TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 24

CHƯƠNG 24

Lời đề nghị bất ngờ khiến Arnaldo chau mày. Anh còn đang băn khoăn chưa biết trả lời ra làm sao thì Tuân bất ngờ xuất hiện từ phía sau lưng. Cậu vừa đặt Valentina vào kén y tế – trên tay vẫn còn vương vệt máu khô – rồi lập tức quay trở lại để yểm trợ cho người đồng đội của mình.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy anh Dol? Bọn họ là ai?”

Arnaldo nhanh chóng tóm gọn sự việc. Nghe xong, Tuân như trút được tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Cậu thở hắt ra, đôi vai rũ xuống rồi ngồi phịch xuống sàn tàu.

“Làm sao chúng tôi biết được lời mời của các ông không phải là một cái bẫy?” Arnaldo hỏi lớn.

Gomes mỉm cười, đáp:

“Hiện tại, chúng tôi có hơn một trăm phi cơ các loại đang neo đậu trong tàu chỉ huy, cùng một lượng lớn phi thuyền đang triển khai truy bắt tội phạm. Nếu như có ý định tấn công thì các anh đã bị xóa sổ ngay từ giây phút đầu tiên chúng ta gặp nhau rồi. Việc tôi có mặt ở đây, dành thời gian để đối thoại với các anh, chính là minh chứng rõ ràng nhất khẳng định lời mời của chúng tôi không phải là một cái bẫy.”

Câu trả lời trùng khớp với những gì Arnaldo suy tính. Anh khẽ thở dài, rồi gật đầu:

“Có vẻ như với tình trạng hiện tại thì chúng tôi cũng không còn bất kỳ lựa chọn nào khác. Vậy nên… được thôi. Chúng tôi chấp nhận lời mời – nhưng với một điều kiện: các ông phải đưa con tàu của chúng tôi theo và sửa chữa nó.”

“Thỏa thuận đã xong.” Gomes gật đầu, rồi quay sang ra lệnh cho cấp dưới. “Thomas, điều động phi cơ vận tải đưa phi thuyền họ vào trong khoang chứa. Gnaeus, triệu tập đội kỹ sư sửa tàu cho họ. Chúng ta sẽ khởi hành ngay sau khi tóm gọn bè lũ đám cặn bã đó.”

“Đã rõ, thưa ngài.”

Hai người trợ lý lập tức thi hành mệnh lệnh được giao. Chỉ lúc này, Arnaldo mới có thời gian quan sát kỹ hơn ngoại hình của hai chủng tộc vừa mới xuất hiện.

Một bên là tộc ô nha – người quạ đen. Cơ thể họ cao lớn và săn chắc, cơ bắp nổi rõ dưới lớp lông vũ đen tuyền óng ánh như vừa được nhúng qua mực tàu. Phần đầu thuôn nhọn về phía trước, gợi hình chiếc mỏ chim toucan dài và cứng, trên đó in hằn những nét hoa văn riêng biệt tựa dấu vân tay giúp họ dễ dàng nhận diện gương mặt của nhau hơn. Điểm khiến kẻ khác phải rùng mình kinh sợ khi nhìn thấy họ chính là đôi mắt với ba con ngươi đen thẳm lồng xoáy vào nhau. Ánh nhìn hun hút tựa một hố sâu không thấy đáy, lạnh lẽo và sắc bén như một mũi giáo chực chờ xuyên thủng tâm can bất kỳ ai dám đối diện. Chi trước của họ phát triển thành một đôi cánh vạm vỡ với những sợi lông đen dài vươn ra như những lưỡi dao thép, trong khi chi sau phủ đầy vảy cứng và thô ráp tựa chân gà. Tất cả những đặc điểm ấy hòa quyện lại với nhau, tạo nên một nét diện mạo vừa hoang dã, vừa toát lên bản năng của loài sinh ra để chiến đấu.

Trái ngược với sự hung bạo của tộc ô nha là sự thanh khiết trầm mặc của tộc chương ngư – người bạch tuộc. Họ có ngũ quan tương đồng với người Trái Đất, nhưng làn da lại phủ một lớp nhờn mỏng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo như mặt nước hồ. Cơ thể thì mềm mại và dẻo dai, cùng những xúc tu vươn dài với đầy giác hút giúp họ di chuyển dễ dàng trên nền tuyết ẩm. Trên người họ là tấm áo chùng trắng phủ kín toàn thân, dáng vẻ không khác gì những tu sĩ bước ra từ các đền thờ cổ xưa. Bộ trang phục thanh sạch ấy lại càng được nổi bật hơn khi đặt cạnh bộ quân phục màu đen phá cách, lạnh lùng của tộc ô nha, tạo nên một nét tương phản rõ rệt khi so sánh giữa hai chủng loài.

