Arnaldo và Tuân đứng tán gẫu thân mật với Ralph. Bầu không khí giữa ba người giờ đã bớt xa cách hơn xưa. Anh chàng cũng cởi mở hơn, không còn lạnh lùng như những ngày đầu nữa. Valentina nhìn thấy ba người như vậy thì lẳng lặng quay lưng đi và ngồi xuống ghế điều khiển. Ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở một cuốn sách lạ trên bàn họp.
“Cuốn sách này là của ai vậy mọi người? Trông nó ngộ quá.” Cô hỏi.
Tuân bước lại gần, đón lấy cuốn sách từ tay Valentina và ngắm nghía nó thật kỹ. Bìa trước được chế tác vô cùng độc đáo. Chính giữa lõm xuống một rãnh sâu hình lập phương, từ đó lan ra những vết nứt như muốn phong ấn cuốn sách lại, ngăn không cho ai mở nó ra. Gáy sách khắc một thứ ngôn ngữ kỳ lạ, và bìa sau dập nổi một biểu tượng vô cực nửa trắng nửa đen.
“Nó nằm cạnh lúc em bất tỉnh đấy Tuân.” Arnaldo nói. “Ban đầu anh tưởng nó là của em nên đặt luôn trên bàn họp cho em dễ thấy, nhưng hóa ra lại không phải. Công nhận hôm đó hoảng hồn thật sự. Tự nhiên em nằm một đống dưới sàn, cánh tay thì bị thương nặng, máu me be bét. May cho em là anh phát hiện kịp thời chứ không là mệt rồi.”
“Anh nói em mới nhớ. Em định hỏi mọi người về cái gã em cứu vào ngày hôm ấy mà tự nhiên quên béng đi mất. Hắn đâu rồi? Em cần phải tính sổ với hắn ta.” Tuân siết chặt nắm đấm, khuôn mặt lộ rõ vẻ tức giận.
“Ừ, hắn–”
Arnaldo chưa kịp nói hết câu thì Valentina xen vào:
“Để tớ kiểm tra lại camera an ninh xem sao… Đây rồi! Lúc này cậu đang bế hắn chạy vào phòng y tế. Sau đó thì… Ui… Sao trông khủng khiếp quá vậy? Thứ gì đã làm cậu ra nông nỗi đó thế Tuna?”
“Tại hắn cả đấy. Chính hắn đã gắn thứ kỳ lạ này vào cổ tay tớ.”
Tuân xoay nhẹ cổ tay và khối lập phương lập tức hiện hình. Năng lượng từ khối cầu bên trong chảy tràn vào các vết nứt trên bìa sách khiến cho vết lõm ở trung tâm đột nhiên phát ra ánh sáng. Arnaldo và Ralph tròn mắt ngạc nhiên, trong khi Valentina vẫn chăm chú nhìn vào đoạn phim trên màn hình.
“A! Đây rồi.” Cô thốt lên. “Ngay khi cậu thả rơi hắn ta xuống sàn thì hắn… Ôi trời! Hắn ta tan biến thành cát bụi và bị gió thổi bay đi mất, chỉ còn sót lại một cuốn sách nằm kế bên cậu mà thôi. Tuna à! Thứ đó trông có vẻ không ổn lắm đâu.”
Valentina vội quay lưng lại phía sau và đến lúc này cô mới nhìn thấy chùm sáng phát ra từ cổ tay Tuân.
“Có chuyện gì đang xảy ra thế?”
Valentina nhìn Arnaldo thắc mắc. Anh liền lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Ánh sáng từ cổ tay Tuân tắt dần đi và các vết nứt trên bìa sách bắt đầu rạn ra rồi vỡ vụn, để lộ bên trong là một cuốn nhật ký với vẻ ngoài hết sức bình thường. Tuân lật giở vài trang đầu, trên đó ghi những nét chữ viết tay nguệch ngoạc không rõ nội dung. Ba người còn lại tò mò đứng sát vào cậu để cố nhìn xem bên trong đó viết cái gì.
Valentina nhớ Ralph từng nói anh có thể giao tiếp với nhiều chủng tộc khác nhau nên nhờ anh đứng ra phiên dịch. Ralph nghe xong ngao ngán lắc đầu:
“Tôi chỉ hiểu được ý niệm thông qua giọng nói mà thôi, còn chữ viết vốn mang theo bản sắc riêng của từng nền văn minh nên phải học thì mới hiểu được.”
