TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 33

CHƯƠNG 33

“Mời các vị đi lối này. Tôi sẽ dẫn các vị tham quan thủ đô Cornelia.”

Christina đưa cả đội rời khỏi Điện Black Pearl. Trên đường đến thang máy, cô tranh thủ giới thiệu bản thân:

“Tôi tên đầy đủ là Christina Geranium Evangeline, Thủ tướng của vương quốc Ohimid. Còn đây là em gái tôi, Stefány Cnidaria Evangeline. Cả hai chúng tôi đều là con gái của Nữ hoàng và trực tiếp tham gia vào bộ máy chính trị của đất nước. Rất hân hạnh được làm quen với mọi người.”

“Nói vậy thì chị là công chúa rồi–” Valentina tròn mắt ngạc nhiên.

Chưa kịp dứt lời, một vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy cô khiến cô giật bắn.

“Đúng rùi bé ơi! Cả hai bọn chị đều là công chúa hết trơn á. Mèn đét ơi, người gì mà thơm dữ vậy nè. Nãy ở trong phòng là chị đã muốn nựng má em lắm rồi á, mà tại có Nữ hoàng ở đó nên phải tém tém lại. Người gì đâu mà dễ thương quá đi mất thôi. Tóc cũng mượt mà nữa. Nè, cho chị cắn một cái được hông? Một cái thôi, nha. Một cái thôiiiii~” 

“Stef! Em đừng làm phiền các vị khách quý của Nữ hoàng.” Christina nghiêm giọng, ánh mắt sắc lẹm.

“Thôi mà chị.” Stefány lè lưỡi, nũng nịu. “Chị ganh tị vì bị bé này cướp mất tình yêu của em chứ gì. Đây đây, để em trao cho chị chút tình eo nồng chái của em nhaa~”

Thoắt một cái, cô nàng đã leo tót lên lưng chị gái, chu môi giả bộ hôn má khiến Christina cau mày.

“Chị đánh em bây giờ đấy, Stefány.”

“Em đùa thôi mòaa!” Cô nàng nháy mắt tinh nghịch rồi trở về vị trí cũ, bỏ mặc chị gái thở dài bất lực.

“Thật sự xin lỗi mọi người. Em gái tôi dù đã lớn nhưng tính cách vẫn tinh nghịch như trẻ con. Tôi cũng phải khổ sở với con bé lắm.” Christina thở dài, giọng nói pha chút mệt mỏi.

Cô lấy từ trong túi ra bốn chiếc huy hiệu cài áo, rồi lần lượt trao cho từng thành viên của phi đoàn ALIEN. Chiếc huy hiệu có hình tròn, chính giữa khắc họa một tấm khiên bảy cạnh đang bảo vệ viên tinh thể nhỏ phát sáng ở bên trong. Viền ngoài chạm trổ một dòng chữ cổ trông như tên của một tổ chức bí ẩn nào đó.

“Trước khi bắt đầu tham quan, mọi người cần phải cải trang đã. Hãy gắn huy hiệu này lên ngực áo của mình đi.”

Ngay khi được cài, chiếc huy hiệu lập tức thổi ra một lớp bong bóng phản quang bao phủ toàn thân khiến cả đội mang dáng vẻ giống hệt cư dân bản địa.

“Ồ! Huy hiệu này tiện dụng thật đấy. Hóa ra đây là cách đất nước các cô cài cắm mật vụ vào những nền văn minh khác.” Arnaldo nhếch môi hiểu ý.

“Ông Valkovich đã tiết lộ với các vị rồi sao?” Christina nhướn mày. “Hmm. Đúng vậy. Chúng tôi dùng huy hiệu này để trà trộn vào các nền văn minh tiên tiến rồi sinh sống như người bản địa ở đó. Nếu phát hiện thông tin bất lợi, chúng tôi sẽ lập tức gửi báo cáo về mẫu quốc; còn bình thường, nhiệm vụ của chúng tôi là hỗ trợ để nền văn minh ấy phát triển mạnh mẽ hơn.”

“Ra là thế. Vậy–”

Arnaldo chưa kịp nói hết câu thì Christina đã nhẹ nhàng cắt ngang:

“Tôi không được phép tiết lộ thêm bất cứ thông tin cơ mật nào nếu chưa có sự cho phép từ Nữ hoàng. Hãy để mọi chuyện được giải đáp trong buổi gặp mặt lần tiếp theo. Còn nhiệm vụ của tôi bây giờ chỉ là giới thiệu mảnh đất này mà thôi.”

