TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 21

CHƯƠNG 21

Arnaldo cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi chứng kiến tòa di tích đồ sộ trước mặt. Sự hiện diện của nó là bằng chứng không thể chối cãi rằng nơi đây đã từng tồn tại một nền văn minh phát triển hưng thịnh. Điều gì đã xảy đến với hành tinh này? Nền văn minh ấy đã biến mất ra làm sao? Tất cả sẽ sớm được giải đáp ngay khi vào bên trong di tích.

Cả ba đồng loạt xoay nút vặn dưới mắt cá chân để tắt chế độ ván trượt đi và chuyển sang chế độ bám hút. Cũng bởi vì bề mặt kim tự tháp hoàn toàn trơn nhẵn nên sẽ rất khó để họ có thể leo lên nếu thiếu đi sự hỗ trợ từ đôi giày.

Di tích này hiện tại không còn nguyên vẹn. Nó bị cụt mất phần chóp và để lộ ra một khoảng hở dẫn xuống lòng thông đạo tối thui bên trong. Arnaldo lấy tay gạt bỏ đi lớp tuyết mềm rồi thả một bầy droid bay vào trinh sát. Chúng là những robot siêu nhỏ từng được dùng trong Thế Chiến thứ ba giúp vẽ lại bản đồ địa chất và sơ đồ cấu trúc công trình.

Ngay khi được thả đi, bầy droid lập tức tỏa ra từng ngóc ngách như một bầy ong bị vỡ tổ. Chỉ vài phút sau, chúng quay trở lại, lần lượt chui vào hộp chứa bên hông hộp sinh hóa và kèm theo một tấm bản đồ ba chiều hiển thị trên cổ tay Arnaldo. Mạng lưới hành lang chằng chịt như mê cung hiện lên, và ngay trung tâm là địa điểm phát ra tín hiệu. Arnaldo chuyển tiếp thông tin cho hai người đồng đội, rồi anh đứng dậy, bật đèn pin gắn giữa ngực áo và sau đó đi trước dẫn đường.

Trái với những gì từng trình chiếu trong các bộ phim truyền hình, hành trình tiến vào bên trong kim tự tháp diễn ra hoàn toàn đơn điệu và không có lấy một cạm bẫy chết người nào cả. Bọn họ phải đi bộ một quãng đường dài, vượt qua vô số thạch nhũ băng và nhiều dãy hành lang trơn trượt thì mới chạm được đến căn phòng bí ẩn ở trung tâm. Tại đó, một thiết bị phá sóng hiện ra trước mắt khiến cả ba cảm thấy chết lặng.

Dù hành tinh đã bị vùi lấp dưới lớp tuyết dày và nền văn minh không còn dấu hiệu tồn tại nữa, cỗ máy ấy vẫn bền bỉ duy trì hoạt động. Cấu trúc của nó gợi nhớ đến hình ảnh các cột phát sóng trên Trái Đất nhưng thân cột có thêm bốn vòng tròn rỗng tâm dàn đều từ thấp lên cao và bay lơ lửng tại chỗ. Phần đỉnh tròn liên tục phát ra một dải bước sóng gây nhiễu, đều đặn phóng thẳng lên bầu trời cao rồi tỏa rộng ra khắp hành tinh. Chính nó đã tạo nên một lớp màn chắn vô hình hấp thụ toàn bộ tín hiệu bên ngoài chiếu tới, khiến cả thế giới băng giá tại đây trở nên vô hình trước mọi thiết bị dò tìm.

Trong lúc Arnaldo còn đang quan sát, Valentina chợt chú ý đến một vật thể nằm ở góc phòng và được che phủ bởi một tấm vải cũ nát. Cô tiến lại gần, đưa tay lật lớp vải ấy lên trước khi bị Arnaldo nhìn thấy và hét lớn:

“Tereshkova, em làm gì thế? Nguy hiểm lắm!”

Anh lao đến và chĩa súng vào thứ nằm bên dưới lớp vải mục, nhưng Valentina vội giơ tay ra ngăn cản. Trước mặt họ lúc này là một sinh vật ngoài hành tinh. Cơ thể hắn ta gầy quắt, tay chân chỉ còn lại da bọc xương trông chẳng khác gì một xác chết. Thế nhưng, ngay khi nghe thấy tiếng động lạ, sinh vật ấy khẽ cất lên một vài âm thanh yếu ớt cố báo hiệu rằng mình vẫn còn sống.