Ngay cả phi thuyền của họ cũng phơi bày sự khác biệt tuyệt đối. Ô nha tộc sở hữu những chiến hạm màu đen khổng lồ với bộ khung giáp dày đặc, tua tủa vũ khí hạng nặng như những pháo đài thép di động đang lơ lửng trên bầu trời. Trái lại, chương ngư tộc lại sử dụng hàng trăm phi cơ trắng nhỏ, bên ngoài được phủ lớp keo trong suốt, bóng loáng như thân sứa biển. Chúng vừa nhẹ vừa linh hoạt, lướt đi uyển chuyển trong không gian như những đàn cá tung tăng giữa lòng đại dương.

“Vậy là giờ chúng ta an toàn rồi sao?” Tuân hỏi.

Arnaldo gật đầu. Có vẻ như chính anh cũng không tin vào điều đó.

“Thật tốt quá.” Tuân thở phào. “Em không ngờ chúng ta lại bị vướng vào một cuộc chiến khốc liệt đến thế. Phải rồi… em cần đưa hai người kia vào kén y tế để còn chữa trị cho họ nữa. Anh ở lại đây quan sát tình hình nhé.”

Nói dứt lời, Tuân quay người, nhẹ nhàng vác sinh vật tìm thấy trong kim tự tháp lên vai rồi chạy một mạch về phòng y tế. Trước đó, do tình huống quá cấp bách, Arnaldo chỉ kịp đặt tạm anh ta ở phòng điều khiển, trong khi Tuân thì bế theo người còn lại về phòng vũ khí. Giờ khi tình hình đã lắng xuống, cậu cần nhanh chóng đưa cả hai vào kén y tế để còn cứu chữa kịp thời.

Một lát sau, phi cơ vận tải của lực lượng ISF bay đến và phóng ra một lớp bong bóng keo bao bọc lấy ALIEN. Tiếp đó, chiếc phi cơ hút cả quả cầu lên cao rồi đưa toàn bộ bọn họ vào trong khoang chứa. Đây cũng là cách mà chương ngư tộc đã làm khi tiến hành bắt giữ những tên tội phạm đang bỏ trốn.

Bất ngờ, một tiếng thét chói tai vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng trên tàu. Arnaldo lao vội đến phòng y tế và chết lặng khi trông thấy Tuân đang nằm bất động ở trên sàn; hơi thở yếu ớt, cánh tay phải bị rách toạc, máu thịt cháy xém. Cạnh chỗ cậu nằm vẫn còn vương lại một nhúm tàn tro nóng hổi và một vật gì đó ẩn hiện bên trong.

Không kịp nghĩ ngợi, Arnaldo liền đặt Tuân vào kén y tế để kịp giữ lấy mạng sống cho cậu. Chỉ đến khi các chỉ số cơ thể của Tuân dần ổn định lại, Arnaldo lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm, trong đầu tự hỏi chuyện gì vừa mới xảy ra. Anh định truy xuất dữ liệu từ hệ thống camera nhưng chợt nhớ trung tâm điều hành đã hoàn toàn bị vỡ nát. Dẫu vậy, bản năng của dân IT không cho phép anh bỏ cuộc dễ dàng. Anh quay lại phòng điều khiển, quyết tâm truy tìm bằng được lời giải trong những mảnh dữ liệu còn sót lại.

Bên ngoài, sau khi hoàn tất việc bắt giữ, ISF nhanh chóng khởi hành trở về quê hương. Trên mặt tuyết nơi phi thuyền họ cất cánh vẫn còn in hằn một dãy vòng tròn nhỏ – thứ mà sẽ tồn tại mãi mãi trên hành tinh này đến hàng vạn năm về sau. 

***

Tuân mở mắt. Lồng kính của kén y tế rút gọn vào trong, tạo một khoảng trống đủ rộng để cậu có thể ngồi dậy dễ dàng. Quá trình điều trị đã kết thúc và cơ thể cậu cũng đã hồi phục trở lại. Khi đưa mắt nhìn xuống cánh tay, Tuân nhận ra các vết thương lúc này đã không còn nữa, chỉ vương lại một vầng mờ ảo như lớp sương bạc quanh vùng cổ tay.

