của vị Nữ vương, cô bé không nhịn được mà chu môi, khẽ lầm bầm trêu chọc một câu: "Đấy! Thế mà ban nãy miệng còn cứng cỏi bảo là không phải đến xem đàn anh Cố thi đấu. Chị mà không quan tâm thì nãy giờ tay chị nắm chặt đến mức sắp bóp nát vạt áo đồng phục rồi kìa!"

Giang Quyện chớp mắt, vành tai hơi nóng lên nhưng không mở miệng cãi lại. Bởi vì, sự thật đúng là như vậy.

Dưới sân bóng đang chìm trong sự ăn mừng náo nhiệt.

Cố Ngôn vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra phía sau, thở hổn hển. Lúc này, trái ngược với cái vẻ mặt mất kiên nhẫn, chán ghét nữ sắc và hay né tránh như mọi khi, hắn lại đứng yên một chỗ, tự tay đón nhận lấy một chai nước lọc lạnh ngắt từ tay một nữ sinh lạ mặt trong đội cổ vũ vừa chạy tới đưa cho. Nữ sinh đó đỏ mặt, thẹn thùng lí nhí nói gì đó với hắn.

Chứng kiến cảnh tượng nam nữ hài hòa đó từ trên cao, một luồng cảm xúc vô cùng kỳ lạ, chưa từng có tiền lệ bỗng nhiên xuất hiện và chiếm lấy toàn bộ tâm trí của Giang Quyện.

Ban đầu, nó chỉ giống như một vòng xoáy nước nhỏ xíu, gợn lăn tăn nơi đáy lòng. Nhưng rồi, khi thấy nữ sinh kia đứng gần Cố Ngôn đến mức cánh tay hai người sắp chạm vào nhau, cái vòng xoáy ấy lập tức quay cuồng, cuộn trào mạnh mẽ. Nó càng lúc càng xoay nhanh hơn, điên cuồng hơn, cuối cùng biến thành một hố đen sâu thẳm, mạnh mẽ kéo tuột trái tim và sự kiêu ngạo của nàng rơi thẳng xuống đáy vực.

Sự khó chịu dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Nàng mím chặt môi, ánh mắt lạnh lẽo đi vài phần.

Thế nhưng, Giang Quyện không hề biết rằng, nam sinh ở dưới sân thực chất hoàn toàn không vặn nắp chai nước đó ra uống. Hắn chỉ nhận lấy cho có lệ để tránh làm mất mặt người khác trước đám đông. Ngay lập tức, hắn quay người sang, tiện tay ném luôn chai nước lạnh đó cho thằng bạn Trương Ninh đang thè lưỡi thở dốc ở bên cạnh giải khát.

Hắn vừa giơ cánh tay cơ bắp lên quệt mồ hôi trên trán, vừa nói thêm điều gì đó với Trương Ninh. Rồi sau đó, như có thần giao cách cảm, hắn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen láy đảo quanh các hàng ghế trên khán đài như một con sói đang nôn nóng tìm kiếm bóng hình thân thuộc của ai đó.

Rất nhanh, ánh mắt của hai người va vào nhau giữa hàng trăm người hỗn loạn.

Khi nhìn thấy cô gái nhỏ bé đang ngồi lặng lẽ ở góc khuất, khóe môi Cố Ngôn lập tức cong lên một nụ cười rạng rỡ và chói lọi hơn cả ánh mặt trời mùa hạ. Hắn giơ cánh tay dài lên, vẫy vẫy về hướng nàng một cách vô cùng nhiệt tình và đầy vẻ tự hào như muốn nói: Cậu thấy không? Tớ thắng rồi đấy!

Tầm mắt của Giang Quyện hoàn toàn bị nụ cười ngốc nghếch nhưng chân thành của nam sinh chiếm trọn. Nàng ngẩn ngơ ngồi đó, nhìn Cố Ngôn đang không ngừng vẫy tay về hướng mình nhưng bản thân lại giống như bị điểm huyệt, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng đáp lại nào.

Mãi cho đến khi bị ai đó dùng cùi chỏ huých mạnh vào cánh tay một cái đau điếng, nàng mới giật mình bừng tỉnh lại, thoát khỏi cơn mê mẩn.

