TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 5

CHƯƠNG 5

Valentina hắng giọng, đánh thức tâm trí Tuân đang treo lơ lửng đâu đó giữa những chòm sao. Cậu giật mình dứt ánh mắt ra khỏi tấm kính, định thần lại và vội vàng nhấn nút cho thang máy tiếp tục di chuyển.

“Xin lỗi nha. Tớ không ngờ vũ trụ ngoài kia lại huyền ảo tới như vậy. Giờ thì tớ tin đây không phải là một giấc mơ nữa rồi. Đó giờ tớ với cậu mới chỉ nhìn thấy Mộc Tinh ở khoảng cách rất xa thôi nhỉ. Đúng là khi được chiêm ngưỡng tận mắt thế này thì mới cảm nhận được hết cái sự hùng vĩ của nó mà.” Tuân hào hứng vừa nói vừa khua tay múa chân để diễn giải.

“Cậu lúc nào cũng có thể lạc quan được nhỉ, Tuna. Tớ ganh tị với cậu thiệt đấy.” Valentina đánh mắt nhìn sang Tuân và thở hắt ra một hơi. “Từ lúc lên tàu cho tới giờ, tớ không có tí tâm trạng nào để vui vẻ được luôn ấy.”

Tiếng ting vang lên và cả hai cùng bước ra ngoài. Tuân bỗng đi chậm lại, giọng chùng xuống, nhưng vẫn mang trong đó cái sự chân thành quen thuộc.

“Đừng cố gắng tự gánh lấy mọi thứ một mình nữa, Vale à. Không phải chính cậu nói với tớ rằng mọi chuyện đều đã qua rồi sao. Tụi mình cần phải tiếp tục bước đi trong chuyến hành trình sắp tới. Không chỉ phải sống bằng mọi cách, mà tụi mình còn phải sống sao cho nó thật ý nghĩa nữa.”

Nói đoạn, Tuân quay qua nắm lấy bờ vai Valentina.

“Có tớ ở đây, cậu chắc chắn sẽ không phải chịu đựng mọi thứ một mình nữa đâu. Tớ không biết anh người máy kia liệu là người như thế nào, nhưng tớ chắc chắn anh ấy sẽ là một người tốt. Hãy tin tưởng vào những người đồng đội của cậu, được chứ? Hứa với tớ điều đó đi.”

Valentina miễn cưỡng gật đầu chấp nhận. Trong tâm trí cô tuy vẫn còn chất chứa khá nhiều ưu tư, nhưng nhờ có Tuân mà những nỗi lòng ấy đã vơi bớt đi phần nào.

“Mà thiết bị hình tròn xoay quanh phi thuyền là cái gì vậy Vale? Tớ không nhớ là đã từng nhìn thấy nó trước đây.”

“Đó là cổng gia tốc mà tớ kể với cậu đấy Tuna. Có vẻ như phi thuyền và cánh cổng đó có một kết nối từ tính với nhau. Nhờ vậy mà giờ đây chúng ta có thể thực hiện phi hành bất cứ lúc nào chúng ta muốn rồi.”

“Tuyệt quá. Vậy điều cần làm bây giờ là xác định điểm đến tiếp theo mà thôi.”

Ngay lúc bọn họ đang trò chuyện say sưa thì cánh cửa phòng điều khiển trước mặt bật mở. Bên trong tắt đèn tối om khiến cả hai cảnh giác cao độ và những câu nói dở dang lập tức chìm vào quên lãng. Tuân nheo mắt nhìn xung quanh và chợt khựng lại khi nhận ra sự có mặt của một bóng người ngồi bất động trên ghế lái. Bóng lưng ấy chầm chậm xoay ghế lại, để lộ một cặp mắt sáng rực màu hổ phách – cái dấu hiệu quen thuộc mà Tuân đã nhìn thấy vào ngày đầu tiên cậu bước chân lên phi thuyền. Dẫu cho căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối, bao trùm lấy không gian một sự tĩnh mịch u ám đến rợn người, thì ánh sáng từ đôi mắt anh ta vẫn không hề bị bóng tối lay động. Chúng khiến cho Valentina và Tuân phải dồn mọi sự chú ý vào đấy. Để rồi khi bầu không khí dần trở nên khó xử, một giọng nói trầm ấm cất lên xua tan đi cái lạnh lẽo ẩn hiện bên trong căn phòng:

“Mừng em không sao, Soyuz 4.”

