TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 30

CHƯƠNG 30

Nhờ con chip thiết lập một chế độ luyện tập có hệ thống và khoa học, Tuân không còn phải tập luyện bừa bãi như trước nữa. Mỗi ngày, trên màn hình sẽ hiện lên một bảng nhiệm vụ cần hoàn thành. Cậu chỉ việc làm theo từng chỉ dẫn, sau đó các nanobot trong cơ thể sẽ tự động phối hợp và hỗ trợ cậu tối đa. Số lượng nhiệm vụ cậu hoàn thành càng nhiều thì các chỉ số sinh lý của cậu càng tăng ổn định theo thời gian. Nhờ vậy, chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, thân hình cậu đã trở nên cường tráng rõ rệt, cơ bắp dần săn chắc lại và lực cầm kiếm cũng mạnh mẽ hơn. Cậu làm tất cả điều này chỉ vì một mục tiêu duy nhất: trở thành vị siêu anh hùng mà đồng đội cậu có thể tin tưởng dựa vào. Vì lý tưởng ấy, dẫu cho việc rèn luyện có cực nhọc gian khổ đến đâu, cậu vẫn nguyện dốc cạn sức lực và tâm trí của mình ra để đạt được nó.

Điều duy nhất khiến Tuân thất vọng là danh mục [Kiếm kỹ] ở trên màn hình, trong đó chỉ có vỏn vẹn hai kỹ năng là |Thần Tốc| và |Lưu Chuyển|. Thế nhưng, dù đã khổ luyện suốt nhiều tuần, cậu vẫn chưa thể lĩnh hội được bất kỳ kỹ năng nào. Tuân cay cú nhấn liên tục vào ô |Thần Tốc| cho đến khi một bảng cảnh báo màu đỏ bất ngờ hiện ra:

CẢNH BÁO

Việc sử dụng kỹ năng |Thần Tốc| có thể gây tổn hại đến cơ thể bạn. Bạn có chắc chắn muốn sử dụng kỹ năng này không?

Không

Tuân định nhấn vào ô đồng ý thì cánh cửa phòng bật mở và Arnaldo bước vào. Trên tay anh cầm theo chai nước đến đưa cho Tuân, tiện thể hỏi han tình hình luyện tập của cậu những ngày vừa qua:

“Dạo này ổn chứ? Việc luyện tập của em thế nào rồi?”

Tuân đón lấy chai nước, dùng khăn lau mồ hôi trên trán rồi đáp:

“Mọi thứ đều ổn cả, anh à. Em vẫn luôn kiên trì tập luyện mỗi ngày. Chỉ có điều… số lượng [Kiếm kỹ] mà em đạt được vẫn mãi là con số không. Điều đó khiến em hơi thất vọng một chút.”

Arnaldo bật cười, đưa tay xoa đầu cậu:

“Thành quả của việc luyện tập không thể đến chỉ trong ngày một ngày hai đâu Tuân. Em mới tập luyện chưa đầy một tháng mà, thời gian vẫn còn ngắn lắm. Cứ tập trung làm chủ vũ khí đi đã. Rồi đến một ngày nào đó em nhìn lại, em sẽ nhận thấy mình đã đi xa đến nhường nào. Con chip này được lập trình để tính toán dựa trên thể trạng và các chỉ số cơ thể của em nhằm lựa chọn ra nhánh kỹ năng chính phù hợp nhất, rồi từ đó mới xây dựng thêm các nhánh kỹ năng phụ tùy vào quá trình phát triển của em trong tương lai. Vậy nên cứ yên tâm tập luyện đi. Đừng hấp tấp quá mà hỏng việc.”

“Dạ.” Tuân đáp, giọng nói kéo dài ra một cách chán nản. “Hồi nãy em có thử kích hoạt kỹ năng bị khóa thì thấy xuất hiện một bảng cảnh báo nguy hiểm. Nếu em cứ mặc kệ nó mà kích hoạt luôn thì chuyện gì sẽ xảy ra vậy anh Dol?”

“Tất nhiên là nguy hiểm rồi.” Arnaldo khoanh tay, giọng nghiêm lại. “Con chip này được anh lập trình dựa trên hai thuật toán chính. Một là thuật toán tự tiến hóa, giúp nó liên tục nâng cấp theo từng giai đoạn phát triển của em. Và hai là thuật toán khóa an toàn, nhằm ngăn chặn em thực hiện các hành vi gây tổn thương đến cơ thể. Nói ngắn gọn là, một khi biển cảnh báo đã hiện lên, tuyệt đối đừng cứng đầu mà thử. Thành công không đến bằng cách đốt cháy giai đoạn đâu. Cố quá là quá cố đấy.”

