TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 26

CHƯƠNG 26

“… Thế giới ngày càng phát triển, vũ khí hiện đại đã hoàn toàn thay thế các loại vũ khí cận chiến của cha ông ta ngày xưa. Vì vậy, anh nghĩ em nên lựa chọn súng ống hoặc các loại vũ khí quân sự hạng nặng là tốt nhất. Đặc biệt là khi con chip này chỉ cho lựa chọn có một lần, không có lần thứ… hai…”

Arnaldo chưa kịp nói dứt câu thì đã nhìn thấy trên tay Tuân xuất hiện hai thanh kiếm dài với hoa văn hình ngọn lửa lượn sóng dọc theo sống kiếm. Miệng anh trố ra vì kinh ngạc, theo sau đó là một tràng lời trách móc:

“Cái… cái gì vậy Tuân? Trời đất ơi! Nãy giờ em không nghe anh nói gì sao? Sao lại tự ý quyết định nhanh thế hả? Em có biết con chip này là hàng sử dụng một lần không? Thời đại nào rồi mà còn chọn vũ khí cận chiến nữa em? Quân địch chỉ cần đứng từ xa bắn một phát là em sẽ chết trước khi kịp rút kiếm đấy.” Arnaldo lấy tay che mặt, buông ra một hơi thở dài tỏ rõ vẻ thất vọng khôn nguôi.

“Nhưng em có cảm giác đây mới chính là thứ vũ khí dành cho mình.” Tuân nhìn thẳng vào trong mắt anh. “Trận chiến lần trước khiến em nhận ra được nhiều điều. Vũ khí tầm xa tuy mạnh thật, nhưng sức mạnh ấy hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ chứ không hề phụ thuộc vào người sử dụng. Mà công nghệ của chúng ta thì quá non trẻ, không thể đối đầu với những nền văn minh hiện đại ngoài kia được. Trong khi đó, em đã có sẵn sức mạnh và sự nhanh nhẹn bẩm sinh của một siêu chiến binh. Em tin mình có thể san bằng khoảng cách công nghệ đó để cùng anh và Vale đương đầu với những kẻ thù khó nhằn trong tương lai. Hơn nữa,” Tuân nở một nụ cười thật tươi, “em còn có những người đồng đội mà. Em tin anh và Valentina sẽ không để cho ai khác bắn lén sau lưng em đâu.”

Ánh mắt Tuân rực sáng. Niềm tin hồn nhiên cậu dành cho Arnaldo khiến anh cứng họng. Anh biết, giờ có nói thêm gì đi nữa cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đang hừng hực cháy bên trong chàng trai trẻ này. Anh đành phải thở dài, buông xuôi.

“Thôi vậy. Giờ có muốn cũng không thay đổi được nữa rồi. Em thích và không hối tiếc về nó thì đó cũng xem như là một sự lựa chọn tốt. Dẫu sao em cũng mang trong mình gene siêu chiến binh, nên chắc em sẽ sớm thành thạo được kiếm thuật thôi. Trong con chip đã cài sẵn các chương trình huấn luyện mô phỏng theo dữ liệu từ những chuyên gia hàng đầu Trái Đất. Nó sẽ tự tính toán và xây dựng cho em bộ quy trình huấn luyện phù hợp. Phần còn lại phụ thuộc vào bản thân em thôi đấy. Anh sẽ tiếp tục cải tiến nó trong tương lai, nên hãy tận dụng hết những gì mà con chip này mang lại đi nhé.” 

Nói xong, Arnaldo bước từng bước chậm rãi xuống những bậc thang để đi sang phi thuyền chỉ huy của lực lượng ISF, bỏ lại Tuân một mình bên trong căn phòng. Giờ đây, cả cậu và Valentina đều đã sở hữu cho mình những vũ khí riêng để tự bảo vệ bản thân cũng như sẵn sàng đứng lên chiến đấu mỗi khi cần thiết.

