Đêm sâu tĩnh mịch, không gian trong căn hộ giáo viên yên ắng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Nhưng trên chiếc giường êm ái, Giang Quyện lại đang trải qua một màn tra tấn thể xác tàn khốc nhất kể từ khi thức tỉnh trong hình hài này.
Đôi bạn mới trước ngực như đang dỗi hờn, vừa sưng tấy vừa đau nhức âm ỉ. Toàn bộ vùng bụng dưới thì mang một cảm giác nặng trĩu, co thắt từng cơn cuồn cuộn như có ai đó đang dùng tay vắt kiệt ruột gan nàng. Đáng sợ hơn cả, nơi tư mật đó giống như một chiếc vòi nước bị rò rỉ, không ngừng cảm nhận được một luồng chất lỏng ấm nóng đang rỉ ra ngoài, mang theo một dự cảm cực kỳ tồi tệ.
Cảm giác đau đớn kịch liệt lần này hoàn toàn khác hẳn, tàn bạo hơn gấp trăm lần so với lần đầu tiên bà dì ghé thăm trước đó.
Giang Quyện cuộn tròn người như một con tôm luộc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cắn chặt răng đến bật máu. Nàng thầm chửi rủa trong lòng. Biết rõ bản thân sắp đến kỳ kinh nguyệt dù là do nàng tính nhầm ngày, mà hôm qua lại còn dám nốc hai ly nước dừa đá lạnh ngắt, ăn một đống hải sản tính hàn, rồi lại còn ngâm mình bơi lội ngụp lặn dưới hồ nước lạnh cả buổi chiều... Sự kết hợp hủy diệt này đúng là ứng nghiệm với câu thành ngữ: "Lão Thọ Tinh chán sống đi ăn thạch tín" mà! Tự mình tìm đường chết!
Giang Quyện run rẩy thò tay ra khỏi chăn, cầm lấy chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường. Ánh sáng màn hình hắt lên trong bóng tối chói mắt khiến nàng hơi nhíu mày khó chịu.
Trên màn hình hiển thị: 4:03 AM. Thời gian vẫn còn quá sớm, trời còn chưa sáng.
Nàng hít một hơi, ngửi thấy mùi rỉ sắt ngai ngái nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí mà cảm thấy dạ dày cuộn lên cơn buồn nôn. Không thể nằm mãi được nữa, Giang Quyện khó nhọc chống tay ngồi dậy. Nàng xỏ chân vào đôi dép lê mềm, kéo lê những bước chân nặng như đeo chì đi đến ngăn kéo tủ, lấy ra vài miếng băng vệ sinh dự phòng rồi lảo đảo đi vào nhà vệ sinh để dọn dẹp bãi chiến trường.
Loay hoay, chật vật một hồi lâu trong phòng tắm, nàng mới thay đồ xong và lột được tấm ga trải giường cùng vỏ chăn đã bị vấy bẩn ra.
Nhìn món đồ lót dính máu ném trong chậu, theo bản tính của một thiếu gia nhà giàu mắc bệnh sạch sẽ, vốn dĩ nàng định nhắm mắt vứt thẳng vào sọt rác cho khuất mắt. Nhưng nghĩ lại, nàng không thể cứ tới tháng là vứt đồ đi mãi được, như thế rất bất thường. Nàng đành cắn răng, vặn vòi nước, xắn tay áo lên đổ xà phòng vào để tự mình vò giặt một chút.
Róc rách... Róc rách... Tiếng nước máy chảy đều đặn vang lên bên tai giữa đêm khuya vắng lặng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút giải đề, nay lại đang phải ngâm trong làn nước lạnh buốt lúc 4 giờ sáng để giặt đồ lót.
Ngay khoảnh khắc ấy, hàng phòng ngự kiêu ngạo, mạnh mẽ mà Giang Hội trưởng cất công xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Trong lòng Giang Quyện như bị ai đó tàn nhẫn đục một lỗ hổng thật lớn.
Tí tách... Một giọt, rồi hai giọt nước mắt nóng hổi mất kiểm soát rơi xuống, hòa lẫn vào chậu nước xà phòng. Bao nhiêu sự uất ức, mệt mỏi, bất lực, tủi thân vì sự thay đổi giới tính trái tự nhiên, vì sự hành hạ tàn nhẫn của sinh lý nữ giới... cứ thế trào ra theo từng đợt nức nở không thành tiếng. Tại sao cậu lại phải chịu đựng những thứ tồi tệ này chứ?
Nàng lau vội nước mắt, rút điện thoại ra. Trong khoảnh khắc yếu lòng nhất, đại não chưa kịp suy nghĩ thì ngón tay đã tự động tìm đến một khung chat quen thuộc.