Tuân cúi đầu, mặt tiu nghỉu:

“Em hiểu rồi.”

Đúng lúc ấy, loa phát thanh một lần nữa kêu lên sau khoảng thời gian dài im lặng.

“Phi thuyền CS-307 chuẩn bị thực hiện bước nhảy Alpha. Đề nghị tất cả phi thủ ổn định vị trí trong vòng năm phút sắp tới. Thông báo hết.”

***

Valentina thức giấc. Cô dụi mắt, vươn vai, rồi uể oải bước vào buồng tắm. Suốt những ngày qua, cô gần như ở lì trong phòng, miệt mài tu luyện các phương pháp tăng cường khả năng ngoại cảm mà cô tìm thấy trong bộ nhớ chung của ALIEN. Đấy vốn là nơi lưu trữ mọi loại dữ liệu mà nhân loại từng tạo ra – từ những công trình khoa học vĩ đại tầm vóc vĩ mô, cho tới đống thông tin rác vô nghĩa tràn lan trên Internet. Tất cả tạo nên một biển dữ liệu hỗn độn mà tại đó việc tìm ra được mẩu thông tin đáng tin cậy chẳng khác nào mò kim nơi đáy vực sâu.

Thực ra, sự kiện lần này bắt nguồn từ việc Valentina đang gặp bế tắc trong quá trình phát triển năng lực ngoại cảm của mình. Trong lúc tìm kiếm hướng đi mới, cô tình cờ phát hiện một kho ‘bí kíp’ ở trên mạng, hứa hẹn sẽ giúp cô khai mở được tiềm năng của bản thân. Nỗi sung sướng ập vào tâm trí khiến Valentina cảm giác như mình cuối cùng cũng tìm thấy được chiếc đầm ưng ý sau khoảng thời gian dài lùng sục. Không chút do dự, cô ngay lập tức tải toàn bộ bí kíp ấy về, khóa chặt cửa phòng và lao vào đọc ngấu nghiến hết cuốn này đến cuốn khác.

Thế nhưng rốt cuộc, toàn bộ bí kíp ấy chỉ là một mớ tài liệu giả mạo. Những điều được ghi trong đó đều do người biên soạn tự bịa đặt ra. Vậy là sau gần nửa tháng bế quan tu luyện, thành quả mà Valentina nhận được chỉ là một con số không tròn trĩnh. Cảm giác thất vọng ấy chẳng khác nào bị ném thẳng từ thiên đàng xuống địa ngục khi nhận ra chiếc đầm mới mua về chỉ là một mớ hàng mã vô dụng. Khuôn mặt cô lúc này không còn chút sinh khí nào nữa, trông nó hốc hác và quắt queo lại như thể bị già đi mất mấy chục năm.

Cũng vì chuyện này mà khao khát tìm một người thầy thực thụ trong Valentina lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô cần một ai đó đủ khả năng giúp cô làm chủ sức mạnh nội tại của mình. Valentina liền nhớ đến Ralph, người từng kể bản thân mang trong mình dòng máu của gia tộc ngoại cảm hùng mạnh nhất – gia tộc Alexandria. Cô đã trực tiếp đến gặp anh ta và thẳng thắn đề nghị anh trở thành người thầy của mình. Thế nhưng Ralph chỉ mỉm cười và từ chối với lý do anh hoàn toàn không thừa hưởng chút năng lực nào từ tổ tiên cả. Câu trả lời ấy khiến Valentina cảm thấy hụt hẫng tột cùng.

Sau nhiều ngày bế tắc và chán nản, loa phát thanh cuối cùng cũng vang lên một lần nữa, giải thoát Valentina ra khỏi chốn ngục tù của sự bi quan. Phi thuyền đã chính thức bay vào vùng tinh quyển nơi hành tinh Ceasar tọa lạc, và toàn đội sẽ có một cuộc họp ngắn với Tổng tư lệnh Gomes trước khi cùng nhau đặt chân lên hành tinh bí ẩn này.

