TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 38

CHƯƠNG 38

Tuân bị Stefány nhấc bổng lên không trung – không rõ bằng cách nào – suốt chặng đường dài. Một lực xoắn vô hình siết chặt quanh thân, kéo cậu bắn vút ra khỏi cung điện với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp. Phía sau, toàn bộ khung cảnh vỡ ra, mờ nhòe đi thành một vệt sáng kéo dài vô tận.

Họ lao nhanh qua thang máy, vượt khỏi quốc lộ, rồi xuyên thẳng đến Elcore nằm ở trung tâm hành tinh Ceasar. Nơi đây là một khoảng không gian khép kín, trống rỗng tuyệt đối, chỉ có mỗi ánh sáng vàng kim lan khắp bầu trời như một màn sương mờ được tạo thành từ các vì sao vụn vỡ.

Suốt chuyến đi, Tuân cảm giác cơ thể mình như bị xé ra thành từng lớp. Không khí xung quanh cậu không còn là không khí nữa. Nó đặc quánh, rung rinh và méo mó. Màu sắc cũng không còn nguyên vẹn như nó đã từng. Xanh, đỏ, trắng, đen… hòa lẫn vào nhau như thể thế giới đang nhào nặn lại từ đầu.

Sau đó, cậu nhận ra toàn thân đang bị trói chặt bởi vô số sợi tơ hồng bí ẩn. Chúng mảnh đến mức nếu không tập trung nhìn kỹ thì mắt thường chẳng thể nhận ra, nhưng lại cực kỳ dẻo dai và mạnh mẽ đến nỗi có thể nhấc bổng cả cơ thể cậu bay lơ lửng giữa bầu trời.

Vài phút tiếp theo, họ đến nơi. Tuân bị thả rơi tự do một cách không thương tiếc. Nơi này không có trọng lực, cũng không hề có mặt đất, nhưng toàn thân cậu vẫn cảm thấy một cơn đau ê ẩm lan dọc sống lưng. Trong lúc đang dò xét xung quanh thì Stefány xuất hiện trở lại; trên tay cô là hai thanh kiếm gỗ cùng vài vật dụng cần thiết cho khóa huấn luyện lần này.

“Của nhóc đây. Nghe nói nhóc xài kiếm.”

Cô ném mạnh hai thanh kiếm về phía Tuân. Cậu ta bắt lấy và lập tức xoay người thủ thế. Stefány nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự hứng khởi:

“Oh, phản xạ tốt đấy. Nhóc chắc là kiểu học thông qua vận động rồi. Hay lắm! Lâu rồi chị chưa được giãn gân giãn cốt. Cùng khởi động một chút nào!”

Không kịp để Tuân phản ứng, một cơn bão tấn công vô hình liền ập tới.

Chúng bung ra như hàng nghìn lưỡi dao mảnh, cuộn xoáy, cắt xé mọi thứ và chia không gian thành vô số lớp lưới trong suốt. Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng rít khi không khí bị chẻ đôi, the thé như điệu cười méo mó của vũ trụ.

Tuân giơ kiếm đỡ theo bản năng – huých! – một lực nén vô hình đánh bật cậu văng ra phía sau. Cánh tay xuất hiện một đường rách mảnh, máu bắn thành giọt rồi tan biến giữa không trung.

Cậu xoay người tìm hướng ra đòn, nhưng Stefány đã biến mất.

Xoẹt!

Một đòn đánh quét ngang lưng.

Phập!

Một đường khác đâm chéo từ dưới lên.

Cơ thể Tuân bị tấn công từ mọi phía, không cho cậu có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Mỗi cú đánh sượt qua để lại một vết rách không sâu nhưng nóng rát như lửa đốt và lan theo từng mạch máu. Tuân mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó đang tìm cách len lỏi vào trong người cậu, râm ran như hàng nghìn con kiến bò dưới da.

“Sảng khoái quá đi. Đứng dậy nào, nhóc. Đừng gục ngã sớm như vậy chứ.”

Giọng Stefány vang vọng khắp không gian rỗng, vừa xa vừa gần, như thể vọng ra từ hàng trăm hướng khác nhau. Tuân nghiến răng, chống kiếm đứng dậy:

“Chị… lao vào mà không nói không rằng gì hết. Ai biết đường mà chuẩn bị cơ chớ.”