***

Sau lời chào xã giao ngắn gọn, anh chàng người máy liền đứng dậy và chậm rãi bước lại gần chiếc bàn họp đặt ở trung tâm. Anh nhấn nút trên bàn và đèn trong phòng bật sáng, hé lộ một gương mặt khôi ngô tuấn tú với mái tóc vàng đã được cắt tỉa gọn gàng. Hàng chân mày đậm, sống mũi cao cùng một ánh nhìn nghiêm nghị khiến ấn tượng đầu tiên mà anh tạo ra trong mắt người khác là một hình mẫu khó gần, thậm chí đôi phần rập khuôn.

 Tuân biết anh ấy là một người máy thông qua lời kể của Valentina, nếu không chắc hẳn cậu đã khó có thể tự mình nhận ra được điều đó. Ban đầu cậu hình dung anh ta sẽ được điều khiển bởi trí thông minh nhân tạo, mang một vẻ bề ngoài cứng nhắc và sở hữu giọng nói rè rè khó nghe. Thế nhưng khi gặp trực tiếp thì hóa ra anh ấy là một người máy sinh học, tức là một người thật nhưng cơ thể đã được thay thế hoàn toàn bằng máy móc, chứ không phải là một cỗ máy cơ khí vô hồn mang hình dạng của con người.

Anh khoác bên ngoài đồ IVA một bộ vest màu xanh lá và thắt thêm chiếc cà vạt màu vàng khiến vẻ ngoài chẳng khác gì người bình thường. Điểm duy nhất ‘tố cáo’ anh là người máy nằm ở chính đôi mắt luôn phát ra ánh sáng màu hổ phách của anh, dẫu cho anh đã đeo kính đen để che bớt đi phần nào độ sáng của nó.

Sau vài thao tác với giao diện nổi và tiện tay mở sẵn một tệp hình ảnh lập thể trên bàn họp, anh ta quay sang và bắt đầu giới thiệu về bản thân mình:

“Chào hai đứa. Đây chắc hẳn là lần đầu tiên mà ba chúng ta chính thức gặp nhau. Vậy nên, anh nghĩ một lời giới thiệu ngắn gọn là điều cần thiết vào ngay lúc này. Anh là Buran 1, tên thật là Arnaldo Méndez. Anh là đối tượng thử nghiệm duy nhất của dự án BURAN với mục tiêu chính là cơ khí hóa cơ thể con người. Hiện tại, anh được L.A.B giao cho trọng trách làm chỉ huy của phi thuyền ELE-SP006. Nhiệm vụ chính là đảm bảo phi thuyền này được vận hành một cách trơn tru, hiệu quả; còn lại là tìm ra nguyên nhân phía sau cuộc đại thảm họa mà chúng ta vừa mới trải qua.”

“Dạ. Em chào anh. Tên em là Phạm Tuân, còn cô bạn sau lưng em tên là Valentina Tereshkova. Bọn em đã từ bỏ mã số định danh từ rất lâu rồi nên sẽ rất vui nếu anh gọi tụi em bằng hai cái tên mới. Hân hạnh được biết đến anh ạ.”

Tuân cố gắng hành xử lễ phép nhất có thể theo đúng những gì cậu từng được dạy. Cả hai sau đó lại gần bàn họp để nhìn rõ hơn những hình ảnh lập thể đang được trình chiếu bên trên đó. Trước mắt họ là mô hình ba chiều của phi thuyền ELE-SP006. Tuân chăm chú quan sát thật kỹ sơ đồ mặt cắt cấu trúc con tàu; từng khoang một hiện ra với độ chi tiết gần như tuyệt đối. Trong khi đó, Valentina lặng lẽ nép sau lưng Tuân. Nỗi ám ảnh người lớn khiến cô cảm thấy cứng đơ người lại, đầu óc chẳng thể kiểm soát hành vi của mình một cách bình thường được nữa.

Giọng nói trầm đục của Arnaldo cất lên, cắt ngang sự im lặng:

“Vậy anh sẽ đi nhanh vào vấn đề cần họp nhé. Trước mặt chúng ta là sơ đồ mô phỏng cấu trúc phi thuyền ELE-SP006. Hiện tại, hai trong số bốn động cơ tên lửa của phi thuyền đã cạn kiệt năng lượng sau cú tăng tốc vào lần trước. Chúng ta chỉ còn lại hai động cơ đảm nhận việc di chuyển liên hành tinh mà thôi. Một lát anh sẽ kích hoạt phi hành một lần nữa và dự kiến là chúng ta sẽ tiến vào quỹ đạo của Titan vào rạng sáng sớm ngày mai.

