1-500

Chương 62: Em gái nhỏ đổi tính

Chương 62: Em gái nhỏ đổi tính

Triệu Trác Dương nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên, đập vào mắt anh chính là bộ mặt "thối" đang xị ra của Cố Ngôn.

"Chuyện gì thế này, ai lại chọc giận cậu à?" Triệu Trác Dương buồn cười hỏi.

"Tôi vì cái tên nhóc thối cậu mà phải tay xách nách mang hai túi đồ nặng trịch, đứng suốt mười mấy trạm xe buýt đấy biết không?" Cố Ngôn bực bội ném mạnh hai túi nilon lên cạnh giường.

"Anh, anh cẩn thận chút chứ! Chẳng phải bác sĩ bảo đừng có động đậy lung tung sao? Muốn làm gì cứ bảo em là được rồi. Anh muốn ăn táo không? Để em gọt cho."

Triệu Trác Ngọc vừa vào cửa, thấy anh trai mình đang rướn người định lấy túi đồ trên giường liền nhanh chân lao tới, cướp lấy cái túi đặt lên tủ đầu giường một cách vô cùng chu đáo.

"Con bé bị làm sao thế?" Triệu Trác Dương dở khóc dở cười nhìn em gái mình.

"Đừng có hỏi tôi." Cố Ngôn kéo cái ghế ra, ngồi phịch xuống với vẻ mệt mỏi rồi thở hắt ra một hơi.

"Chào bạn học Triệu, vết thương thế nào rồi?" Giang Quyện đứng bên cạnh, lễ phép gật đầu hỏi thăm một cách khách khí.

"Hai người đang làm gì thế này? Đàm phán thương mại à?"

Ở đây làm gì có ai "không hiểu phong tình" bằng Cố Ngôn cơ chứ, vừa mở miệng một cái là đã phá nát bầu không khí "thanh xuân rực rỡ". Anh thản nhiên cầm lấy quả táo trong khay trên bàn, chẳng thèm gọt vỏ mà cứ thế cắn một miếng to.

"Hội trưởng Giang có muốn ăn táo không ạ? Để em gọt cho anh một quả nhé." Triệu Trác Ngọc quay sang nhìn Giang Quyện với ánh mắt lấp lánh.

"Cảm ơn em, không cần đâu."

"Chuyện chiều nay thực sự làm phiền cậu quá, cảm ơn nhé." Triệu Trác Dương liếc nhìn Cố Ngôn một cái rồi chân thành nói với Giang Quyện.

Giang Quyện tiện tay nhận lấy (dù không ăn), đưa mắt quan sát phòng bệnh một lượt. Đây là phòng đôi khá rộng rãi, giường bên cạnh được ngăn cách bởi một tấm rèm, thấp thoáng có tiếng trò chuyện nhỏ truyền tới.

"Tất nhiên rồi." Triệu Trác Dương nhìn Cố Ngôn với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi gật đầu tán thành lời của Giang Quyện.

"Tôi chỉ có xung đột với Cố Ngôn thôi, chứ với bạn học Triệu và bạn học Trương đây thì không thù không oán." Giang Quyện nhướng mày, đôi mắt thoáng ý cười nhìn về phía Cố Ngôn.

"Cứ coi như tôi tự đa tình đi." Cố Ngôn cũng lười đấu võ mồm với cậu, anh quay sang đánh giá cánh tay đang bó bột của Triệu Trác Dương. "Thế này thì cậu đi vệ sinh kiểu gì?"

"......"

"Đúng là có tiền đồ." Cố Ngôn lắc đầu, ném lõi táo vào thùng rác.

"Hội trưởng Giang, anh đừng đứng nữa, ngồi đi ạ." Triệu Trác Ngọc kéo chiếc ghế còn lại đặt trước mặt Giang Quyện.

"Cảm ơn em, em cứ ngồi đi, anh không mệt." Gương mặt Giang Quyện vẫn giữ nụ cười xã giao chuẩn mực, vừa lễ phép vừa giữ khoảng cách.

"Gấp à?" Cố Ngôn nhướng mày, cười đầy ý xấu.

Cứng rồi, cứng rồi, nắm đấm mình cứng rồi! Giang Quyện vẫn giữ vẻ mặt thanh cao lạnh lùng, nhưng thực chất bên trong đã nghiến chặt răng.

"Ơ, Hội trưởng Giang, anh mua đồ trang điểm của Armani ạ?" Triệu Trác Ngọc nhìn thấy mấy cái túi nhỏ trên tay phải của Giang Quyện, nhìn kỹ thì đó chẳng phải là logo Armani sao?

Đôi lông mày đậm của Cố Ngôn khẽ nhướng lên. Em gái à, em không nên gọi cậu ta là Hội trưởng, mà nên gọi là "Mèo béo tai mệt mỏi" thì đúng hơn đấy.

"Về phần anh thì không cần phải lo đâu, cứ trước sinh nhật em một tuần là ngày nào em cũng gửi tin nhắn WeChat cho anh một lần, sợ anh quên mất cơ mà." Triệu Trác Dương cầm điện thoại lên, vừa nói vừa lật lại lịch sử trò chuyện của hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!