Vài phút sau, một vệ tinh khổng lồ dần ló dạng trước mắt mọi người. Phi thuyền CS-307 từ từ tiếp cận và hạ cánh theo hướng dẫn từ bộ phận kiểm soát không lưu. Hàng chục cột nước lập tức phun xối xả về hướng phi thuyền, tạo nên từng đám khói trắng dày đặc bao phủ khắp nơi. Đây là quy trình tiêu chuẩn nhằm triệt tiêu đi sóng âm thanh mà động cơ tên lửa tạo ra, đồng thời hạn chế nguy cơ cháy nổ khi phi thuyền chuẩn bị tiếp đất.
Sau khi hạ cánh an toàn, một toán nhân viên từ khu vực kiểm tra nhập cảnh bắt đầu túa ra thực hiện công việc của mình. Họ tiến hành lột bỏ lớp màng bảo vệ bên ngoài phi thuyền và đem chúng đi tiêu hủy nhằm triệt tiêu mọi mầm bệnh nguy hiểm có thể mang về từ không gian. Từng thành viên trên tàu lần lượt trải qua buổi xét nghiệm sức khỏe tổng quát, trong khi đội hải quan tiến hành thu thập dữ liệu từ hộp đen theo dõi hành trình. Mỗi người buộc phải trả lời chính xác một bộ câu hỏi chất vấn thì họ mới được cấp phép nhập cảnh vào hành tinh. Cuối cùng, khi đã hoàn tất toàn bộ thủ tục, tàu chỉ huy sẽ được đưa đi tiệt trùng và bảo dưỡng, chuẩn bị cho lần khởi hành tiếp theo.
Bên dưới vệ tinh là cả một thành phố lớn được xây dựng chuyên biệt cho các hoạt động hàng không vũ trụ. Nhờ có sự bảo lãnh trực tiếp từ Gomes, phi đội ALIEN được ưu tiên nhập cảnh trước và không gặp trở ngại trong các khâu kiểm tra an ninh. Tuy vậy, ánh mắt dò xét của các nhân viên trạm hàng không Cilophyte vẫn khiến cả đội cảm thấy không mấy dễ chịu. Gomes bật cười, trấn an:
“Các anh đừng để bụng. Lâu lắm rồi hành tinh này mới đón khách qua đường cửa chính. Thường thì chủng tộc ngoại giới đến đây đều phải đi theo đường cửa phụ cả mà. Haha.”
Tại bãi đáp của phi thuyền CS-307, dòng người nhập cảnh được phân luồng sang hai khu vực khác nhau. Một bên hướng về phía cửa chính dành riêng cho phi thủ ISF, bên còn lại hướng về phía cửa phụ dành cho những phạm nhân bị áp giải, cổ tay chúng bị khóa chặt lại bằng một chiếc còng kim loại nặng nề. Ở đầu hàng là gã Ravendish Corvus với ngoại hình khác biệt hoàn toàn so với những tên còn lại. Valentina thoáng nhìn thấy hắn liếc mắt về phía mình. Ba con ngươi đen láy xoay tròn liên tục nhìn chằm chặp về phía cô khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô nhanh chóng chạy đến ôm chặt lấy cánh tay Tuân, nép mặt mình vào bờ vai cậu nhằm xoa dịu đi tinh thần đang hỗn loạn vì sợ hãi.
Ngay sau đó, đoàn hộ tống của Gomes xuất hiện và cùng bốn thành viên ALIEN bước vào bên trong hệ thống thang máy khổng lồ. Công trình này nối liền vệ tinh Cilophyte với hành tinh Ceasar bên dưới thông qua một sợi dây cáp siêu bền. Sợi cáp không chỉ chịu tải mà còn giúp neo đậu vị trí của vệ tinh khiến nơi đây mãi mãi đứng yên tại một tọa độ cố định và trở thành tháp canh tinh cầu cảnh báo sự xâm nhập của mọi thế lực từ bên ngoài.
