Tỉnh dậy trong thiết bị lưu trữ ký ức dài hạn, Arnaldo rút phích cắm phía sau gáy ra và đầu óc anh cảm thấy khoan khoái như vừa trải qua một giấc mơ dài. Anh ngồi đấy, đưa mắt quan sát căn phòng của mình thật kỹ. Sự tối giản trong cách bài trí đồ đạc giúp tâm trí anh trở nên thoáng đãng. Không gian phảng phất mùi hương ngòn ngọt của rượu rum trắng gợi cho anh nhớ về một vài ký ức khó quên.
Arnaldo có khung cơ thể bằng kim loại, nên để hạn chế tiếng động khi đi chân trần trên mặt sàn cứng, anh đã lót khắp phòng một lớp thảm nỉ dày cộm và mịn màng. Anh bước xuống giường. Ánh sáng từ chiếc đèn chụp hắt bóng anh in dài xuống mặt thảm. Sau khi tắm rửa, thay đồ và khoác bên ngoài bộ IVA chiếc áo sơ mi tay dài, anh tiến tới quầy pha chế đặt ở góc phòng, tự pha cho mình một ly mojito mát lạnh, rồi thả người xuống chiếc ghế bành để thưởng thức. Chiếc ghế vuông vức được bọc lớp da đen bóng khắc họa rõ nét cho phần tính cách rập khuôn máy móc của anh. Anh ngồi đó, nhâm nhi ly cocktail mát lạnh, mắt dõi theo các tệp tài liệu nghiên cứu chuyên ngành ở trên màn hình. Mọi thứ cứ thế bình lặng trôi qua như thể hôm nay chỉ là một chu trình lặp đi lặp lại mà anh đã lập trình sẵn trong đầu.
Đồng hồ điểm 21 giờ 30 tối. Arnaldo đã có một giấc ngủ sâu cùng một khoảng thời gian đủ dài để thư giãn. Giờ là lúc anh cần trở lại phòng điều khiển để tiếp tục thực hiện trách nhiệm của mình.
Anh bước đến tủ đồ, tròng chiếc cà vạt được treo trên giá vào cổ, mặc chiếc áo ghi-lê màu xám bạc, rồi khoác thêm bên ngoài chiếc áo khoác màu đen tuyền với phần ve áo kiểu Anh gọn gàng. Trên cổ tay trái là một chiếc đồng hồ sang trọng thuộc nhãn hiệu thời trang cao cấp mà anh vô cùng yêu thích. Anh đứng soi mình trước gương, chỉnh lại cà vạt lần cuối trước khi bước ra khỏi cửa với phong thái lịch lãm của một quý ông. Với anh, vẻ ngoài là một bức tranh sống động thể hiện rõ nét nội tâm và cá tính của người mặc. Vì thế anh không cho phép bản thân xuề xòa dù ở bất cứ trường hợp nào.
Hành lang phi thuyền được trang bị băng tải tự động giúp việc đi lại được diễn ra nhanh chóng hơn. Phi hành gia có thể tăng tốc hay giảm tốc tùy thuộc vào lực ấn dưới bàn chân họ; thậm chí họ có thể lợi dụng gia tốc của nó để chạy vùn vụt từ đầu tàu tới đuôi tàu.
Arnaldo đứng lên băng tải, ấn nhẹ mũi chân và lướt dọc theo chiều dài hành lang. Giờ này có lẽ phi thuyền đang trên đường hướng đến Hải Vương Tinh. Không biết là trùng hợp hay định mệnh mà trận thảm họa lại xảy ra đúng vào thời điểm tất cả hành tinh đều nằm về cùng một phía. Hành trình của cả ba nhờ thế mà trở nên đặc biệt hơn khi chỉ trong một thời gian ngắn họ đã có thể quan sát trọn vẹn những hành tinh còn sót lại trong hệ Mặt Trời.
Cánh cửa phòng điều khiển bật mở, và Arnaldo trông thấy Tuân đang dí sát mặt mình vào tấm kính để ngắm nhìn cái gì đó. Ca trực của cậu vốn trùng với thời điểm phi thuyền lướt ngang qua Thiên Vương Tinh, cho nên có vẻ cậu đang nán lại để quan sát nốt hành tinh cuối cùng trong hệ Mặt Trời. Từ đây đến đấy vẫn còn một khoảng cách khá xa cần phải vượt qua, nhưng Tuân đã tự nguyện ở lại đến quá nửa đêm để có thể tận hưởng sự xuất hiện của Hải Vương Tinh một cách trọn vẹn.
