TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 18

CHƯƠNG 18

Vậy là ngoại trừ ba hành tinh gần Mặt Trời ra thì toàn bộ các hành tinh còn lại Tuân đều đã có cơ hội chiêm ngưỡng tận mắt. Cậu tin rằng ngoài kia vẫn còn vô số hành tinh với những cấu trúc kỳ dị hơn đang chờ đợi cậu khám phá. Chỉ nghĩ về điều đó thôi cũng đủ khiến Tuân cảm thấy chuyến hành trình đầy chông gai phía trước bỗng chốc hóa thành một chuyến du lịch trải nghiệm đầy thú vị. Trông cậu lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ đang thao thức cả đêm chờ đợi được gia đình dẫn đi chơi vào sáng hôm sau. Bên trong trái tim đó chất chứa một niềm vui vô cùng giản đơn, trong lành và hoàn toàn thuần khiết.

Sau khi ngắm no mắt vẻ đẹp của Hải Vương Tinh, Tuân quyết định quay về phòng mình và đi ngủ. Phi thuyền sau đó tiến vào vành đai Kuiper được tạo thành chủ yếu từ các tinh thể băng khổng lồ. Nơi đây cũng chính là quê nhà của Diêm Vương Tinh – hành tinh lùn nổi tiếng nhất trong khu vực.

Chẳng mấy chốc nữa, phi thuyền sẽ sớm thoát khỏi nhật quyển để tiến vào vùng không gian giữa các vì sao, từ đó đi một mạch xuyên qua đám mây Oort bao quanh hệ Mặt Trời ở khoảng cách lên tới 200.000 đơn vị thiên văn[1]. Nếu lấy con số này đem so với quãng đường chỉ vỏn vẹn có 30 đơn vị thiên văn từ Mặt Trời đến hành tinh xa nhất là Hải Vương Tinh thì chúng ta có thể thấy được vùng ranh giới của đám mây Oort nó choáng ngợp đến mức nào.

Sáng hôm sau, Tuân bước xuống giường, hoàn tất việc vệ sinh cá nhân rồi tiến thẳng đến phòng thể chất. Nơi đây được trang bị đầy đủ dụng cụ tập luyện hiện đại, thậm chí có cả một hệ thống máy móc đồ sộ có thể tùy ý điều chỉnh các thông số để giúp phi hành gia rèn luyện thích nghi với những điều kiện môi trường khác nhau.

Cậu nhào vô luyện tập mà không theo một quy trình bài bản nào cả. Hễ thấy cái nào thú vị là cậu lao vào thử nghiệm trông chẳng khác nào một đứa trẻ đang nghịch ngợm món đồ chơi mới. Dù sao thì những tổn thương cơ bắp do tập luyện quá sức cũng sẽ nhanh chóng được các nanobot chữa lành nên bản thân cậu không hề để tâm quá nhiều.

Kết thúc buổi tập, Tuân thay đồ tại phòng thể chất rồi rảo bước sang hành lang bên cạnh để tới phòng ăn dùng bữa. Từ khi dọn vào nơi ở mới, cậu vẫn chưa có thời gian để khám phá mọi ngóc ngách trên phi thuyền. Cậu dự định rủ thêm Valentina, nhưng chắc hẳn giờ này cô còn đang trực ở phòng điều khiển. Vậy là cậu quyết định sẽ tự một mình khám phá toàn bộ con tàu.

Tuân loanh quanh tìm đường lên tầng trên song tuyệt nhiên không thể tìm thấy. Cậu đi vòng sang phía đối diện, ngang qua phòng Valentina, thậm chí mở cả cánh cửa kho vật liệu nằm ở kế bên mà mãi không thể tìm ra lối đi. Bất chợt, cậu nhớ đến căn phòng nhỏ đóng kín đã thoáng nhìn thấy trong lúc thay đồ tại phòng thể chất. Theo như sơ đồ cấu trúc con tàu, căn phòng đó nối ra vùng không gian trống ở giữa phi thuyền. Chắc chắn không ai lại đi thiết kế một căn phòng có cấu trúc kỳ lạ như vậy cả.

Tò mò, Tuân vội vàng quay lại kiểm tra. Quả nhiên, ngay khi bước đến trước căn phòng, cánh cửa bên ngoài liền tự động mở ra và để lộ một khoang thang máy nhỏ. Khuôn mặt cậu sáng bừng lên mừng rỡ, rồi cậu hớn hở đi vào bên trong và nhấn nút lên tầng hai.

Khung cảnh hiện ra sau đó khiến tâm trí cậu choáng ngợp hoàn toàn. Cả căn phòng tràn ngập trong một luồng ánh sáng ấm áp như thể Mặt Trời đang tỏa sáng rực rỡ từ trên cao. Hóa ra tầng hai là một khu nhà kính rộng lớn trồng đủ các loại hoa màu và ngũ cốc khác nhau nhằm cung cấp nguồn thực phẩm tươi ngon cho phi hành đoàn. Mọi thứ đều tự động hóa và có cả một người máy đang lúi húi thu hoạch nông sản bỏ vào trong kho.

