TẬP 1 - NGỌN HẢI ĐĂNG

CHƯƠNG 36

CHƯƠNG 36

Lý tưởng cao cả của Nữ hoàng đã làm Arnaldo lay động. Anh không chút do dự đứng dậy, đặt tay lên ngực, tông giọng dõng dạc mà chân thành:

“Nếu vậy, xin hãy để phi đội ALIEN trở thành một trong những đồng minh thân tín của vương quốc Ohimid xinh đẹp này. Ngài chắc đã thấy rõ được tinh thần kiên cường và nghị lực phi phàm của nhân loại chúng tôi. Dẫu kiến thức và trình độ khoa học vẫn còn non kém, nhưng chúng tôi mang đến một thứ vô cùng có lợi cho tình hình hỗn loạn lúc này.”

Nói dứt lời, Arnaldo mở khoang chứa tại lồng ngực và lấy ra cuốn sách anh vẫn luôn cất giấu bên trong. Biểu tượng vô cực nửa trắng nửa đen in ở bìa sau khiến Nữ hoàng lập tức đứng bật dậy với một vẻ mặt bất ngờ.

“Anh… anh lấy thứ này từ đâu ra?”

Arnaldo mừng thầm trong bụng, nhưng cố giữ nét mặt bình thản:

“Chúng tôi tìm thấy nó trong lúc cố gắng giải cứu một người bị bè lũ Raven tấn công. Có điều, gã đó dường như đã biến mất, hoặc là bị hóa thành cát bụi rồi. Đại loại vậy. Thứ duy nhất còn sót lại chính là cuốn sách này, cùng một thiết bị bí ẩn dùng để mở phong ấn của nó ra.”

“Thiết bị đó giờ đang ở đâu?” Gomes nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.

“Nó đã dính chặt vào cổ tay cháu rồi. Không cách nào tháo ra được.”

Tuân giơ cánh tay đeo vòng ra và lên tiếng giải thích giùm cho Arnaldo. Cả căn phòng lập tức dồn mọi sự chú ý về phía cậu. Không khí trở nên đặc quánh khi Tuân đứng dậy chộp lấy cuốn sách từ tay Arnaldo rồi kích hoạt nó giống như cách cậu đã từng làm trong quá khứ. Lớp phong ấn ở trang cuối sáng bừng lên và tấm bản đồ vũ trụ liền hiện ra giữa không trung. Xứ sở bong bóng Ceasar nằm chình ình ở vị trí chính giữa bản đồ, với mảnh tinh thể hình thoi vẫn lơ lửng ngay phía trên đầu hành tinh. Nhìn khung cảnh ấy, Nữ hoàng Evangeline bất chợt tái mặt. Bà hít một hơi thở sâu lấy lại bình tĩnh và quay sang hỏi Arnaldo với một vẻ mặt nghiêm túc:

“Anh có thể cho ta xem hình ảnh của người mà các anh đã cứu được không?”

Arnaldo gật đầu, tra thiết bị trên cổ tay và mở lại đoạn phim ghi hình ngày hôm ấy. Trên màn chiếu hiện lên hình ảnh gã người ngoài hành tinh lùn xủn, nhỏ con với cái đầu to quá khổ, đang lén lút ấn khối lập phương vào cổ tay Tuân. Chỉ vài giây sau, cơ thể hắn hóa thành tro tàn, để lại một cuốn sách bí ẩn vùi lấp bên dưới lớp tro. Nữ hoàng chăm chú đưa mắt dõi nhìn theo. Khuôn mặt bà tối sầm lại và quay sang thì thầm với Tổng tư lệnh Gomes:

“Có vẻ như anh đoán đúng rồi, Gomes. Hành tinh Inova thật sự đang gặp nguy hiểm. Tín hiệu cầu cứu các anh nhận được chắc chắn từ đây mà ra. Chỉ có họ mới đủ trình độ chế tạo thiết bị phát sóng neutrino để gửi tín hiệu khẩn cấp xuyên qua không-thời gian như vậy.”

