Tuân nhanh chóng nhận thấy hai đỉnh màu đỏ và cam ở phía trên sáng hơn hẳn so với các đỉnh còn lại. Cậu tò mò chạm thử từng đỉnh nhưng chẳng có phản ứng nào xảy ra. Cậu tiếp tục thử với những đỉnh còn lại, thậm chí giả vờ bắn chưởng, tung chiêu, múa may quay cuồng, song kết quả không hề thay đổi.
Đúng lúc cậu còn đang bối rối, một tiếng bước chân bất chợt vang lên ngoài hành lang khiến lồng ngực cậu khựng lại. Theo phản xạ, cậu vội ấn khối lập phương trở lại cổ tay để che giấu đi sự hiện diện của nó. Trong chớp mắt, ánh hào quang rực rỡ co lại thành vầng sáng mờ nhạt ban đầu, trả lại cho cậu cánh tay nguyên vẹn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Em tỉnh lại rồi à? Tốt quá. Em cảm thấy trong người thế nào rồi?” Giọng Arnaldo trầm ấm cất lên.
“Em không sao. Mọi thứ vẫn ổn chứ, anh Dol?” Tuân giấu cánh tay mình ra sau lưng.
“Khi nãy anh có ghé qua văn phòng ông Valkovich để bàn chút việc, nhưng trợ lý nói ông ta đang bận và hẹn chúng ta vào một dịp khác với đông đủ thành viên bên mình hơn. Lúc ấy mọi thắc mắc sẽ được họ giải đáp luôn một lượt thay vì phải trả lời lẻ tẻ cho từng người. Anh hiện tại đang có cả trăm điều muốn hỏi, vậy mà giờ lại phải đứng đây để chờ đợi. Thật là bực mình!”
“Cứ từ từ thôi anh. Chúng ta còn nhiều thời gian mà. Không phải họ đã mời đoàn mình về đất nước của họ rồi sao?”
“Đúng là thế… nhưng…”
Arnaldo ngập ngừng, trông anh có vẻ trầm tư hơn mọi ngày. Ánh mắt anh thoáng đượm buồn khi nhìn lướt qua Valentina đang nằm yên trong kén y tế. Tuân không rõ lúc đấy anh đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm nhận được nỗi dằn vặt hằn lên trên nét mặt anh.
“Em đi lại bình thường được rồi chứ? Anh muốn nói chuyện riêng với em một lát.”
“Được thôi. Anh chờ em một tí.”
Tuân nhẹ bước ra khỏi kén y tế. Cậu đứng lặng nhìn Valentina một hồi lâu, rồi đặt tay lên trên lồng kính nơi cô điều trị, thì thầm:
“Sớm tỉnh dậy nhé, Vale.”
Cả hai rời phòng rồi song hành về phía khoang điều khiển. Ngay khi cánh cửa bật mở ra, hàng tá kỹ sư ISF đã có mặt sẵn ở đó, hì hụi sửa chữa những thiết bị máy móc bị hư hại.
Arnaldo khẽ thở dài, chỉ tay lên trần tàu bị phá nát.
“Em thấy không? Dù đã được trang bị mọi thứ để sống sót ngoài vũ trụ, phi thuyền của chúng ta vẫn phải chịu tổn hại nặng nề đến mức này. Quả tên lửa đã phá hủy toàn bộ hệ thống điều hành. Freya cũng từ đó mà bặt vô âm tín. Tất cả điều này diễn ra một phần vì hỏa lực kẻ địch quá mạnh, nhưng phần khác là bởi vì chúng ta quá yếu. Trong đó người chịu trách nhiệm lớn nhất cho vấn đề này chính là người thuyền trưởng như anh, Tuân ạ.”
“Nhưng tất cả là do–”
Arnaldo giơ tay ra hiệu cho Tuân im lặng:
“Em còn nhớ lúc Tereshkova bị laser bắn thủng bụng chứ? Khi đó anh đã không thể bảo vệ được em ấy. Chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân mình bất lực đến vậy. Anh đã hứa sẽ che chở cho hai đứa, vậy mà ngay cả ngôi nhà mình ở anh còn không thể giữ cho nó được nguyên vẹn… Rốt cuộc, anh ở trên tàu này vì lý do gì cơ chứ?”
