1-500

Chương 303: Rung Động

Chương 303: Rung Động

Trong phòng khách ngập tràn ánh nắng ấm áp của gia đình họ Cố.

Giang Quyện ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sô pha mềm mại, hai tay đón lấy đĩa trái cây gọt sẵn từ tay người phụ nữ trung niên, khẽ mỉm cười lễ phép: "Cháu cảm ơn. Làm phiền dì Cố quá ạ."

Cố Du xua tay, nụ cười trên mặt hiền hậu đến mức muốn tràn cả ra ngoài: "Phiền phức cái gì chứ. Quyện nhi tới chơi là dì vui nhất rồi. Con ngoan ngoãn ngồi đó ăn dưa hấu của con đi, đừng có khách sáo với dì."

Giang Quyện vâng lời. Nàng nhón lấy một chiếc nĩa bạc nhỏ xíu, xiên một miếng dưa hấu đỏ au đưa lên miệng. Nàng khẽ mở khuôn miệng nhỏ nhắn, hàm răng trắng như ngọc trai cắn nhẹ vào phần thịt quả mọng nước. Dòng nước ép ngọt lịm tươm ra, làm ướt đẫm đôi bờ môi vốn đã căng mọng nhuận trạch của Nữ vương, khiến nó càng trở nên lấp lánh và quyến rũ bội phần.

Ngồi ở chiếc ghế đơn phía đối diện, Cố Ngôn một tay cầm điện thoại, một tay chống cằm, ánh mắt đen thẳm của hắn hoàn toàn không dán vào màn hình mà cứ lẳng lặng khóa chặt vào đôi môi đang nhai dưa hấu của nàng. Yết hầu nam sinh khẽ nhúc nhích. Trong đầu gã thiếu niên 17 tuổi lúc này bỗng xẹt qua một câu hỏi vô cùng đen tối và tà mị: Giữa cái vị ngọt của miếng dưa hấu ướp lạnh kia... và vị ngọt từ đôi môi mềm mại của nàng... rốt cuộc thì bên nào sẽ ngọt hơn, sẽ mê đắm hơn một phần đây?

Tất nhiên, đáp án cho câu hỏi chết người này, e là phải đợi đến khi hắn tự tay lột sạch sự kiêu ngạo của nàng, tự mình nếm thử thì mới có thể tìm hiểu thấu đáo được.

Bỏ qua ánh mắt rực lửa của cậu con trai, Cố Du từ trong phòng ngủ bước ra, trên tay xách theo một chiếc túi giấy hàng hiệu vô cùng sang trọng, đặt nhẹ lên bàn trà trước mặt Giang Quyện.

"Ừm... Cái túi này là đợt dượng Tô đi công tác nước ngoài, dì đã đặc biệt nhờ mua chuẩn bị riêng cho con một ít mỹ phẩm dưỡng da cao cấp đấy." Cố Du nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, giọng điệu tràn ngập sự xót xa của một người mẹ: "Dạo trước nghe cái thằng Cố Ngôn nó kể lại, bảo là con với tư cách là Hội trưởng thường xuyên phải thức khuya học tập, làm việc đến tận nửa đêm. Dì làm trong ngành này nên mắc bệnh nghề nghiệp, dì thực sự không đành lòng nhìn thấy cái gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp tuyệt trần này của con xảy ra một chút sai sót, tàn phai nhan sắc nào đâu. Quyện nhi à, bình thường dù bận rộn đến mấy cũng phải nhớ chăm sóc da thật tốt nhé con."

Nhìn những lọ tinh chất đắt tiền nằm gọn gàng trong túi, ánh mắt Giang Quyện thoáng hiện lên sự phức tạp.