… À không! Không phải. Tuân nheo mắt nhìn kỹ lại một lần nữa và nhận ra gã người máy đang bận rộn làm đồng kia lại chính là một trong những người đồng đội của cậu – Arnaldo Méndez.

“Chào em. Buổi sáng vui vẻ chứ? Em tìm được đường lên đây luôn à?” Arnaldo ngẩng đầu lên từ mớ rau xanh mướt, bàn tay anh vẫn còn đang lấm lem đất bùn.

“Ơ… em không nghĩ là sẽ gặp anh ở đây. Mà… sao trông anh lại như thế này?” Tuân trố mắt ngạc nhiên và chỉ vào bộ đồ làm nông mà anh đang mặc.

“Haha. Vận động giết thời gian thôi em.” Anh cười khà khà. “Với cả làm nông thế này giúp đầu óc mình thoải mái hơn nhiều. Nhờ vậy mà anh nghĩ ra được nhiều ý tưởng hay ho lắm đấy.”

Tuân phóng tầm mắt nhìn khắp xung quanh. Cậu không ngờ tầng hai của phi thuyền lại rộng lớn và hiện đại đến như vậy. Mọi thứ đều được máy móc vận hành tự động. Từ việc tưới tiêu, trồng trọt, cho đến cả thu hoạch lẫn chăn nuôi đều nằm dưới sự giám sát triệt để của cô nàng trí tuệ nhân tạo Freya.

Mảnh vườn nhỏ được quy hoạch bài bản theo kiểu canh tác luân phiên, với mỗi dãy là một loại cây trồng khác nhau. Những luống cà chua, bắp cải, khoai tây,… nối tiếp nhau thành từng hàng dài thẳng tắp, xanh mượt dưới cái ánh sáng ấm áp của hệ thống đèn mặt trời nhân tạo. Bao quanh là những cụm cây ăn quả lâu năm như táo, cam, xoài,… được bố trí hợp lý để vừa tối ưu diện tích, vừa tạo ra vi khí hậu tự nhiên bên trong khoang tàu.

Bên trái khu trồng trọt là nhà kho chứa nông sản đã thu hoạch; bên phải là khu chuồng trại tự động dành cho chăn nuôi gia súc, gia cầm. Tất cả tạo nên một hệ sinh thái tuần hoàn khép kín: nơi phần nông sản dư thừa sau thu hoạch được tái chế thành thức ăn dinh dưỡng cho vật nuôi, còn chất thải từ chăn nuôi được xử lý thành phân bón hữu cơ để cung cấp dưỡng chất trở lại cho đất trồng. Mọi công đoạn đều được diễn ra trơn tru và chính xác dưới sự điều phối âm thầm của Freya mà không cần đến sự can thiệp từ bàn tay con người.

Thấy Tuân chạy lăng xăng khắp nơi như một chú sóc nhỏ tăng động, Arnaldo bật cười rồi hét lớn để cậu nghe thấy:

“Ây, còn một phòng nữa ở tầng ba đó Tuân! Lên xem thử đi. Đảm bảo em sẽ mê tít cho coi!”

Nghe vậy, Tuân vội thả phịch con gà đang ôm trên tay xuống đất rồi lao thẳng về phía thang máy. Cậu bấm vào nút số ba để đi lên tầng trên cùng mà lồng ngực cứ đập phập phồng phấn khích. Ít giây sau, cánh cửa thang máy dần hé mở và các vì sao lập tức ùa vào ôm lấy cậu như chào mừng sự trở lại của một người bạn cũ đã lâu không được gặp gỡ.

Đập vào mắt cậu là một bầu trời đầy sao đang tỏa ra muôn vàn ánh sáng lấp lánh. Hóa ra tầng ba là đài thiên văn, bao quanh bởi một vòm kính trong suốt mở rộng tầm nhìn ra khắp không gian vô tận. Trung tâm căn phòng đặt chiếc kính viễn vọng cỡ lớn, kết nối với hệ thống điều hướng tự động giúp theo dõi và phân tích chuyển động của các thiên thể vũ trụ. Bên cạnh là chiếc ghế xoay cùng bảng điều khiển cảm ứng cho phép điều chỉnh tốc độ theo dõi mục tiêu, thay đổi lớp lọc bức xạ cũng như làm rõ vật thể quan sát trong những điều kiện ánh sáng khác nhau.

Dọc theo bức tường là hàng loạt màn hình cảm ứng – nơi liên tục cập nhật dữ liệu về các vật thể đang tiến gần hoặc rời xa ra khỏi con tàu. Máy phân tích quang phổ được tích hợp ngay cạnh đấy nhằm giải mã tín hiệu thu nhận được từ những vì sao xa xôi. Toàn bộ thiết bị đều được kết nối trực tiếp với hệ thống trung tâm điều hành, cho phép Freya dễ dàng xử lý chính xác các dữ liệu diễn ra theo thời gian thực.