Giọng Arnaldo chùng xuống. Ánh hổ phách trong mắt anh tối sầm lại. Tuân hít lấy một hơi thật sâu rồi vỗ mạnh vào tấm lưng anh. Gương mặt cậu đanh lại, giọng chắc nịch:
“Anh đừng tự trách bản thân mình nữa. Không nhờ có anh, em với Vale đã chết từ lâu rồi. Bọn em trân trọng tấm lòng cũng như những lời hứa chân thành của anh, nhưng điều đó không có nghĩa là anh phải một mình gánh vác hết tất cả. Chúng ta là đồng đội, đồng thời cũng là một gia đình. Mỗi người đều có trách nhiệm và vai trò riêng trên tàu, chứ không phải chỉ ngồi im đấy trông chờ anh lo liệu hết mọi thứ. Gia đình phải là một nơi chúng ta có thể nương tựa vào nhau khi gặp khó khăn. Đấy mới chính là sợi dây gắn kết bền chặt nhất mà chúng ta cần hướng tới.”
Lời nói của Tuân đánh thẳng vào tiềm thức Arnaldo, xua tan đi nỗi buồn đeo bám anh mấy ngày vừa qua. Khuôn mặt anh dần dần có hồn trở lại. Đôi mắt màu hổ phách một lần nữa bừng sáng trong bóng tối.
“Cảm ơn em.” Anh khẽ nói, giọng nhẹ nhõm. “Anh từng nghĩ giữa người với người sẽ khó lòng thấu hiểu nhau, nhưng giờ đây anh cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi.”
Cả hai lặng lẽ quan sát các kỹ sư của chương ngư tộc miệt mài làm việc. Mỗi người chìm sâu vào dòng suy tư riêng của bản thân. Mùi dầu máy ám đầy không khí, xen lẫn với tiếng chát chúa do kim loại va chạm lẫn nhau mà thành.
“À, Tuân. Anh quên mất. Anh có cái này dành cho em. Anh định đưa nó vào một dịp khác, nhưng anh nghĩ có lẽ lúc này mới chính là khoảng thời gian thích hợp.”
Arnaldo lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Tuân, bên trong là một con chip phát ra ánh sáng xanh lấp lánh như một mảnh sao rơi trên bầu trời.
“Đây là nanochip chứa chương trình điều khiển các nanobot trong cơ thể em. Tiến sĩ Tiên đã nhờ anh chuẩn bị món quà này nhân dịp sinh nhật em sắp tới. Tuy vẫn còn chưa đến ngày đó, nhưng anh tin lúc này em cần nó hơn bao giờ hết. Nói chung thì chỉ cần trải nghiệm thử là em sẽ hiểu chức năng của nó ngay thôi. Đặt nó vào sau gáy đi Tuân.”
Tuân cẩn trọng nâng con chip nhỏ với kích cỡ bằng đốt ngón tay lên rồi ấn nó vô sau gáy. Ngay lập tức, con chip chui tọt vào trong, bật ra tám chiếc chân mảnh và bám chặt lấy đốt sống cổ của cậu. Sau đó, con chip truyền một tín hiệu điện vào hệ thần kinh trung ương. Dòng điện chạy dọc từ sau gáy lên tới não rồi lan tỏa khắp cơ thể, ra lệnh cho toàn bộ nanobot tự do tập hợp lại thành một khối thống nhất.
Tuân đơ người ra, tâm trí trống rỗng, sau đó khuỵu gối xuống sàn ngay khi quá trình lắp đặt hoàn tất. Gáy cậu đau nhói như thể vừa bị một con ong đất chích vào. Cậu há miệng, hớp lấy hớp để từng ngụm không khí như kẻ vừa thoát khỏi cơn chết đuối. Arnaldo thấy vậy thì liền vội vàng lao tới, đỡ cậu đứng lên.
“Em không sao chứ? Có đứng được không?”
“Em ổn… nhưng anh vừa đưa cho em cái gì vậy? Nó như muốn xé rách cổ họng em ra làm đôi luôn ấy!” Tuân thở gấp, vết thương sau gáy cậu lập tức liền lại.
“Anh xin lỗi. Anh biết nó sẽ hơi đau, nhưng thứ đó thật sự cần thiết cho em. Tuy mới chỉ là phiên bản đầu tiên thôi nhưng dám chắc chất lượng thì khỏi phải bàn. Anh sẽ còn tiếp tục cải tiến nó trong tương lai nên em cứ yên tâm mà sử dụng hết công suất đi nhé.”