Thang máy khởi động. Cảm giác nôn nao và choáng nhẹ khi lực gia tốc đột ngột thay đổi khiến Ralph tái mặt. Họ lao vun vút bên trong khoang kín, xuyên qua lớp màng bao bọc bên ngoài hành tinh Ceasar, trước khi đặt chân đến một trạm trung chuyển quân sự rộng lớn. Bầu không khí nơi đây vô cùng tĩnh lặng và buồn tẻ, chỉ có những nhân viên hành chính đang miệt mài bận rộn với xấp giấy tờ đặt trên bàn. Bên ngoài cổng, một đoàn xe bay mui trần đã đậu sẵn để chào đón Tổng tư lệnh Gomes trở về. Ông nhã ý mời phi đội ALIEN cùng ngồi chung xe với mình, còn những người hộ tống thì tự động chia nhau ra ngồi vào những chiếc xe còn lại. Khi tất cả đã yên vị trên ghế, đoàn xe bắt đầu rục rịch lăn bánh, hướng thẳng về phía cung điện nữ hoàng.
Trạm trung chuyển này vốn là một căn cứ quân sự được xây dựng để tiếp tế và vận chuyển hàng hóa lên sân bay vũ trụ Cilophyte. Từ đây đến Điện Black Pearl, cả đoàn sẽ cần phải đi sâu xuống các tầng hạ quyển thông qua hệ thống đường ống vận tải khổng lồ.
Đoàn xe hộ tống nối đuôi nhau tiến vào đường ống. Công trình có cấu trúc dạng vòng tròn này sẽ bao bọc từng phương tiện vận tải bên trong một quả bong bóng trong suốt và đẩy họ xuống tầng dưới bằng cơ chế luân chuyển không khí tuần hoàn. Ngay khi xuống tới lối ra, các phương tiện sẽ đi xuyên qua một lớp màng keo nhằm giữ lại lớp bong bóng bên ngoài và di chuyển tự do trở lại.
Vẻ đẹp lộng lẫy của đất nước Ohimid dần dần hiện ra trước mắt. Cả bầu trời như được dệt bằng những dải ánh sáng bảy sắc cầu vồng. Toàn bộ khung cảnh lung linh đến mức mọi người chỉ biết há hốc mồm trầm trồ kinh ngạc, không ai nói với ai lấy một lời nào.
Gomes đứng bật dậy, giang rộng xúc tu giữa luồng ánh sáng rực rỡ đang tràn ngập khắp không gian. Giọng ông vang lên đầy tự hào:
“Chào mừng các anh đến với quê hương của chúng tôi.”
Ánh sáng phía sau lưng ông chan hòa như vỡ tung ra, phủ lên toàn cảnh một vầng hào quang ấm áp – vừa như một lời chào, vừa như một sự khẳng định của ông về niềm kiêu hãnh của cả dân tộc.
Hệ thống giao thông nơi đây là mạng lưới đường ống chồng tầng, nửa dưới tối đen, nửa trên trong suốt. Nhờ đó, người di chuyển bên trong có thể dễ dàng nhìn ngắm khung cảnh rực rỡ bên ngoài. Bầu trời hành tinh lấp lánh bảy sắc cầu vồng khiến cho toàn bộ không gian mang vẻ huyền ảo như đang trôi nổi trong một đại dương ánh sáng. Hiện tượng kỳ diệu này xảy ra do ánh sáng từ ngôi sao chủ bị tán xạ khi đi qua lớp màng bong bóng bao quanh hành tinh, tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp mà không một nơi nào có được.
Đất nước này được kiến thiết theo mô hình cấu trúc đa tầng, và đoàn xe hộ tống hiện đang chạy ở tầng thứ ba từ dưới đếm lên. Đập vào mắt Valentina là những tòa cao ốc úp ngược – với phần đáy hướng thẳng lên trời – được cố định giữa không trung bằng những quả bong bóng khổng lồ. Cư dân nơi đây sẽ bám xúc tu vào một quả cầu bay và nhờ nó kéo họ lên căn hộ của mình – một cảnh tượng vừa kỳ lạ vừa hứng thú. Valentina đoán rằng tầng này là khu vực dân cư sinh sống, và những tòa cao ốc úp ngược kia chính là những căn chung cư hiện đại được xây dựng để phục vụ sinh hoạt thường nhật của người dân.
Đoàn xe dừng lại dưới chân một quả cầu kiến trúc tráng lệ nằm ở vị trí trung tâm đất nước: Cung điện Oyster. Đây là chỗ tọa lạc của Điện Black Pearl, nơi Nữ hoàng Evangeline hiện đang ngự trị. Cả công trình được treo lơ lửng giữa không trung và nối với lớp ngoại màng bằng một sợi cáp khổng lồ tựa sợi dây chuyền đang neo giữ vầng trăng đen.
Để được đến diện kiến nữ hoàng, cả đoàn phải đi lên tầng cao nhất thông qua hệ thống thang máy dân sự ở trục trung tâm. Cửa ra vào luôn có đội ngũ nhân viên an ninh canh gác nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép người không có phận sự tiến vào.
