“Cho tôi tham gia với được không?” Ralph nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.
Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía anh ta. Đôi mắt Gomes trở nên đanh lại.
“Anh có phải là người chúng tôi đã cứu ở trong kim tự tháp không?” Arnaldo hỏi.
“Đúng vậy. Tôi tên là Ralph Martoka, đến từ liên hành tinh Rhapsody. Đất nước tôi đang trải qua một cuộc khủng hoảng năng lượng trầm trọng, nên những điều các anh vừa nói khiến tôi đặc biệt chú ý.”
Một khoảng lặng ngắn trôi qua giữa căn phòng.
“Ờmmm, vậy cả hai hãy đến gặp tôi sau buổi họp. Chúng ta sẽ trao đổi chi tiết hơn.” Thomas gật đầu. “Còn bây giờ, tôi xin nhường lời lại cho chỉ huy.”
Gomes đứng dậy, bước tới đặt xúc tu lên vai Arnaldo. Trên khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ mặt tự hào:
“Cậu có một nền tảng kiến thức tốt đấy. Chắc chắn cậu sẽ được chào đón khi đến thăm Hiệp hội Khoa học Hoàng gia. Cứ thoải mái đến đó tìm hiểu. Tôi sẽ nhờ Thomas dẫn cậu theo.”
Rồi ông ta ghé vào tai Arnaldo thì thầm:
“Tôi tin là cậu vẫn còn điều gì đó chưa nói ra.”
Xong ông ta quay sang nói lớn với mọi người trong phòng:
“Vậy mọi người còn bất cứ thắc mắc nào dành cho chúng tôi nữa không?”
Không ai lên tiếng trả lời. Arnaldo thay mặt cả đoàn đứng dậy chìa tay về phía Gomes. Ông ta trông cực kỳ khó hiểu với hành động lúc này của anh.
“Ở quê hương chúng tôi, bắt tay nhau là một cử chỉ của tình hữu nghị.”
Gomes hiểu ý, đưa xúc tu nắm chặt tay anh. Không khí căng thẳng trong căn phòng lập tức tan biến, thay vào đó là sự tin cậy giữa đôi bên.
“Vậy chúng ta kết thúc cuộc họp tại đây. Khi nào bước nhảy Alpha chuẩn bị diễn ra, chúng tôi sẽ thông báo qua loa phát thanh. Các anh nhớ lưu ý theo dõi và tìm cho mình một chỗ ngồi vững chắc đấy nhé. Giờ mọi người có thể trở lại làm tiếp việc của mình được rồi.”
Ông quay về bàn làm việc, xoay lưng ghế hướng về ô cửa sổ phía sau để ngắm nhìn những ngôi sao xa xăm, tiện thể châm cho mình một điếu xì gà. Làn khói xám dần bốc lên cao, lững lờ như một dòng sông đang xẻ dọc vũ trụ rộng lớn.
Arnaldo cùng Ralph theo chân Thomas đến văn phòng của anh ta, còn Valentina và Tuân thì cùng nhau quay trở về phi thuyền ALIEN.
“Phew, nãy giờ họ nói gì cậu có hiểu hết không Vale?” Tuân vừa khoác vai bá cổ Valentina vừa cười. “Đầu óc tớ còn đang bùng nhà bùng nhùng hết cả lên đây. Không ngờ là chỉ trong một thời gian ngắn mà lại có nhiều sự kiện diễn ra đến vậy. Mới đây thôi tụi mình còn đang loay hoay không biết đi đâu về đâu. Vậy mà giờ mọi chuyện lại diễn ra ổn thỏa hơn nhiều rồi. Có vẻ như trực giác của cậu lại đúng thêm một lần nữa rồi ha. Đúng là cô bạn thân tuyệt vời của tớ mà.”
Tuân xoa mạnh mái tóc Valentina khiến đầu tóc cô rối bù nhưng cô nàng không hề khó chịu mà chỉ mỉm cười tít mắt. Cả hai vừa đi vừa cười nói vang trời trên con đường trở về nhà.
***
“Phi thuyền CS-307 chuẩn bị thực hiện bước nhảy Alpha. Đề nghị tất cả phi thủ ổn định vị trí trong vòng năm phút sắp tới. Thông báo hết.”
