TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 35

CHƯƠNG 35

Ngày hôm sau, khi cả phi đội ALIEN vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, Christina đã lặng lẽ đến từng phòng, khẽ gõ cửa và gọi từng người thức dậy, kèm theo một lời mời đến Điện Black Pearl theo lời triệu kiến của Nữ hoàng.

Cả đội nhanh chóng sửa soạn trang phục rồi bước lên xe. Bên ngoài, bầu trời vẫn tối thui như thể đêm chưa kịp tàn. Ngồi trong xe, Arnaldo quay sang nói với Christina:

“Cảm ơn cô vì đã dành thời gian đi cùng với chúng tôi ngày hôm qua. Chuyến tham quan đấy thật sự đã mở mang tầm mắt chúng tôi rất nhiều.”

“Sự hài lòng của mọi người chính là niềm vinh hạnh lớn nhất của tôi.”

Christina khẽ mỉm cười. Từ xa, Cung điện Oyster dần hiện ra ngay trước mắt. Không gian xung quanh vẫn còn đang chìm trong bóng tối, chỉ có lầu trệt là rực sáng bởi hệ thống đèn công suất lớn đang chiếu hắt xuống khu vực đô thị tầng dưới mà thôi.

“Liệu có đang xảy ra chuyện gì không nhỉ? Hay là nó có liên quan đến buổi triệu kiến ngày hôm nay?” Arnaldo bước vào thang máy mà trong lòng ngập tràn thắc mắc.

Thế nhưng, khi họ đặt chân đến khuôn viên Điện Black Pearl thì cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt. Ánh nắng rực rỡ tràn ngập khắp nơi, phản chiếu trên những mái vòm kính khiến cả không gian như bừng tỉnh. Cả đội bước đi giữa trời nắng ấm, cảm nhận từng tia sáng mơn man trên làn da như thổi bùng một luồng sinh khí mới.

“Chúng ta đến văn phòng của Nữ hoàng thôi. Ngài ấy đang đợi.” Christina nói.

Cánh cửa bật mở. Một luồng sáng xanh lam dịu mát tràn ra từ bàn làm việc của Nữ hoàng. Bà vừa kết thúc thời gian thiền định. Các mảnh tinh thể trên trán từ từ khép lại, ánh sáng xanh nhạt dần rồi hợp thành viên lam ngọc trên sợi dây ngạch[1]. Ralph gần như không thể rời mắt trước cảnh tượng vừa mới diễn ra.

“Các vị đã đến rồi. Nào, mời ngồi. Chúng ta cùng nhau bàn vài chuyện.”

Nữ hoàng rời bàn làm việc, tiến đến bộ ghế sofa trong phòng rồi ung dung ngồi xuống chiếc ghế bành quen thuộc của mình. Những người khác lần lượt ổn định chỗ ngồi, ánh nhìn hướng cả về phía bà. Không khí trong phòng nhanh chóng lắng xuống khi Nữ hoàng bắt đầu buổi họp.

“Hôm qua, ta đã hứa với các bạn rằng sau khi kết thúc buổi yến tiệc, chúng ta sẽ cùng nhau bàn về một số việc quan trọng. Có vẻ như hai cô con gái của ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Trông các bạn tươi tỉnh và tràn đầy sinh khí hơn hôm qua rất nhiều.” Nữ hoàng mỉm cười. Ánh mắt hiền hòa lướt qua từng gương mặt với vẻ hài lòng.

Mọi người khẽ bật cười, không khí bớt đi phần nào căng thẳng.

“Giờ thì, hãy đi thẳng vào vấn đề chính.” Giọng bà trầm xuống. “Ta được biết rằng, để có thể giành được lòng tin của các bạn, Gomes đã tiết lộ việc vương quốc chúng ta thực chất là một tổ chức tình báo. Đấy âu cũng là một hành động khôn khéo. Nhờ thế mà hôm nay chúng ta có thể ngồi đây và đối thoại với nhau một cách cởi mở hơn.”

Tuân ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt Nữ hoàng.

“Vậy… liệu ngài có biết thứ gì đã hủy diệt hành tinh của bọn cháu không?”

“Không hẳn. Hệ sao của các bạn chỉ mới bị hủy diệt cách đây không lâu. Bức xạ và nhiệt lượng từ vụ nổ vẫn còn lan truyền trong không gian nên chúng ta vẫn chưa thể cử người đến để điều tra nguyên nhân cụ thể. Phải mất thêm một khoảng thời gian rất dài nữa chúng ta mới có thể làm được điều đó.”

“Vậy… có cách nào để hồi sinh Trái Đất không ạ? Bọn cháu cố gắng sống sót đến giờ phút này cũng chỉ vì mục tiêu ấy!”

Tuân nắm chặt tay, trong lòng ánh lên tia hy vọng mong manh, nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu chậm rãi của Nữ hoàng.