“Kẻ thù có bao giờ cảnh báo trước đâu?” Cô đáp lại, giọng lạnh tanh. “Nhóc phải luôn chuẩn bị tinh thần sẵn sàng để chiến đấu chứ. Thử ra ngoài chiến trường mà xem, lơ là một giây thôi là mất mạng rồi. Hên cho nhóc là chị còn nương tay đấy. Giờ thì đứng dậy đánh tiếp đi nào.”

Stefány mỉm cười, nụ cười của kẻ biết rõ mình đáng sợ.

Tuân nhìn thẳng vào khoảng không gian trước mặt. Cậu hít sâu, dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi mắt. Và rồi, trong ánh sáng vàng kim mờ ảo, cậu bắt đầu hiểu được đòn tấn công vô hình của cô nàng đến từ đâu. Hóa ra những sợi chỉ hồng cậu thấy trước đó chính là tóc của Stefány. Chúng phập phồng quanh người cô như những sinh vật sống, mỗi sợi rung lên ở một tần số khác nhau, xẻ dọc không gian bằng những đường cắt mảnh như dao mổ vi tế.

Tuân xoay người, định chém vào hướng có dao động mạnh nhất. Đúng lúc ấy – bụp! – toàn thân cậu bị một nắm đấm tóc nện thẳng vào ngực. Không một lời cảnh báo trước, chỉ có cảm giác mọi hơi thở bị rút sạch ra khỏi phổi. Cậu ngã gục xuống, ngực phập phồng, tai ù đặc. Từng tế bào trong cơ thể bị xé vụn ra rồi vò nát lại thành một đống chỉ trong vòng vỏn vẹn một giây.

“Đau… quá!” Tuân thều thào, giọng đứt quãng.

Stefány bước lại gần, mái tóc tung bay. Ánh sáng vàng kim phản chiếu trên từng sợi như những lưỡi dao trong suốt, mỏng tang và lạnh lẽo. Phần nhìn thấy được của mái tóc chỉ dài quá vai, trong khi phần buông dài về phía sau thì vô cùng mảnh mai, dẻo dai và trong suốt.

“Tốt. Cứ đà này thì vài ngày nữa là nhóc sẽ quen thôi.”

Cô nàng vươn vai, mỉm cười, giọng hân hoan như thể vừa hoàn thành xong bài khởi động buổi sáng. Sau đó cô thản nhiên bước về phía chỗ để đồ ăn, ngoạm một miếng thịt muối thật to, nhai rồm rộp.

Tuân giang hai tay, nằm xả lai trên mặt đất, thở dốc. Các vết thương trên người cậu dần được các nanobot chữa lành. Đến khi thể lực đã phục hồi trở lại, cậu mới quay sang hỏi Stefány:

“Em nghe Nữ hoàng nói là chị sẽ hướng dẫn em cách để kích hoạt sức mạnh các chiều không gian. Điều đó có nghĩa là gì vậy?”

Stefány cắn mạnh miếng thịt trên tay, giọng uể oải:

“Nhiệm vụ Nữ hoàng giao cho lúc nào cũng khó nhằn hết trơn. Quyền năng của chiều không gian thứ IV đâu phải là thứ muốn dạy là dạy cơ chứ. Xì! Nhóc có biết rằng mọi sinh vật sống trong vũ trụ đều được cấu thành từ ba chiều không gian lớn không?”

“Em từng nghe nói vũ trụ có mười một chiều không gian, nhưng tạm thời em chưa thật sự hiểu rõ điều đó cho lắm.”

“Hiểu nôm na thế này cho dễ đi.” Cô vừa ăn, vừa dùng tóc của mình để minh họa cho bài giảng. “Giả sử vũ trụ là một tờ giấy lớn và chị vừa chấm một điểm lên đó, thì điểm đó chính là chiều thứ I. Khi nối nhiều điểm lại với nhau,” cô nàng vẽ một đường thẳng giữa không trung, “chúng ta có chiều không gian thứ II. Và khi nhấc hình vẽ đó ra khỏi mặt giấy, chúng ta có một vật thể hoàn chỉnh ở chiều thứ III. Đấy chính là chiều không gian mà các sinh vật sống như chúng ta đang tồn tại. Nhóc hiểu ý chị nói rồi chứ?”

Cô nàng huơ hươ hình nhân bằng tóc giữa không trung để Tuân có thể dễ dàng hình dung. Nhưng trái với kỳ vọng của cô, Tuân lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Stefány liền thở hắt ra một tràng bất mãn, rồi quay sang gặm nốt miếng thịt dang dở trên tay.