Arnaldo trấn an, bàn tay siết nhẹ lên bờ vai Tuân. Trong lúc đó, tầm nhìn cậu ta bỗng nhiên nhiễu đi và trước mặt xuất hiện một ô lục giác màu xanh dương bay lơ lửng. Cậu giơ tay ra cố bắt lấy vật kỳ lạ đó, nhưng rồi chỉ chộp lấy khoảng không gian trống rỗng phía trước mặt. Arnaldo thấy Tuân hành động khác thường thì liền gật đầu hiểu ý.
“Em nhìn thấy ô lục giác màu xanh dương rồi đúng không? Nếu đúng là vậy thì con chip đã được kích hoạt thành công rồi đấy. Em thử nói [Khởi động] đi.”
“[Khởi động]” Tuân hô to dõng dạc.
Ngay sau đó, ô lục giác mở rộng ra thành một bảng giao diện dày đặc như sáp ong. Mỗi ô hiển thị một loại vũ khí khác nhau, từ thô sơ đến hiện đại.
“Giới thiệu với em. Đây là giao diện phần mềm được tích hợp bên trong con chip. Nó mô phỏng toàn bộ kỹ thuật chiến đấu của mọi loại vũ khí mà nhân loại từng sử dụng, từ giáo, thương, cho tới súng máy, súng cối,… Em có thể chọn một trong số đó để học theo.”
Arnaldo còn đang thao thao bất tuyệt thì Tuân đã hoàn toàn bị hớp hồn bởi màn hình xanh trước mắt. Cậu lướt nhanh qua các danh mục: từ những khẩu súng laser, súng phóng tên lửa tự hành, súng phóng lựu,… cho đến các loại áo giáp tân tiến có khả năng biến người mặc thành một cỗ máy chiến đấu toàn năng. Cậu cứ lướt, lướt nữa, lướt mãi cho đến khi ánh nhìn cậu dừng lại tại biểu tượng hai thanh kiếm đan chéo vào nhau nằm ở góc dưới cùng bên phải khung hình.
Biểu tượng ấy làm cậu liên tưởng ngay đến vị anh hùng siêu nhân bạc. Chỉ với hai thanh kiếm sáng loáng trên vai, anh ấy đã một mình quét sạch toàn bộ thế lực thù địch xấu xa khắp cõi thiên hà. Đối với cậu, anh chàng ấy từng là một món quà thuở nhỏ, cũng từng là một chỗ dựa tinh thần vững chắc giúp cậu vượt qua được những đêm đau đớn triền miên. Chính khoảnh khắc này, ước mơ tuổi thơ khi ấy lại sống dậy một lần nữa. Tuân nhận ra đã đến lúc để cậu khoác lên vai tấm áo choàng đỏ của riêng mình.
Cậu nhấn vào biểu tượng hai thanh kiếm. Màn hình liền hiện lên câu lệnh xác nhận:
[Bạn quyết định chọn Song Kiếm làm vũ khí chính của mình. Bạn đồng ý với lựa chọn này chứ? (LƯU Ý: Quyết định đưa ra sẽ không thể nào thay đổi)]
[Đúng vậy. Tôi đồng ý.] [Không. Tôi chọn cái khác.]
Không chút do dự, Tuân nhấn vào lệnh đồng ý và giao diện trước mắt cậu bắt đầu chuyển đổi. Màn hình lớn che kín tầm nhìn trước đó dần thu nhỏ lại chỉ còn cỡ mười lăm inch. Từ lòng bàn tay, hai thanh kiếm dần dần hiện ra trước sự háo hức mãnh liệt của chàng thiếu niên trẻ tuổi. Chúng rung nhè nhẹ và phát ra âm thanh rì rầm như hai lưỡi cưa cầm tay. Phần chuôi được bọc da tỉ mỉ, vừa có thể thấm hút mồ hôi, vừa mang lại cảm giác vừa vặn khi cầm nắm. Thanh chắn chỉ có nửa trên khiến nó khác hẳn so với những thanh kiếm thông thường. Sống lưng lắp đặt một động cơ bí ẩn kết hợp cùng phần lưỡi kiếm sắc bén giúp người dùng có thể dễ dàng chém sắt như chém bùn. Cả hai thanh kiếm đều chạm khắc những đường nét hoa văn uốn lượn – một đen, một đỏ – tựa như hai ngọn lửa địa ngục cuộn xoắn vào nhau. Chúng gắn kết lại thành một cặp vũ khí bất khả phân ly sẽ luôn đồng hành với Tuân trên hành trình gian nan khốc liệt phía trước.
0 Bình luận