TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 37

CHƯƠNG 37

Christina dẫn Valentina tiến vào đường ống cao tốc, rồi cả hai di chuyển thẳng đến Elfin nằm ở vùng cực bắc Ceasar. Khu vực này quanh năm chìm trong giá lạnh và tuyệt nhiên không có một cư dân nào sinh sống. Vì lẽ đó, người ta vẫn gọi nơi đây là ‘điểm tận cùng của nền văn minh Cecaelia’.

Rời xa những tuyến giao thông chằng chịt cùng những tòa nhà cao tầng của thủ đô Cornelia, khung cảnh trước mắt họ dần mở ra một thế giới hoàn toàn khác – một khoảng không gian rộng mênh mông, lạnh buốt và tĩnh lặng đến vô biên. Cả hai dừng lại trên một mỏm đá nhỏ. Trước mặt họ trải rộng một cánh đồng bong bóng keo đã bị đóng băng, và bên dưới là một vực thẳm sâu hun hút không thấy đáy. Những làn gió sắc như dao cạo thốc vào người họ từng cơn mang theo luồng hơi lạnh cắt da cắt thịt, tạo nên một hoang mạc băng giá vừa khắc nghiệt vừa hẻo lánh đến nao lòng.

Christina khẽ co người bật nhảy lên bề mặt một quả bong bóng. Lớp băng mỏng bên dưới xúc tu không bị nứt vỡ mà vẫn giữ nguyên như thể chẳng hề hay biết có sự hiện diện của cô bên trên đó. Cô nàng mỉm cười, quay sang nói với Valentina:

“Đến lượt em. Thử làm như chị xem nào.”

Valentina thoáng ngỡ ngàng. Ngày hôm qua, khi lần đầu trông thấy những quả bong bóng bay lơ lửng trên bầu trời, cô từng nghĩ chúng thật mong manh và chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan. Ấy vậy mà cô không ngờ chúng lại đủ khả năng nhấc bổng cơ thể cô bay lên không trung. Độ dẻo dai và chắc chắn của chúng khiến cô hoàn toàn tự tin rằng mình cũng có thể làm được điều tương tự giống như những gì Christina đang làm.

Valentina không ngần ngại bước lên phía trước, và toàn bộ bề mặt quả cầu băng vụn vỡ.

Vù!

Một tiếng gió sắc lẹm rít qua bên tai khi cơ thể cô rơi xuống vực sâu. Hai bàn tay chới với giơ ra phía trước mong tìm thấy một điểm tựa nào đó để bám vào. Thế nhưng trong chớp mắt, Christina đã vươn xúc tu ra chộp lấy cô, đưa cả hai quay trở về mỏm đá nhỏ an toàn. Valentina lúc này mặt cắt không còn giọt máu, và cô nhận ra rằng – đứng được trên thứ này hoàn toàn không dễ dàng một chút nào.

“Không đơn giản, đúng chứ?” Christina mỉm cười. “Cũng vì thế mà nơi này mới có biển cảnh báo nguy hiểm. Em chỉ có thể đến được đây thông qua hệ thống đường ống cao tốc nằm ở lầu một Cung điện Oyster mà thôi. Lực lượng an ninh tại đó sẽ ngăn dân thường tới được chỗ này nhằm tránh xảy ra sự cố đáng tiếc.”

Cô dừng lại một chút, rồi tiếp lời:

“Tối hôm qua chị đã nhìn thấy em sử dụng năng lực ngoại cảm.”

Christina nhẹ nhàng vận sức. Cơ thể cô nổi lên, bay lơ lửng giữa không trung.

“Em cũng giống như chị, và giống như bao đời nữ hoàng thuộc gia tộc Evangeline trước đó. Tất cả chúng ta đều có thể sử dụng năng lượng vũ trụ vào các mục đích khác nhau, tùy theo khả năng của mỗi người. Với Nữ hoàng, bà có thể cảm nhận được những sợi dây liên kết vô hình giữa các sự kiện xảy ra trong vũ trụ, từ đó xâu chuỗi thông tin và chọn ra con đường tốt nhất cho người dân Ohimid. Chị thì khác. Năng lực của chị yếu hơn thế. Chị chỉ có thể cảm nhận được các sợi dây liên kết linh hồn của những sinh vật sống mà thôi. Cơ mà, để nói về độ đa dụng thì chị cũng không thua kém gì mẹ chị đâu nhé.”

“Chị thật sự có thể sử dụng năng lực ngoại cảm sao?” Đôi mắt Valentina mở to, lấp lánh tia hy vọng.

Christina khẽ gật đầu. Trong giây phút ấy, dường như ánh sáng phản chiếu từ những tinh thể băng xung quanh họ cũng dần dịu đi, khiến không gian tràn đầy một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Valentina đứng lặng một thoáng, rồi như thể không kìm nén được nữa, cô lao tới ôm chầm lấy Christina, vùi đầu mình vào lòng chị. Giọng cô run lên, nghẹn ngào mà rạng rỡ:

“Trời ơi… cuối cùng em cũng có cho mình một người thầy rồi. Nhìn Tuna và mọi người cứ phát triển không ngừng, trong khi em thì cứ mãi giậm chân tại chỗ, khiến em thấy mình thất bại lắm luôn. Thật may là giờ có chị ở đây rồi. Em cảm ơn chị nhiều lắm.”