Cùng lúc đó, tại phòng 502 khu ký túc xá nam.
Cố Ngôn đang chìm trong giấc ngủ say thì bị đánh thức bởi âm báo tin nhắn đặc biệt chỉ cài riêng cho một người. Gã cau mày, nhắm tịt mắt quờ quạng tay lên gối tìm điện thoại. Hé nửa con mắt ngái ngủ ra nhìn, gã lập tức tỉnh táo lại hoàn toàn, bật cờ ngồi dậy.
Trên WeChat có hai tin nhắn chưa đọc gửi đến lúc 4:15 sáng.
Tiểu Kiêu Kỳ: "Cố Ngôn." Tiểu Kiêu Kỳ: "Đau."
Chỉ hai chữ vỏn vẹn, không có dấu chấm câu, không có icon.
Giang Quyện là ai chứ? Là vị Hội trưởng ngạo kiều, dù trời có sập xuống cũng tự mình chống đỡ. Nàng chưa bao giờ, và cũng không bao giờ có thói quen gửi những tin nhắn kêu than, yếu đuối kiểu này cho bất kỳ ai.
Thế mà lúc này, cách một lớp màn hình vô tri, Cố Ngôn vẫn có thể cảm nhận được chân thực sự tủi thân, bất lực và sự cầu cứu cực độ của nàng. Trái tim gã như bị ai bóp nghẹt. Hắn vừa luống cuống, vừa hoảng loạn gõ máy phản hồi với tốc độ ánh sáng:
A Cố Ngôn: "Tớ đây! Tớ đây! Cậu đau ở đâu? Dạ dày lại co thắt sao? Chờ tớ, tớ sang ngay!"
Ở bên kia, Giang Quyện gửi xong tin nhắn thì tắt vòi nước. Nàng ném luôn cái ga giường ướt sũng vào máy giặt, nhấn nút khởi động. Nàng chẳng buồn dọn dẹp gì thêm nữa, lúc này nàng đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, không muốn làm bất cứ việc gì trên đời này cả. Nàng tắt đèn phòng tắm, lê bước về phòng ngủ, chui tọt vào trong chăn, cuộn tròn lại thành một cục như con tôm, nhắm mắt lại chỉ mong được ngủ một giấc thật ngon để trốn tránh cơn đau.
Khoảng hơn 6 giờ rạng sáng, trời tờ mờ sáng.
Kính koong... Kính koong...
Tiếng chuông cửa căn hộ vang lên nhè nhẹ, ngắt quãng để không làm giật mình người bên trong. Giang Quyện nhăn nhó, ôm bụng lết ra khỏi giường. Nàng xõa tung mái tóc rối bời, khoác vội chiếc áo len mỏng bước ra cửa, áp mắt vào lỗ mắt mèo nhìn ra ngoài.
"Ai đấy?" Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt.
"Là tớ, Cố Ngôn đây. Mở cửa đi." Giọng nam sinh trầm ấm, mang theo sự dỗ dành quen thuộc vang lên.
Cửa vừa hé mở, đập vào mắt Giang Quyện là hình ảnh Cố Ngôn đang đứng ngoài hành lang lộng gió. Tóc gã hơi rối, trên vai áo thun vẫn còn vương chút sương sớm lành lạnh chứng tỏ gã đã lén trèo tường ký túc xá ra ngoài từ rất sớm.
Thấy nàng, gã lập tức giơ cái túi nilon giữ nhiệt to đùng trong tay lên lắc lắc, cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Ting tong! Tổ trưởng dân phố đại diện cho 'cộng đồng' đến gửi hơi ấm và cháo nóng tình thương cho bệnh nhân đây."
Khóe môi nhợt nhạt của Giang Quyện khẽ động, nàng định nặn ra một nụ cười để đáp lại sự nhiệt tình của gã. Nhưng vì cơn đau dưới bụng vẫn đang âm ỉ, cộng thêm việc thiếu ngủ trầm trọng nên nàng không có chút tinh thần và sức lực nào. Kết quả là, nụ cười nàng nặn ra trông méo xệch, cứ như đang cười giả trân ép buộc.
Cố Ngôn thấy sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng thì nụ cười trên môi cũng tắt lịm. Hắn đau lòng thu tay lại, đẩy nhẹ cửa bước vào: "Làm gì thế, tớ lặn lội đi mua đồ mà cũng chưa có ăn sáng đâu. Cậu đừng có đứng chắn ở đó làm thần giữ cửa nữa, ngoan ngoãn để tớ vào nhà đi kẻo trúng gió lạnh bây giờ."