Nếu là Nữ vương của ngày trước, một món quà mang giá trị vật chất quá đỗi quý giá và nặng nề như vậy, nàng chắc chắn sẽ tìm đủ mọi lý do khéo léo để từ chối không nhận, bởi vì nàng ghét sự thương hại và không muốn mắc nợ ai. Thế nhưng... hiện tại mọi thứ đã khác xưa. Nàng đưa mắt nhìn sâu vào ánh mắt chân thành, tràn ngập tình yêu thương thuần khiết của dì Cố. Dựa trên sự thông minh và hiểu biết về tính cách của bà, nàng biết nếu mình từ chối, bà sẽ thực sự buồn và hụt hẫng. Nàng đã có quyết định cho riêng mình: Nàng đã coi nơi này là một gia đình.

Cố Ngôn thấy bầu không khí có vẻ lắng đọng, bèn múc một thìa dưa hấu to đùng bỏ vào miệng, nhai rột roạt, tự tin hất cằm nói chen vào bằng một cái giọng điệu hàm hồ, khoe khoang: "Mẹ khỏi phải lo xa. Cổ họng cậu ấy bị đau, hôm qua con vừa mới trổ tài đích thân xuống bếp chưng một bát canh Lê Tuyết đường phèn bồi bổ cho cậu ấy rồi. Đó là điều đương nhiên, tài năng nấu nướng của anh đây đâu phải chỉ để trưng bày cho đẹp đội hình."

"Cố Ngôn làm sao cơ?" Cố Du quay ngoắt lại, trố mắt nhìn thằng con trai ngỗ ngược của mình như nhìn người ngoài hành tinh. Cái thằng nhóc từ nhỏ đến lớn chỉ biết ăn mì gói và đánh lộn này... mà cũng biết xuống bếp nấu canh chưng lê sao?!

"Dạ vâng ạ. Hôm qua cậu ấy đã vất vả nấu canh mang sang tận nhà cho cháu." Giang Quyện khôn khéo gật đầu đáp lời, xác nhận chiến công của Giáo bá.

Nghe lời khẳng định đó, Cố Du cười như nắc nẻ. Trong lòng bà thầm cảm thán một câu vô cùng dân dã: Đúng là trời Phật ngó xuống! Cái con lợn lười biếng nhà mình nuôi bao năm nay... cuối cùng thì nó cũng đã biết cách tự tìm xem cây bắp cải trắng ngon nhất ở đâu để mà chăm sóc, ủi về nhà rồi!

Vì muốn tạo thêm cơ hội, giúp cậu con trai ngốc nghếch của mình một tay để lấy lòng người đẹp, Cố Du liền giả vờ chống nạnh, hắng giọng trêu ghẹo, đá xoáy Cố Ngôn không thương tiếc: "Chà chà! Được lắm cái thằng này! Mẹ nuôi con lớn chừng này rồi, tốn bao nhiêu cơm gạo, thế mà... mẹ hỏi thật, đã có bao giờ con tự tay xuống bếp, thức khuya dậy sớm chăm sóc cho người mẹ già này được tận tâm, chu đáo như thế chưa hả? Đúng là có vợ quên đi người mẹ già này!"

Cố Ngôn: "???"

Hắn trố mắt, hàm oan kêu gào trong lòng. Mẹ nói cái gì thế? Cố nữ sĩ dạo này lớn tuổi nên chẳng lẽ lại mắc chứng hay quên trầm trọng thế sao? Lần nào bà sinh bệnh, sốt cao hay đau đầu... mà chẳng phải là do chính tay cái thằng con trai này bận rộn chạy đôn chạy đáo đi mua thuốc, nấu cháo đút cho bà ăn à?! Chẳng đợi nam sinh oan ức kịp mở miệng giải thích hai câu để lấy lại sự trong sạch, thì cô gái ngồi đối diện đã nhanh nhẹn lên tiếng trước để giải vây cho cuộc chiến mẹ con.