Chỉ còn lại mình Arnaldo là không có bất cứ vũ khí gì trên người. Với trọng trách của một thuyền trưởng, điều anh khao khát nhất lúc này chính là kho tàng tri thức vũ trụ mà đất nước Ohimid đang nắm giữ. Đối với anh, thông tin chính là sinh mệnh. Không có thông tin đồng nghĩa với cái chết. Mỗi thành viên trên phi thuyền đều giữ một vai trò khác nhau, và vai trò của anh là thay mặt cả nhóm mài sắc lưỡi kiếm tri thức để chuẩn bị cho những chuyến hành trình sắp tới.

Còn Tuân thì phóng thẳng đến phòng thể chất để thử nghiệm vũ khí mới.

***

Valentina mở mắt. Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ. Đầu óc cô vẫn còn lâng lâng, chưa phân biệt nổi đâu là thực tại, đâu là mộng ảo. Trong giấc mơ, cô đã nghe thấy những dòng năng lượng hỗn độn liên tục phát ra những tràng âm thanh đinh tai nhức óc vang một góc trời. Cô liền bay tới đó và ngay lập tức làm chủ tất cả. Mỗi cái vẫy tay của cô như động tác chỉ huy của một người nhạc trưởng, khiến bản hòa tấu vũ trụ dần lấy lại nhịp điệu và cất lên những bản nhạc du dương, êm đềm. Dòng chảy dần trở nên hiền hòa hơn. Chúng cùng nhau nhảy múa tung tăng nô đùa xung quanh Valentina khiến cho cả những vì sao trên cao cũng phải liếc ánh nhìn ghen tị. Cô đánh mắt lên bầu trời và khẽ mỉm cười trước khi cất lên từng lời ca thánh thót. Giai điệu mềm mại như vuốt ve, như gọi mời những vì sao hờn dỗi ấy cùng sà xuống chơi với cô, để bọn họ cùng nhau trải qua một buổi dạ tiệc muôn màu, và cùng tận hưởng những điệu nhảy cuồng nhiệt trên nền nhạc ngân vang rộn rã.

Bỗng, mọi ánh đèn sân khấu bất chợt vụt tắt. Không gian nơi cô đang đứng thình lình sụp xuống, kéo cô chìm vào trong bóng đêm sâu thẳm. Valentina giật mình tỉnh dậy và nhận ra bản thân đang nằm trong kén y tế. Một cảm giác nhức nhối, khó hiểu đè nặng lấy tâm trí cô. Cô đưa mắt nhìn ra xung quanh thì bất chợt một giao diện nổi hiện ra trước mặt. Trên đó là tin nhắn do Tuân để lại dặn cô không cử động mạnh khi vừa tỉnh dậy và nhớ phải uống liều thuốc cậu đã đặt sẵn trên bàn. Dù không hiểu tại sao mình nằm trong kén, cũng như không rõ lý do tại sao bản thân cần phải uống thuốc, nhưng Valentina vẫn nhẹ nhàng điều khiển viên thuốc bay vào miệng vì nghe theo lời dặn dò của Tuân. Ngay sau khi uống xong, một giọng nói bí ẩn từ phía góc phòng cất lên làm cô giật mình:

“Cô có được sức mạnh đấy từ đâu?”

Người hỏi chính là sinh vật ngoài hành tinh được Valentina cứu sống. Anh ta giờ đã hồi phục, da thịt đã dần hồng hào trở lại và đang ngồi trên giường bệnh quan sát cô.

“Anh là ai? Sao anh lại một mình ở đây?” Giọng cô hơi run. Gương mặt thoáng hiện nét hoảng hốt.

“Tôi là Ralph, Ralph Martoka. Vì một số lý do nên tôi bị lạc sang hành tinh khác và may mắn gặp được mọi người khi đang cận kề bờ vực cái chết. Các bạn đã không ngần ngại cứu sống tôi và giúp tôi được hồi phục trở lại. Ơn này tôi sẽ không bao giờ quên.”

Nghe đến đây, Valentina mới dần bình tĩnh và nhận ra danh tính của người đang nói chuyện với mình là ai. Càng nhìn, cô càng thấy anh ta có nhiều nét tương đồng với người phụ nữ da màu mà cô từng gặp ở trong giấc mơ.