Cả hai ngồi nói chuyện phiếm với nhau một hồi lâu trước khi Tuân trố mắt lên và chạy về phía tấm kính để ngắm nhìn vẻ đẹp lạnh lùng của một hành tinh băng giá. Chỉ đến khi phi thuyền đã hoàn toàn bay xa khỏi Sao Hải Vương thì Tuân mới bồi hồi tiếc nuối quay trở lại phòng ngủ và đánh một giấc tới tận sáng, để lại một mình Arnaldo tiếp tục làm việc cần mẫn như một chú ong chăm chỉ ở trong phòng.
***
Tuân tỉnh giấc và lấp đầy lồng ngực mình hương vị của sự tự do. Cậu đã ao ước có được một căn phòng riêng như thế này từ rất lâu rồi. Một căn phòng nơi cậu có thể thoải mái đặt lưng xuống giường và chìm vào trong giấc ngủ, chứ không phải những khu tập thể đông đúc hay những buồng nhộng sinh hóa ngột ngạt mà cậu phải ở khi còn sống tại L.A.B.
Mấy ngày đầu trên phi thuyền cũ, các bước đi của Tuân cảm giác còn khá chuệnh choạng; thế nhưng kể từ khi đặt chân lên phi thuyền mới thì cảm giác đó đã hoàn toàn tan biến mất. Tất cả đều nhờ vào trường hấp dẫn do vòng tròn em út tạo ra. Lực hấp dẫn ở đây bằng với lực hấp dẫn trên sao Hỏa, tức là bằng một phần ba so với Trái Đất. Đối với một cá nhân được tuyển chọn và đào tạo bài bản như Tuân, cậu hoàn toàn nhận thức được trọng lực cũng là một trong những yếu tố quan trọng can thiệp trực tiếp vào sự tồn vong của các thế hệ tương lai. Chính vì vậy, việc có sẵn một thiết bị tạo trọng lực trên phi thuyền như hiện tại là một điều rất đáng trân trọng.
Căn phòng riêng của Tuân được trang trí theo phong cách Funky, nổi bật bởi sự hòa trộn giữa hai gam màu nóng và lạnh. Sự kết hợp giữa xanh tím và vàng cam không chỉ tạo nên vẻ đối lập đầy cuốn hút mà còn phản chiếu hai sắc thái riêng biệt bên trong cá tính con người của cậu. Với Tuân, xanh tím là màu sắc cậu yêu thích nhất, tượng trưng cho sự phóng khoáng và thể hiện một cái tôi khao khát nắm lấy sự vô hạn của vũ trụ. Còn vàng cam tượng trưng cho dòng nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ, một dòng năng lượng vô hạn tràn đầy lạc quan giúp cậu luôn tự tin để theo đuổi mục tiêu của đời mình.
Tuân bước xuống. Vách đầu giường treo vài bức ảnh vũ trụ mà cậu đặc biệt tâm đắc. Bên cạnh đó là chiếc đèn dung nham cỡ lớn cùng một tấm gương méo mó có dạng hình thù kỳ lạ. Góc phòng đặt bộ ghế sofa khổ vừa, có thể điều chỉnh điểm tựa tùy theo ý muốn của người sử dụng. Mỗi khi ngả lưng lên lớp đệm êm ái ấy, Tuân có thể ngắm nhìn bầu trời sao thông qua tấm kính dày cộp được lắp trên trần phòng – một thiết kế tinh tế mang đến cảm giác tự do như đang trôi dạt giữa lòng vũ trụ. Hệ thống âm thanh hiện đại trong phòng sẽ tự động phát ra những giai điệu phù hợp với dòng tâm trạng của cậu, hoàn thiện trải nghiệm thư giãn tuyệt đỉnh đến từng kẽ lỗ chân lông.
Tất cả tiện nghi này đều là đặc quyền dành riêng cho Valentina và Tuân vì đã vượt qua được vòng tuyển chọn gắt gao mà L.A.B tổ chức. Đội ngũ thiết kế nội thất đã trang trí căn phòng phỏng theo sở thích của cả hai trước khi Liên Hợp Quốc phóng phi thuyền ALIEN bay đến Titan. Duy chỉ có Arnaldo là người được bổ sung sau nên anh phải tự thiết kế phòng riêng theo ý của mình.