Giang Quyện khẽ cười. Nàng thong thả cầm lấy chiếc túi vải canvas đơn giản đặt bên cạnh mình lên, mở khóa kéo, cẩn thận lấy ra một chiếc bình giữ nhiệt bằng inox sáng bóng đặt lên bàn trà. Nàng đẩy nó về phía Cố Du, dịu dàng nói: "Dì đừng trách Cố Ngôn, cậu ấy rất tốt ạ. À đúng rồi, cái bình này... là món súp gà hầm nấm mà cháu đã tự tay dậy sớm nấu vào sáng nay. Cháu cố tình để trong ngăn mát tủ lạnh một lát cho vừa miệng rồi mới mang sang đây để cho dì nếm thử tay nghề của cháu ạ."

Nhìn chiếc bình giữ nhiệt, ánh mắt Cố Du sáng rực lên vì cảm động. Bà liếc xéo thằng con trai một cái khinh bỉ, rồi quay sang nắm chặt lấy tay Giang Quyện, cảm thán: "Trời ơi! Vẫn là Quyện nhi của dì là hiểu chuyện, ngoan ngoãn và thương dì nhất! Cứ như áo bông nhỏ giữ ấm vậy, đâu có như cái thằng phá gia chi tử kia!"

Cố Du nhìn Nữ vương bằng ánh mắt hài lòng tột độ. Một cô gái có nhan sắc cực phẩm, tính cách bề ngoài tuy thanh lãnh nhưng bên trong lại phóng khoáng, tâm tư tinh tế, kín đáo, đối nhân xử thế với người lớn thì lại vô cùng lễ độ, hiểu chuyện và chừng mực. Thực sự soi mói bằng kính lúp cũng không thể nào tìm ra được nửa điểm khuyết điểm nào! Đứa con dâu này, bà chốt đơn rồi!

"Được rồi. Hai đứa con với Cố Ngôn cứ mang đồ vào trong phòng đọc sách ngồi chơi, giải đề trước đi. Dì đi vào bếp chuẩn bị nốt bữa trưa. Nhớ nhé, trưa nay Quyện nhi nhất định phải ở lại ăn cơm, ăn nhiều một chút cho có da có thịt đấy!" Cố Du xắn tay áo dặn dò.

"Dạ vâng. Dì vất vả rồi, dì có việc gì nặng nhọc cần phụ giúp thì cứ trực tiếp gọi cháu với Cố Ngôn ra làm là được ạ." Giang Quyện ngoan ngoãn đáp.

Ngồi trên ghế đơn, Cố Ngôn cạn lời nhìn hai người phụ nữ một lớn một nhỏ kẻ tung người hứng, khen ngợi nhau lên tận mây xanh. Hắn xoa trán, tự nhận ra một sự thật phũ phàng: Hóa ra... cái sự tồn tại của Cố Giáo bá uy vũ ở cái nhà này... hiện tại chỉ đơn thuần đóng vai trò là một cái công cụ kết nối giao tiếp, một cái cầu nối vô tri cho hai người phụ nữ quyền lực này làm quen với nhau thôi sao?!

Hai người nối gót nhau, trước sau sải bước đi vào căn phòng ngủ kiêm phòng đọc sách của Cố Ngôn.

Ngay khi Cố Ngôn vừa bước vào, tiện tay vặn chốt khép kín cánh cửa gỗ lại, cắt đứt mọi âm thanh ồn ào từ nhà bếp. Giang Quyện đã vô cùng tự nhiên đi thẳng đến bàn học, thuần thục kéo chiếc ghế xoay ra ngồi xuống. Nàng khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt xanh thẳm lấp lánh ý cười giảo hoạt, ngước lên nhìn nam sinh đang cầm cái túi đựng bình súp gà đứng đực mặt ra ở cửa.

Nàng khẽ nhướng một bên lông mày thanh tú, lên giọng hỏi như một vị sếp đang thẩm vấn nhân viên: "Sao thế? Đứng đực ra đó làm gì? Nhìn sắc mặt cậu có vẻ nhiều tâm sự nhỉ?"