“Anh có thể nói được ngôn ngữ của chúng tôi sao?”

“Đúng vậy. Quê hương tôi có một khả năng như thế. Giờ thì mong cô có thể trả lời câu hỏi của tôi. Cô có được thứ sức mạnh đó từ đâu?”

“Ý anh là…?”

“Khả năng điều khiển viên thuốc bay lơ lửng mà cô vừa làm ấy.”

Valentina ngập ngừng đôi chút. Hàng loạt câu hỏi muốn tuôn ra nhưng cô kìm lại để trả lời:

“Tôi cũng không rõ nữa. Từ khi sinh ra tôi đã có khả năng này rồi.”

“Ý cô là ở quê hương cô ai cũng sở hữu khả năng như vậy sao?”

“Không phải. Chỉ có tôi và một vài người khác là có thôi.”

Ralph khẽ gật gù.

“Vậy sao. Hmm. Cô biết không? Từ nãy tới giờ trong đầu tôi cứ có cảm giác ngờ ngợ rằng chúng ta hình như đã gặp nhau ở đâu đó rồi thì phải. Màu mắt đó… nó là màu mắt tự nhiên của cô sao?” Nói đoạn, Ralph đứng dậy tiến lại gần Valentina.

“Đú… đúng vậy. Có chuyện gì sao?” Cô cảm thấy hơi sợ. Tim đập nhanh.

“Màu mắt này y hệt như màu mắt của tổ tiên tôi.” Ralph kéo kính bảo hộ xuống, để lộ đôi mắt to tròn cùng hai mống mắt mang màu tím đậm. “Đây là một màu mắt cực hiếm, đồng thời cũng là biểu tượng quyền lực của gia tộc Alexandria vang bóng một thời. Tôi đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc cô triệu hồi cơn mưa thiên thạch để đập tan chiến hạm của bè lũ người có cánh. Khi ấy, đôi mắt cô đã chuyển sang màu xanh trong tuyệt đẹp. Đó chính là màu mắt tối thượng từng được lưu truyền trong sử sách đất nước tôi về một vị nữ hoàng huyền thoại, một người phụ nữ có sức mạnh ma pháp không ai sánh bằng.”

“Lũ… lũ người có cánh nào? Cơn mưa thiên thạch gì chứ? Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì cả.”

“Vậy là sau khi mất kiểm soát, cô sẽ không nhớ những gì đã xảy ra ư?”

Ralph từ tốn kể lại sự việc, không quên đề cập đến việc cô bị kẻ địch bắn thủng bụng. Valentina đưa tay sờ vào hông mình. Vết thương giờ đây đã hoàn toàn lành lặn như cũ.

“Hóa ra… đó là lý do tôi nằm trong kén y tế sao? Tôi đã nghĩ đó chỉ là một giấc mơ.”

Lúc này, Ralph bất ngờ nắm chặt tay Valentina:

“Xin cô hãy cho tôi mượn sức mạnh để giải phóng quê hương mình khỏi bàn tay của lũ ngụy quyền. Tôi biết đây là một yêu cầu ích kỷ, nhưng tôi hứa sẽ đền đáp thật–”

Cái nắm tay đột ngột khiến Valentina hoảng loạn. Cô gạt tay ra, đẩy văng Ralph chưa nói dứt câu bay về phía cửa. Trùng hợp thay, đúng lúc ấy, Tuân cũng đang chuẩn bị bước vào nên đã hứng trọn cơ thể anh ta và đập mạnh vào tấm kính sau lưng.

“Úi. Tớ xin lỗi, Tuna.”

“Tớ… không sao.”

Tuân đỡ Ralph đứng dậy. Anh ta chỉ khẽ gật đầu rồi lặng lẽ quay trở lại giường bệnh. Valentina nhìn theo bóng lưng của anh mà trong lòng suy nghĩ mông lung. Nhận ra cả hai vừa xảy ra chuyện gì đó, Tuân bước đến gần rồi thì thầm vào tai cô bạn nhỏ:

“Bộ cậu và anh ta có chuyện gì à?”

