Valentina im lặng nãy giờ đột nhiên đưa ra ý kiến:
“Em có một thắc mắc thế này. Nếu những gì bà Ventagon mơ thấy là một đốm sáng lóe mắt ở chòm Mục Phu, vậy chẳng phải nơi đó cũng đã nổ tung giống như hệ Mặt Trời của chúng ta rồi sao? Kiểu như họ bị một thế lực nào đó tiêu diệt nên đã loan tin đi khắp vũ trụ nhằm cảnh báo cho những nền văn minh khác mau chóng chạy trốn đi ấy.”
Sự hoài nghi của Valentina là hoàn toàn có cơ sở. Arnaldo thầm thán phục sự nhạy bén của cô nàng.
“Em nói cũng có lý. Vậy theo em chúng ta nên làm gì vào lúc này?”
“Em nghĩ trước hết vẫn nên ưu tiên thoát khỏi hệ Mặt Trời càng sớm càng tốt anh ạ. Còn đi đâu tiếp thì… em xin lỗi. Em cũng không biết nữa.” Giọng Valentina càng lúc càng nhỏ đi.
“Không sao. Em nói phải. Điều quan trọng nhất bây giờ là sống sót đã, những chuyện khác có thể từ từ tính tiếp sau.” Arnaldo gật đầu.
Tuân lên tiếng cắt ngang cuộc hội thoại giữa cả hai:
“Mà phi thuyền này không có tên hả anh Dol? Em thấy nãy giờ chúng ta không hề nói đến điều đó?”
“Chính thức thì cũng có rồi. Phi thuyền này mang số hiệu là ELE-SP013. Cái tên khá dài nên anh cũng ít đề cập đến nó.”
“Vậy sao chúng ta không đặt cho nó một cái tên riêng đi anh?” Tuân đề xuất. “Em với Vale đều không thích bị gọi bằng mật danh nên chắc chắn chiếc phi thuyền này cũng thế. Dù sao thì nó sẽ còn đồng hành với chúng ta trong một khoảng thời gian rất dài, vậy nên có một cái tên ý nghĩa sẽ là bước đệm đầu tiên giúp chuyến hành trình này trở nên xuôi chèo mát mái. Anh thấy vậy có đúng không?”
“Ý kiến không tồi.” Arnaldo suy nghĩ một lát. “Vậy chúng ta gọi nó là Ánh Sáng Hy Vọng đi. Vừa ý nghĩa mà lại vừa đúng mục đích của con tàu.”
Valentina và Tuân nhìn anh bằng một cặp mắt phán xét. Tuân bĩu môi:
“Anh đặt tên chán òm luôn á anh Dol. Cái tên Phi Đội Địa Cầu của em hay hơn so với anh nhiều.”
“Nãy giờ em cứ anh Dol này anh Dol nọ là sao hả? Với lại em làm như cái tên Phi Đội Địa Cầu của em là hay lắm ấy.”
“Ai kêu tên anh dài quá chi. Gọi tắt là anh Dol đi cho dễ nhớ. Với cả chúng ta là những siêu anh hùng đến từ Trái Đất thì đặt Phi Đội Địa Cầu là hợp lý quá rồi còn gì!”
Cả hai cự cãi với nhau một hồi, quên luôn Valentina đang đứng ở đó. Cô nàng ngán ngẩm thở dài, lặng lẽ bước đến cửa kính để ngắm nhìn quang cảnh vũ trụ bao la.
Phòng điều khiển của phi thuyền mới rộng rãi hơn nhiều so với lại phi thuyền cũ. Nó có thiết kế tròn dẹt giống hình dạng một chiếc đĩa bay khiến cho tổng thể con tàu trông như hình dáng chữ Å. Thiết kế này giúp cho người ngồi bên trong có thể dễ dàng bao quát toàn cảnh vũ trụ nhằm tăng cơ hội phát hiện ra những dấu hiệu bất thường dù là nhỏ nhất.