Cố Ngôn nhún vai, bước những sải chân dài tới cạnh bàn học. Hắn đặt mạnh chiếc túi vải xuống mặt bàn bằng kính, hai tay chống nạnh, híp mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kiều diễm của Nữ vương, vạch trần âm mưu: "Tớ bảo sao... Hóa ra là vậy! Thảo nào chiều hôm qua lúc đi mua trái cây, cậu lại đột nhiên hạ mình, mở miệng nhắn tin hỏi tớ xin cái công thức nấu súp và chưng canh của mẹ tớ. Hóa ra là để sáng nay cậu tự mình lăn vào bếp thực hành, mang sang đây lấy lòng bà ấy! Cái này... cũng nằm toàn bộ trong sự tính toán thần sầu, trong chiến thuật mua chuộc lòng người của cậu hết rồi hả, Giang Hội trưởng?"

Bị bóc mẽ âm mưu, Giang Quyện không hề tỏ ra lúng túng. Ngược lại, khóe môi nàng càng cong lên một nụ cười đắc ý và vô cùng ranh mãnh. Nàng xoay nhẹ chiếc ghế, dùng một cái lý lẽ vô cùng bất cần đời, mang đậm tư duy kinh tế của dân tư bản để đáp trả:

"Cái đó gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau. Thịt ngon thì cậu và gia đình cậu đã ăn hết rồi, những lời khen ngợi cậu cũng đã hưởng trọn rồi... thì chí ít, cậu cũng phải chừa lại cho tớ một cơ hội để húp chút nước canh, ghi điểm trong mắt phụ huynh chứ! Đúng không?"

Nói đoạn, Giang Quyện từ từ chống một tay lên mặt bàn học. Nàng dùng lực ở mũi chân, đẩy nhẹ chiếc ghế trượt sát lại gần chỗ hắn đang đứng. Nàng hơi rướn nửa phần thân trên về phía trước, thu hẹp khoảng cách an toàn giữa hai người. Bờ môi đỏ mọng, quyến rũ của Nữ vương cố tình ghé sát rạt vào ngay bên cạnh vành tai trái của nam sinh.

Nàng khẽ hé môi, phả ra một luồng hơi nóng hổi, mang theo hương chanh mát lạnh lướt qua lớp da mẫn cảm của hắn, thì thầm bằng một âm điệu ma mị, gợi cảm đến chết người:

"Hay là... Cố đại hiệp cho rằng, cái bình súp gà tốn ba tiếng đồng hồ hầm nhừ này... là tiền làm thêm giờ, là phí bồi thường tổn thất tinh thần cho việc cậu đã vất vả đứng đợi ở cửa phòng tớ chiều hôm qua?"

Bùm! Dây thần kinh lý trí của Cố Ngôn đứt phựt.

Sự trêu chọc mang tính chất câu dẫn trắng trợn đó khiến huyết quản của thiếu niên sôi sục. Hắn còn chưa kịp vươn tay ra bắt lấy con yêu tinh đang làm loạn này, thì Giang Quyện đã khẽ cười khúc khích một tiếng ranh mãnh rồi nhanh chóng dùng chân đẩy ghế lùi trượt về phía sau để tẩu thoát.

Nàng ngồi yên vị ở khoảng cách an toàn, hai tay chống cằm, đôi mắt lấp lánh nhìn nam sinh đang đứng đực ra đó với hai vành tai đã đỏ bừng bừng như tôm luộc. Nàng cố ý chỉ tay vào đó, chớp mắt trêu chọc một cách vô tội: "Kìa Cố Ngôn... Cậu ngồi ở trong nhà nãy giờ, mái che kín mít thế này mà cậu không chịu bung ô ra che nắng à? Cậu nhìn xem... hai cái lỗ tai của cậu bị ánh nắng mặt trời rọi vào, cháy khét đỏ lựng hết cả lên rồi kìa! Thương quá cơ!"

