Ánh mắt khẩn thiết cùng lời xin lỗi chân thành của Arnaldo thật sự đã chạm đến trái tim hai đứa trẻ. Valentina sững lại vài giây sau đó lách người vòng ra phía sau lưng anh để bước ra ngoài. Trước khi rời đi, cô không quên ngoái đầu nhìn lại và nói: “Em sẽ cân nhắc, anh Méndez,” rồi quay người bước thẳng về hướng phòng ngủ của mình.
Tuân nhận ra đây là lần đầu tiên Valetina không gọi Arnaldo bằng cái biệt danh anh người máy mà cô tự đặt ra nữa. Cậu bước lại gần anh, giơ ngón tay cái và nhe răng cười toe toét. Arnaldo thở phào nhẹ nhõm rồi nở một nụ cười nhạt đáp lại. Cả hai quay lại với bảng điều khiển và thực hiện một số cài đặt cho ngôi nhà mới. Làm được một lúc, Arnaldo chợt quay sang bắt chuyện với Tuân:
“Tiến sĩ Tiên là một người phụ nữ tốt.”
“Anh đã từng gặp cô ấy rồi sao? Khi nào vậy?” Tuân hỏi, nét mặt lộ rõ sự quan tâm.
“Cũng phải hơn 10 năm trước rồi.” Arnaldo trầm giọng. “Khi ấy anh còn là một gã ngạo mạn, kiêu căng về cái tư chất trời ban của mình. Anh đã từng nhìn những gã ngu ngốc, thấp hèn đầy rẫy ngoài xã hội kia bằng một ánh nhìn khinh miệt mà người ta thường dùng khi nhìn vào lũ sâu bọ ghê tởm. Mọi thứ lên tới đỉnh điểm vào cái ngày mà anh nhận được thư mời về làm việc ở L.A.B vào năm anh 19 tuổi.”
Tuân ngước nhìn anh, im lặng.
“Tất nhiên là anh đã từ chối ngay lập tức. Một cơ sở thí nghiệm được xây dựng ngầm ngoài vũ trụ để tránh khỏi tai mắt dư luận làm sao có thể xứng tầm với tham vọng của anh vào lúc bấy giờ cơ chứ. Danh vọng, của cải, quyền lực,… mới là những thứ mà anh thực sự đam mê. Giờ nghĩ lại tự nhiên anh thấy xấu hổ với chính mình hồi đó quá.”
Anh thở dài, ánh mắt nhìn về một điểm xa xăm.
“Bước ngoặt cuộc đời anh xảy ra vào khoảng một năm sau đó. Anh và mẹ anh đã gặp tai nạn và bà qua đời khi đang trên đường đưa đến bệnh viện cấp cứu. Anh thì may mắn sống sót, nhưng ngay khi vừa hồi phục thì bác sĩ thông báo anh bị ung thư máu giai đoạn III và có thể không còn sống trên đời được bao lâu nữa. Ngay lúc ấy, cả thế giới trong anh dường như sụp đổ. Tương lai tươi sáng phía trước bỗng chốc hóa thành tro tàn, và cái tôi cao ngạo của anh đã hoàn toàn bị quật ngã. Sau khi lo xong ma chay cho mẹ, anh chìm vào những cơn say thâu đêm suốt sáng chỉ để quên đi cái số phận trớ trêu của bản thân mình.
“Đấy cũng là lúc mà tiến sĩ Tiên xuất hiện. Chị ấy chính là người đã viết thư mời anh về làm việc ở L.A.B vào hơn một năm về trước. Lần này thì chị ấy trực tiếp đến tìm gặp anh chứ không còn thông qua thư mời như lần trước nữa. Nhưng em biết đấy, sắp chết đến nơi rồi thì còn tâm trí đâu để mà công với chả việc nữa. Anh lập tức từ chối và đuổi chị ấy ra về mà không buồn ngoảnh đầu ngoái nhìn lại.”
Rồi bỗng Arnaldo khẽ cười, ánh mắt anh tràn đầy sự ngán ngẩm.