Ánh mắt bà chuyển sang tấm bản đồ và chiếc vòng tay phát sáng trên cổ tay Tuân:

“Có lẽ… hai thứ này chính là mục tiêu mà bọn chúng đang săn đuổi.”

Rồi bà hướng ánh nhìn về phía Tuân, giọng nghiêm nghị:

“Này chàng trai trẻ. Cháu thật sự không thể tháo chiếc vòng ấy ra được sao?”

Tuân gật đầu:

“Dạ. Đúng vậy. Khối lập phương đã phá nát cổ tay cháu và tự động lấp vào đó rồi.”

Bà quay sang tiếp tục thì thầm vào tai Gomes:

“Một thiết bị kỳ lạ. Có lẽ là phát minh mới của bọn họ. Biểu tượng ở bìa sau cuốn sách đích thực là quốc hiệu của họ rồi. Ngôn ngữ họ dùng lại là dạng ngôn ngữ chỉ có thể giải mã bằng sóng não, vậy nên có muốn hiểu nội dung bên trong cuốn sách thì cũng chẳng thể làm được. Mọi chuyện… có thể còn nguy cấp hơn những gì chúng ta tưởng.”

“Có chuyện gì sao thưa ngài? Liệu chúng tôi–”

Gomes ra hiệu cho Arnaldo bình tĩnh chờ đợi bọn họ bàn bạc xong. Nữ hoàng Evangeline đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu, rồi bà quyết định nhắm mắt lại và tiến vào trạng thái thiền định ngay trên ghế ngồi. Viên lam ngọc đính trên sợi ngạch khẽ rung động, tỏa ra luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ rồi vỡ tan thành những tinh thể li ti – hệt như những gì đã diễn ra với đôi bông tai của Ralph khi anh ta thi triển năng lực. Cả căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Không ai dám hó hé một lời nào.

Một lúc sau, các mảnh tinh thể li ti từ từ khôi phục lại hình dạng ban đầu. Ánh sáng xanh lam nhạt dần rồi tắt hẳn. Nữ hoàng mở mắt. Trong đôi mắt ấy giờ đây không còn là sự mơ hồ, mà là vẻ kiên định và sâu thẳm của một người đã nhìn thấy điều gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết.

“Có vẻ như lại xuất hiện thêm một đối tượng đặc biệt mà ta không thể quan sát bằng khả năng của mình rồi.”

Bà khẽ thở dài, ánh nhìn dừng lại ở Arnaldo:

“Này chàng trai, tên anh là Arnaldo Méndez phải không?” Nữ hoàng đứng dậy khỏi ghế ngồi. “Ta, Nữ hoàng Evangeline của vương quốc Ohimid, chính thức tuyên bố kết giao liên minh với phi đội ALIEN. Vương quốc chúng ta sẽ cố gắng huy động toàn bộ sức lực và tài nguyên để hỗ trợ cho các anh. Đổi lại, phi đội các anh phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn để cùng chúng ta truy tìm và tiêu diệt kẻ thù thật sự của vũ trụ. Liên minh này sẽ được xây dựng dựa trên tinh thần hợp tác toàn diện và lợi ích song phương. Anh có chấp thuận với những điều khoản ấy không?”

Arnaldo đứng dậy, ánh mắt trang nghiêm, giơ tay phải ra phía trước và nói:

“Vâng, tôi đồng ý.”

Nữ hoàng thoáng khựng lại trước hành động đưa tay ra của Arnaldo. Bà nghiêng đầu nhìn Gomes. Ông ta liền ghé tai và giải thích cho bà hiểu rõ. Nghe xong, nữ hoàng mỉm cười và đưa xúc tu ra để đáp lại lòng hữu nghị của anh. Một giao kết liên minh chính thức được hình thành bằng cú bắt tay giữa hai nền văn minh khác biệt.

“Rất tốt.” Nữ hoàng nói. “Chúng ta sẽ bàn chi tiết về các điều khoản trong phiên họp sắp tới. Còn bây giờ, các anh còn điều gì muốn hỏi nữa không?”