Cố Ngôn nghiến răng trèo trẹo. Cái bài đổ lỗi cho mặt trời nắng để che giấu sự ngượng ngùng này, rõ ràng là nàng đang dùng chính cái cớ vụng về ngoài cửa ban nãy của nàng để ném thẳng vào mặt hắn, trả đũa hắn!

Hắn trừng mắt nhìn con báo nhỏ kiêu ngạo, hừ lạnh một tiếng, tung đòn đe dọa vào điểm yếu cốt lõi: "Cậu cứ đắc ý đi. Lát nữa về nhà... tớ cấm cậu đụng vào chùm chìa khóa. Cậu cứ việc tự mình mang cái chìa khóa nhà của cậu đi... Đợi lát nữa lúc đưa cậu về căn hộ, tớ tuyệt đối sẽ không đời nào cắm chìa mở cửa, hầu hạ làm chân sai vặt cho cậu nữa đâu! Cho cậu đứng ngoài hành lang mà khóc!"

Giang Quyện nghe lời đe dọa trẻ con đó thì nhún vai, không thèm sợ hãi. Nàng tựa lưng vào ghế, vắt chéo đôi chân dài, đủng đỉnh tung ra một lá bài chí mạng: "Được thôi. Tớ vốn dĩ cũng lười mở cửa. Cậu không mở cho tớ... thế thì tối nay tớ không thèm về nữa. Tớ mang balo đến ở lỳ luôn tại cái phòng ngủ này, ngủ trên giường của cậu ấy. Có mẹ cậu bảo kê, xem cậu làm gì được tớ."

Đứng tựa lưng ở cửa, Cố Ngôn nghe thấy cái tuyên bố dọn đến sống chung đầy bá đạo đó, trong lòng sướng rơn như nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng duy trì cái vẻ giá lạnh, kiêu ngạo của một nam thần. Hắn khoanh tay trước ngực, lập tức tỏ thái độ hắt hủi, giả vờ xua đuổi: "Đừng có mơ mộng hão huyền. Cậu có đến đây... tớ cũng khóa trái cửa, tuyệt đối không mở cửa phòng cho cậu vào đâu!"

Hắn quay lưng lại, vặn chốt cửa giả vờ định đi ra ngoài, bĩu môi lẩm bầm: "Được lắm Giang Quyện. Cậu tàn nhẫn không mở cửa nhà cho tớ, tớ cũng sẽ không mở cửa phòng cho cậu. Chúng ta hòa!"

Cô gái ngồi trên ghế bất giác chắp hai tay ra phía sau lưng. Khóe môi kiêu kỳ của Nữ vương khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ, tự tin và ngập tràn sự sủng nịnh. Nàng chờ cho hắn sắp sửa xoay nắm đấm cửa, mới từ tốn cất cao giọng, thốt ra một câu nói khiến cho mọi sự vùng vằng của Giáo bá lập tức bị dập tắt:

"Cái đồ ngốc này... Chẳng lẽ cậu sống đến ngần này tuổi đầu rồi... mà cậu vẫn không biết cách tự mình dùng cái chiếc chìa khóa đặc biệt mà tớ đã tự tay đưa cho cậu... để tự mình vặn khóa, mở toang cánh cửa đó ra đi vào hay sao?"

Bàn tay đang cầm chốt cửa của Cố Ngôn khựng lại hoàn toàn.

Hắn đứng quay lưng về phía nàng, yết hầu trượt lên xuống một cách khó nhọc. Câu nói mang đậm tính ẩn dụ đó... sức sát thương của nó thực sự quá kinh khủng. Nàng đang ám chỉ điều gì?