Lúc này đây, phi thuyền đã bỏ lại Thổ Tinh ở một khoảng cách khá xa. Hành tinh mang tên vị thần Saturn nổi bật lên giữa vũ trụ nhờ vào hệ thống vành đai đồ sộ với chín vành đai liên tục và ba vành đai đứt đoạn. Bầu khí quyển màu vàng nhạt trông hiền hòa và yên bình hơn rất nhiều so với bầu khí quyển dữ dội mà cô nhìn thấy ở Sao Mộc vào ngày hôm qua. Hơn 140 vệ tinh lớn nhỏ đang quay xung quanh hành tinh trông như những hạt tiêu đen được rắc lấm tấm trên một đĩa trứng chiên thơm lừng. Ánh sáng tàn dư từ Mặt Trời lấp ló phía xa mang tới cảm giác hoài niệm về một bữa cơm gia đình đã từng quây quần hạnh phúc bên nhau nhưng giờ đây không thể nào có lại được nữa. Những tia nắng ấm áp ấy từng là nguồn sống nuôi dưỡng muôn loài giờ cũng đã tự tay thiêu rụi đi tất cả những gì nó từng nâng niu.
Valentina bồi hồi nhớ lại những lần cùng Tuân ngắm nhìn ánh sáng lấp lánh phát ra từ chòm Đại Hùng. Có lẽ đối với vũ trụ khi ấy, ánh sáng đó chỉ là một ngọn đèn cầy lay lắt trước gió; nhưng đối với cô, nó là cả một bầu trời vũ trụ đầy sao.
Valentina trầm ngâm một lúc rồi bất giác thốt lên:
“A Light In the Endless Night. Một tia sáng trong màn đêm u tối. Một ngọn hải đăng dẫn lối trong bóng tối vĩnh hằng. Chúng ta có thể viết tắt là ALIEN. Em nghĩ đó là cái tên phù hợp nhất. Chúng ta vừa là những sinh vật ngoài hành tinh đang kiếm tìm những nền văn minh xa lạ ngoài vũ trụ, vừa là một ngọn hải đăng mang theo ánh sáng hy vọng về cho thế giới loài người. Cái tên đó không phải quá rõ ràng rồi sao?”
Arnaldo và Tuân đang tranh cãi nảy lửa lập tức im bặt. Cả hai nhìn nhau và ngẫm nghĩ về cái tên mà Valentina vừa mới đưa ra.
“Oh. Bất ngờ thật đấy. Hình ảnh ngọn hải đăng đúng là rất hợp với sứ mệnh của chúng ta.” Arnaldo không khỏi cảm thán.
“Xuất sắc luôn Vale ơi. Phi đội ALIEN! Phi đội người ngoài hành tinh! Nghe thôi là thấy ngầu đét rồi. Nó ăn đứt cái tên Phi đội Siêu Cấp Vũ Trụ mà tớ vừa mới nghĩ ra luôn á. Cậu đúng là một bồ chữ sống mà.”
Tuân chạy đến vỗ mạnh vào vai Valentina làm cô mém nữa thì ngã chúi nhủi, nhưng việc nhận được lời khen từ cả hai người đồng đội khiến cô cảm thấy rất vui.
“Vậy chúng ta nhất trí chọn cái tên này nhé. Anh sẽ nhờ Freya cập nhật cái tên mới cho phi thuyền.”
Nói xong, Arnaldo nhấn nút mở phần mềm thiết kế logo để nhập cái tên mới vào trong đó. Freya gợi ý một vài thiết kế cách điệu để cả ba cùng lựa chọn trước khi in cái tên lên vỏ ngoài của phi thuyền. Ba người cùng ngắm nhìn thành quả vừa mới tạo ra, trong lòng mỗi người đều cảm thấy cực kỳ ưng ý.
“Vậy là đã xong. Chuyến hành trình của chúng ta giờ đây mới thật sự chính thức bắt đầu.” Tuân tuyên bố dõng dạc.
***
Sau cuộc họp, Arnaldo trực tiếp hướng dẫn cho Valentina và Tuân cách vận hành tàu ALIEN, đồng thời phổ biến những quy trình xử lý sự cố khi có tình huống bất ngờ xảy ra. Nhờ nền tảng huấn luyện bài bản tại L.A.B mà cả hai nắm bắt được kiến thức mới rất nhanh và đã sẵn sàng ứng dụng chúng vào thực tiễn.
Kế đó, họ bàn về việc phân chia ca trực, đảm bảo làm sao luôn có ít nhất một người hiện diện tại phòng điều khiển trong suốt quá trình phi thuyền vận hành. Tuân xung phong nhận ca đầu tiên để hai người còn lại có thể về phòng nghỉ ngơi. Sau quãng thời gian dài hôn mê, cậu cảm thấy đây chính là lúc để cậu bắt đầu góp công góp sức cùng những người đồng đội của mình.