Hà Chi Đào ngồi bên cạnh còn tỏ ra sốt sắng, gấp gáp hơn cả nàng. Cô bé cuống cuồng kéo khóa kéo mở tung cái balo nhỏ của mình ra, lục lọi đồ đạc lộn xộn mất nửa ngày trời. Cuối cùng, cô bé moi ra được một hộp sữa tươi vị dâu tây màu hồng xinh xắn, nhét thẳng vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Giang Quyện, vừa đẩy vừa giục:

"Hội trưởng! Chị còn ngây người ra đó làm gì nữa? Người ta đang chờ chị xuống tiếp nước kìa! Mau đem hộp sữa này xuống đó đưa cho đàn anh Cố đi! Nhanh đi đi kẻo con khác nó nẫng tay trên bây giờ! Khẳng định chủ quyền đi chứ chị hai!"

Bị ép lấy hộp sữa, Giang Quyện vẫn còn trong trạng thái hơi hoảng hốt, đầu óc trống rỗng. Hai chân nàng tự động bước đi theo bản năng. Mãi cho đến khi sải bước đi xuống những bậc thang khán đài, chính thức đặt chân bước vào khu vực vạch sơn của sân bóng, bị mùi mồ hôi của các nam sinh xộc vào mũi, nàng mới thực sự định thần lại.

Nàng dừng bước, đứng lơ lửng ở mép sân. Nàng cúi đầu nhìn hộp sữa chua vị dâu màu hồng trẻ con đang nắm chặt trong tay, rồi lại đưa mắt nhìn đám đông náo nhiệt phía trước. Nàng khẽ mím môi, cảm thấy bản thân mình hiện tại thật sự có chút câm nín và mất trí. Nàng đường đường là một Hội trưởng Hội học sinh uy nghiêm, tại sao lại hành động mất kiểm soát, ngoan ngoãn cầm một hộp sữa đi xuống sân đưa cho con trai nhà người ta thế này?

Lúc này, trận đấu vừa mới kết thúc. Số lượng học sinh tụ tập trong nhà thi đấu vẫn chưa hề có dấu hiệu tản đi. Đặc biệt là xung quanh vị trí của các cầu thủ chủ lực vừa thi đấu xong luôn có vài tốp nữ sinh ôm chai nước khoáng, nước tăng lực đứng vây quanh chờ cơ hội để tiến lên đưa nước làm quen.

Và dĩ nhiên, cái chỗ mà Cố Ngôn đang đứng chính là khu vực tâm bão, là vùng trọng điểm bị vây quanh đông đúc nhất.

Sự xuất hiện của cô gái mặc áo sơ mi trắng, đeo phù hiệu Hội học sinh lập tức thu hút sự chú ý. Ánh mắt của đám đông xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía mép sân, chứa đầy vẻ kinh ngạc và dò xét. Không ai hiểu lý do vì sao vị Giang Hội trưởng vốn nổi tiếng bận rộn, mang trên mình cái biệt danh Diêm Vương mặt lạnh cấm dục, không vướng bụi trần này lại bất ngờ hạ phàm, bước chân xuống sân bóng rổ đầy mùi mồ hôi này để làm gì.

Đứng trước hàng chục ánh mắt săm soi, bản thân Giang Quyện cũng hơi khựng lại.

Lồng ngực nàng phập phồng, nhịp tim đập nhanh. Một lần nữa, cái loại cảm xúc xa lạ, đen tối và ích kỷ lúc nãy khi nhìn thấy cô gái kia đưa nước cho Cố Ngôn lại trỗi dậy mãnh liệt. Nó vừa tồi tệ, vừa tiêu cực, khiến nàng cảm thấy bức bối khó tả. Cái thứ cảm xúc vô danh ấy, nếu dùng lý trí phân tích, có thể gọi bằng rất nhiều cái tên cực đoan: Đó chính là sự đố kỵ, là tính chiếm hữu muốn độc tôn một người.

Giang Quyện chua xót tự giễu cợt trong lòng. Nàng chợt nhận ra, bản thân mình đúng là một kẻ ích kỷ và mâu thuẫn đến cực điểm. Rõ ràng mang trong mình một bí mật cơ thể không thể nói ra, rõ ràng vì bị bóng ma của quá khứ bạo hành ám ảnh mà luôn nhút nhát, sợ hãi không dám dũng cảm đối mặt với tình cảm chân thật...