“Sau đó em biết chị ấy đã làm gì không? Chị ấy ngồi xuống chiếc ghế cạnh anh và nốc gần nửa chai rượu Bourbon của anh trước khi kể lể về việc chính chị ấy cũng đã mất đi người chồng mình yêu thương nhất cùng một sinh linh chưa kịp chào đời trong một vụ tai nạn cách đó khoảng 15 năm. Haha. Em nghĩ nó có điên khùng không cơ chứ? 15 năm lận đấy, Tuân à. Chị ấy dường như đã có mọi thứ mà anh khao khát, để rồi bỗng chốc mất sạch tất cả chỉ sau một đêm. Làm sao chị ấy có thể chịu đựng chuyện đó trong suốt chừng ấy năm nhỉ? Trong khi bản thân anh thì lại suy sụp hoàn toàn đến như vậy.” Anh thở dài. “Có lẽ vì thế mà chị ấy đã dành rất nhiều tình cảm cho em, bởi vì tiến sĩ đã luôn xem em như đứa con ruột của chị ấy mà.”
Arnaldo tiện tay xoa đầu Tuân. Ánh mắt cậu khi ấy chùng xuống như đang suy ngẫm điều gì đó.
“Chị ấy còn kể với anh rất nhiều thứ nữa. Chị bảo anh cần phải sống cho chính anh và cả cho những người đã khuất, rằng miễn là anh còn tiếp tục bước đi thì ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày tươi sáng hơn.”
“Vậy là tiến sĩ đã từng phải trải qua những chuyện đau buồn như thế sao? Ấy vậy mà cổ chưa từng kể với em một lời.” Tuân nói, ánh mắt cậu chan chứa nỗi xót xa.
Tâm trí Tuân ngay lập tức tái hiện lại đoạn băng mà tiến sĩ Tiên buông lời trăn trối. “Hóa ra đó là lý do mà cổ nói ra những lời như vậy. Hóa ra cổ đã luôn xem mình là đứa con trai mà cổ rứt ruột đẻ ra. Hóa ra mình cũng đã từng có một gia đình ấm áp đến thế. Hóa ra… Hóa ra…”
Nghĩ đến đây, Tuân không thể kìm nén những giọt nước mắt của mình được nữa. Những khúc mắc chất chứa trong lồng ngực cậu cuối cùng cũng đã có lời giải đáp. Cậu đã nhận được rất nhiều tình yêu thương từ tiến sĩ, và trước khi ra đi cô cũng đã trao gửi lại toàn bộ tình yêu thương ấy đến trái tim cậu. Những dòng cảm xúc cứ thế chực trào theo dòng nước mắt. Arnaldo liền đứng dậy ôm cậu vào lòng. Bàn tay thô ráp của anh giờ đây trở nên dịu dàng hơn tất thảy. Tuân cứ thế gục đầu vào anh mà khóc nức nở hệt như một đứa trẻ lên ba. Từng giọt nước mắt nóng hổi dần dần xoa dịu đi tất cả mọi thứ, để lại một Phạm Tuân lúc này đã trở nên thanh thản hơn xưa.
Mối tơ vò trói chặt lồng ngực cậu đã được nới lỏng phần nào. Cậu thấy cơ thể mình nhẹ bẫng tựa như có thể bước đi được trên mây. Giữa hai người giờ đây đã có thể nói chuyện với nhau thân thiết hơn, đặt nền móng cho những viên gạch đầu tiên trong hành trình dựng xây sự tin tưởng.
***
Bước chậm rãi về hướng phòng mình, Valentina bây giờ mới chú tâm dành thời gian nhìn ngắm thế giới bên ngoài vũ trụ. Quả thật, đúng như những lời mà Tuân từng nói, một khi tâm trí cô còn ngập ngụa trong bóng tối thì mọi cảnh vật dù có rực rỡ đến đâu cũng không đọng lại trong cô chút cảm xúc nào. Chỉ khi đám mây mờ đó bị xua tan, sự vật dù có nhàm chán đến mấy cũng sẽ trở nên gần gũi và đáng yêu đến mức lạ kỳ.
Bên ngoài lớp kính, khung cảnh hiện ra khiến Valentina sững người. Trước mắt cô là hằng hà sa số các thiên thể nhỏ đang trôi lơ lửng xung quanh Sao Thổ. Những vệt sáng mờ nhòe từ băng và đá dệt nên một dải lụa bạc mềm mại và ấm áp đến không ngờ. Valentina với tay ra, như thể muốn chạm vào dải lụa ấy, để cho nó quấn lấy cô, xoa dịu đi những vết thương vẫn còn rỉ máu nơi lồng ngực.
