TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 6

CHƯƠNG 6

Nghe tiếng trả lời yếu ớt vọng ra ở sát bên, Tuân biết Valentina lúc này đang ngồi ngay phía sau cánh cửa. Cậu dừng lại, tựa lưng ngồi bệt xuống sàn và ngước mắt nhìn lên trên trần tàu. Những mảng ký ức hai đứa từng trải qua cứ thế luân phiên xuất hiện trong tâm trí. Có cái thì đẹp đẽ lung linh, có cái lại xót xa buồn bã. Tất cả đan xen vào nhau khiến Tuân rơi vào một mạch hồi tưởng tưởng chừng không bao giờ kết thúc.

Trải qua vài phút giây thinh lặng, cậu quyết định mở lời và nói vọng ra đằng sau để Valentina dễ dàng nghe thấy:

“Cảm giác này thân thuộc quá nhỉ. Nó làm tớ nhớ lại cái hôm cậu chạy trốn khỏi phòng phẫu thuật hồi cả hai tụi mình còn nhỏ. Tớ nhớ rõ ngày hôm ấy, cậu đã dùng năng lực hạ gục cả đám bảo vệ to cao, rồi chui vào trong đường ống thông gió mà cậu và tớ từng phát hiện ra để lẻn vào phòng của tiến sĩ Tiên. Tớ đã suýt hét toáng lên khi mở tủ đồ ra và thấy cậu ngồi co ro bên trong đó. Vậy là sau đấy tớ đành ngồi trước cửa tủ y như thế này hàng giờ liền để ngăn đám người đó phát hiện ra cậu, rồi còn phải kiếm chuyện gì nói để cậu bớt sợ hãi nữa chứ. Haha. Tớ nhớ là tụi mình đã cười phá lên thật to khiến cậu bị bọn chúng phát hiện ra và nắm đầu lôi trở lại phòng mổ. Lũ khốn đó quá quắt thật, Vale nhỉ?”

Valentina không trả lời. Tuân được đà tiếp tục câu chuyện độc thoại của mình:

“Tớ biết… những gã đó đã đối xử với cậu vô cùng tồi tệ. Bọn chúng là một lũ vô nhân tính và độc ác. Tớ vẫn còn thấy sốc khi nhớ lại cái lần cậu kể tớ nghe về những điều chúng từng làm trên cơ thể cậu. Lũ khốn đó xứng đáng phải chết hàng trăm, hàng vạn lần thì tớ mới hả dạ được. Vậy nên, Valentina này, tớ hoàn toàn thấu hiểu được cái nỗi sợ hãi người lớn mà cậu đang mang.

“Tớ cũng tình cờ biết được rằng dự án VOSTOK có rất nhiều đối tượng thử nghiệm thất bại, và… có lẽ tất cả bọn họ đều đã chết. Nhờ điều này mà tớ nhận ra rất nhiều thứ, Vale ạ. Rất rất nhiều. Cậu biết không, hồi còn nhỏ, tớ đã từng có rất nhiều bạn. Thế mà dần dần theo thời gian, từng người trong số họ cứ lần lượt biến mất đi mà không ai để lại một lời từ biệt. Ai cũng nói với tớ, nào là bọn họ đã được người khác nhận nuôi, rồi nào là bọn họ đang có một cuộc sống rất hạnh phúc với gia đình mới ở Trái Đất.

“Thế nhưng…  tụi mình đâu có ngu, đúng không Vale? Khịt…

“Tụi mình biết cả chứ. Số phận của những người đó, cũng như số phận của chính chúng ta sẽ ra làm sao một khi cả hai không còn giá trị gì với bọn chúng nữa. Sống trong một môi trường tàn nhẫn như thế, việc sợ hãi người lớn cũng là một điều rất dễ hiểu thôi.

“Tuy nhiên, điều quan trọng mà tớ muốn nói ở đây, là cho dù tụi mình đã phải trải qua một giai đoạn tuổi thơ tàn khốc đến như vậy, thì sau tất cả, tớ với cậu vẫn còn có nhau, Vale à. Tụi mình đã cùng nhau thoát khỏi chốn địa ngục ấy, và tụi mình buộc phải tiến bước về phía trước để tiếp tục sống sót. Nên là, cậu hãy cứ khóc cho thỏa thích đi, rồi khi nào sẵn sàng thì hãy cho anh Arnaldo một cơ hội nhé. Tớ sẽ ra và nói chuyện trực tiếp với anh ấy. Tớ tin rằng ảnh không có ý đồ xấu đâu, chỉ là ảnh chưa hiểu hết về hai tụi mình mà thôi.”