Arnaldo nhận trực ca tối vì cơ thể anh đã không cần phải ngủ hằng đêm nữa kể từ khi anh trở thành một người máy sinh học. Anh muốn Valentina và Tuân được ngủ đủ giấc vào ban đêm hơn để cơ thể của hai đứa có thể phát triển một cách toàn diện.
Như vậy, chỉ còn lại duy nhất ca sáng, và Valentina đành phải gật đầu đồng ý mà không còn bất kỳ sự lựa chọn nào.
Ngay khi phi thuyền bắt đầu tăng tốc, lướt đi bên trong lớp không gian cong với vận tốc bằng một phần ba tốc độ ánh sáng, Tuân chủ động đẩy hai người đồng đội ra khỏi cửa và giục họ nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi. Đặc biệt là Arnaldo, kể từ lúc chạy thoát khỏi Hỏa Tinh cho đến nay, anh luôn là người duy nhất túc trực tại phòng điều khiển và kiên trì làm việc liên tục, không ngừng nghỉ một giây phút nào. Dẫu máy móc không cần phải ngủ, nhưng đầu óc vẫn cần phải có thời gian nghỉ ngơi.
Thấy Tuân tỏ vẻ sốt sắng như vậy, Arnaldo đành phải trở về phòng riêng của mình cùng với Valentina. Trên đường đi, cô bé còn giữ đôi chút ngại ngùng. Họ chào tạm biệt nhau ngay khi đặt chân đến phòng thể chất. Từ vị trí này, hành lang bắt đầu rẽ nhánh tách phòng ngủ nam và phòng ngủ nữ ra thành hai khu riêng biệt.
Cánh cửa vội khép lại phía sau lưng. Arnaldo ngồi xuống chiếc ghế bành duy nhất trong phòng và tiếp tục làm việc trên màn hình nổi. Anh muốn tìm kiếm mọi thông tin hữu ích còn sót lại trong giới hạn dữ liệu hiện có. Kiến thức về việc du hành vũ trụ của họ vẫn còn vô cùng hạn hẹp. Dẫu nhờ vành đai The Ring mà nền văn minh nhân loại đã tiến lên nấc thang mới, nhưng phải tới thời khắc hiện tại, loài người mới thật sự bước chân vào việc du hành liên sao. Cũng vì vậy mà kho dữ liệu họ có trong tay gần như là một con số không tròn trĩnh.
Hàng loạt câu hỏi không lời giải đáp cứ xoáy thật sâu trong tâm trí anh: “Phi thuyền này rồi sẽ đi tới đâu? Hay nó sẽ mãi lưu lạc vô định ở bên ngoài vũ trụ rộng lớn?” Arnaldo hiểu rằng, chỉ cần một bước chân sai lệch thôi cũng có thể khiến cho toàn bộ phi hành đoàn vong mạng. Anh cần nhiều thông tin hữu ích hơn để dẫn dắt con tàu này đi đúng hướng – tìm ra một con đường an toàn nhất mang lại sự sống cho tất cả mọi người.
Sau cuộc họp, Arnaldo trực tiếp hướng dẫn cho Valentina và Tuân cách vận hành tàu ALIEN, đồng thời phổ biến những quy trình xử lý sự cố khi có tình huống bất ngờ xảy ra. Nhờ nền tảng huấn luyện bài bản tại L.A.B mà cả hai nắm bắt được kiến thức mới rất nhanh và đã sẵn sàng ứng dụng chúng vào thực tiễn.
Kế đó, họ bàn về việc phân chia ca trực, đảm bảo làm sao luôn có ít nhất một người hiện diện tại phòng điều khiển trong suốt quá trình phi thuyền vận hành. Tuân xung phong nhận ca đầu tiên để hai người còn lại có thể về phòng nghỉ ngơi. Sau quãng thời gian dài hôn mê, cậu cảm thấy đây chính là lúc để cậu bắt đầu góp công góp sức cùng những người đồng đội của mình.
Arnaldo nhận trực ca tối vì cơ thể anh đã không cần phải ngủ hằng đêm nữa kể từ khi anh trở thành một người máy sinh học. Anh muốn Valentina và Tuân được ngủ đủ giấc vào ban đêm hơn để cơ thể của hai đứa có thể phát triển một cách toàn diện.
Như vậy, chỉ còn lại duy nhất ca sáng, và Valentina đành phải gật đầu đồng ý mà không còn bất kỳ sự lựa chọn nào.
0 Bình luận