Cái chìa khóa mà nàng nhắc đến... không chỉ đơn thuần là miếng kim loại lạnh lẽo để mở cánh cửa căn hộ trọ rách nát kia. Mà sâu xa hơn, cái chìa khóa bước vào thế giới nội tâm của nàng, bước vào trái tim luôn đóng chặt của nàng... thực chất, nó cũng chính là hắn! Hắn chính là ngoại lệ duy nhất, là đặc quyền duy nhất được phép bước vào lãnh địa của Nữ vương!

Ăn trưa xong xuôi, buổi chiều tà dần buông xuống.

Cố Ngôn sóng vai cùng Giang Quyện đi dạo thong thả từ chung cư nhà hắn để đưa nàng về. Bọn họ đi ngang qua con đường lát gạch đỏ quen thuộc của khu tập thể giáo viên cũ kỹ.

Đặc trưng của những khu tập thể kiểu cũ này là các mối quan hệ xóm giềng, láng giềng cực kỳ gắn bó, phức tạp và cố định. Mọi người sống ở đây, hàng ngày bước ra khỏi cửa, ngẩng đầu lên hay cúi đầu xuống thì kiểu gì cũng sẽ đụng mặt nhau. Hơn nữa, với cái mạng lưới camera chạy bằng cơm siêu việt của các bà các thím... thì cái chuyện thằng nhóc giang hồ, khó bảo nhà họ Cố dạo gần đây thường xuyên dẫn về một cô bạn gái xinh xắn như tiên giáng trần... nó đã sớm được truyền miệng, thêu dệt từ một thành mười, mười đồn ra thành trăm. Giờ đây, sự xuất hiện của cặp đôi này đi dạo cùng nhau sớm đã không còn là một chuyện lạ lẫm, mới mẻ gì đối với cư dân ở đây nữa.

"Cháu chào Tôn đại nương ạ! Bà đi tản bộ hóng mát ạ!" Cố Ngôn tươi cười, vẫy tay chào thân thiện với một bà cụ tóc bạc phơ vừa xách giỏ nhựa đi chợ ngang qua.

"Ừ ừ, thằng Cố Ngôn dẫn vợ nhỏ đi chơi đấy à! Hai đứa đẹp đôi lắm! Bao giờ cho bà ăn kẹo hỉ đây?!" Bà cụ móm mém cười trêu chọc rồi đi khuất.

Sau khi bà cụ đi xa, Cố Ngôn mới chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt hắn lẳng lặng nhìn về phía góc nghiêng gò má thanh lãnh, hoàn mỹ của cô gái đang đi bên cạnh. Dưới ánh nắng ráng chiều vàng vọt, trên vành tai trắng ngần, trong suốt như ngọc của nàng đang vương vấn một chút sắc hồng đào nhàn nhạt. Suốt từ buổi chiều ngồi trong phòng đến giờ, hắn đã âm thầm, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cái vành tai đó không biết bao nhiêu lần rồi. Bằng con mắt tinh tường của mình, hắn cũng nhanh chóng phát hiện ra một bí mật vô cùng đáng yêu: Cái sắc đỏ ửng đó... thực chất là một dấu vết mỹ phẩm, một lớp phấn má hồng mà nàng đã cố ý dặm thêm, xử lý qua để đánh lừa thị giác người khác!

Hắn đút hai tay vào túi quần, hơi cúi đầu xuống, giả vờ tỏ ra thấu hiểu, ân cần lên tiếng giải vây: "Xin lỗi cậu nhé. Ở khu này, các ông các bà đều đã có tuổi rồi, rảnh rỗi nên cái chủ đề nói chuyện lúc nào cũng cứ thích soi mói, xoay quanh mấy cái chuyện lập gia đình đó. Nếu như... cậu cảm thấy để ý, thấy phiền phức hay khó chịu với những lời trêu ghẹo đó... thì để lần sau lúc gặp mặt, tớ sẽ nghiêm túc nói một tiếng nhắc nhở để họ không trêu đùa cậu nữa."

"Hửm?"