Arnaldo im lặng không hỏi thêm điều gì nữa. Christina sau đó dẫn cả đội rời khỏi Điện Black Pearl bằng thang máy dân sự, rồi gọi một chiếc xe bay tới đón. Cả nhóm nhanh chóng lên xe, bắt đầu chuyến tham quan vòng quanh thủ đô.

Để đi đến những tầng thấp hơn, họ buộc phải đi xuyên qua lớp nội màng – lớp bong bóng khổng lồ nằm giữa tầng hai và tầng ba của thành phố. Khi chiếc xe lao qua lớp màng chắn ấy, một thế giới thần tiên ngập tràn bong bóng liền hiện ra trước mắt mọi người. Nhờ lớp nội màng lọc bỏ các dải màu khác và chỉ cho ánh sáng xanh xuyên qua, bầu trời nơi đây không còn xảy ra hiện tượng tán sắc như tầng trên nữa mà chuyển thành màu xanh thẳm, như thể cả đoàn vừa bước chân vào một chốn thủy cung khổng lồ.

“Quê hương chúng tôi vốn là một hành tinh khí khổng lồ.” Christina chậm rãi nói, giọng chan đầy cảm xúc. “Nó từng mang trong mình sứ mệnh trở thành một ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời rộng lớn. Ấy thế mà, vũ trụ lại tước đi khả năng tổng hợp hạt nhân của nó, khiến sứ mệnh ấy vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực. Và rồi, từ hàng ngàn năm về trước, tổ tiên của chúng tôi đã đến đây khai hoang lập địa và kiến tạo nên một thế giới mới, ban cho hành tinh này một sứ mệnh cao cả hơn.”

Đôi mắt cô ánh lên vẻ xúc động. Những tia nắng xanh biếc hắt lên làn da khiến vẻ đẹp của cô thêm phần rạng rỡ. Christina chỉ xúc tu lên bầu trời, tiếp lời:

“Những quả bong bóng này có thành phần chủ yếu là hydro lỏng, do một thiết bị đặt tại tâm hành tinh tạo ra và thổi bay lên cao. Thuở sơ khai, khi chưa có lớp ngoại màng, chúng thường bay thẳng ra ngoài vũ trụ và giải phóng khí hydro gây thất thoát tài nguyên của hành tinh. Nhưng từ khi lớp ngoại màng được dựng lên thì chúng lại bị mắc kẹt ở tầng ba rồi gây ra không ít phiền toái cho cư dân ở đó. Vậy là, Nữ hoàng đã cho thiết lập thêm một lớp nội màng ở tầng hai, vừa ngăn bong bóng bay lên tầng trên, vừa tạo ra một khu vực chuyên thu gom và sản xuất các vật liệu từ lớp màng hydro như các vị đang được chứng kiến. Quả là một công đôi việc.”

Chiếc xe hạ cánh tại tầng một của thủ đô Cornelia. Cảnh tượng mở ra trước mắt khiến cả đội không khỏi choáng ngợp. Trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng ở tầng trên, nơi đây là một thế giới sôi động, rộn ràng và tràn đầy sức sống. Tiếng nhạc nhộn nhịp, ánh sáng lung linh, hòa quyện với bầu không khí náo nhiệt tạo nên một bản nhạc Latinh muôn màu.

Trên đầu họ, mạng lưới giao thông của Cornelia hiện ra như một khối tổ ong khổng lồ, gọn gàng và hoàn hảo đến mức khiến người ta không khỏi thán phục. Hàng ngàn đường ống xếp chồng lên nhau thành từng lớp lục giác đều tăm tắp. Mỗi tầng lại liên kết với nhau bằng những trục giao thông thẳng thớm, vuông góc hoặc chéo sáu mươi độ chuẩn xác một cách tuyệt đối. Từ xa nhìn lại, cả hệ thống chẳng khác nào những tổ ong ba chiều khổng lồ phát sáng dưới bầu trời xanh lam thẫm. Bên trong đường ống, hàng triệu phương tiện di chuyển nối đuôi nhau tạo nên những vệt sáng ngăn nắp tựa như dòng sinh khí phát quang chảy miên man bên trong cơ thể của một sinh vật khổng lồ.