Christina thở phào, nụ cười trên môi cô dịu lại, ánh mắt ẩn chứa một cái nhìn trìu mến khó tả. Cô vươn một xúc tu ra, nhẹ nhàng xoa đầu Valentina như dỗ dành một đứa em gái nhỏ. Từ khoảnh khắc đó, cô đã xem Valentina giống như người em gái thứ hai của mình. Tuy cô bé hơi rụt rè một chút, nhưng bù lại thì vô cùng ngoan ngoãn và đáng yêu.

“Được rồi. Theo mệnh lệnh của Nữ hoàng, chị có trọng trách phải giúp em trở nên mạnh mẽ hơn. Khả năng ngoại cảm phụ thuộc chủ yếu vào nguồn năng lượng bên trong bản thân. Khi nội lực trong em đủ mạnh và đủ tĩnh, em có thể dễ dàng kiểm soát và điều khiển năng lượng vũ trụ theo ý muốn của mình.

“Hiện tại chị cảm thấy dao động năng lượng trong em quá hỗn loạn. Có thể đó chính là lý do khiến em mãi không thể nào tiến xa hơn. Vì thế, trong khoảng thời gian sắp tới, chị sẽ hướng dẫn em một số bài tập cơ bản mà chị đã được rèn luyện từ hồi còn bé tí.”

Christina ngồi xuống, nhặt lấy một viên đá nhỏ, rồi thong thả vẽ lên mặt đất một hình người cách điệu.

“Quá trình luyện tập của chúng ta sẽ gồm có ba giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên là [Tĩnh]. Em cần học cách làm chủ nội lực của mình, khiến nó thôi dao động hỗn loạn xung quanh cơ thể.

“Để làm được điều này, em phải đóng chặt mọi giác quan của mình lại, tách cơ thể và tâm trí em thành hai thực thể riêng biệt thông qua thiền định. Em nhìn này,” Christina chỉ vào bức hình bên dưới mặt đất, “đây là cơ thể vật lý của chúng ta. Còn đây là luồng nội lực đang luân chuyển ở bên trong. Khi em thiền, nghĩa là em đang dọn sạch những tạp niệm để dòng chảy nội lực của em trở nên thông suốt. Khi ấy, năng lượng mới có đường để dồn vào tâm, và sự hỗn loạn trong em sẽ dần tan biến. Chính lúc đó, tâm trí em sẽ trở nên sáng suốt hơn, giúp em điều khiển và phát huy năng lực ngoại cảm một cách an toàn.”

Giọng Christina nghiêm lại:

“Nhưng em phải nhớ rằng, năng lượng vũ trụ là một con dao hai lưỡi. Nó có thể ban cho ta nguồn sức mạnh khổng lồ, nhưng cũng có thể nuốt chửng ta trong thoáng chốc nếu ta không kiểm soát nổi nó. Trong sử sách nước chị, đã từng có vài vị nữ hoàng tiền nhiệm không may bị tẩu hỏa nhập ma mà băng hà. Vậy nên, nếu em không thể vượt qua được bước đầu tiên, chúng ta tuyệt đối không tiến sang bước thứ hai. Em hiểu chứ?”

Valentina khẽ gật đầu. Ký ức về lần bất tỉnh trước kia thoáng hiện về trong tâm trí như một vệt sáng mờ nhạt. Cô siết chặt đôi bàn tay, đáp nhỏ:

“Em hiểu rồi ạ.”

“Vậy chúng ta bắt đầu ngay tại đây.” Christina chỉ xuống nền đá lạnh buốt dưới chân. “Khu vực này có mật độ năng lượng vũ trụ rất thấp, sẽ không làm ảnh hưởng đến quá trình thiền định của em. Nào, ngồi xuống, nhắm mắt lại đi.”

Valentina làm theo. Christina bắt đầu hướng dẫn, giọng cô vang lên đều và sâu như đang hòa lẫn vào tiếng gió:

“Trước hết, hãy để tâm trí em được thả lỏng. Đừng cưỡng lại những dòng suy nghĩ trôi qua trong đầu mà hãy tiếp nhận chúng, rồi từng bước tìm câu trả lời cho những câu hỏi đấy. Hít vào thật sâu, rồi thở ra thật chậm rãi.

“Tiếp theo, hãy buông thõng từng cơ bắp, để cơ thể em như tan chảy vào lớp băng đá xung quanh. Khi mọi giác quan đã hòa làm một với môi trường, âm thanh xung quanh chợt tan biến đi thì cũng là lúc em hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm của mình.

“Cuối cùng, hãy tưởng tượng nội lực trong em như một luồng gió. Đừng cố gắng đi ngược chiều mà hãy thuận theo hướng gió thổi. Khi luồng gió ấy dần trở nên hiền hòa hơn, đó là lúc em vượt qua được cửa ải đầu tiên của chuyến hành trình.”

Không gian chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió rít cùng hơi thở đều đặn của Valentina vang lên không ngừng. Vài phút trôi qua, Christina đứng dậy thật khẽ để tránh làm xáo động sự tập trung của học trò. Nhiệm vụ của cô hôm nay đến đây là xong. Theo kinh nghiệm của bản thân, ít nhất cũng phải mất một tuần nữa Valentina mới có thể đạt được trạng thái [Tĩnh] mà cô nói tới.

Nào ngờ đâu, khi vừa quay người rời đi, Christina đột ngột khựng lại. Cô không còn cảm nhận thấy nguồn năng lượng hỗn loạn phát ra từ phía sau lưng mình nữa, chỉ còn lại một khoảng tĩnh lặng tuyệt đối, trong vắt và êm đềm như dòng suối mơ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!