Những ngày vừa qua, Tuân không ngừng day dứt vì hành động bồng bột khi ấy đã đem phiền phức tới cho mọi người. Cậu luôn âm thầm tìm kiếm một cơ hội nhằm bù đắp lại phần nào cho hai người bạn đồng hành. May mắn làm sao, chiều hôm qua, cơ hội ấy đã đến gõ cửa.
Vào lúc Arnaldo đề xuất kế hoạch phân chia ca trực tại phòng điều khiển, Tuân đã ngay lập tức xung phong nhận ca đầu tiên để hai người còn lại có thể thư thả về phòng nghỉ ngơi. Cậu nghĩ rằng thời gian trực tàu sẽ trôi qua một cách nhàm chán, ấy thế mà mọi thứ lại dần trở nên đầy thú vị hơn cậu nghĩ rất nhiều. Khung cảnh diễn ra vào đêm hôm qua vẫn khiến cho trái tim cậu lúc này dấy lên cảm giác bồi hồi sung sướng.
Chỉ sau khoảng bốn tiếng đồng hồ di chuyển, hình ảnh Thiên Vương Tinh đã bắt đầu lọt vào trong tầm mắt của cậu. Theo những cuốn sách thiên văn mà Tuân từng đọc, hành tinh này được mô tả là sở hữu một hệ thống vành đai khổng lồ giống hệt Sao Thổ nhưng lại mờ nhạt đến mức khó nhìn thấy rõ nếu chỉ đứng quan sát từ Trái Đất. Thế mà giờ đây cậu lại được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp lung linh ấy ở một cự ly siêu gần, đến nỗi tưởng chừng như chỉ cần với tay ra là đã có thể chạm được vào nó.
Nếu so sánh với Thổ Tinh thì vành đai của Thiên Vương Tinh mang cấu trúc hoàn toàn khác biệt. Do trục quay bị nghiêng hẳn sang một bên, gần như song song với mặt phẳng hoàng đạo[1], thành ra mọi thứ của hành tinh này đều trở nên dị biệt hơn so với những người anh em còn lại trong hệ Mặt Trời. Nếu như vành đai của Thổ Tinh chuyển động hệt như con quay mà những đứa trẻ thường chơi, thì vành đai của Thiên Vương Tinh lại chuyển động giống hệt như một chiếc bánh xe đang lăn dần về phía trước.
Càng ngắm nhìn những tinh thể băng lấp lánh ánh sáng cầu vồng, Tuân càng không cưỡng nổi ý nghĩ muốn với tay ra gom lấy lớp bụi sao kim tuyến ấy bỏ vào trong một chiếc lọ khổng lồ để đem về làm kỷ niệm. Đã thế, theo như tính toán của Freya, tầm chưa đầy tám tiếng đồng hồ nữa là phi thuyền ALIEN sẽ tiến vào tinh phận của Sao Hải Vương. Vậy là Tuân quyết định ở lại đến quá nửa đêm để chào tạm biệt hành tinh cuối cùng trước khi cả đoàn tiến vào đám mây Oort và chính thức rời xa khỏi hệ Mặt Trời.
Khi Arnaldo bước vào phòng cũng là lúc mà Tuân nhìn thấy một đốm sáng xanh nhỏ xíu nằm lạc lỏng giữa màn trời đêm vô tận. Chỉ vài giờ sau, đốm sáng ấy đã chễm chệ tiến lại gần, bệ vệ đứng cạnh phi thuyền với phong thái uy nghiêm tựa hồ vị thần Neptune ngự trị tại vùng biển sâu.
Bầu khí quyển của nó có màu xanh lam băng giá khá giống với bầu khí quyển của Thiên Vương Tinh, nhưng không đồng màu và mờ đặc bằng. Thay vào đó, lớp khí quyển của Sao Hải Vương trông sáng rõ hơn và nổi bật với một Vết Tối Lớn có kích thước ngang bằng Trái Đất ở nam bán cầu. Khu vực ấy biểu thị một vùng không khí hỗn loạn bị khuấy đảo bởi những cơn gió đạt tới vận tốc 2.100 km/h, đủ sức nghiền nát bất cứ vật thể gì vô tình lọt vào bên trong. Tuân chợt rùng mình khi nghĩ về sự nhỏ bé của bản thân trước những tồn tại lạnh lẽo và khổng lồ vẫn đang hiện hữu đâu đó bên ngoài vũ trụ.
[1] Mặt phẳng hoàng đạo là một mặt phẳng tưởng tượng nơi các hành tinh trong hệ Mặt Trời di chuyển bên trong nó, thường được dùng làm chuẩn đo độ nghiêng trục quay của các hành tinh.
0 Bình luận