TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 34

CHƯƠNG 34

Ceasar quả thật là hành tinh có cấu trúc vô cùng độc đáo. Không có mặt đất, và cũng chẳng có bầu trời theo nghĩa bình thường. Tất cả những gì nó ban tặng chỉ là vô vàn bong bóng hydro, và rồi chính cư dân nơi đây đã tận dụng chúng để tạo ra mặt đất, tạo ra bầu trời và xây dựng nên một thành phố phồn hoa tráng lệ với cấu trúc hạ tầng được phân chia chức năng rõ ràng.

Tầng ngoài cùng là khu vực nhập cảnh; kế đến là tầng dân cư sinh sống; tầng giữa dành cho khai thác và sản xuất; tầng áp chót là trung tâm kinh tế giao thương sầm uất; và tầng sâu nhất là khu vực bảo tồn hệ sinh thái động thực vật. Chỉ cần đứng từ tầng dưới cùng nhìn lên là người ta có thể cảm nhận được những nỗ lực phi thường mà chủng tộc Cecaelia đã bỏ ra để xây dựng nên cơ đồ hùng vĩ như hiện tại. Những quả bong bóng keo không còn là vật vô tri nữa mà đã trở thành một phần linh hồn không thể thiếu trong đời sống sinh hoạt của người dân. Tất cả hòa quyện lại tạo nên một hành tinh độc nhất vô nhị, mang đến trải nghiệm chưa từng có cho bất kỳ ai đặt chân tới đây lần đầu.

Christina giơ xúc tu lên, giới thiệu say sưa:

“Loài chim xanh ở phía bên kia được gọi là chim tiêu liêu. Con trưởng thành sẽ sống cộng sinh với quả bóng keo, xây tổ và nuôi con ngay trong đó. Sau khi con non đủ lớn, chim mẹ sẽ chuyển chúng sang một quả cầu khác để đứa con tự do phát triển. Còn sinh vật đang chao lượn ở đằng kia là một con rắn lượn. Nhờ cơ thể dẹt và nhẹ mà chúng dễ dàng di chuyển tự do trong không trung và không cần làm tổ cố định như các loài động vật khác. Loài dơi mỏ neo ở góc xa kia thì đang móc phần đuôi của chúng vào một quả cầu rồi treo ngược đầu xuống để nghỉ ngơi. Hay như loài nhu linh thì chọn cách sống ẩn náu bên trong những quả bóng nhỏ, chỉ vươn xúc tu ra bên ngoài để bắt mồi…” 

Cô cứ thao thao bất tuyệt một hồi lâu, khiến cả đoàn vừa nghe vừa mê mẩn ngắm nhìn hệ sinh thái kỳ ảo chưa từng được thấy bao giờ.

“Sinh vật nơi đây bắt nguồn từ đâu? Chúng phải có một nơi nào đó để bắt đầu tiến hóa chứ.” Arnaldo hỏi.

“Anh tinh ý đấy. Thật ra, toàn bộ sinh vật ở đây đều được chúng tôi đem về từ những hành tinh khác, sau đó tiến hành chọn lọc và lai tạo để chọn ra những loài có thể thích nghi với điều kiện môi trường đặc thù của nơi đây. Ceasar vốn dĩ là một hành tinh không có sự sống mà. Không ngờ anh lại nhận ra được điều đó. Anh tên là Arnaldo, đúng chứ?”

Arnaldo gật đầu. Valentina nãy giờ bám lấy tay Tuân thì giờ mới chịu lên tiếng:

“Hình như chị rất yêu khu vực này, đúng không? Em có thể cảm nhận được điều đó.”

“Chị ấy có biệt danh Greystoke là vì điều này mà em. Cái tên đó vốn thuộc về một gã lông lá thích sống giữa một bầy động vật hoang dã đấy, y hệt như chị ấy bây giờ luôn nè. Au au, đau em! Chị nhéo em đau quá đấy!” Stefány rên rỉ.

“Em không nói không ai bảo em câm đâu, Stefány.”

Christina bắn ánh mắt hình viên đạn về phía Stefány, rồi cô quay sang Valentina, giọng chậm rãi nhưng ấm áp:

“Chị được sinh ra và lớn lên ở Ohimid, nên chắc chắn tình yêu quê hương đất nước của chị là điều không thể bàn cãi rồi. Từ nhỏ chị đã có thể nghe thấy tiếng nói của vạn vật, nên chị hiểu được bọn chúng đang nghĩ gì, đang sợ hãi hay hạnh phúc ra làm sao. Có lẽ vì thế mà chị thương bọn chúng nhiều lắm. Cứ mỗi khi rảnh là chị lại xuống đây chơi với tụi nhỏ. À, để chị gọi Ribby lại cho em xem nhé.”