Nhưng ở một mặt khác tăm tối hơn, sâu thẳm trong thâm tâm, nàng lại vô cùng tham lam. Nàng muốn độc chiếm vị trí ưu tiên đó, muốn độc chiếm nụ cười rạng rỡ đó, và muốn độc chiếm sự che chở bên cạnh bờ vai vững chãi của nam sinh kia cho riêng một mình mình, không cho phép bất kỳ kẻ nào khác được quyền chạm vào.

Bí mật dơ bẩn và ích kỷ này... e rằng trên đời này, chỉ có con Quý cô Thỏ  gấu bông trên giường của nàng mới được biết mà thôi.

Nhìn thấy nữ sinh khuôn mặt lạnh tanh, không nói một lời nào cứ thế thong thả từ trên khán đài đi xuống sân, cái đầu đang nóng hầm hập vì men say chiến thắng của Cố Ngôn bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh, dần bình tĩnh lại.

Hắn chớp mắt, trong lòng dâng lên một cỗ hối hận. Vừa rồi, trong cái giây phút úp rổ thành công ghi bàn, vui sướng tột độ vì đánh bẹp được cái uy phong của Lý Hoa, người đầu tiên và duy nhất hiện lên trong cái đầu ngốc nghếch của hắn chính là Giang Quyện.

Lúc đó, hắn chỉ mang một suy nghĩ trẻ con duy nhất là muốn chạy ngay đến bên cạnh để khoe khoang, chia sẻ niềm vui với nàng. Hắn muốn hỏi nàng xem cú úp rổ của mình vừa rồi có ngầu không? Có đẹp trai không? Có giúp nàng chà đạp đối thủ, trút giận được chưa?

Nhưng vì quá kích động, hắn đã quên mất một điều tối kỵ: Nàng là Giang Quyện. Nàng mang trên vai địa vị cao ngất ngưởng của một Hội trưởng Hội học sinh luôn phải giữ hình tượng nghiêm túc trước mặt toàn trường. Việc hắn công khai vẫy tay gọi nàng giữa chốn đông người thế này chẳng khác nào đang kéo nàng vào trung tâm của bão dư luận bát quái, tạo thành một tin đồn tai tiếng. Lỡ nàng tức giận, ghi hận hắn thì sao?

Cố Ngôn nhớ lại hành động vẫy tay thiếu suy nghĩ vừa nãy, liền có chút chột dạ. Hắn định hạ tay xuống, quay mặt đi, thu hồi ánh mắt lại giả vờ nói chuyện với Trương Ninh để coi như không có chuyện gì xảy ra, tránh làm nàng khó xử.

Nhưng... ngay khoảnh khắc hắn định quay lưng trốn tránh, thì hắn lại kinh ngạc phát hiện ra nàng không hề quay đầu bỏ đi như hắn nghĩ.

Ngược lại, nữ sinh đó đang sải đôi chân dài, rẽ đám đông, từng bước từng bước vững vàng, hiên ngang tiến thẳng về phía mình.

Giang Quyện bước đi tới đâu, đám học sinh tự động dạt ra nhường đường tới đó. Nàng giống như thể bẩm sinh đã mang theo một loại hào quang Nữ vương áp bách, khiến mọi ánh mắt trong nhà thi đấu đều vô thức bị thu hút, thần phục và đổ dồn về phía nàng.

Giang Quyện đi xuyên qua đám nữ sinh đang cầm nước, dứt khoát bước tới đứng vững vàng ngay trước mặt nam sinh cao lớn đang đổ mồ hôi. Nàng lướt ánh mắt lạnh lẽo, mang đầy tính cảnh cáo quét qua đám nữ sinh đang bu quanh hắn một vòng thật kín đáo, khiến mấy cô nàng đó chột dạ phải tự động lùi lại vài bước.

Sau đó, nàng mới từ từ nhấc cánh tay trắng ngần lên, chìa thẳng hộp sữa màu hồng ra trước ngực hắn, âm sắc lạnh nhạt nhưng không giấu được sự quan tâm:

"Cho cậu."