“Ta xin lỗi. Đem một sinh mạng trở về từ cõi chết vốn đã là điều đi ngược lại với dòng chảy của vũ trụ, huống chi là cả một nền văn minh. Khi hành tinh Anolla bị tiêu diệt, các mật vụ của ta ở đó đã phát cảnh báo ra khắp thiên hà, cầu mong sẽ không có thêm một nạn nhân thứ hai nào nữa. Ấy vậy mà, một người lãnh đạo như ta vẫn thất bại trong việc ngăn chặn điều đó xảy ra, và khiến cho hệ sao của các bạn bị sụp đổ. Đây quả là một thất bại ê chề của ta khi đã không thể nắm bắt được những thông điệp mà vũ trụ muốn gửi về.”

Bà khẽ thở dài, chút gợn buồn thoáng hiện lên trên khuôn mặt.

Arnaldo bỗng nhoài người về phía trước, giọng anh gần như bật ra trong kinh ngạc:

“Khoan! Vậy không lẽ… đất nước của ngài chính là nền văn minh đã phát đi thông điệp cảnh báo ‘KẺ THÙ ĐANG ĐẾN’ ư?”

Nữ hoàng gật đầu. Cả Arnaldo, Valentina và Tuân đều sững người trước thông tin mà họ nhận được. Hóa ra, nền văn minh đã cứu họ khỏi tuyệt diệt lại chính là hành tinh Ceasar. Vậy là niềm tin của cả ba bấy lâu nay đã không hề đặt sai chỗ.

“Nhân loại chúng tôi… thật sự cảm ơn ngài rất nhiều.”

Arnaldo bồi hồi định bước đến bắt tay Nữ hoàng, nhưng nhận ra đó là một hành động khiếm nhã nên lại thôi. Anh khẽ cúi đầu, lúng túng nói tiếp:

“À ừm… tôi xin lỗi. Tôi hơi xúc động quá. Chỉ là… tôi không ngờ lại được gặp những ân nhân của loài người sớm đến như vậy. Nếu không có cảnh báo đó, có thể ngay lúc này chúng tôi đã không thể đứng tại đây và nói chuyện với ngài rồi.”

“Điều ta không ngờ là đoạn cảnh báo phát đi từ rất lâu về trước lại có thể cứu sống một nhóm bạn trẻ, để rồi chính họ lại trở thành những người anh hùng giúp chúng ta bắt giữ tên tội phạm Ravendish Corvus. Đúng là vũ trụ xoay vần, vận mệnh đã an bài tất cả. Những đồng chí đã ngã xuống ở hành tinh Anolla cuối cùng cũng có thể an nghỉ rồi.”

Nữ hoàng rút ra một chiếc khăn tay và khẽ chấm lên khóe mắt. Arnaldo im lặng, đợi cho cảm xúc của bà lắng xuống rồi mới cất lời:

“Hành tinh Anolla mà ngài nói tới, có lẽ cũng bị hủy diệt theo một phương thức giống như những gì đã xảy ra ở quê hương của chúng tôi. Liệu ngài có thể cho chúng tôi biết điều gì đã gây ra thảm kịch ở đấy không?”

Ánh mắt Nữ hoàng nghiêm nghị trở lại. Bà khẽ gật đầu ra hiệu cho Gomes. Ông ta hiểu ý, tiến đến bàn làm việc của bà và thực hiện một số thao tác trên máy tính. Thiết bị trình chiếu ba chiều gắn trên trần phòng lập tức gióng một luồng ánh sáng xuống giữa bàn họp, hiện ra hình ảnh của một khối cầu năng lượng kỳ lạ màu tối đen.

Hạt nhân trung tâm của nó xoay tròn với tốc độ chóng mặt, khiến những luồng năng lượng đậm đặc ở hai đầu cực liên tục phóng thích ra bên ngoài, tạo nên một tràng âm thanh rền rĩ như tiếng gào thét của vũ trụ. Ngay sau đó, lớp vỏ ngoài – cấu thành từ vô số mảnh kim loại có kích thước đồng đều nhau – bắt đầu co cụm lại che kín hoàn toàn lõi hạt nhân ở bên trong.

Ánh sáng phát ra từ khối cầu ngày càng lớn. Khi độ sáng đạt cực đại, một đầu cực mở ra và giải phóng luồng năng lượng khổng lồ về phía trước. Tia sáng ấy quét sạch mọi thứ trên đường đi, xé toạc không gian và khiến cho lõi của ngôi sao dính đòn nổ tung. Ngay khi hoàn thành xong nhiệm vụ, khối cầu lập tức tan biến như chưa bao giờ tồn tại. Gomes tắt máy chiếu đi và quay trở về ghế ngồi của mình. Đến lúc này, Nữ hoàng mới chậm rãi cất lời:

“Trong chuyến điều tra tại hệ sao AN185 do Tổng tư lệnh Gomes dẫn đầu, ông ấy đã thu được một số hình ảnh tình nghi là thứ vũ khí đã xóa sổ nền văn minh Anolla. Chúng tôi gọi nó với cái tên là vũ khí hủy diệt Atom – một loại vũ khí sử dụng năng lượng từ lõi sao neutron để hủy diệt các nền văn minh khác nhau trong vũ trụ.”