"Ừm." Giang Quyện ngoan ngoãn lùi lại một bước nhường đường.
Nàng khom người, kéo ngăn tủ giày ra, lấy từ một bên góc tủ ra một đôi dép lê nam cỡ lớn size 43 ném xuống đất trước mặt gã: "Cậu đi đôi này đi."
Cố Ngôn cúi xuống nhìn đôi dép lê màu xám đen hoàn toàn mới, rồi lại nhìn đôi dép lê màu trắng mà mình từng mang "ké" vào lần trước đến đây. Gã nhướng mày tò mò: "Hai đôi này có gì khác nhau sao mà bắt tớ phải đổi?"
Giang Quyện cầm lấy cái túi đồ ăn từ tay gã, xoay người đi về phía bàn ăn. Bóng lưng mảnh mai của nàng lọt vào tầm mắt gã, cùng với một câu nói nhẹ nhàng, bâng quơ lướt qua tai nhưng lại có sức công phá cực mạnh:
"Lần trước đến đây... chẳng phải chính miệng cậu đã càu nhàu, phàn nàn là muốn tớ phải chuẩn bị riêng cho cậu một đôi dép lê 'chuyên dụng', mang dấu ấn độc quyền của riêng cậu ở nhà tớ sao?"
Cố Ngôn sững người.
Chuyện đó... là chuyện xảy ra từ đời thuở nào rồi, lúc gã buột miệng đòi hỏi vô lý để chọc ghẹo nàng thôi, mà chính bản thân gã bận rộn cũng đã quên bẵng đi từ lâu. Vậy mà... vị Hội trưởng ngạo kiều này lại âm thầm ghi nhớ, âm thầm đi mua và đặt nó ngay ngắn ở góc tủ giày để chờ gã đến?!
Trong lòng Giáo bá như có một lọ mật ong nguyên chất vừa bị đánh đổ, ngọt ngào lan tỏa đến từng tế bào.
Hai người ngồi đối diện nhau trước chiếc bàn ăn nhỏ.
Cố Ngôn đã bày sẵn hai bát cháo bốc khói nghi ngút ra. Giang Quyện cầm chiếc thìa nhựa, cúi đầu khuấy khuấy bát cháo yến mạch sữa nóng hổi. Nàng cứ lững lờ khuấy tới khuấy lui nửa ngày trời, hơi nóng phả lên mặt, nhưng tuyệt nhiên chẳng buồn múc lên húp được một ngụm nào. Cơn đau bụng khiến nàng buồn nôn, chán ghét mọi loại thức ăn.
Cố Ngôn ngồi đối diện, thấy nàng tiều tụy như vậy thì sốt ruột vô cùng. Gã liền đẩy cái bát cháo thịt nạc băm hột vịt muối còn nguyên vẹn, chưa đụng đũa của mình qua phía nàng: "Sao thế? Cháo ngọt uống không quen miệng à? Vậy đổi sang uống cháo mặn của tớ nhé? Mặn dễ nuốt hơn đấy."
"Không cần đổi đâu. Ngọt cũng tốt mà." Giang Quyện lắc đầu, giọng nói mềm nhũn. Nàng đặt chiếc thìa xuống bát cạch một tiếng, dừng động tác tay lại.
Nàng từ từ ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt xanh tĩnh mịch, chất chứa sự mệt mỏi nhưng cực kỳ nghiêm túc nhìn thẳng vào nam sinh đối diện. Nàng quyết định không giấu giếm cái lý do ngu ngốc này nữa:
"Cố Ngôn. Tớ thú thật... Thực ra, tớ không phải bị đau dạ dày."
"Hả? Không phải đau dạ dày? Chứ đau ở đâu? Hôm qua đi khám phòng y tế cậu bảo..." Cố Ngôn chớp mắt, ngơ ngác.
Giang Quyện cắn chặt môi, vành tai lấm tấm đỏ, lí nhí buông ra một câu chốt hạ mang tính tàn phá nhận thức của thẳng nam: "Là... kỳ sinh lý nữ của tớ... nó đến rồi."
Cố Ngôn lúc này đang cầm thìa định múc cháo của mình. May mắn là gã chưa kịp húp miếng cháo nào vào miệng, nếu không chắc chắn gã đã phun sạch ra bàn. Gã đứng hình mất một giây, đại não lập tức load dữ liệu sinh học, mắt mở to, vô thức thốt ra một câu ngớ ngẩn:
"Kỳ kinh nguyệt... Là cái kỳ kinh nguyệt chảy máu đó sao?!"