Nói rồi, Christina tiến về phía cuối đường ống, nơi không gian mở ra bên ngoài và lấy hơi huýt sáo thật to. Ngay khi nghe thấy âm thanh quen thuộc, một sinh vật nhỏ bé liền thò đầu ra khỏi tổ rồi lao vun vút về phía cô nàng.

Vẻ ngoài của nó trông y hệt một chú chồn tuyết vùng Bắc Mỹ. Thân hình thuôn dài, phủ lớp lông dày trắng muốt để giữ ấm. Đầu hơi bạnh ra hai bên. Đôi tai dựng lên như hai cánh buồm nhỏ giúp nó điều hướng dễ dàng khi chao lượn trong không khí. Khi bay đến nơi, chú chồn nhỏ xoay một vòng trên không trung trước khi nhẹ nhàng đáp xuống bờ vai của Christina, trông chẳng khác nào một vũ công vừa khép lại điệu múa ballet hoàn hảo. Sau đó, chú ta rúc đầu vào cổ của cô, phát ra tiếng kêu khe khẽ đầy thân mật như để chia sẻ niềm vui tái ngộ.

“Chào cục cưng của chị. Hôm nay cưng thế nào? Haha nhột quá. Để chị cho cưng ăn nhé. Ngoan nào, Ribby.”

Christina bật cười khúc khích. Những xúc tu của cô vừa vuốt ve cằm Ribby, vừa lấy từ túi áo ra một vài viên thức ăn nhỏ. Cô đút cho Ribby từng viên một, và chú ta cứ thế nhai ngấu nghiến với một vẻ mặt rất ư là thỏa mãn. Sau khi no nê, Ribby liền quấn quanh cổ của Christina và chìm vào giấc ngủ sâu hệt như một chiếc khăn lông ấm áp.

Valentina nhìn cảnh tượng đáng ghen tị đó và quên béng đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cô buông cánh tay Tuân ra và bước đến nhẹ nhàng xoa đầu Ribby. Sự mềm mượt và hơi ấm tỏa ra từ lớp lông của chú khiến cô không giấu nổi nụ cười thích thú.

“Đáng yêu quá.” Đôi mắt Valentina sáng lên. “Ở đây có nhiều loài sinh vật dễ thương quá đi. Em có thể ôm nó được không?” Cô bé nhìn Christina với ánh mắt lấp lánh.

“Được chứ. Ribby thân thiện lắm.”

Được sự cho phép, Valentina nhẹ nhàng ẵm chú chồn nhỏ trên tay và không ngần ngại áp mặt mình vào lớp lông mềm mịn của chú ta. Cảm giác mượt mà và ấm áp lúc ấy khiến đôi mắt cô híp lại, nở một nụ cười hồn nhiên, trong trẻo đến mức khiến cả không gian như dịu đi. Cô nàng thử đặt Ribby lên vai, và chú ta nhanh chóng quấn quanh cổ cô để quay trở lại giấc ngủ của mình. 

“Ỏ. Coi kìa. Hai sinh vật dễ thương mềm mịn kết hợp với nhau. Thật là đáng iu chết mất thôiii!” Stefány reo lên, rồi như con mèo con gặp chăn bông, cô lao đến ôm chặt cứng lấy Valentina với một điệu cười khanh khách.

Sau những tràng cười rộn rã, không gian xung quanh liền trở nên lắng đọng. Hoàng hôn cũng dần buông xuống ở phía chân trời. Cả đoàn đứng lặng tại chỗ ngắm nhìn sắc trời xanh thẫm dần chuyển sang màu tím than, rồi cuối cùng nhường chỗ cho màn đêm đen huyền ảo. Ánh sáng plasma từ lõi hành tinh hắt ngược lên bầu trời cao, khiến cả hành tinh trông như đang thở. Dẫu không thể tổng hợp heli để bùng cháy như một ngôi sao, Ceasar vẫn biết cách để tỏa sáng theo cách rất riêng của nó: âm thầm, lặng lẽ, nhưng tràn đầy sự kiêu hãnh. 

Christina quay lại, giọng cô vang lên trong ánh chiều tà:

“Các vị đã tham quan toàn bộ cấu trúc hạ tầng của thủ đô Cornelia rồi. Giờ là lúc để mọi người được trải nghiệm cuộc sống của cư dân bản địa nơi đây. Stefány và tôi sẽ dẫn các vị đến những địa điểm mà chúng tôi yêu thích nhất. Đi thôi nào!”