Phi thuyền ELE-SP013 có thân tàu chính được mô phỏng theo hình dạng của một chiếc âm thoa khổng lồ. Phòng điều khiển nằm ở đầu cán; bên ngoài là dãy hành lang dài kết nối với phòng thể chất được đặt tại điểm giao nhau của phần chạc ba hình chữ U. Từ đây, nếu rẽ theo hướng tay trái thì sẽ đi qua phòng y tế và đến được phòng ngủ của Arnaldo và Tuân. Còn rẽ theo hướng tay phải thì sẽ đi qua phòng ăn, nhà kho rồi đến phòng ngủ của Valentina. Hai dãy hành lang đều được ốp kính trong suốt để các thành viên có thể dễ dàng nắm bắt tình hình bên ngoài vũ trụ trong suốt quá trình di chuyển.
Cấu trúc phi thuyền gồm hai tầng chính và một tầng phụ ở trên nóc tàu. Phần hành lang của hai tầng chính được thiết kế tách biệt hoàn toàn, không nằm chồng lấp lên nhau, nhằm tạo khoảng trống cho bốn động cơ tên lửa gắn ở cuối bốn dãy hành lang có thể vận hành một cách linh hoạt. Điều này không chỉ giúp tối ưu được luồng khí động mà còn cho phép phi thuyền có thể chuyển hướng nhanh chóng và giảm xung chấn trong quá trình khởi động phi hành.
Sau khi ngắm nhìn Thổ Tinh một hồi lâu, Valentina quyết định bước vào phòng mình và đi tắm. Cả ngày hôm nay cô đã phải vận động liên tục bên trong bộ đồ EVA rồi. Giờ đây cô chỉ muốn được ngâm người trong làn nước ấm, để mặc cho cơ thể mình trôi đi và nhắm mắt lại thư giãn mà thôi.
Valentina thích nhất là chế độ làm sạch sâu. Chỉ cần bước vào trong buồng tắm rồi nhấn nút là một quả cầu nước sẽ hiện ra bao bọc lấy cô và nâng cô bay lên lơ lửng giữa không trung. Những gợn sóng âm êm dịu do quả cầu nước phát ra sẽ tiến hành mát xa toàn bộ cơ thể, đánh tan đi sự mỏi mệt sâu bên trong từng tế bào. Cả vũ trụ với cô khi ấy cảm giác như trôi chậm lại. Yên bình, và êm dịu đến tột cùng.
Cô nhìn xuống hai cánh tay. Cả hai từng bị gắn nhiều loại dây nhợ chằng chịt khác nhau để đưa vào cơ thể cô những dung dịch truyền đặc biệt, trong khi những gã xung quanh thì thay phiên nhau tiến hành mổ xẻ. Nỗi đau âm ỉ từ những buổi phẫu thuật ấy bám riết lấy cô vào từng giấc ngủ, để lại những vết thương sâu không thể nói ra thành lời. Dẫu phải chịu đựng nhiều lần dao kéo, làn da cô lại không tồn tại chút vết tích nào của những đau đớn cô từng trải qua. Tất cả là tại ‘món quà’ cô được ban cho kể từ khi còn nằm ở trong trứng nước. Món quà đấy là một đặc ân, hay nó là một lời nguyền đã được ngụy trang một cách khéo léo? Ngay cả cô cũng không thể phân định rạch ròi được nữa.
Tại L.A.B, nhiều đứa trẻ được sinh ra nhờ học hỏi từ thất bại của những đứa trẻ đi trước. Valentina là một ví dụ điển hình như vậy. Cô là một trong số nhiều ‘chuột bạch’ thuộc dự án VOSTOK với mục đích tạo ra cá thể loài người vượt trội nhằm thúc đẩy cho sự tiến hóa của toàn nhân loại. Để đạt được mục đích đó, những tay khoa học cuồng tín đã nghiên cứu và chỉnh sửa thành công một đoạn mã gene biến dị khiến cho đối tượng nghiên cứu sở hữu một đôi mắt màu xanh tím, kèm theo đó là một năng lực ngoại cảm cực kỳ lợi hại.
Đoạn gene này được lũ người đó cấy trực tiếp vào trong phôi thai từ giai đoạn đầu phát triển, nhằm đảm bảo ‘lũ chuột’ sinh ra sẽ mang trong mình biến đổi di truyền. Bọn chúng còn chủ trương chọn lọc giới tính thai nhi để toàn bộ đối tượng thử nghiệm lớn lên đều là nữ giới – một công cụ hoàn hảo để sinh ra những ‘lứa chuột’ tiếp theo khỏe mạnh.
0 Bình luận