Đang mải nhìn ngắm hàng cây, Giang Quyện nghe vậy liền quay đầu lại. Đôi mắt xanh biếc của Nữ vương mang theo chút khó hiểu, chớp chớp nhìn hắn.

"Ý cậu là sao? Cậu định nói nhắc nhở về chuyện gì?" Nàng nhướng mày, giọng điệu bình thản lặp lại những lời đồn đại một cách không hề kiêng dè: "Cậu định cấm Tôn đại nương không được hỏi chúng ta... dự định bao giờ tổ chức kết hôn nữa à?"

Nàng bước thêm một bước, đôi môi mấp máy, tung thêm một đòn sát thương thẳng vào não bộ Giáo bá: "Hay là... cậu định ra lệnh cho Lý đại gia đầu ngõ, cấm ông ấy không được hỏi cái chuyện... chúng ta bao giờ thì chuẩn bị sinh con, đẻ cháu cho mẹ cậu bế?"

Cố Ngôn: "......"

Mẹ kiếp! Cái cô nàng này! Da mặt cậu ấy làm bằng thép à?! Sao có thể đem ba cái chuyện kết hôn, đẻ con tế nhị đó ra mà nói một cách lưu loát, trơn tru và bình thản đến mức không hề bị vấp đĩa một chữ nào như vậy chứ?!

Nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của nam sinh, Giang Quyện khẽ hất tóc, nhún vai một cái, giọng điệu vẫn cực kỳ tùy ý, thờ ơ như một vị tiên nữ không vướng bụi trần: "Trời ạ. Chỉ là vài câu nói đùa vui vẻ qua đường, không quan trọng thôi mà. Cậu căng thẳng làm gì. Các ông các bà hàng xóm trêu thế cũng chỉ là vì họ quý mến, thích cậu, muốn tốt cho gia đình cậu thôi. Có gì đâu mà phải đi cấm đoán người ta."

Giọng điệu của cô gái cất lên nhẹ bẫng, giống hệt như một người đứng ngoài cuộc xem kịch, như thể nàng căn bản là hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến mấy cái chuyện hôn nhân đại sự này một chút xíu nào cả.

Cố Ngôn đứng lại. Hắn lẳng lặng nhìn cái thái độ dửng dưng, bình chân như vại đó của nàng. Trong lồng ngực nam thiếu niên bỗng dưng dâng lên một luồng cảm giác nghẹn đắng, hơi hụt hẫng và chua xót.

Thì ra là vậy... Hóa ra... nãy giờ, khi nghe những lời trêu chọc gán ghép vợ chồng đó từ hàng xóm... chỉ Cố Duy nhất một mình hắn... một mình gã tình si Cố Ngôn này là cảm thấy tim đập chân run, vừa thấy ngượng ngùng chín chín đỏ mặt, lại vừa ôm mộng thầm vui sướng, điên cuồng gào thét trong lòng mà thôi sao?! Còn đối với nàng, mọi thứ đều vô nghĩa?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Cố Ngôn lại bật cười tự giễu. Hắn thở dài trong lòng.

Cũng đúng thôi. Ngoại trừ cái lần ở trong căn hẻm tối hôm mưa gió đó, lúc cô gái nhỏ bé này gục đầu nằm trên vai hắn nức nở khóc òa lên vì tủi thân, rồi sau đó ngượng ngùng đứng thẳng dậy, dùng hai bàn tay nhỏ bé che kín mặt mũi bỏ chạy... thì từ đó đến nay, với cái lớp mặt nạ Nữ vương hoàn hảo này, hắn quả thực chưa từng bao giờ có cơ hội nhìn thấy Giang Hội trưởng uy quyền rơi vào trạng thái bối rối, e thẹn hay ngượng ngùng thêm một lần nào nữa cả. Nàng che giấu cảm xúc quá giỏi!

Hai người cứ thế bước đi trong những dòng suy nghĩ miên man. Vô thức, đôi chân đã đưa họ bước ra khỏi cổng tò vò của khu tập thể từ lúc nào không hay.