***

Lời nói của Tuân như dòng suối ngọt thẩm thấu qua lớp cửa dày rồi len lỏi vào từng ngóc ngách bên trong một tâm hồn đang khô cạn. Từng câu, từng chữ như rót từng giọt tưới mát vào trái tim Valentina. Quá khứ mà cô đã quyết định chôn giấu đột nhiên hôm nay tìm đường quay trở lại. Dẫu nó đã luôn tăm tối kể từ ngày cô được sinh ra, thế nhưng đâu đó vẫn còn tồn tại một chút điểm sáng; và ở những điểm sáng đó, Valentina nhìn thấy nụ cười của mình khi ngồi cùng Tuân nhìn ngắm bầu trời vũ trụ đầy sao.

Valentina Tereshkova vốn là một trong những đối tượng thử nghiệm của dự án Phát triển phôi thai chỉnh sửa gene nhờ công nghệ CRISPR-Cas9. Cô là một bé gái đáng yêu với làn tóc ngắn màu nâu hạt dẻ cùng đôi mắt nai màu xanh tím đậm như bầu trời đêm đầy sao làm bao lòng người xao xuyến. Bờ môi chúm chím cùng cặp gò má bánh bao điểm xuyết thêm nét dịu dàng, nữ tính trên gương mặt hồn nhiên, phúc hậu.

Cô mang trong mình nét đẹp thông minh, lanh lợi của người thiếu nữ Tây Phương, nhưng lại có phần tính cách nhẹ nhàng đặc trưng của người phụ nữ Châu Á. Nếu được sinh ra trong một gia đình bình thường, có lẽ cô bé đã có thể có cho mình một cuộc sống ấm êm, tốt đẹp.

Valentina sở hữu một năng lực ngoại cảm bẩm sinh. Cô trải qua giai đoạn đầu của tuổi thơ trong bình yên cho đến lần bộc phát đầu tiên vào năm cô lên sáu tuổi.

Kể từ đó, cơn ác mộng chính thức bắt đầu.

Vô số cuộc thí nghiệm diễn ra triền miên nhanh chóng bào mòn đi thể trạng non nớt của cô bé, khiến làn da vốn hồng hào cũng dần trở nên tái nhợt. Những cơn đau âm ỉ cứ liên tục bám lấy cô kể cả khi cô chìm vào trong giấc ngủ. Hệ quả là, hai bọng mắt thâm quầng bắt đầu xuất hiện, cùng nhiều đường gân xanh chằng chịt hằn lên trên mu bàn tay.

Theo thời gian, Valentina tự thu mình lại. Trong cô dần phát triển một nỗi sợ vô hình đối với người lớn, đặc biệt là với những ai mặc bộ trang phục phẫu thuật màu xanh lá. Chính họ đã ngày đêm bơm vào cơ thể cô những ống chất lỏng kỳ lạ khiến cô đau đớn, và cũng chính họ đã dập tắt đi những mộng tưởng về một thế giới rực rỡ sắc màu của một bé gái mới chập chững bước qua tuổi măng non.

“Bạn có đôi mắt đẹp dữ thần!!”

Đó là những lời nói đầu tiên kéo Valentina ra khỏi mảng màu u tối của bức phác họa cuộc đời. Cô bất ngờ, vội vàng úp mặt xuống cuốn sách mà mình đang đọc. Cậu nhóc trước mặt chắc mẩm trạc tuổi với cô. Hai con mắt cậu ta cứ nhìn cô chằm chằm như thể đang chiêm ngưỡng một loài động vật kỳ lạ trong sở thú. Thân hình thì khá nhỏ con, có khi còn lùn hơn cả cô nữa, ấy vậy mà cái miệng thì cứ nói tía lia không ngừng. Không hiểu cậu ta lấy đâu ra năng lượng mà nói nhiều thế không biết.

“Bạn là cô gái dạo gần đây bị đồn là mụ phù thỷ đúng hông? Mình nghe nói bạn đã hất văng hai tên to cao bay dính dách mà không cần phải chạm vào chúng.”