Không chút chần chừ, Valentina rút ra vài túi thức ăn dạng lỏng rồi mớm cho người này ăn. Cô tin bản thân còn đủ khả năng để cứu sống sinh mạng ấy.

“Để em lại đây chăm sóc người này được rồi. Anh với Tuna đi kiểm tra thử xung quanh căn phòng này đi.”

Arnaldo định nán lại thêm đôi chút, nhưng trước thái độ cương quyết của Valentina nên đành thôi. Trong khi đó, Tuân hầu như không chút bận tâm đến sự xuất hiện của sinh vật kia mà lại bị cuốn hút vào những tấm phù điêu kỳ lạ trên bức tường phòng. Chúng méo mó, đứt đoạn, tựa như cố tình khắc thiếu nét đi để che giấu thông điệp bí ẩn nằm bên trong. Cậu đang nhíu mày trầm ngâm suy nghĩ thì giọng của Arnaldo vang lên bên tai:

“Đây chẳng phải là ngôn ngữ của người Ai Cập cổ đại sao? Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?”

Arnaldo chỉ cho Tuân thấy đoạn văn tự ngắn được khắc ngay dưới chân thiết bị phá sóng, rồi yêu cầu Freya đối chiếu với những ngôn ngữ được lưu trữ trong bộ nhớ chung. Kết quả cho ra mức tương đồng so với ngôn ngữ Ai Cập cổ đại lên tới 74%. Có thể sau hàng thiên niên kỷ, hai ngôn ngữ này đã trải qua nhiều sự cải tiến và thay đổi, nhưng giống nhau đến 74% thì quả là một thông tin đáng kinh ngạc.

Anh sau đó yêu cầu Freya phiên dịch lại đoạn văn tự, còn bản thân thì lo chụp quét toàn bộ căn phòng để mang dữ liệu về phi thuyền nghiên cứu thêm.

Tuân lúc này mới lặng lẽ tiến lại gần Valentina, ánh mắt hiếu kỳ hướng về phía sinh vật ngoài hành tinh đang được bạn mình chăm sóc. Thân hình hắn ta cao đâu đó tầm một mét bảy. Tay chân khẳng khiu chỉ còn lại da bọc xương. Bên ngoài khoác một chiếc áo trùm kín mít được may từ một chất vải lạ mắt trông như được dệt từ những sợi nấm li ti. Tay trái thì bị thay thế bằng một cánh tay cơ khí có thiết kế tinh xảo khác thường; còn khuôn mặt thì gần như bị che kín bởi chiếc kính bảo hộ màu đen to đùng, trông kịch cỡm đến mức lố bịch.

Tuân cẩn trọng tháo bỏ mũ trùm cùng cặp kính dày của hắn ta ra, ẩn phía sau đó là một dung mạo hoàn toàn khác xa so với con người. Gò má thì hốc hác với hai hốc mắt trũng sâu chiếm gần hết nửa khuôn mặt. Làn da thì đen sạm như gỗ cháy. Râu tóc thì bện chặt lại với nhau thành từng búi nhỏ dơ hầy trông khô xác như rễ cây. Đôi tai hình tam giác vốn vểnh lên như tai sói thì giờ đây rũ xuống hai bên thái dương, mềm oặt và không có lấy chút sinh khí nào. Đôi môi thì nhợt nhạt và khô nứt như cá chết. Nhìn hắn, Tuân không khỏi tự hỏi liệu gã này đã sống sót được đến giờ phút này bằng cách nào.

Valentina cũng sững người lại vì bất ngờ. Ngoại hình hắn ta trông rất giống với người phụ nữ mà cô đã gặp ở trong giấc mơ. Cả hai đều đeo cùng đôi bông tai hình kim tự tháp màu xanh lục bảo, thậm chí nơi cô gặp họ đều là ở kim tự tháp đen này. Sự trùng hợp này chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Trực giác cô lại một lần nữa đưa ra dự cảm chính xác.

Giọng Freya bất chợt vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cả ba:

Tôiđã phân tích xong đoạn văn tự. Nội dung của nó như sau:

『Anh hùng khắp nơi quy tụ lại,

Đồng tâm hiệp lực chống sơn lâm.

Dẫu cho cơ đồ ta còn yếu,

Chí lớn một lòng ắt thành công.』

“Sơn lâm á!!?? Ở cái hành tinh trông hiện đại như thế này mà lại sợ con cọp sao?”