“Chúng ta sẽ xuống xe tại đây để xin giấy phép sử dụng thang máy.” Gomes dặn dò. “Các anh vui lòng hợp tác với nhân viên an ninh để thủ tục kiểm tra được diễn ra nhanh chóng. Sau đó, chúng ta sẽ đi thẳng lên tầng trên cùng để đến diện kiến Nữ hoàng. Mong các anh nhớ lời tôi dặn, phải luôn giữ thái độ chuẩn mực khi nói chuyện với Ngài ấy.”
Mọi người gật đầu. Thủ tục sau đó diễn ra trôi chảy. Dù Arnaldo gặp đôi chút phiền toái với thiết bị dò kim loại nhưng nhờ có Gomes giải thích mà anh cũng nhanh chóng được cho qua. Lực lượng hộ tống Gomes tản ra ở phía bên ngoài, để ông cùng phi đội ALIEN đi vào bên trong thang máy. Lần lượt từng người được bao bọc trong một lớp bong bóng khổng lồ rồi được luồng khí từ dưới chân họ thổi bay lên cao.
Cung điện Oyster là trái tim của đất nước Ohimid, tựa như một con trai ẩn mình trong lòng một lớp vỏ hình cầu khổng lồ. Nơi đây được phân thành năm tầng lầu, mỗi lầu đảm nhiệm một chức năng khác nhau trong bộ máy chính trị quốc gia.
· Lầu đầu tiên là khu vực kiểm soát an ninh – cửa ngõ duy nhất để đi vào Cung điện thông qua hệ thống thang máy dân sự. Đây cũng là nơi lực lượng an ninh đóng quân và là nơi kích hoạt hệ thống đèn mặt trời trong một vài tình huống đặc biệt.
· Lầu thứ hai và thứ ba là khu vực trung tâm hành chính, nơi đặt trụ sở của các cơ quan ban ngành, đảm trách việc vận hành các chính sách của vương quốc. Hai tầng này được ví như hai dòng chảy huyết mạch luôn giữ cho cuộc sống tại Ohimid được vận hành một cách suôn sẻ.
· Lầu thứ tư là khu vực của tòa lập pháp và tòa tư pháp. Tại đây diễn ra các phiên họp nghị viện nhằm dự thảo các bộ luật mới, đồng thời tiến hành xét xử những kẻ phạm tội dưới danh nghĩa công lý tối cao.
· Và lầu thứ năm, cũng chính là lầu cao nhất, là nơi tọa lạc sự tự hào của người dân Ohimid – Điện Black Pearl – công trình được xem như linh hồn của toàn bộ Cung điện Oyster.
Khi cả đoàn bay lên tới nơi, khung cảnh lầu năm sừng sững hiện ra trước mắt họ với dáng vẻ đồ sộ và hoành tráng đến nghẹt thở. Tám chiếc cột cong nâng đỡ toàn bộ năm tầng kiến trúc của tòa cầu, uốn mình vươn cao lên bầu trời rồi chụm lại ở trên đỉnh, trông như tám xúc tu khổng lồ của một con kraken đang ôm trọn lấy viên ngọc trai đen rực sáng ở trong lòng. Ánh nắng rót xuống xuyên qua lớp bong bóng bao phủ bên ngoài quả cầu khiến cả không gian nơi đây trở nên lung linh huyền ảo tựa như một giấc mộng xa xôi. Từ xa nhìn lại, Điện Black Pearl hiện ra như một vì sao đang ngủ yên trong một đại dương ánh sáng – vừa tĩnh lặng, lại vừa khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ sững sờ.
Dưới làn nắng chói chang ấy, một cô gái trong chiếc đầm đen sang trọng đã đứng chờ sẵn trước cửa thang máy để chào đón những vị khách quý của nữ hoàng. Khi nhìn thấy cả đoàn, nàng liền khẽ cúi người, vén nhẹ vạt váy, để lộ những chiếc xúc tu dính liền với nhau bằng một tấm màng trong suốt tựa như một tấm lụa mềm lấp lánh dưới ánh trăng.
“Chào ông Valkovich,” nàng cất giọng, “và chào mừng các vị đã đến với Điện Black Pearl. Tên tôi là Christina. Tôi được giao nhiệm vụ đón tiếp và dẫn các vị vào bên trong. Nào, mời đi theo tôi.”
0 Bình luận