“Quả là một món vũ khí khủng khiếp.” Arnaldo trầm giọng, mắt vẫn dán vào khoảng không nơi hình ảnh khối cầu năng lượng vừa biến mất. “Sử dụng năng lượng từ một ngôi sao để kích nổ lõi của một ngôi sao khác. Hóa ra đây chính là cội nguồn của mọi bi kịch. Nhưng nếu vậy, ngài định làm gì nếu tìm ra được kẻ đứng đằng sau điều khiển Atom? Liệu vương quốc của ngài đủ sức để đối đầu với một thứ vũ khí khủng khiếp như thế chứ?”

Nữ hoàng khẽ gật đầu, sự điềm tĩnh vẫn giữ nguyên trong ánh mắt:

“Câu hỏi hay đấy, anh Arnaldo. Kẻ chủ mưu thì trong đầu ta vốn đã có sẵn một cái tên rồi. Ta tin rằng kẻ đứng sau điều khiển Atom cũng chính là kẻ giật dây điều khiển bè lũ Raven. Chúng ta đã bắt giữ được tên đầu sỏ, và hiện các điều tra viên đang trực tiếp thẩm vấn hắn ta. Ta tin là kết quả sẽ sớm có thôi. Điều khiến ta trăn trở nhất lúc này… là ta vẫn chưa rõ động cơ thật sự của chúng là gì. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã có rất nhiều vụ nổ hệ sao xảy ra, và ta tin bọn chúng không phải ngẫu nhiên mà lại chọn hệ sao của các bạn làm mục tiêu để hủy diệt.”

Bà ngừng lại, lấy xúc tu xoay nhẹ tách trà trên bàn, rồi nói tiếp với giọng mềm hơn:

“Còn về việc chiến đấu chống lại Atom, tất nhiên chúng ta không dại gì mà đơn thương độc mã đối đầu với một thứ quái vật như thế. Quá khứ đã dạy cho chúng ta một bài học, rằng chỉ có đoàn kết mới có thể tạo nên sức mạnh. Các nền văn minh cổ xưa từng liên minh lại với nhau để bảo vệ nền hòa bình và giành chiến thắng. Vậy thì không có lý do gì để những nền văn minh hiện đại ngày nay lại không thể làm được điều tương tự.

“Vương quốc chúng ta hiểu rất rõ sức mạnh của sự đoàn kết, và cũng hiểu rõ sự đáng sợ của những nền văn minh cấp thấp khi bị dồn nén đến bước đường cùng. Đơn cử như nền văn minh cấp I của các bạn. Theo như bản báo cáo từ mật vụ của ta, chỉ trong vỏn vẹn bốn mươi năm, các bạn đã có thể chế tạo được phi thuyền liên sao sử dụng năng lượng âm và tự lực thoát khỏi cái chết tưởng như đã cận kề ngay trước mắt. Nếu như có thêm thời gian, ta nghĩ nền văn minh các bạn sẽ còn phát triển rực rỡ hơn gấp bội lần.”

Bà khẽ nhấp một ngụm trà, rồi nụ cười thoáng hiện trên môi:

“Đó chính là lý do vì sao vương quốc Ohimid chúng ta luôn cởi mở trong việc chia sẻ, hướng dẫn, cũng như truyền đạt tri thức về khoa học vũ trụ cho mọi người. Ta tin rằng, nếu có thể giúp mọi nền văn minh cùng tiến bộ, chắc chắn những hiểu biết chung của chúng ta về vũ trụ cũng sẽ sâu sắc hơn, và tương lai của tất cả cũng sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Đó vừa là tham vọng, vừa là con đường mà vương quốc chúng ta vẫn theo đuổi tới tận bây giờ.”

Arnaldo chăm chú lắng nghe, rồi chậm rãi hỏi:

“Ý ngài là… người của ngài đã đến, sinh sống và trợ giúp các nền văn minh trong vũ trụ cùng phát triển sao?”

“Đúng vậy. Bộ tình báo của chúng ta sẽ cử các mật vụ đến nhiều hành tinh khác nhau. Họ sẽ phải hóa thân và hòa nhập vào đời sống cư dân bản địa, vừa thu thập thông tin gửi về mẫu quốc, vừa hỗ trợ các nhà khoa học tại đó khám phá và phát triển các tri thức quan trọng. Và khi nền văn minh ấy đạt đến trình độ có thể du hành giữa các vì sao, các mật vụ của ta sẽ lộ diện, thay ta kết giao và thiết lập liên minh với hành tinh đó. Tất cả vì một mục đích duy nhất: tiêu diệt hoàn toàn sự tồn tại của Atom.”

[1] Sợi dây ngạch là sợi trang sức đeo trên trán.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!