Cậu lấy hai bàn tay đấm mạnh vào nhau để mô tả lại sự kiện khi ấy, không quên phụ họa thêm chút âm thanh để màn biểu diễn thêm phần sống động.

“Sau vụ đó cả nhà ăn náo loạn quá trời luôn. Ai cũng đồn là bạn xấu xa và độc ác giống mấy mụ phù thỷ trong truyện cổ tích vậy á. Họ nói bạn có làn da nhợt nhạt như cá chết nè, dồi là tóc tai gũ gượi như ma nữ nữa,… Vậy mà không ai nói với mình là bạn có một đôi mắt tuyệt đẹp như thế này cả.”

Nói xong, cậu bé lạ mặt cứ thế ngồi phịch xuống bên cạnh Valentina, thản nhiên tựa lưng vào giá sách phía sau và chỉ tay về hướng ô cửa sổ trần rộng lớn của căn phòng sinh hoạt tập thể.

“Bạn nhìn nè. Ngôi sao đang chiếu sáng ở góc bên kia thuộc chòm sao Đại Hùng đấy. Nó là chòm sao sáng nhất, và cũng là chòm sao dễ nhận biết nhất khi tụi mình nhìn lên bầu trời đêm. Người xưa từng dùng nó để định hướng khi họ bị lạc trong dừng sâu, hoặc ở một khu vực hoang vắng như sa mạc đấy.”

Nói xong, cậu nằm hẳn xuống sàn nhà để ngắm nhìn ngôi sao cho thật kỹ, mặc kệ Valentina có nghe rõ cậu nói cái gì hay không.

Một khoảng lặng trôi qua giữa hai con người xa lạ, chỉ còn lại tiếng cười đùa của những đứa trẻ khác bên trong căn phòng. Chàng trai thì cứ tiếp tục nằm im ung dung tựa tay lên trán; còn cô gái thì cứ tiếp tục ngại ngùng úp mặt vào trong trang sách, gò má nóng bừng vì không biết làm cách nào để thoát ra khỏi tình huống lúc này. Một phút trôi qua mà cứ ngỡ đâu là cả một giờ.

Để rồi cuối cùng, Valentina không thể kìm nổi bản tính tò mò của mình được nữa. Cô quyết định ngước mắt lên ngó thử ngôi sao mà cậu bé chỉ trông như thế nào.

Khoảnh khắc Valentina ngẩng mặt lên nhìn cũng là khoảnh khắc mà cô nhớ mãi. Giống như một cuốn sách quý bám bụi lâu ngày và chìm sâu vào quên lãng, cậu bé đã giúp cô mở nó ra và tìm thấy một chân trời mới ở bên trong. Một chân trời với muôn vàn vì tinh tú đang tỏa ra những ánh sáng lấp lánh, thi thoảng lại có vài ngôi sao nhấp nháy như đang mời gọi cô đến với buổi dạ tiệc xa hoa tráng lệ của vũ trụ.

Như thể chàng trai chỉ chờ có thế. Ngay vào lúc Valentina đang mải mê quan sát những vì sao trên bầu trời thì cậu ta lập tức cất lời:

“Tiến sĩ Giáng Tiên có kể với mình dằng, chòm sao Đại Hùng là hóa thân của cô nàng Callisto – một cô gái nhu mì, xinh đẹp và được thần Zeus yêu thương hết mực. Có lẽ đó là lý do vì sao mà chòm sao đó luôn tỏa ánh sáng gực gỡ và dễ được nhìn thấy đến như vậy.”

Rồi cậu bất ngờ bật dậy, quay sang mặt đối mặt với Valentina đang tập trung chăm chú lắng nghe. Hành động đột ngột của cậu khi ấy khiến cô bối rối. Gò má lúc này có đôi chút ửng hồng.

“Đối với mình, đôi mắt của bạn sáng lấp lánh như vẻ đẹp của nàng Callisto kia vậy. Từ trong đôi mắt ấy, mình có thể nhìn thấy cả một bầu trời vũ trụ đầy sao.”

Nói xong, cậu ta nhe răng ra cười thật tươi. Valentina ngay lập tức bị thu hút bởi nụ cười lạc quan ấy mà quên mất đi nỗi sợ người lạ vẫn luôn mang theo bên mình. Cô ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm thêm một lần nữa, và nhận ra một tồn tại mới mà bấy lâu nay cô đã bỏ quên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!