Bên dưới những đường ống ấy là hàng trăm quán ăn và trung tâm giải trí được bố trí san sát nhau thành từng hàng dãy ngay ngắn. Mỗi cơ sở đều có những căn phòng hình cầu lơ lửng trên bầu trời để khách hàng vừa có thể thưởng thức dịch vụ, vừa có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố. Bao quanh đó là những tòa cao ốc bóng loáng cung cấp không gian làm việc cho hàng triệu cư dân thủ đô. Tất cả đều được quy hoạch thành từng khối gọn gàng, đồng bộ khiến cả đoàn vô cùng mãn nhãn.

Và cuối cùng, nổi bật ở trung tâm Cornelia là tòa nhà Kadamen cao chót vót hình nón cụt vươn thẳng lên bầu trời cao. Đây là một trung tâm thương mại sầm uất với phần thân phình to ở đáy rồi thuôn dần về phía đỉnh, trông hệt như một ngọn núi lửa nằm giữa lòng thành phố hiện đại. Đỉnh tòa nhà đâm xuyên qua một quả cầu phát sáng vàng rực, khiến người ta dễ liên tưởng đến một vì sao đang rực cháy bên trong lòng đại dương xanh.

Mọi cư dân nơi đây đều sở hữu một màn hình giao diện điện tử cá nhân được kết nối trực tiếp với mạng lưới IoT[1] toàn cầu. Nhờ đó, bất cứ vật thể nào – từ tòa nhà, cột đèn, phương tiện giao thông, cho đến những vật dụng nhỏ bé như lan can hay ghế ngồi – đều có thể hiển thị thông tin chi tiết chỉ thông qua một cái chạm. Toàn bộ hành tinh được liên kết trong một hệ thống đồng bộ tuyệt đối, nơi mọi vật đều trở thành giao diện cảm ứng, giúp cư dân có thể làm việc, quản lý, hay tra cứu bất kỳ thứ gì một cách dễ dàng.

Christina đưa xúc tu ra bắt lấy một quả bong bóng lơ lửng gần đó, rồi tiếp lời:

“Như các vị thấy đấy, cuộc sống của chúng tôi xoay quanh những quả bong bóng hydro này. Chúng tôi gọi chúng là bong bóng keo vì… các bạn biết rồi đấy…” Cô bật cười, “… chúng rất dai và bám dính cũng rất tốt.”

Cô đẩy một quả bong bóng về phía Tuân và nó lập tức dính chặt vào tay cậu ta.

“Đây chính là nguồn vật liệu siêu dẫn gần như vô hạn ở hành tinh chúng tôi. Nhờ chúng, chúng tôi có thể xây dựng mạng lưới IoT toàn cầu, liên kết mọi vật thể lại với nhau. Khi xếp nhiều lớp keo này chồng lên nhau, chúng hình thành nên một lớp bảo vệ cực bền, đủ sức chống lại các tia cực tím từ Mặt trời. Vì thế chúng tôi đã dùng nó để tạo nên lớp ngoại màng nhằm bảo vệ toàn bộ hành tinh.”

Nói xong, cô quay sang bác tài xế:

“Anh chở chúng tôi xuống tầng hầm nhé.”

Chiếc xe lại lên đường, rời xa những ồn ào tấp nập của thủ đô Cornelia. Gió ở tầng này thổi mạnh hơn hẳn tầng trên, khiến những quả bong bóng bay tán loạn khắp mọi nơi. Tuy nhiên, vì cả đoàn đang ở trong đường ống kín gió nên gần như không bị ảnh hưởng. Đường ống giao thông ở đây đã trở nên hoàn toàn trong suốt, cho phép người bên trong có thể nhìn rõ vực sâu hun hút ngay dưới chân mình. Valentina sợ hãi nhắm nghiền hai mắt, đôi bàn tay níu chặt lấy Tuân, cố gắng giữ bình tĩnh trước khung cảnh đáng sợ này.

Từ tâm hành tinh, những loài động thực vật kỳ lạ lần lượt xuất hiện. Có loài sở hữu thân hình mảnh dẹt, giúp chúng chao lượn giữa các luồng gió như những cánh diều sống. Có loài thì cơ thể phình to như khinh khí cầu, nhờ đó mà chúng có thể lơ lửng hàng giờ liền giữa không trung. Một số loài sinh vật khác thậm chí sống cộng sinh với quả bong bóng, chỉ thò mỗi chiếc cổ dài ra ngoài, tạo ra loài động vật có ngoại hình tròn quay trông vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu.

[1] IoT là Internet of Thing: mạng lưới Internet vạn vật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!