Xác nhận được vấn đề, sắc mặt Cố Ngôn lập tức biến đổi liên tục từ ngạc nhiên, sang bàng hoàng, và cuối cùng dừng lại ở sự tự trách tột độ.
"Mẹ kiếp!" Cố Ngôn đập mạnh tay xuống đùi, thấp giọng mắng chửi chính mình một câu chửi thề cực kỳ cay độc. Ánh mắt gã tràn ngập sự hối hận, gã nhìn nàng như một tội nhân: "Tớ... tớ đúng là thằng khốn nạn! Cơ thể cậu yếu ớt, bà dì của cậu chuẩn bị đến mà hôm qua... tớ còn ngu ngốc dắt cậu đi chơi điên cuồng như thế! Tớ ép cậu uống nước dừa đá, tớ gọi cả đống tôm hùm đất bắt cậu ăn, rồi tớ còn lôi cậu xuống ngâm nước lạnh dưới hồ bơi đùa giỡn cả tiếng đồng hồ! Hèn chi sáng nay cậu đau đến mức thừa sống thiếu chết thế này!"
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn, tự dằn vặt bản thân đến mức muốn tát cho mình vài cái của Cố Ngôn, trái tim Giang Quyện mềm xèo. Nàng vội vàng buông thìa, nhẹ giọng nói dối một câu để an ủi, gỡ tội cho gã:
"Cậu đừng có tự trách mình nữa. Chuyện này cũng không thể trách cậu được. Cậu đâu có biết. Hơn nữa... từ ngày cơ thể bị biến đổi đến nay, trước đây tớ chưa từng bị cái này hành hạ đau đớn như vậy. Thời gian chu kỳ thì nó đến sớm cả tuần, làm sao tớ hay cậu có thể biết trước được mà phòng tránh chứ."
Cố Ngôn nghe lời an ủi, gượng cười chua xót. Gã là một thẳng nam, cũng hiểu ý, không muốn đào sâu hỏi han thêm về chi tiết cụ thể, dù sao chuyện "bà dì" này đối với con gái cũng là một vấn đề cực kỳ riêng tư và nhạy cảm.
Gã thở dài, nhìn nàng đầy dịu dàng: "Cái đó... bây giờ tớ biết rồi. Tớ sẽ ghi nhớ. Cậu... cậu có cần gì, muốn ăn gì hay mua gì thì cứ bảo tớ nhé. Sai vặt tớ thoải mái."
Giang Quyện mím môi, nhìn cốc nước lọc ấm bốc khói đang tỏa nhiệt trên bàn: "Thực ra cậu đến đây là tốt rồi. Cầm ly nước ấm áp vào tay, hay áp vào bụng cũng giúp xoa dịu, đỡ đau đi nhiều lắm."
Dưới ánh mắt giám sát đầy áp lực của Cố Ngôn, Giang Quyện cố gắng nuốt thêm hai ngụm cháo yến mạch sữa. Nhưng vì bao tử và vùng bụng thực sự quá khó chịu nên nàng không ép bản thân cố nuốt thêm nữa.
"Tớ ăn không vô nữa đâu. Thực ra nãy giờ ngồi nghỉ cũng ổn rồi, không nghiêm trọng đến mức nhập viện đâu, chỉ là hơi đau quặn thôi. Hôm nay tớ đã xin giáo viên nghỉ phép rồi, ở nhà chùm chăn ngủ một giấc thật sâu là khỏe lại."
Cố Ngôn nghe vậy thì im lặng. Gã dư sức hiểu rõ Giang Quyện là hạng người kiên cường, cứng đầu đến mức nào. Một Học thần tham công tiếc việc như nàng, để nàng phải chủ động mở miệng xin phép nghỉ học thì chắc chắn cái định nghĩa "hơi khó chịu" đó... phải là mức độ đau đớn dã man như bị lôi ra pháp trường.
"Nghĩ theo hướng tích cực một chút đi Giáo bá." Giang Quyện thấy bầu không khí trùng xuống, bèn mỉm cười, vẻ mặt ra bộ thoải mái trêu ghẹo lại gã: "Ít nhất thì... lần này bụng tớ đau là do hiện tượng sinh lý bình thường của con gái, chứ không phải là do cơ thể lại xảy ra cái 'biến hóa' ma quái, siêu nhiên kỳ quái nào khác đe dọa đến tính mạng, đúng không? Đừng làm cái mặt đưa đám đó nữa."
Nàng đứng dậy, đẩy ghế: "Cậu mau ăn hết phần cháo của cậu đi, tớ no rồi. Lúc ăn xong chuẩn bị về trường, nhớ đun giúp tớ một ấm nước nóng để trên bàn nhé, cảm ơn cậu."