Tiếng nói từ loa phát thanh vang vọng khắp không gian. Từng thành viên trên phi thuyền ALIEN lần lượt trở về phòng điều khiển và ngồi vào ghế của mình. Chỉ riêng mỗi Ralph, do đang tạm trú cùng họ, là không có ghế trống nào cho bản thân.
Thấy vậy, anh rút từ thắt lưng ra một tập giấy nhớ bí ẩn, giật lấy một tờ và áp nhẹ nó vào tường. Đôi bông tai ngọc lục bảo hình kim tự tháp lập tức phát sáng. Và ngay sau đó, trước ánh mắt sững sờ của mọi người, Ralph biến mất.
Tiếng đếm ngược vang lên, rồi phi thuyền CS-307 khởi động bước nhảy Alpha đầu tiên sau gần hai tuần chuẩn bị. Cú nhảy không gây tổn hại đến phi hành đoàn bên trong nhưng cũng khiến cho bụng dạ họ cảm thấy nôn nao, khó chịu. Ngay khi mọi thứ trở nên ổn định, loa phát thanh lại vang lên một lần nữa:
“Hiện tại phi thuyền CS-307 còn cách Ceasar 845 năm ánh sáng. Đề nghị tất cả phi thủ chuẩn bị cho bước nhảy tiếp theo. Thông báo hết.”
Đến lúc này, Ralph mới từ trong tờ giấy bước ra bên ngoài, như thể vừa xuất hiện từ hư vô. Ba người còn lại tròn mắt ngạc nhiên, tò mò về khả năng độc đáo có một không hai của anh. Tuân nhanh nhảu tháo dây an toàn và lao tới chỗ anh ta để hỏi cho rõ:
“Wow. Làm sao anh thực hiện được điều đó vậy? Tập giấy đó là gì thế? Có thể cho em xem với được không?”
Bối rối trước hàng loạt câu hỏi dồn dập của Tuân, Ralph liền khẽ lướt ngón tay trên tờ giấy, triệu hồi ra một sinh vật bốn chân nhỏ bé. Ánh mắt Tuân sáng rỡ khi chứng kiến cảnh tượng vừa diễn ra.
“Năng lực của tôi xoay quanh một thứ mà tôi gọi là phổ. Nó cho phép tôi chuyển hóa nguồn năng lượng từ đôi bông tai này thành nhiều loại khả năng khác nhau…”
Ralph ngồi xuống, đưa tay xoa đầu cậu bạn nhỏ anh vừa triệu hồi. Nét mặt anh dịu đi. Đôi bông tai đong đưa theo từng cử động nhịp nhàng.
“… Tôi cũng không rõ nguyên lý hoạt động của nó cho lắm. Chỉ biết khi tôi tập trung truyền năng lượng vào thì hai viên ngọc lục bảo gắn ở trên đó sẽ phát sáng lên và bung ra như thế này.”
Ralph lập tức trình diễn năng lực cho cả ba được thấy. Anh đeo cả hai chiếc bông cùng một bên tai khiến vẻ ngoài trông sành điệu hơn. Hai viên ngọc lục bảo sau đó sáng bừng lên rồi nở bung ra thành hàng chục mảnh nhỏ li ti, lơ lửng bên dưới vành tai phải.
“Các bạn thấy đấy, sau khi kích hoạt, tôi có thể tương tác với thế giới hai chiều, bao gồm những việc như triệu hồi ra sinh vật nhỏ nhắn này, hoặc là nhập vào các bề mặt phẳng và di chuyển bên trong đó.”
“Ra là thế.” Arnaldo gật gù. “Vậy tại sao thời gian qua anh luôn che giấu chúng tôi khả năng của mình, để rồi hôm nay lại phơi bày nó ra như vậy?”
“Quả là rất khó để qua mặt anh.” Ralph phì cười. “Thật ra tôi đã quan sát cả ba trong hai tuần vừa qua và nhận ra mình có thể đặt niềm tin ở các bạn. Tôi vẫn chưa chính thức cảm ơn mọi người vì đã cứu mạng tôi lúc ở bên trong di tích ấy. Nếu không có các bạn, có lẽ tôi đã bỏ xác ở nơi hoang vu hẻo lánh đó rồi. Tôi không biết phải cảm tạ sao cho đủ nữa, chỉ mong các bạn nhận lấy lòng thành này của tôi.” Ralph cúi gập người thật sâu để thể hiện lòng biết ơn của mình.
