1-500

Chương 73: Một từ Đỉnh

Chương 73: Một từ Đỉnh

"Lâu rồi không đi đánh chén đồ nướng, tối nay làm vài ly chứ?" Trương Ninh khoác tay qua cổ Cố Ngôn, cười hì hì rủ rê.

"Trương Ninh này, đừng có tự làm khó mình nữa. Tôi mà đi cạnh cậu thì cậu lại phải ngước nhìn mỏi cổ đấy, 'vương miện' sẽ rơi mất." Cố Ngôn nhướng mày trêu chọc.

"Đừng có mà làm màu, cao hơn tôi có 8 centimet chứ mấy mà đắc ý thế."

"Không chỉ là cao đâu nhé." Cố Ngôn quay sang nháy mắt với Trương Ninh, khóe môi nhếch lên đầy vẻ ngạo kiều.

"Hài hước thật, anh em mình toàn chân dài tới nách cả thôi." Trương Ninh vừa nói vừa dùng tay khoa tay múa chân quanh thắt lưng vài vòng để minh họa.

Người đi đường thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai người họ. Đang là tháng ba, gió xuân ấm áp, nhiệt độ tuy không quá lạnh nhưng hơn bảy giờ tối mà mặc đồ thể thao phong phanh đi nghênh ngang trên phố thế này trông vẫn có chút "ngố tàu".

"Có thể uống một chút, hơi lạnh thật." Cố Ngôn vừa nói vừa xoa xoa cánh tay đang để trần trong không khí.

"Tôi mà về nhà là bị 'Lâm nữ sĩ' (mẹ Trương Ninh) đè dưới chân núi Ngũ Chỉ ngay, làm sao mà thoát ra ngoài tung tăng được nữa?" Trương Ninh nhún vai bất đắc dĩ.

"Bớt lải nhải đi, chạy vài bước cho nóng người, ăn cơm xong là ấm ngay." Cố Ngôn dậm chân, sải đôi chân dài chạy vọt đi.

"Chạy cái gì mà chạy, thế này trông chẳng phải càng hâm hơn sao? Chậc, kiểu tóc của tôi!" Trương Ninh lầm bầm oán trách nhưng cũng lạch bạch chạy theo. "Đợi tôi với!"

Tại quán đồ nướng

"Ông chủ ơi, còn chỗ không ạ?" Cố Ngôn đứng trước cửa quán gọi vọng vào trong.

Cậu chạy đến mức cả người phát nóng, lồng ngực hơi phập phồng, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Những lọn tóc mái rũ xuống gương mặt phóng túng, toát lên vẻ thanh xuân đầy tùy ý và khoa trương.

"Lại tới à? Không đi học sao?" Ông chủ ngẩng lên nhìn, thấy là Cố Ngôn liền nhớ ngay đến thân phận học sinh của cậu mà hỏi thăm.

"Được trường cho nghỉ sớm ạ." Cố Ngôn giật giật cổ áo, thản nhiên đáp.

"Bác nói thật nhé, ở tuổi học sinh thì việc đọc sách vẫn là quan trọng nhất đấy." Ông chủ cười lắc đầu. Đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng nếu không tự mình trải nghiệm thì người ta chỉ nghe cho vui tai rồi quên ngay thôi. "Hôm nay ngồi bên trong đi, ngoài trời hơi lạnh."

Cố Ngôn nhíu mày, quay đầu nhìn ra phố: Trương Ninh đúng là chậm chạp thật.

"Để bác đi tìm chỗ cho hai đứa." Ông chủ nói rồi quay đi.

Khoảng nửa phút sau, Trương Ninh mới thở hồng hộc đi tới, hai tay chống lên đùi, không ngừng thở dốc. "Hộc... hộc... Cậu... cậu có bệnh à... chạy nhanh thế làm gì?"

"Chẳng trách Trác Ngọc nói cậu không được. Ngày nào cũng chơi bóng mà sao người ngợm lại yếu sên thế này?" Cố Ngôn cười khẩy, vừa nói vừa đặt tay lên vai Trương Ninh.

"Đại ca ơi, đừng... đừng có đè nữa, người tôi sắp rã ra rồi đây này. Mau tìm chỗ cho tôi ngồi nghỉ một lát đi." Trương Ninh đẩy tay Cố Ngôn ra, đứng thẳng người kéo cổ áo cho bớt nóng.

"Đang đợi cậu đây thôi, vào đi, chắc bác ấy dọn bàn xong rồi."

Không gian bên trong quán khá rộng rãi, trang trí cũng ổn, nhưng vị trí tầng một là bàn đại sảnh nên tiếng nói chuyện hơi huyên náo. Với những người không thích ồn ào, có lẽ sẽ thấy hơi nhức đầu.

Cố Ngôn chợt nhớ tới bộ mặt "thối" của Giang Quyện khi bị dẫn tới đây lần trước vì không hài lòng với môi trường, cậu không khỏi bật cười, quay sang hỏi Trương Ninh: "Ninh nhi, có muốn lên lầu lấy phòng riêng không? Cho yên tĩnh, sạch sẽ."

"Làm cái gì thế? Đừng có gọi tôi là Ninh nhi, nghe nổi hết da gà đây này." Trương Ninh vẻ mặt ghét bỏ. "Đừng có lề mề nữa, đói rã ruột rồi, mau chọn món đi."

Đúng lúc này, ông chủ từ trên lầu đi xuống: "Trên lầu có phòng riêng đấy. À mà... hôm nay cậu không dẫn bạn gái tới ăn à?"

"Hả?" Trương Ninh liếc nhìn Cố Ngôn bên cạnh, rồi lại quay sang nhìn ông chủ.

"Bác ơi, câu này bác hỏi cháu hay hỏi Cố Ngôn thế ạ?"

"Hỏi Cố Ngôn chứ ai! Lần trước các cậu không đi cùng, cậu ta dẫn theo một cô bé tới. Không phải bác nổ đâu nhé, dáng dấp đúng là chỉ có thể dùng một từ để tả thôi: Tuyệt!"

Trương Ninh: "???"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!