Cảm nhận được bầu không khí có chút gượng gạo, nam sinh vội vàng thu hồi lại những tâm tư, mộng tưởng rối bời của mình. Hắn lên tiếng, mở lời để đổi chủ đề phá vỡ sự im lặng: "À đúng rồi, nãy giờ lo nói chuyện tào lao, tớ quên chưa thông báo với cậu một việc. Ngày mai thứ Bảy, tớ có việc bận trong đội bóng, nên cậu cứ nghỉ ngơi đi nhé, không có tiết học bổ túc đâu."

Vừa dứt lời, một cơn gió chiều của mùa hè bất chợt thổi thốc qua con phố.

Làn gió lộng mang theo hơi nóng mơn trớn qua gò má Giang Quyện, đồng thời cũng mạnh mẽ làm tung bay những lọn tóc tơ đen nhánh, mềm mại vốn được vén gọn gàng bên tai nàng. Vài sợi tóc mai bướng bỉnh bị thổi bay lên, vô tình sượt qua, khẽ cọ nhẹ vào đầu mũi thanh tú của cô gái. Sự cọ xát của những sợi tóc mang theo một chút cảm giác ngưa ngứa, buồn buồn khó chịu... nhưng vì hai tay đang bận xách túi đồ, nên nàng nhất thời không kịp đưa tay lên để vén nó ra.Ngay tại khoảnh khắc đó, ánh mắt Cố Ngôn tối lại. Hắn không hề do dự, trực tiếp vươn bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra.

Hắn nghiêng người, cực kỳ dịu dàng, cực kỳ kiên nhẫn dùng những ngón tay của mình giúp cô gái nhỏ nhẹ nhàng vén gọn lại những lọn tóc lòa xòa đó ra phía sau vành tai đỏ hồng. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngón tay trỏ của nam sinh không hề thu lại ngay lập tức. Hắn cố tình nán lại thêm một giây, để phần bụng ngón tay mang theo nhiệt độ nóng rực, khẽ trượt dọc, vuốt ve nhẹ nhàng qua sống mũi cao thanh tú của nàng.

Hành động quá đỗi thân mật và bất ngờ đó khiến không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Cố Ngôn nhìn sâu vào đôi mắt đang mở to ngơ ngác của Nữ vương, khóe môi nhếch lên, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần ý cười ái muội tột độ, hắn thốt ra một câu hỏi đầy tính khiêu khích:

"Thế nào... Hành động vừa rồi của tớ... làm cho cậu đang cảm thấy mũi bị nhột... hay là làm cho trái tim của cậu... đang râm ran rung động thế hả?"

Tay đang cầm quai túi của Giang Quyện bỗng nhiên khựng lại, nắm chặt cứng. Mạch máu dưới da nàng nhảy múa liên hồi.

Trong cái giây lát bị câu nói thả thính chí mạng đó đánh úp, Nữ vương chỉ cảm thấy lồng ngực mình như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh. Nàng cắn chặt môi dưới, trong lòng thầm cảm thán một câu vô cùng chân thực: Ông trời ơi... Thật may mắn, quá đỗi may mắn vì sáng nay trước khi đi ra ngoài cửa... nàng đã thông minh, lén lút dùng cọ trang điểm, dặm phủ thêm một chút phấn má hồng đậm màu lên hai vành tai của mình!

Bởi vì nếu không có lớp phấn má hồng ngụy trang che mắt đó... thì cái tên lưu manh Cố Ngôn kia chắc chắn sẽ nhìn thấy rõ mồn một... sự thật phũ phàng là toàn bộ vành tai, và cả khuôn mặt của Nữ vương lúc này... đã sớm bị câu nói và sự đụng chạm của hắn làm cho đỏ bừng bừng lên vì thẹn thùng từ lâu lắm rồi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!