“Anh nên cảm ơn cô bé này.” Arnaldo nắm nhẹ bờ vai Valentina và đẩy cô về phía trước. “Chính cô bé đã khiến chúng tôi quyết định hạ cánh ở đó và kịp thời cứu lấy anh. Chứ tôi ban đầu cũng không có ý định đó đâu.”
Arnaldo mỉm cười đầy tự hào khi nhìn Valentina. Cô nàng ngại ngùng chỉ biết đứng im bối rối trước lời khen anh dành cho mình.
“Vậy anh có phải là cư dân của hành tinh đấy không? Tại sao lại xuất hiện bên trong kim tự tháp với tình trạng thê thảm như vậy?” Arnaldo hỏi.
“Không.” Ralph lắc đầu. “Tôi vốn đang khảo sát một di tích cổ tại quê nhà thì đôi bông tai này bỗng dưng phát sáng. Đến khi mở mắt ra thì tôi đã bị dịch chuyển đến một vùng đất xa lạ rồi. Tôi đã cố thử nghiệm vài lần hòng tìm đường trở về nhà, nhưng rồi cuối cùng lại bị mắc kẹt ở bên trong căn phòng đó. Thật may là các bạn đã đến cứu tôi kịp thời.”
Ralph dừng lại. Anh cúi mặt xuống như đang suy nghĩ điều gì đó. Để rồi đột nhiên, anh quỳ một chân xuống sàn và nói với giọng khẩn khoản:
“Tôi biết việc này có phần thô lỗ, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Quê hương tôi đang rơi vào một cuộc chiến tranh khiến cho đại bộ phận dân chúng trở thành nô lệ cho lũ ngụy quyền. Tôi muốn xóa bỏ chế độ ấy, đem tri thức mà mình học được trở về cứu lấy dân tộc mình. Nhưng, thứ tôi còn thiếu chính là sức mạnh quân sự, và các bạn đang nắm giữ thứ đó trong tay. Tôi biết yêu cầu này là ích kỷ, nhưng để giải phóng cho quê hương, tôi sẵn sàng chịu mọi nhục mạ, đớn hèn, chỉ mong nhận được sự giúp đỡ từ mọi người.”
Arnaldo im lặng trong thoáng chốc, rồi anh nhẹ nhàng bước tới, kéo Ralph đứng dậy.
“Đứng lên đi anh bạn. Hiện tại chúng tôi chưa thể hứa hẹn được điều gì đâu. Trước mắt, anh bạn cứ đồng hành cùng bọn tôi đã. Khi nào đặt chân đến đất nước Ohimid rồi chúng ta sẽ có nhiều cơ hội để bàn bạc về vấn đề này hơn. Anh bạn đừng quên, nơi đó là một tổ chức tình báo liên thiên hà, tức là nguồn thông tin và sức ảnh hưởng họ nắm trong tay là vô cùng lớn. Anh bạn có thể tận dụng cơ hội này để tìm ra một lối đi đúng đắn cho dân tộc mình. Sức mạnh quân sự không phải là con đường duy nhất để chấm dứt chiến tranh đâu. Biết đâu, anh có thể thuyết phục vị nữ hoàng kia viện trợ cho anh thì sao.”
Ralph ngẩng lên, thâm tâm như giác ngộ chân lý mới:
“Anh nói phải. Chỉ riêng việc được mời đến hành tinh Ceasar thôi đã là điều gần như không tưởng, huống hồ chi còn được học hỏi nguồn tri thức của bọn họ. Cảm ơn anh đã khai sáng cho tôi, anh Arnaldo.”
Ralph suy nghĩ một hồi lâu, rồi anh ngẩng mặt lên đối diện trực tiếp với cả nhóm:
“Hãy cho phép tôi được gia nhập vào phi đội ALIEN trong thời gian sắp tới. Tôi sẽ cố gắng hết sức để không trở thành gánh nặng của mọi người.”
Arnaldo khẽ mỉm cười hài lòng và chìa tay ra. .
“Rất sẵn lòng. Chào mừng anh đến với ALIEN, Ralph Martoka.”
Ralph nắm chặt bàn tay anh. Khoảnh khắc ấy, một sinh vật ngoài hành tinh đã chính thức gia nhập vào phi đội, mang theo niềm hy vọng và khao khát giải phóng quê hương – xứng với cái tên ALIEN của phi thuyền.
0 Bình luận