Thấy nam sinh đối diện trố mắt đứng như trời trồng, tưởng mình đang nằm mơ, Giang Quyện khẽ nhíu mày. Nàng lắc nhẹ hộp sữa, hất cằm kiêu ngạo hỏi lại lần nữa: "Có uống không thì bảo? Không uống tớ vứt."

"Có! Uống chứ!"

Cố Ngôn rốt cuộc cũng hoàn hồn. Hắn thấy cái vẻ ngạo kiều cứng miệng nhưng lại đang âm thầm khẳng định chủ quyền của nàng mà cảm thấy vô cùng buồn cười và sung sướng. Khóe môi hắn ngoác ra đến tận mang tai. Hắn không ngần ngại vươn bàn tay to lớn, còn vương mồ hôi đón lấy hộp sữa nhỏ xíu màu hồng đầy nữ tính từ tay nàng. Hắn nhanh nhẹn bóc vỏ nilon, cắm ống hút vào hộp rồi đưa lên miệng rít một ngụm lớn.

Yết hầu nam sinh chuyển động mạnh mẽ. Hắn nuốt xuống, rồi ngước mắt lên nhìn sâu vào đôi mắt nàng, giọng điệu trầm khàn đầy ẩn ý mờ ám: "Ngon lắm. Vị dâu... quả nhiên rất ngọt."

Đứng ở bên cạnh, Trương Ninh vừa uống cạn nửa chai nước khoáng, thấy anh em mình được gái đẹp đưa đồ uống thì tò mò. Cậu ta lắc lắc chai nước lọc tinh khiết trong tay, ngó đầu sang gạ gẫm: "Này Cố ca, cái hộp sữa dâu đó vị cho trẻ con mà, ông xưa nay có uống đồ ngọt bao giờ đâu. Tớ lại đang thèm đồ ngọt, hai anh em chúng ta đổi nước cho nhau đi."

"Mơ đi. Không đổi."

Cố Ngôn lập tức xoay người né tránh. Ánh mắt hắn lườm Trương Ninh một cái sắc lẹm mang tính sát thương vật lý cực cao, bảo vệ cái hộp sữa màu hồng trong tay mình y như bảo vệ một món bảo vật quốc gia không thể xâm phạm.

Nói xong, Cố Ngôn cắm ống hút, ngửa cổ rít một hơi. Sau trận đấu mất sức, hắn thực sự đang rất khát. Chỉ loáng một cái, hộp sữa dung tích nhỏ nhoi đã bị hắn hút cạn sạch không còn một giọt, chỉ còn nghe tiếng sột soạt của ống hút cọ vào đáy hộp. Hắn vẫn ngậm cái ống hút dẹp lép trong miệng, nháy mắt lười biếng nhìn nàng đòi hỏi thêm: "Hết rồi. Khát quá, cậu còn hộp nào nữa không?"

Giang Quyện lắc đầu phũ phàng: "Chỉ có một hộp thôi. Cậu muốn uống nữa thì tự đi mà mua."

Nàng khẽ nâng khóe môi, để lại một câu ám chỉ về cuộc cãi vã lúc trưa ở cửa nhà: "Chuyện tiền làm thêm giờ... tớ mang đến trả rồi đấy. Tớ nhớ rất kỹ rồi."

Nói xong, không để Cố Ngôn kịp phản ứng hay mở miệng gạ gẫm thêm lời nào nữa, nàng dứt khoát xoay người. Mái tóc đen hất nhẹ một cái, nàng ung dung bước đi thẳng ra khỏi nhà thi đấu, để lại phía sau một mảnh xôn xao bàn tán của cả trường về mối quan hệ mờ ám giữa hai kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.

Trịnh Hải ôm quả bóng rổ, tò mò ghé sát cái đầu nhiều chuyện lại gần Cố Ngôn, thì thầm hóng hớt: "Này anh em, Giang Hội trưởng vừa nhắc đến vụ tiền làm thêm giờ gì thế? Hai người lén lút làm ăn phi pháp gì sau lưng tụi này à?"