Lời giải thích của Ralph khiến ba người gật gù đồng ý. Chữ viết vốn là hệ thống để ghi lại ngôn ngữ nói. Việc các nền văn minh khác nhau có cách ký hiệu khác nhau cho cùng một sự vật sự việc là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Tuân tiếp tục lật đến trang cuối thì phát hiện vẫn còn một khóa phong ấn nữa. Cậu đặt vòng tay lên đó thì cuốn nhật ký ngay lập tức rung bần bật rồi tuột khỏi tay của Tuân. Các trang giấy lật giở liên hồi, sau đó bung ra khỏi gáy và bay tứ tung khắp căn phòng. Từng trang từng trang ghép lại với nhau trên không trung thành một tấm bản đồ 3D lơ lửng.
Tấm bản đồ trải rộng ra, phác họa chi tiết tọa độ từng hệ sao, cũng như số lượng và quỹ đạo của các hành tinh trực thuộc hệ sao ấy. Tuân đưa tay chạm vào thử và kinh ngạc nhận ra cậu có thể dễ dàng phóng to hay thu nhỏ tấm bản đồ theo ý mình. Cậu lập tức vung tay phóng to nó lên hết cỡ khiến cho cả căn phòng ngập trong không gian của những vì sao. Các đốm sáng chi chít khắp nơi tựa hồ một tán cây sai trĩu quả. Cảnh tượng như thể chỉ cần với tay ra là có thể hái sao trên bầu trời.
“Ở đây có một hành tinh kỳ lạ lắm nè mọi người.” Valentina chỉ tay vào tấm bản đồ. “Nó phát sáng và được đánh dấu bằng một ký tự đặc biệt ngay trên đó.”
Cả nhóm bước tới. Trước mặt họ là một hành tinh được bao bọc bởi lớp màng mỏng trông như lớp bong bóng xà phòng, phía trên có một biểu tượng hình thoi. Khi hình ảnh đấy lọt vào mắt, Arnaldo lập tức nhớ lại cảnh phi thuyền CS-307 lần đầu hạ cánh trước mặt của anh. Bao quanh phi thuyền lúc đó cũng có một lớp màng trong suốt giống hệt như thế.
“Anh nghĩ đây chính là hành tinh Ceasar mà chúng ta đang hướng tới. Ông Valkovich từng nói về việc tọa độ hành tinh bọn họ luôn luôn thay đổi để che giấu đi sự tồn tại trước các thế lực thù địch. Vậy mà tấm bản đồ này lại chứa đựng tọa độ của hành tinh đấy…”
Arnaldo khoanh tay trước ngực, ngón tay cái khẽ đỡ lấy cằm, dáng điệu đầy vẻ suy tư. Anh nhanh chóng nhận ra cả bọn đang nắm giữ trong tay một công cụ chiến lược vô cùng giá trị. Với tấm bản đồ này, bất kỳ ai cũng có thể nắm rõ thông tin của từng vị trí, từng hình dạng, cũng như số lượng của từng hành tinh trong một hệ sao. Điều này sẽ là cực kỳ nguy hiểm nếu nó rơi vào tay của một chủng tộc hiếu chiến.
Trong lúc anh còn đang trầm ngâm suy nghĩ, hành tinh bong bóng đột nhiên biến mất trước mắt mọi người. Tất cả những gì còn sót lại là một ngôi sao lẻ loi mà hành tinh đó đã từng xoay quanh. Cả đám lập tức chia nhau ra tìm kiếm, thế nhưng mọi chuyện lại dễ dàng hơn so với họ nghĩ. Tán cây đã để lại những chỉ dẫn, và nhiệm vụ của họ là vạch lá để tìm cho ra quả lựu trắng đang ẩn giấu ở bên trong. Tọa độ mới của hành tinh giờ đã nằm ở hệ sao khác cách rất xa so với hệ sao ban đầu.
“Có vẻ chúng ta đã hiểu nguyên do tại sao bọn họ lại nói như vậy rồi. Giờ thì không cần phải lo lắng thêm làm gì nữa.”