“Không hẳn. Anh ấy chỉ nhờ tớ vài chuyện khiến tớ phải đắn đo suy nghĩ một chút.”

“Cả hai có thể nói chuyện với nhau được sao?” Nói đoạn, Tuân quay sang vẫy tay với Ralph. “Này anh bạn, không phiền thì chúng ta làm quen được chứ?”

Trái với vẻ hào hứng của Tuân, Ralph chỉ im lặng và không nói gì. Cậu đành nhún vai rồi quay trở lại tán gẫu tiếp với Valentina.

“… Đấy, cậu xem,” Tuân hào hứng kể,” hôm đó tớ đã đánh bại lũ bọn chúng rồi nhanh chóng mở đường đưa cậu vào kén y tế. Anh Dol thì một mình đứng chặn ở cửa, đơn thương độc mã chống lại cả quân đoàn đang bao vây. Rồi tự nhiên Lực lượng ISF từ đâu xuất hiện và nhanh chóng kết thúc trận chiến. Lúc tớ chạy ra đến nơi là từng tên bọn chúng đã bị bắt giữ và nhốt vào trong những quả cầu to cỡ thế này này.” Cậu giang tay ra hai bên. “Sau đó cậu biết gì không? Chỉ huy của những người bạch tuộc đó đã đáp xuống và mời chúng ta đến hành tinh của họ để nhận lời cảm ơn chính thức từ nữ hoàng đấy. Tớ háo hức muốn được tận mất nhìn thấy nơi ấy trông như thế nào quá đi!”

Tuân nói không ngừng, tông giọng cậu tràn đầy phấn khích, trong khi Valentina chỉ ngồi đó im lặng lắng nghe. Cô đã quá quen với tính líu lo của bạn mình rồi nên cũng không còn cảm thấy khó chịu. Ngược lại thì nhờ Tuân mà cô nắm bắt được những sự kiện đã diễn ra trong lúc mình đang hôn mê.

“Anh Dol có nói là hành tinh của họ cách hệ Mặt Trời chúng ta gần 2.900 năm ánh sáng. Nghe xa xôi dữ hen. Tớ với ảnh lúc này sắp chuẩn bị sang bên đó để trao đổi một số thông tin quan trọng. Lát tớ hóng được cái gì thì sẽ về kể cho cậu nghe hén.”

“Chờ đã. Cho tớ đi theo với, Tuna. Tớ cũng muốn biết điều gì đang xảy ra, chứ ngồi mãi một chỗ trong này như vầy chán lắm. Anh sẽ đi cùng với bọn tôi chứ, Martoka?”

Ralph ngẩng lên, gật đầu. Tuân nhìn thấy vậy thì liền bĩu môi:

“Coi anh ta kìa. Lúc nãy tớ gọi thì chả thèm đáp. Vậy mà cậu mới nói một tiếng thì trả lời ngay. Xì. Đúng là đồ dại gái.”

Valentina bật cười, khẽ xua tay ra chiều giúp Tuân hạ hỏa. Cô nắm lấy bàn tay của cậu, vận sức kéo bản thân đứng dậy khỏi kén y tế. Ba người sau đó cùng nhau đi tới phòng ăn dùng bữa rồi sải bước sang bên phi thuyền của ISF để đến gặp Tổng tư lệnh Gomes. Quy mô đồ sộ của con tàu khiến Valentina và Ralph phải ngước mắt lên trầm trồ. Trong khi đó, Tuân tiện thể vừa đi vừa khoe khoang về hai thanh kiếm mới cùng những tính năng tuyệt vời mà nanochip đem lại.

Khi cánh cửa sảnh nhỏ bật mở, Arnaldo xuất hiện trong bộ vest kaki đầy nam tính. Ánh sáng trong mắt anh như dịu lại khi nhìn thấy sự xuất hiện của Valentina.

“Mừng em không sao, Tereshkova. Chúng ta cùng đi thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!