Cả căn phòng im phăng phắc. Ralph ngẩng mặt lên khẽ liếc nhìn mọi người. Ánh mắt anh thoáng chần chừ, rồi anh hít vào một hơi thật sâu, thu hết can đảm đứng dậy và nói:

“Xin lỗi. Cho phép tôi được trình bày một chuyện.”

Nữ hoàng Evangeline mỉm cười. Ánh mắt bà hiền như mặt biển sau cơn bão.

“Mời anh.” Bà giơ xúc tu ra hiệu mời anh tự nhiên.

Ánh mắt của mọi người dồn về phía Ralph. Arnaldo liếc sang, biết rõ anh định nói gì. Ralph hít thêm một hơi sâu, rồi cất giọng:

“Cá nhân tôi không đến từ Trái Đất như ba người đồng đội của mình. Tôi đến từ hành tinh Rhapsody, thuộc thiên hà Kabbalah. Quê hương tôi đang chìm trong chiến tranh vì vấn đề thiếu hụt năng lượng. Rất nhiều người dân đang bị ép làm nô lệ cho lũ ngụy quyền. Họ bị bóc lột, bị đói khổ và bị tuyệt vọng từng ngày. Tôi muốn giải phóng cho họ, giúp họ thoát khỏi ách xiềng xích để được sống một cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc. Xin… Liệu ngài có thể cho phép tôi mang những công nghệ lõi về năng lượng ở nơi đây về viện trợ cho đất nước của tôi không? Ngay khi lật đổ được chế độ ngụy quyền, tôi chắc chắn sẽ đưa đất nước mình phát triển thành một cường quốc hùng mạnh và góp công sức vào vận mệnh chung của toàn vũ trụ, biến quê hương mình thành một đồng minh trung thành và đáng tin cậy của ngài. Tôi xin đảm bảo với ngài điều đó!”

Nữ hoàng nhíu mày, giọng bà lạnh và sắc bén như lưỡi dao:

“Vậy là anh đang đại diện cho cả một đất nước sao? Anh lấy gì để ta tin rằng anh có thể thực hiện được lý tưởng ấy? Ta đã chứng kiến hàng trăm cuộc khởi nghĩa bắt đầu trên danh nghĩa công lý nhưng lại kết thúc bằng bạo loạn và đổ máu. Những kẻ luôn miệng kêu gọi sự tự do thường là người quên mắt rằng, chính ‘tự do’ cũng là mầm mống của sự diệt vong.”

Bà dừng lại, ánh nhìn xoáy thẳng vào Ralph:

“Liệu anh có chắc mình khác với những người ta từng gặp? Anh sẽ làm gì với giới cầm quyền của chế độ xã hội cũ? Tiêu diệt hết bọn họ ư? Rồi anh sẽ xử lý thế nào với những nô lệ đã quen với gông cùm xiềng xích? Anh định chèo lái đất nước mình đi về đâu? Anh đã từng nghĩ đến những việc như vậy chưa?”

Loạt câu hỏi dồn dập của Nữ hoàng khiến Ralph cứng họng. Mắt anh chùng xuống, miệng lắp bắp một vài lời nghe như đang thều thào với chính mình:

“Tôi… Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm về chính trị hay ngoại giao. Tôi chỉ có một lý tưởng duy nhất – cứu người dân của tôi thoát khỏi cảnh xiềng xích nô lệ. Tôi biết mình còn thiếu nhiều thứ, nhưng tôi sẵn sàng học, sẵn sàng thay đổi để xứng đáng với lý tưởng mà tôi theo đuổi. Chỉ cần ngài cho tôi cơ hội, tôi sẽ chứng minh bản thân mình cho ngài thấy.”

Nữ hoàng Evangeline từ tốn đứng dậy. Ánh mắt bà tỏ vẻ nghiêm nghị:

“Có ý chí là tốt, nhưng vũ trụ này không vận hành chỉ bằng niềm tin. Một nhà lãnh đạo phải biết tổ chức, hoạch định, và chịu trách nhiệm cho từng sinh mạng dưới tay mình. Hãy chứng minh rằng anh có năng lực ấy – hoặc chí ít, hãy cho ta thấy anh đang cố gắng để có được nó. Trước khi bàn về việc viện trợ hay chuyển giao công nghệ, ta muốn nhìn thấy một bản kế hoạch cụ thể, chứ không chỉ là những lời nói suông.”