Khóe môi Arnaldo hé nở một nụ cười đắc thắng. Anh khoác vai Tuân rồi quay sang nói với cả nhóm:
“Điều quan trọng nhất lúc này là anh cần phải biết nhiều hơn về cái thiết bị trên cổ tay em. Có thứ như vậy mà bấy lâu nay không thèm nói với anh một tiếng. Đi thôi nào. Chúng ta sẽ cùng coi qua nó ở phòng ăn nhé. Martoka đi chung với bọn tôi luôn đi. Có thực mới vực được đạo mà. Giờ có suy nghĩ thêm đi nữa cũng không giải quyết được vấn đề gì đâu.” Anh quay sang Tuân, chìa tay ra. “Tuân gấp cuốn sách lại đi rồi đưa đây anh giữ cho. Anh tin nó là lý do khiến bọn Raven truy sát gã người ngoài hành tinh kia đấy. Dẫu sao thì hắn cũng tan biến thành cát bụi rồi, nên món quà này coi như là của chúng ta. Không phải lúc nào cũng có cơ hội được cầm trên tay một món vũ khí nguy hiểm như thế này đâu.”
Tuân gấp sách lại rồi đưa cho Arnaldo. Anh liền mở lồng ngực ra và cất nó vào bên trong.
“Tiện quá ta.” Tuân nhận xét.
“Tạm thời hãy giữ bí mật về cuốn sách này đã. Đừng cho những người bên Ceasar được biết. Đợi đến thời điểm thích hợp, anh sẽ mang nó ra để làm con bài trao đổi.”
Arnaldo khoác vai dẫn cả đội hướng về phòng ăn. Ở đó, bọn họ cùng nhau quan sát kỹ hơn chiếc vòng tay bí ẩn mà Tuân sở hữu. Không hiểu sao, vũ trụ rộng lớn muôn màu dường như luôn xoay quanh một cậu bé với nụ cười tươi rạng rỡ trên môi.
***
Kể từ khi nhận được con chip, Tuân điên cuồng lao vào luyện tập bất kể là ngày hay đêm. Cậu ăn ngủ tại phòng thể chất, biến nơi đây thành căn cứ riêng của mình. Không gian xung quanh trở nên im lìm trống vắng, chỉ có tiếng ầm ầm của thiết bị mô phỏng môi trường V.E.S[1] là vang lên không ngớt nhằm duy trì các điều kiện lý tưởng bên trong. Cơ thể cậu ướt đẫm mồ hôi, tim đập dồn dập, tay chân nóng bừng. Adrenaline tiết ra liên tục khiến tâm trạng cậu trở nên hưng phấn hơn bao giờ hết. Càng luyện tập, cậu càng cảm thấy mình và hai thanh kiếm như hòa làm một với nhau, giống như cả thể xác lẫn linh hồn của bọn họ sinh ra là để dành cho nhau vậy.
Từ ngày gặp lực lượng ISF cho đến nay, các thành viên của phi đội ALIEN đã không cần phải trực tàu nữa nên lịch sinh hoạt của họ cũng bị thay đổi đáng kể. Ngoại trừ những bữa ăn chung để hỏi han tình hình nhau ra thì cả đội đều có cho mình một mục tiêu riêng để theo đuổi trong lúc chờ phi thuyền CS-307 bay đến đích. Arnaldo và Ralph đã trở thành đôi bạn cùng tiến, ngày nào cũng kéo nhau qua văn phòng Thomas để học hỏi thêm kiến thức vũ trụ. Valentina sau khi tình cờ tìm thấy ‘bí kíp’ rèn luyện khả năng ngoại cảm trong kho dữ liệu thì liền đóng cửa bế quan tu luyện trong phòng suốt mấy ngày trời. Chỉ còn lại mình Tuân bơ vơ giữa phòng thể chất, và cậu quyết định dành thời gian này tận dụng triệt để mọi khả năng con chip mang lại đúng theo lời dặn của Arnaldo.
Con chip hoạt động như một trạm thu-phát tín hiệu giúp bộ não cậu điều khiển các nanobot được trơn tru và hiệu quả hơn. Các giác quan được nâng lên tầm cao mới. Cậu có thể nghe rõ tiếng trò chuyện của các phi thủ ở cách xa hàng chục mét, cảm nhận rõ những luồng gió mơn man lướt trên làn da, và nhìn rõ từng hạt sạn li ti dưới sàn mà trước đây không thể nhìn thấy. Khối lượng thông tin khổng lồ liên tục tràn vào não bộ nhưng được con chip sắp xếp và xử lý triệt để, khiến phản xạ của cậu không những không bị chậm đi mà còn trở nên mượt mà, linh hoạt hơn.
[1] V.E.S là viết tắt của Variable Environment Simulator.
0 Bình luận