Bác tài xế quay xe trở lại khu trung tâm mua sắm Kadamen. Bầu trời xanh giờ đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho đại dương ánh sáng rực rỡ của khu phố thị đèn màu. Christina dẫn cả đoàn đi tới hệ thống đường ống cao tốc. Chỉ cần bước vào và nhấn nút, người bên trong sẽ ngay lập tức được vận chuyển đến các địa điểm vui chơi nổi tiếng một cách nhanh chóng và an toàn.

Cả đoàn cười nói rộn ràng, vừa thưởng thức những món đặc sản bản địa, vừa để mặc cho sự phấn khích cuốn trôi đi mọi mệt mỏi. Valentina trở thành tâm điểm khi được Christina và Stefány cưng chiều hết mực – không chỉ vì ngoại hình đáng yêu, mà còn bởi tính cách ngây thơ, trong sáng khiến ai nhìn vào cũng phải mỉm cười. Đi đến đâu, cô cũng không quên đút cho Ribby vài miếng thức ăn nhỏ. Cảnh tượng cô bé nhỏ nhắn cùng một chú chồn tuyết trắng nằm lim dim trên bờ vai khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn, nụ cười vô thức nở trên môi.

Khi đã vui chơi thỏa thích, cả đội được trải nghiệm cảm giác di chuyển bằng bong bóng để bay lên phòng khách sạn nằm trong những tòa cao ốc úp ngược. Phòng ốc nơi đây hiện đại và tiện nghi đến đáng kinh ngạc. Đêm ấy, tất cả đều chìm vào giấc ngủ sâu, khép lại một ngày dài đầy kỷ niệm – nơi ánh sáng, tiếng cười và sự hiếu kỳ hòa vào nhau thành một giấc mộng mang tên Ceasar.

Trước đó, tại phòng Chiến lược & Tình báo của Điện Black Pearl, một cuộc họp căng thẳng đã diễn ra với sự tham gia của những nhân vật quyền lực nhất đất nước. Tổng tư lệnh Gomes đang trực tiếp đứng ra báo cáo toàn bộ diễn biến trong chuyến du hành của phi thuyền CS-307, từ sự kiện ở hành tinh Nibiru cho đến những dữ liệu thu thập được trong quá trình điều tra sự sụp đổ của hệ sao AN185. Ông đặc biệt nhấn mạnh những điểm tương đồng đáng ngờ giữa sự kiện ấy với thảm họa vừa xảy ra tại hệ sao EA224. Những hình ảnh Gomes trình chiếu suốt buổi họp khiến gương mặt Nữ hoàng dần trở nên căng thẳng.

“Không ổn chút nào, Gomes. Các dòng năng lượng trong vũ trụ đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, và những mạch liên kết đã bắt đầu có dấu hiệu rạn vỡ. Vương quốc chúng ta cần phải khẩn trương chuẩn bị cho những viễn cảnh tồi tệ nhất có thể xảy ra.”

Nữ hoàng quay sang nói với những người còn lại trong phòng:

“Chiều nay, ta sẽ cần tập trung sử dụng năng lực của mình. Các anh hãy chia nhau ra thu xếp chu toàn những việc còn lại.”

“Rõ, thưa ngài.”

Các quan chức đồng loạt đứng dậy, nghiêng mình chào rồi lần lượt rời khỏi căn phòng. Chỉ còn lại một mình Gomes ở lại với bà trong bầu không khí tĩnh lặng.

“Ngài định xử lý thế nào với phi đội ALIEN?” Gomes cất tiếng hỏi. “Thần nhận thấy thuyền trưởng của họ là một người rất có tài. Chỉ thông qua vài quan sát nhỏ, anh ta đã nhận ra đội của thần thực chất là một lực lượng mật vụ, đã thế còn thẳng thắn nói rõ điều đó trước mặt tất cả mọi người. Đưa thông tin mật ra bàn ở một nơi mà anh ta không hề nắm ưu thế, thì chỉ có thể là do anh ta quá ngây thơ, hoặc là anh ta đang nắm giữ một thứ gì đó đủ để bảo đảm sự an toàn cho cả đội. Thần thì thiên về khả năng thứ hai hơn.”

Nữ hoàng nhắm mắt lại, lặng im suy nghĩ một hồi lâu. Rồi bà mở mắt, nhìn thẳng vào Gomes và nói:

“Ngày mai, anh hãy dẫn tất cả bọn họ đến văn phòng làm việc của ta. Ta và anh sẽ cùng đánh giá xem bọn họ có thật sự đáng tin cậy hay không, rồi sau đó mới có thể quyết định được bước đi kế tiếp.”

Bà dừng lại, giọng trầm xuống, xen lẫn chút mệt mỏi trong lời nói:

“Xúc tu cũng đã bung ra rồi. Quá khứ không thể nào thay đổi được nữa. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là cẩn trọng đưa ra những lựa chọn tốt nhất cho tương lai vương quốc mà thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!