Valentina nhanh chóng hoàn tất vệ sinh cá nhân rồi khoác lên người tà áo ngũ thân tay chẽn duyên dáng. Hôm nay, cả đội sẽ đến diện kiến nữ hoàng của vương quốc Ohimid – một sự kiện vô cùng trọng đại – đòi hỏi cô phải lựa chọn cho mình một bộ trang phục chỉnh tề. Cô đeo lên cổ chiếc vòng bảo hộ do Arnaldo chế tạo dựa theo thiết kế từ bộ đồ không gian của các phi thủ ISF. Chỉ cần bấm nút, thiết bị sẽ bung ra một lớp màng bảo hộ gọn nhẹ thay thế cho kiểu mũ bảo hộ cồng kềnh trước kia, giúp bọn họ dễ dàng hít thở hơn khi ở trong môi trường xa lạ.

 Cô chỉnh lại chiếc khăn lươn trên mái đầu rồi chạy thật nhanh đến phòng điều khiển để hội ngộ với những người đồng đội. Căn phòng nay đã được sửa chữa hoàn tất, duy chỉ có Freya là vẫn chưa xuất hiện trở lại. Arnaldo bảo rằng anh muốn nhân cơ hội này nâng cấp cô ấy lên phiên bản hoàn thiện hơn, nên tạm thời công việc nông trại ở tầng hai sẽ được giao cho một phần mềm tự động mà anh vừa mới lập trình. Còn giờ đây, bốn người bọn họ cần tập trung tại sảnh lớn của CS-307 để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với tổng tư lệnh của Lực lượng Bảo an Liên Thiên hà.

Sảnh lớn là một căn phòng rộng thênh thang, nơi vô số phi thủ ISF đi lại tấp nập để chuẩn bị cho việc hạ cánh sắp sửa diễn ra. Tấm kính khổng lồ cao hơn bốn mét ở phía trước đón trọn ánh sáng từ ngôi sao 3T8C khiến cho toàn bộ căn sảnh ngập tràn trong ánh nắng vàng ấm áp. Lâu lắm rồi Valentina mới lại được cảm nhận hơi ấm thật sự của một ngôi sao. Dù trên phi thuyền ALIEN đã lắp đặt hệ thống đèn mặt trời nhân tạo thì cảm giác hàng thật mang lại vẫn khiến cho dòng máu chảy trong huyết quản cô rung lên từng đợt hạnh phúc.

Cả đội lách qua dòng người, tiến đến chỗ Gomes đang đứng. Ông ta hiện đang trầm ngâm bên khung cửa kính để đón lấy ánh nắng mặt trời và ngắm nhìn quê hương mình dần hiện ra ngoài không gian. Bầu khí quyển của Ceasar mang màu nâu nhạt của ly cà phê sữa buổi sớm. Kích thước thì ngang ngửa với Thiên Vương Tinh, còn bề mặt thì được bao phủ bởi một lớp màng trong suốt giống hệt hành tinh xuất hiện trong tấm bản đồ. Valentina thầm thắc mắc không biết cảnh quan nhìn từ dưới mặt đất của nơi này trông sẽ thế nào. Liệu bầu trời bên trong quả bong bóng khổng lồ ấy sẽ có màu xanh dương giống như những gì cô từng đọc về Trái Đất hay không. Ý nghĩ ấy khơi dậy trong Valentina một nỗi niềm tò mò cháy bỏng – thứ mà cô chắc mẩm rằng anh bạn thân của cô hiện đang có nhiều hơn bất kỳ ai đứng ở đây.

“Chào mừng các anh đến với Ceasar, quê hương của người Cecaelia chúng tôi. Quả là một chuyến du hành dài. Tôi mong là mọi người đã có một quãng thời gian thoải mái.” Gomes hồ hởi đến bắt tay Arnaldo.

“Cảm ơn ông. Nhờ có quân đoàn của ông mà chúng tôi đã học hỏi được rất nhiều điều. Hy vọng rằng mối quan hệ hữu nghị giữa chúng ta sẽ còn được duy trì dài lâu.”

Arnaldo vừa nói vừa đưa tay ra bắt lấy xúc tu của Gomes. Cái bắt tay ấm áp ấy thắt chặt thêm niềm tin tưởng bên trong mỗi người.

“Tôi hẹn các anh tại đây là để căn dặn vài điều trước khi phi thuyền của chúng ta hạ cánh. Lát nữa, sau khi hoàn tất các thủ tục nhập cảnh bắt buộc, tôi sẽ trực tiếp dẫn các anh đến Điện Black Pearl để diện kiến Nữ hoàng Evangeline. Ngài ấy là một nguyên thủ quốc gia, nên tôi mong các anh sẽ chú ý đến hành vi và lời nói của mình khi tiếp xúc với Ngài.”

“Chúng tôi sẽ ghi nhớ.” Arnaldo gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!