Mọi chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc cậu quyết định đưa sinh vật ngoài hành tinh bị bắn hạ vào kén y tế. Trước đó, trong cơn gấp gáp, cậu chỉ kịp đặt gã ngồi tạm ở phòng vũ khí để rảnh tay lao vào chiến đấu. Đầu óc dồn hết vào việc giữ cho con tàu không bị vỡ vụn dưới làn sóng hỏa lực dồn dập. Suốt cuộc chiến, hình ảnh dị thường của gã – cái đầu phình to quá khổ, lớp da nhăn nheo, cùng một thân hình cụt lủn – cứ chập chờn nơi khóe mắt, nhắc nhở Tuân rằng cậu vẫn còn đấy một sinh mạng chờ đợi ở phía sau.

Khi tiếng súng vừa chấm dứt, Tuân vội vàng quay trở lại phòng vũ khí. Gã vẫn ngồi bất động ở đó. Ánh sáng chập chờn in hằn lên trên khuôn mặt già nua khắc khổ. Đôi mắt lim dim không rõ là còn tỉnh hay đã ngất, nhưng trên khóe môi lại thấp thoáng một nụ cười kỳ lạ. Tuân cúi người bế gã lên tay – thân hình nhẹ hẫng đến mức khiến cậu giật mình – rồi nhanh chóng chạy thẳng vào trong thang máy.

Vừa bước vào phòng y tế, gã ta chậm rãi rút từ trong túi áo ra một khối lập phương phát sáng rồi ấn mạnh vào cổ tay phải của Tuân. Vật thể ấy lập tức chìm sâu vào da thịt cậu và tỏa ra nguồn nhiệt năng cực lớn. Máu trong người cậu bắt đầu sôi sục, cánh tay thì nứt toác ra và từ bên trong lóe lên một thứ ánh sáng quỷ dị. Cơn đau ập đến dữ dội khiến Tuân không kìm được mà thả rơi gã ta xuống đất, đồng thời gào lên một tiếng thật to như muốn xé toạc cổ họng ra làm hai. Cậu cố gắng bứt khối lập phương ra khỏi tay mình, nhưng càng làm vậy thì nó càng lún sâu hơn vào bên trong như thể muốn bám chặt lấy từng sợi gân thớ thịt của cậu rồi thiêu rụi đi tất cả.

Những vết nứt dần lan ra với một tốc độ chóng mặt. Tuân cố gắng nắm chặt cùi chỏ cầu mong có thể kìm giữ chúng lại, nhưng không thể. Tai cậu ù đi, cổ họng khô rát, tim đập dồn dập và mồ hôi thì túa ra như thác chảy. Từ vị trí mà khối lập phương cắm vào, từng đường nét hoa văn chợt hiện ra rồi đan cài vào nhau thành một bản đồ hình kỳ dị. Chúng tồn tại trong thoáng chốc, sau đó nhạt dần rồi tan biến vào hư vô. Cơ thể cậu bỗng chốc bừng sáng, rồi cậu gục xuống sàn tàu, bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy, Tuân nhận ra cổ tay mình có thêm một quầng sáng mờ nhạt, mỏng đến mức gần như hòa lẫn với màu da, khiến cho những ai không quan sát kỹ rất dễ bỏ qua sự tồn tại của nó. Cậu khẽ chau mày, thầm tự hỏi thứ này rốt cuộc là gì và liệu nó có liên quan đến khối lập phương mà gã kia đã để lại hay không. Nghĩ vậy, Tuân liền đưa tay dò dẫm dọc theo đường viền, rồi từ tốn xoay xoay vài vòng để nhìn nó cho thật rõ.

Tức thì, vầng sáng liền mở bung ra rồi toàn bộ phần cổ tay biến mất. Trước mắt cậu, khối lập phương hiện rõ nguyên hình và tỏa ra ánh hào quang rực rỡ như vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ ngàn năm. Hình dạng của nó giờ đây khác hẳn so với ấn tượng ban đầu mà cậu nhớ: không còn là khối lập phương đặc ruột nữa mà đã trở thành một khối cấu trúc rỗng ruột, bên trong lơ lửng quả cầu năng lượng màu trắng kết nối với tám đỉnh của nó bằng những sợi ánh sáng mảnh như tơ. Quả cầu phình ra rồi co lại nhịp nhàng theo từng hơi thở, cứ như thể mang trong mình một sức sống riêng.

Tám đỉnh của khối lập phương tách rời ra tám hướng và mỗi đỉnh tỏa ra một màu sắc khác nhau. Bốn đỉnh phía trên lần lượt là các màu đỏ, cam, vàng, lục; trong khi bốn đỉnh phía dưới là các màu lam, chàm, tím, tía. Sự chuyển sắc diễn ra mượt mà như dòng suối trong chảy qua lăng kính, hòa quyện thành một quầng sáng rực rỡ nhưng tổng thể vẫn êm dịu và hài hòa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!