Nói xong, Giang Quyện xoay người đi lết vào phòng ngủ. Nàng mệt mỏi quăng chiếc áo khoác len lên lưng chiếc ghế gaming màu hồng, rồi nhanh chóng chui tọt vào trong chăn, cuộn tròn lại.
Khoảng mười lăm phút sau.
Cốc, cốc. Bên ngoài phòng ngủ có tiếng gõ cửa dè dặt.
Giang Quyện lúc này đang nằm co ro ôm gối, thực sự chẳng muốn động đậy thêm dù chỉ một ngón tay. Nàng nằm nghiêng người qua một bên, kéo tấm chăn bông dày lên che kín mít nửa cái cằm trắng nõn, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi. Giọng nói nàng vang lên nghèn nghẹt từ trong chăn: "Cửa không khóa đâu, cậu cứ đẩy cửa vào đi."
Cạch. Cố Ngôn rón rén đẩy cửa bước vào. Vừa đảo mắt nhìn lên giường, gã đã không nhịn được buồn cười.
Đập vào mắt gã là hình ảnh một cặp mẹ con đang nằm song song cuộn tròn trên giường — Giang Quyện đang nhắm mắt, và trong vòng tay nàng là ôm chặt khư khư con Quý cô Thỏ mà gã tặng. Ừm, nhìn kỹ thì... hai cặp mắt to tròn, ngây thơ giống y hệt nhau, đúng là mẹ nào con nấy, nhìn đáng yêu muốn xỉu.
Gã bước nhẹ nhàng đi đến bên cạnh mép giường. Gã đứng đó, nhìn xuống cô gái nhỏ, do dự lúng túng một lát rồi hắng giọng, mở lời báo cáo như một vị bác sĩ thực tập:
"Giang Quyện à, nước trong siêu tốc sôi rồi đấy, tớ rót sẵn để ra phích cho nguội bớt rồi, lát nữa khát thì cậu rót uống nhé. Còn nữa... khụ... lúc nãy ngồi ngoài phòng khách, tớ vừa mới tra ứng dụng Baidu trên điện thoại. Trên mạng y khoa người ta bảo là... con gái khi đến kỳ kinh nguyệt thì cần đặc biệt chú ý giữ ấm vùng bụng, tuyệt đối không được gội đầu bằng nước lạnh, không được ăn đồ cay nóng, và nếu đau quá thì phải dùng túi chườm ngải cứu..."
Nam sinh 17 tuổi đứng thẳng tắp, mặt đỏ bừng, thao thao bất tuyệt đọc thuộc lòng một đống kiến thức phụ khoa mà gã vừa học lỏm được trên mạng một cách vô cùng nghiêm túc và vụng về.
"Đại khái là có mấy cái lưu ý cấm kỵ như thế. Tớ là con trai nên cũng không rành thực hành lắm. Lát nữa nếu đau quá, trên WeChat cậu có thể nhắn tin hỏi thăm thêm Thang Nguyên Nguyên hoặc là cái con nhóc Trác Ngọc ấy. Đừng có ngại giấu giếm, dù sao thì... về phương diện làm phụ nữ, họ đều là 'tiền bối' đi trước dày dặn kinh nghiệm của cậu cả đấy."
Nghe những lời dặn dò vừa ngốc nghếch vừa chân thành ấy, Giang Quyện nằm trong chăn, khóe môi không tự chủ được cong lên một nụ cười rạng rỡ, ấm áp nhất trong ngày. Đỉnh điểm của sự lãng mạn chính là khi một kẻ lưu manh học cách trở nên tinh tế vì bạn.
Thuyết trình xong xuôi, Cố Ngôn không vội rời đi.
Gã bất ngờ khom người xuống, đưa một bàn tay to lớn ra phía trước mặt Giang Quyện, rồi từ từ mở ngửa lòng bàn tay ra trước mũi nàng.
Giang Quyện chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn bàn tay trống trơn của gã, ngọng nghịu hỏi: "Gì thế? Cậu xin tiền đi mua đồ à?"
Khóe môi Cố Ngôn nhếch lên một nụ cười cực kỳ lưu manh, ái muội và đầy tính gạ gẫm. Ánh mắt gã tối lại, giọng nói trầm khàn cất lên đòi quyền lợi:
"Khám bệnh, chẩn đoán, kê đơn bốc thuốc, lại còn ship cháo đến tận giường xong xuôi hết rồi... Bệnh nhân không định trả Phí khám bệnh tại gia cho Bác sĩ Cố đây sao?"
0 Bình luận