1-500

Chương 149: Thật là may mắn

Chương 149: Thật là may mắn

Thi thoảng có vài chiếc xe đi ngang qua, Cố Ngôn lại khẽ ngẩng đầu, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tận hưởng. Lúc này, chiếc cầu nối duy nhất là cái ống hút nhỏ xíu nối giữa bờ môi và bình sữa Yakult cũng theo đó mà đung đưa lên xuống, giống như đang bất bình trước sự tùy tiện của chủ nhân mà lên tiếng kháng nghị.

Có lẽ vì hắn sở hữu một ngoại hình quá sức nổi bật, nên những người đi ngang qua đều không kìm lòng được mà ngoái nhìn thêm vài cái. Trong số đó, có cả Trần Khả đang đứng ở phía đối diện con đường. Cô vốn đến giúp mẹ trông cửa hàng, vừa định rời đi thì hình bóng nam sinh ấy bất chợt lọt vào tầm mắt, khiến thế giới của cô như ngưng đọng.

Trần Khả biết người này. Siêu thị nhà cô nằm ngay cổng tiểu khu, vào những ngày nghỉ, cô vẫn hay ra trông tiệm hộ mẹ. Cô vẫn nhớ như in một ngày hè oi ả năm ấy, nắng gắt như thiêu như đốt, tiếng ve kêu lười nhác vang vọng khắp nơi. Trần Khả ngồi sau quầy thu ngân, cúi đầu lướt điện thoại cho đến khi một bàn tay với những ngón thon dài gõ nhẹ lên mặt kính quầy hàng.

Nam sinh đó dường như vừa mới vận động xong, hai bên má vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Hắn nhướng đôi mày rậm, ánh mắt hờ hững lướt qua cô rồi buông một câu cụt ngủn: "Chị chủ quán, tính tiền."

Màn gặp gỡ tình cờ hôm nay khiến tim Trần Khả đập loạn nhịp. Cô thực sự rất muốn biết tên của hắn. Trần Khả lấy hết can đảm bước lên một bước, nhưng đúng lúc đó, một chiếc xe buýt tấp vào trạm, chắn ngang tầm mắt của hai người.

Chiếc xe buýt chậm rãi lăn bánh đi, nhưng nam sinh vẫn ở đó, chỉ là bên cạnh hắn đã xuất hiện thêm một bóng dáng thanh mảnh, cao ráo.

Trong mắt Trần Khả, đó là một nữ sinh tuyệt mỹ. Ánh nắng rọi xuống làn da trắng sứ, phản chiếu vẻ thanh khiết như mặt hồ, mà trong đôi mắt ấy dường như chỉ chứa đựng hình bóng của nam sinh kia. Hai người trò chuyện, nam sinh cười ngày càng đắc ý, còn cô gái thì dần mím chặt môi như đang giận dỗi, xách túi đồ định bỏ đi trước.

Nam sinh như đang làm ảo thuật, rút ra một chiếc ống hút khác cắm vào bình sữa rồi đưa tới trước mặt đối phương. Chỉ một giây lơ là khi cô gái đưa tay nhận bình sữa, hắn đã nhanh tay cướp lấy túi đồ nặng nề, sải bước đi bên cạnh nàng.

Giang Quyện vừa ngậm ống hút vừa đi bên cạnh Cố Ngôn, đưa mắt quan sát cảnh quan tiểu khu. Lúc này là hơn 9 giờ sáng, trong khu có khá nhiều người già đang tản bộ, tập thể dục hoặc tụ tập tán gẫu.

Cố Ngôn thấy nàng cứ nhìn đông ngó tây thì bật cười: "Sao hả, chưa thấy cảnh này bao giờ à?"

Giang Quyện buông ống hút ra, lắc đầu: "Cũng không hẳn, nhìn cũng giống cảnh tập thể dục buổi sáng ở trường mình thôi, ai làm việc nấy. Chỉ là... có chút bất ngờ khi cậu sống ở đây."

Cố Ngôn cười khổ. Hắn không hỏi tại sao Giang Quyện có nhà đẹp ở thành phố B mà kỳ nghỉ nào cũng ở lỳ tại trường. Mỗi người đều có những vết sẹo cần che giấu, không nhất thiết phải gặng hỏi xem vết sẹo đó từ đâu mà có.

"Thằng nhóc Ngôn đấy à? Dẫn bạn gái về nhà đấy hả con?"

Giang Quyện: "......"

Cố Ngôn vốn là cục vàng của các bác ở đây. Thấy hắn dẫn theo một người đẹp không tì vết đi vào, mọi người lập tức lên tiếng trêu chọc.

"Bác Triệu thấy bạn gái con có xinh không ạ?" Hắn nhướng mày, nụ cười đầy vẻ bất cần.

Giang Quyện làm sao chịu nổi trò này, nàng dùng khuỷu tay huých mạnh vào người hắn một phát để cảnh cáo.

"Thực ra đây là bạn học của cháu, là nam, con trai hẳn hoi ạ!" Cố Ngôn thanh minh, nhưng giọng điệu vẫn nặc mùi trêu chọc.

Bác Triệu đẩy gọng kính lão, soi xét hai người một hồi lâu, mãi mới phán một câu xanh rờn: "Đàn ông mà nét mặt thanh tú thế kia là có tướng vượng phu, vượng phu lắm đấy con ạ!"[note90129]

Bác ơi, bác đem hai cái từ đó ghép lại với nhau mà không thấy sai sai ạ?! – Giang Quyện gào thét trong lòng.

Cố Ngôn thì cười đến mức vai run bần bật, xách túi hoa quả nhảy nhót theo nhịp bước chân: "Thôi không tán dóc với bác nữa, cháu đưa người đẹp lên lầu đây."

Gương mặt nhỏ nhắn của Giang Quyện lúc này trắng đến mức gần như trong suốt, đôi môi đỏ mọng mím chặt vì dỗi hờn. Cố Ngôn quay đầu nhìn nàng, khóe môi nhếch lên đầy tùy ý: "Đúng đấy, tôi bị hâm thật rồi, hâm đến mức có thể cười cả đời luôn ấy chứ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Vượng Phu" nằm trong cụm "Vượng phu ích tử" (Vượng: hưng thịnh; Phu: chồng). Đây là thuật ngữ nhân tướng học dành riêng cho phụ nữ, chỉ những người có tướng mạo mang lại may mắn, tài lộc và giúp sự nghiệp của chồng thăng tiến như diều gặp gió. Nói cách khác ý bác giống ông hoa sĩ người Việt nào đó.
"Vượng Phu" nằm trong cụm "Vượng phu ích tử" (Vượng: hưng thịnh; Phu: chồng). Đây là thuật ngữ nhân tướng học dành riêng cho phụ nữ, chỉ những người có tướng mạo mang lại may mắn, tài lộc và giúp sự nghiệp của chồng thăng tiến như diều gặp gió. Nói cách khác ý bác giống ông hoa sĩ người Việt nào đó.