Bà quay sang ra lệnh cho Gomes:

“Gomes, anh đưa Arnaldo và Ralph đến Hiệp hội Khoa học Hoàng gia. Họ sẽ được đào tạo về kỹ thuật, quản trị và chiến lược tại đó. Còn Christina và Stefány, hai con chịu trách nhiệm huấn luyện cho Valentina và Tuân, dạy cả hai cách khai mở các chiều không gian và gia tăng năng lực chiến đấu. Đặc biệt là Tuân, chiếc vòng tay đó chắc chắn sẽ khiến kẻ thù để mắt đến cháu. Hãy đảm bảo trở nên mạnh mẽ hơn trong thời gian sắp tới.”

Mọi người đồng loạt gật đầu nghe lệnh. Nữ hoàng nhìn bao quát tất cả những người trong phòng một lượt, rồi bà nhẹ nhàng vén chiếc đầm lộng lẫy của mình lên, phô bày ra những chiếc xúc tu dính liền với nhau bởi một tấm màng mỏng trong suốt.

“Đây là hành động thể hiện sự tôn trọng mà cư dân Ohimid dành cho người đối diện. Hãy xem đây là một thông điệp của lòng hảo hữu, sự chân thành và lời cảm ơn mà ta gửi đến các bạn. Ta rất mong chờ vào mối quan hệ liên minh này.” Bà thả chiếc đầm xuống. “Còn bây giờ ta xin phép kết thúc buổi họp ngày hôm nay. Ta cần phải bàn lại với hội đồng bên ta nữa.”

Nữ hoàng vừa quay lưng định rời đi, thì tiếng hô của Ralph bất ngờ vang lên, mạnh mẽ như một ngọn lửa thiêu rụi đi bầu không khí trong phòng:

“Tự do cho người dân của tôi! Độc lập cho đất nước của tôi! Đó là lý tưởng sống, là tất cả những gì mà tôi theo đuổi. Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ mục tiêu của mình cho đến khi xương cốt hóa thành tro bụi. Lần tới, chắc chắn tôi sẽ khiến ngài phải chấp nhận yêu cầu mà tôi đề ra.”

Ánh mắt Ralph tràn đầy quyết tâm. Nữ hoàng khẽ gật đầu mỉm cười hài lòng.

“Haha, ta sẽ chờ. Cậu có được sự kính phục của ta, chàng trai. Hãy quay lại nơi đây khi cậu đã thật sự sẵn sàng.”

Nói rồi, bà xoay lưng bước ra khỏi cửa, để lại những người còn lại trong phòng. Khi cánh cửa khép lại, Tổng tư lệnh Gomes bước đến và bắt tay với Arnaldo.

“Hai cậu làm tốt lắm. Tôi quả là không nhìn lầm người. Còn giờ hãy theo tôi đến Hiệp hội Khoa học Hoàng gia nào. Nơi đó chắc chắn sẽ rất có ích với cả hai.”

Ba người cùng rời đi. Tuân định quay sang nói chuyện với Valentina thì liền bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất và kéo bay ra ngoài bởi một lực vô hình nào đó. Trước khi cánh cửa kịp khép lại, giọng nói và điệu cười của Stefány vẫn còn văng vẳng nơi hành lang:

“Em chấm cậu bé này rồi nhé chị Chrissy. Chị lo cho cô nhóc đáng eo kia đi á~”

Nói xong cô cùng Tuân vụt biến đi mất. Christina lắc đầu thở dài, nhìn sang bên Valentina đang ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, rồi nở một nụ cười gượng gạo:

“Có vẻ em gái chị lại hành động theo cảm tính nữa rồi. Thôi vậy. Để chị là người hướng dẫn cho em nhé, Valentina!”

“Vâng. Trăm sự nhờ chị ạ.” Cô bé gật đầu trả lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!