“Theo thông tin mà anh thu thập được, Liên Hợp Quốc đã từng phóng một phi thuyền liên sao không người lái bay đến vệ tinh Titan để xây dựng một trạm quan trắc vũ trụ theo yêu cầu của L.A.B. Vì thế chúng ta sẽ bay đến đấy – lấy phi thuyền mới và bỏ lại phi thuyền cũ. Ngay khi hạ cánh, anh sẽ vào bên trong để sao lưu lại dữ liệu mà trạm quan trắc thu thập được nhằm phục vụ cho chuyến hành trình sắp tới. Anh cần hai em vận chuyển đồ đạc cùng toàn bộ các trang thiết bị từ phi thuyền này sang phi thuyền kia để tận dụng tối đa những vật dụng còn sót lại. Hai em đã rõ rồi chứ?”

“Dạ. Rõ rồi ạ.” Tuân gật đầu trả lời.

“Tiện đây,” Arnaldo quay sang phía Tuân, tông giọng bỗng trở nên nặng nề, “anh cực kỳ phê bình hành động lúc đó của em nhé Tuân. Em không nhận ra việc mình làm không chỉ gây nguy hiểm cho chính em mà còn đe dọa đến sự an toàn của những người khác trên tàu nữa sao? Em đã có thể khiến phi thuyền này gặp tai nạn khi cứ liên tục đấm và đá vào cánh cổng sau như vậy. Hãy nhìn vào cánh cửa phòng điều khiển mà xem. Nó đâu còn nguyên vẹn như lúc trước đâu, đúng chứ? May mắn là mọi chuyện đều đã ổn và bản thân em vẫn còn sống sót. Nhưng, cả hai cần phải nhớ rằng, hai đứa được tạo ra với sứ mệnh giải cứu Trái Đất. Chúng ta đang gánh trên vai hy vọng của toàn nhân loại. Đó là nghĩa vụ, và cũng là trách nhiệm được trao cho mỗi chúng ta. Đừng phí hoài sinh mạng của mình một cách vô nghĩa như vậy thêm bất cứ lần nào nữa!”

Ngay khi Arnaldo nói xong, Valentina bất giác run lên từng cơn sợ hãi. Cô liền cụp mặt xuống đất, hai bàn tay bấu chặt lấy đôi bờ vai. Tuân lúc ấy đang buồn vì bị quở trách nên đã không hề nhận ra cảm xúc của cô bạn mình.

“Em xin lỗi. Hành động bộp chộp của em đã khiến cả hai phải lo lắng nhiều rồi. Em chắc chắn sẽ trưởng thành hơn… để không làm liên lụy tới mọi người nữa.”

“Thật mừng là em còn sống.” Arnaldo dịu giọng. “Thảm họa vừa qua đã cướp đi của chúng ta quá nhiều thứ rồi. Anh không muốn phải chứng kiến thêm bất kỳ sự mất mát nào nữa cả. Mong rằng sau chuyện này, ba chúng ta sẽ cùng ngồi lại với nhau để học cách trở thành những người đồng đội đúng nghĩa hơn.”

Arnaldo tiến lại gần để bắt tay với cả hai. Đứng trước thân hình cao lớn của anh, Tuân bỗng khựng lại mất vài nhịp. Màn xã giao diễn ra bình thường cho đến khi Arnaldo quay sang và chìa tay về phía Valentina. Cô nàng lúc ấy bỗng hét toáng lên và quay người chạy biến đi mất, để lại hai gã đàn ông ngơ ngác chưa kịp hiểu vừa xảy ra chuyện gì.

Tuân mất một lúc mới chợt giật mình đuổi theo thì khi ấy Valentina đã về đến phòng và khóa trái cửa mất rồi. Ở bên trong, cô bé ngồi thụp xuống sàn. Ngón tay bấu chặt vào đôi bờ vai run rẩy đến bầm tím. Hàm răng trên cố cắn thật chặt lấy bờ môi dưới để ngăn cản nỗi sợ hãi sắp phát tiết ra từ tận tâm can. Những ký ức ám ảnh liên tục ùa về như lớp sương mù đặc quánh dần lấp đầy tâm trí cô và siết nghẹn cô đến nghẹt thở.

“Valentina, mở cửa ra đi. Là tớ, Tuna nè. Có tớ đây rồi, cậu đừng sợ hãi nữa. Tụi mình nói chuyện với nhau một chút nhé.” Tuân đập cửa và nói to vào bên trong.

“Để tớ một mình đi Tuna. Xin cậu đấy. Để tớ một mình một chút thôi...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!