Cố Ngôn đứng đó nhìn theo bóng lưng khuất dần của Nữ vương, ánh mắt tràn ngập sự si mê. Hắn xoay xoay cái vỏ hộp sữa dâu rỗng không trong tay như một chiến lợi phẩm, khẽ cười đáp lại thằng bạn một cách vô cùng ngạo mạn và thiếu đòn:

"Cậu tò mò làm gì? Cậu cũng là thành viên đang làm việc ở Hội học sinh dưới trướng cậu ấy mà, sao cậu không tự chạy lên văn phòng đi mà hỏi cậu ấy xem có được trả đồng tiền tăng ca nào không?"

Nói xong, Giáo bá ung dung xách balo, huýt sáo đi về phía phòng thay đồ, bỏ lại Trịnh Hải gãi đầu khó hiểu.

Tám giờ tối.

Sau khi về đến nhà, Giang Quyện khóa trái cửa phòng trọ. Nàng cởi bỏ bộ đồng phục học sinh bám bụi bẩn và mồ hôi ra, bước vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy rào rào. Nàng vặn mở vòi hoa sen ở mức nhiệt độ cao nhất. Làn sương mù mờ ảo nhanh chóng bốc lên, bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp. Giang Quyện nhắm nghiền mắt lại, ngửa cổ lên cao để dòng nước nóng ấm áp tuôn chảy xối xả qua gương mặt thanh tú, trượt dài xuống chiếc cổ thon gọn, đọng lại nơi hõm xương quai xanh rồi hội tụ thành những dòng suối nhỏ, gột rửa đi mọi sự mệt mỏi của một ngày dài.

Đứng dưới làn nước tuôn xối xả, đầu óc Giang Quyện trở nên minh mẫn lạ thường.

Nàng lẳng lặng tự hỏi chính bản thân mình. Nàng thực sự không biết trái tim khô cằn này của mình đã bắt đầu rung động vì cái tên ngốc xít, lưu manh đó từ lúc nào.

Có lẽ... hạt giống tình cảm ấy đã nảy mầm từ cái buổi tối mưa gió hôm ấy, khi nàng mở cửa phòng trọ và nhìn thấy nam sinh cả người ướt sũng, đứng co ro ngoài hành lang với nụ cười gượng gạo xin nàng cho tá túc qua đêm.

Hay có lẽ... tình cảm ấy đã đâm chồi nảy lộc vào cái đêm thanh vắng trên cây cầu vượt lớn ở ngoại ô; khi đám côn đồ kéo đến, hắn đã không ngần ngại quay lưng lại, đạp vỡ ánh trăng soi bóng dưới mặt đường, gào thét bảo nàng hãy chạy mau đi để mình hắn ở lại chặn hậu chịu đòn...

Hoặc cũng có thể là do những lần hắn vì nàng mà đứng ra dằn mặt giáo viên, đối đầu với người cha máu lạnh, trở thành một kỵ sĩ che chở cho sự yếu đuối của nàng một cách vô điều kiện.

Nàng không làm rõ được điểm khởi đầu, và thực sự lúc này... nàng cũng quá lười biếng để suy nghĩ thêm về việc đi tìm đáp án cho nguồn gốc của đoạn tình cảm này nữa.

Bàn tay thon dài đưa lên vuốt lại mái tóc ướt đẫm bám dính trên trán ra phía sau. Giang Quyện từ từ mở mắt ra. Nàng đưa ngón tay cái thon thả quẹt ngang qua bờ môi đỏ mọng đang tái đi vì hơi nước, dứt khoát lau xóa đi những giọt nước còn vương lại trên đó.

Nhìn hình bóng của chính mình phản chiếu mờ ảo qua tấm gương đọng đầy hơi sương, đôi mắt xanh thẳm tĩnh mịch của nàng lúc này không còn vẻ nhút nhát hay sợ hãi chạy trốn như trước nữa. Thay vào đó, đáy mắt nàng lóe lên một tia sáng sắc lẹm, toát ra vài phần nguy hiểm, đầy tham vọng và ngạo nghễ của một kẻ đứng đầu.

Đó không phải là ánh mắt của một con thú nhỏ bị tổn thương đang chờ đợi người khác đến cứu rỗi. Mà đó là ánh mắt của một vị Nữ vương, ánh mắt của một kẻ đi săn khát máu... vào cái khoảnh khắc mà cô ta đã chính thức nhắm trúng con mồi ngon nhất của đời mình và quyết tâm phải đoạt lấy nó bằng mọi giá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!