Tuân bước chậm lại, ngây người nhìn ngắm muôn vàn vì sao lấp lánh. Nhưng rồi, cậu chợt nhận ra có điều gì đó bất thường. Vũ trụ hôm nay trông khác hẳn so với vũ trụ mà cậu nhìn thấy vào ngày hôm qua. Những vệt xanh đỏ kéo dài như vết mực loang xuất hiện ở khắp mọi nơi. Các thiên thể thì liên tục bị nhân đôi, nhòe mờ, rồi sau đó đột ngột biến mất một cách vô cùng khó hiểu. Tuân vội vã chạy xuống tầng hai để thông báo những gì cậu vừa nhìn thấy cho Arnaldo được biết.

“À.” Arnaldo đáp, giọng điềm nhiên như thể chuyện đó chẳng có gì lạ. “Đêm qua lúc tụi em đang ngủ, anh đã tranh thủ kiểm tra lại biểu đồ thống kê năng lượng và quyết định nâng mức tiêu thụ Negalis lên thêm một bậc. Tốc độ bẻ cong không gian của phi thuyền giờ đây nhanh đến mức ánh sáng từ bên ngoài vũ trụ không còn bắt kịp được với tốc độ của chúng ta nữa.”

Tuân tròn mắt, chưa kịp hiểu Arnaldo vừa nói gì thì anh vội tiếp lời:

“Có nghĩa là, mọi hình ảnh em thấy lúc này sẽ bắt đầu trở nên sai lệch. Các vật thể ngoài kia có lúc sẽ bị nhân đôi, nhòe mờ, hoặc đột nhiên biến mất không một dấu vết. Tất cả là do ánh sáng chiếu đến mắt em đang bị chậm trễ và méo mó đi khi đi qua lớp không gian cong bao quanh phi thuyền.”

Thấy Tuân trông có vẻ đã hiểu ra, Arnaldo nhún vai, nói tiếp:

“Còn mấy vệt xanh đỏ thì ta có thể giải thích bằng hiệu ứng Doppler. Nói nôm na cho dễ hiểu thì khi phi thuyền bay quá nhanh trong không gian, ánh sáng từ các vật thể khác chiếu đến phi thuyền sẽ phần nào bị ảnh hưởng. Những vật tiến lại gần chúng ta thì bước sóng bị nén lại, trở thành bước sóng ngắn màu xanh lam. Còn những vật lùi ra xa thì bước sóng bị dãn ra, trở thành bước sóng dài mang sắc đỏ. Nói chung nó cũng không gây nguy hiểm gì đâu. Chỉ là một hiện tượng quang học thuần túy mà thôi.”

Tuân nhìn anh với cặp mắt đầy thán phục:

“Quào! Anh đỉnh thiệt đấy! Sao anh biết được mấy kiến thức đó thế?”

“Chỉ là một vài kiến thức anh đọc được từ mấy cuốn sách của lão Chim Ưng thôi mà. Em mà chịu khó tìm hiểu, khéo còn biết nhiều hơn cả anh nữa đấy.”

Arnaldo bật cười vỗ vai Tuân, mặt tỉnh bơ như thể vừa đọc xong bảng cửu chương lớp một.

“Nhưng như vậy thì bên ngoài chẳng còn gì hấp dẫn để ngắm nữa rồi. Cái gì cũng méo mó, rối tung lên hết cả. Thôi, chắc em đi tìm Vale chơi cho đỡ chán vậy.”

“Sẵn tiện ở đây rồi, sao em không làm nông với anh luôn một thể? Vừa được rèn luyện sức khỏe, lại còn vừa giết thời gian.”

Tuân ngẫm nghĩ một hồi, rồi gật gù đồng ý:

“Ờ ha! Ý kiến hay đấy anh. Làm đồng trên tàu vũ trụ - nghe cũng thú vị ra phết.”

Nói đoạn, Tuân lon ton chạy vào buồng tắm thay cho mình bộ đồ nông dân. Cậu không quên lấy thêm một bộ nông cụ từ trong kho chứa ra rồi bắt tay vào làm việc.

Kể từ đó, tầng hai của phi thuyền ngày nào cũng vang lên những âm thanh rộn ràng của máy móc xen lẫn với tiếng nói cười của hai người đàn ông. Bọn họ tay cuốc tay trồng, hăng say lao động đến mức quên cả thời gian. Chẳng mấy chốc, phi thuyền đã chạm đến vùng không gian mênh mông của đám mây Oort, mở ra một cánh cửa mới với vô vàn bất ngờ phía sau.

[1] Đơn vị thiên văn là một trong nhiều loại đơn vị tính khoảng cách trong vũ trụ, với một đơn vị bằng khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!