“Thôi bỏ đi. Nhóc cũng không cần phải hiểu cái đó làm gì.” Cô nàng nói lúng búng trong miệng. “Nói tóm lại, Nữ hoàng muốn chị dạy cho nhóc nắm vững một thứ sức mạnh mà với nhóc bây giờ là bất khả thi. Lại còn bắt phải dạy nhóc thành thạo nó trong một khoảng thời gian ngắn nữa chứ. Hầyyy daa, nên vì thế chị sẽ không hướng dẫn nhóc theo cách thông thường nữa. Chị sẽ xài phương pháp riêng của chị.”

“Và đó là…?” Tuân tò mò.

“Đánh nhau tới chết.” Stefány nở một nụ cười ranh mãnh, mắt sáng lên.

Tuân ngay lập tức bật dậy đứng vào tư thế phòng thủ, tim đập dồn dập như tiếng trống trận ra quân.

“Haha chị đùa thôi. Đánh nhóc chết rồi thì Nữ hoàng uýnh đòn chị mất. Chị chỉ đánh cho bị liệt thôi chứ không có chết được đâu.”

“Hờ hờ. Chị đùa dai thật đấy.” Tuân nở một nụ cười miễn cưỡng.

“Cái đó thì chị không đùa đâu.” Cô nàng bỗng nhiên nghiêm túc. “Chị đưa nhóc đến đây cũng là vì mục đích đó mà. Nơi này là một khu vực cấm của vương quốc, khắp không gian ngập tràn năng lượng vũ trụ. Sinh vật ba chiều như chúng ta khó có thể cảm thụ được chiều thứ IV, nên thay vì để nhóc ngồi chờ năng lượng từ từ thấm vào, chị sẽ đập đi – xây lại cơ thể nhóc để ép buộc nó phải thích nghi. Ngày nào chị với nhóc cũng sẽ đánh nhau cho tới khi nhóc không thể chịu đựng được nữa thì nghỉ. Đến khi nhóc có thể tránh hết mọi đòn của chị trong một ngày, lúc đó chúng ta sẽ chuyển sang giai đoạn hai.”

Tuân trố mắt trước những gì cậu vừa nghe.

“Khoan! Đập đi xây lại cái gì cơ?”

“Thì tất nhiên là cấu trúc cơ thể của nhóc rồi.” Stefány thản nhiên đáp. “Chứ nhóc nghĩ là đập đi xây lại cái gì nữa. Chúng ta sẽ tiến hành phần ngoài trước. Nào, bắt đầu thôi!”

“Khoan! Chị không đùa đó–”

Tuân còn chưa kịp nói hết câu thì Stefány đã vụt tới. Cú quất mạnh khiến cậu bị ném ra xa. Tuân bật dậy, nâng kiếm thủ thế, nhưng cô nàng đã biến mất. Giây tiếp theo cô xuất hiện sau lưng Tuân, chân quét ngang hông, nhưng bị cậu dùng kiếm chặn lại.

“Ái chà! Giác quan tốt đấy. Chị thích! Lần này tăng tốc một chút nhé.”

Stefány mỉm cười, rồi lại tan biến vào hư không. Tuân đảo mắt dõi theo mọi hướng, cố dò tìm vị trí tiếp theo cô xuất hiện. Cậu nhận thấy một rung động bên cánh phải, và lập tức vung kiếm phản công. Thế nhưng ngay sau đó, không một tiếng động nào báo trước, cậu ngã khụy xuống mặt đất mà không rõ lý do là gì.

“Không ổn tí nào.” Tuân nghĩ thầm, miệng rỉ máu.

Những ngày sau đó là một chuỗi ngày đập đi xây lại theo đúng nghĩa đen. Stefány liên tục dần Tuân ra bã với tốc độ tung đòn ngày càng gia tăng khiến toàn thân cậu gần như bị nghiền nát. Mỗi đòn đánh đều để lại những vết rách nông trên cơ thể, nhưng cơn đau mà cậu trải qua thì giống như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ chích vào da. Cậu cảm thấy các thớ cơ của mình như bị bóc ra rồi ráp lại. Cơ thể cậu cứ thế phân rã, rồi tái hợp, rồi lại phân rã, rồi lại tái hợp, lặp đi lặp lại như vậy đến kiệt sức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!