Tuân vừa dứt lời thì sinh vật ngoài hành tinh kia bất chợt khẽ ho lên một tiếng. Đôi mắt to tròn như mắt bò cái của hắn ta dần hé mở, lộ rõ ánh nhìn đầy mơ hồ và mệt mỏi. Arnaldo lập tức bước đến với khẩu shotgun trên tay và tiến hành tra hỏi hắn ta:

“Ngươi là ai? Có phải chính ngươi là người đã phát đi tín hiệu không?”

Anh hỏi lớn, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng từ đối phương. Có vẻ hắn ta không hiểu những gì mà anh ấy nói, hoặc hắn lúc này vẫn còn quá yếu ớt để trả lời.

“Bình tĩnh đã anh.” Valentina lên tiếng. “Người này vừa mới tỉnh dậy thôi, chưa đủ sức để trả lời anh đâu. Với cả, em dễ dàng xử lý được người này mà. Anh cứ hạ súng xuống đi, anh Mendéz.”

Tuân quay sang nhìn Arnaldo, nói đỡ cho Valentina:

“Trước mắt chúng ta cần phải phục hồi sức khỏe cho anh ta đã, rồi muốn hỏi gì thì hẵng hỏi sau. Quan trọng là làm sao để giao tiếp với anh ta đây? Không giao tiếp được thì cũng như không.”

Arnaldo ngẫm nghĩ một hồi lâu, rồi buông một hơi thở dài:

“Khó nhằn thật. Thôi thì hai em tạm thời mang hắn ta trở về phi thuyền trước đi. Còn anh sẽ tự mình khám phá nốt những bí mật ẩn giấu trong kim tự tháp này. Dựa theo đoạn văn tự mà Freya vừa phiên dịch thì anh nghĩ chúng ta sẽ cần phải nán lại hành tinh này ít lâu đấy.”

Arnaldo đang nói thì mi mắt bên trái Valentina bỗng nhiên giật giật liên hồi. Lần này thì trực giác cảnh báo cô về một dự cảm không lành sắp diễn ra.

“Có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra rồi. Chúng ta phải lập tức rời khỏi đây ngay.”

***

Arnaldo bế sinh vật ngoài hành tinh trên tay rồi nhanh chóng lao về phía trước. Valentina vội vàng đuổi theo, trong khi Tuân lặng lẽ bọc hậu ở phía sau cùng. Cả ba vừa kịp chạy lên tới đỉnh thì một vụ nổ dữ dội xảy ra khiến trần di tích rung chuyển rồi đổ sụp xuống, chặn kín lối đi. Valentina lập tức dang hai tay gạt đống đổ nát ấy qua một bên để dọn đường cho từng người trong nhóm lần lượt trèo ra bên ngoài.

Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy một cảnh tượng không tưởng khiến cho cả ba chỉ biết trơ mắt ra đứng nhìn. Hàng chục làn sóng năng lượng đa sắc màu liên tục va chạm lẫn nhau trên không trung rồi nổ tung thành từng mảng ánh sáng chói lòa, trông hệt như một dải cực quang rực rỡ đang xé toạc màn đêm đen sâu thẳm. Ánh sáng từ trên cao phản chiếu xuống đôi mắt họ một vùng trời đầy hỗn loạn, nơi mà năm chiến hạm màu đen đang ráo riết truy đuổi một chiếc phi thuyền nhỏ cố gắng tìm đường chạy trốn. Từng loạt đạn ào ạt xả xuống khiến mặt đất không ngừng rung chuyển. Nền tuyết trắng vốn bằng phẳng thì giờ đây bị khoét nham nhở thành vô số những hố sâu.

Valentina và Tuân đứng sững lại tại chỗ như hai kẻ mất hồn. Ánh mắt họ dán chặt vào biển ánh sáng chết chóc đang diễn ra trên bầu trời. Cả hai như quên mất bản thân hiện đang ở đâu, chỉ đến khi nghe thấy giọng nói của Arnaldo hét lên bên tai thì bọn họ mới giật mình tỉnh lại và nhìn về hướng của anh với một vẻ mặt ngơ ngác, thất thần:

“Bật chế độ tàng hình lên ngay! Chúng ta gặp nguy rồi. Freya! Tắt toàn bộ hệ thống chiếu sáng và nâng lá chắn phòng thủ của phi thuyền lên mức tối đa, sau đó khởi động sẵn động cơ để chúng tôi kịp thời xuất phát. Nhanh nào hai đứa! Chúng ta cần phải ngay lập tức tránh xa khỏi trận chiến này.”

Đã rõ.” Freya đáp gọn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!