Tầm Gửi ~ Túc Mộc Luân Hồi

Chương mở đầu - “Mistletoe ~ Tầm Gửi Của Lời Hứa~”

Chương mở đầu - “Mistletoe ~ Tầm Gửi Của Lời Hứa~”

Chương mở đầu - “Mistletoe ~ Tầm Gửi Của Lời Hứa~”

..............

........

.....

Phía sau Thiên đường

M.C.904.12.03

Đêm nay, tôi định kể về sự thật của lịch sử Mistletoe — thứ chưa từng được ghi chép trong bất kỳ cuốn sử thư nào từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Tôi chỉ là một nhà nghiên cứu lịch sử hèn mọn. Những gì tôi sắp viết ra đây chính là thành quả đúc kết từ cả một đời nghiên cứu ngắn ngủi của mình. Tại sao tôi lại đột ngột bắt đầu viết những điều này ư…………… Đó là bởi vì lúc này đây, tôi đang bị xiềng xích trong một ngục tối, và ban nãy tên cai ngục vừa thông báo rằng, ngày mai, sự sống của tôi sẽ chấm dứt. Có lẽ là chút lòng từ bi cuối cùng, cây bút và cuốn nhật ký này không bị tịch thu, dù rằng sau khi tôi chết, có lẽ chúng cũng sẽ bị đem đi đốt bỏ mà thôi. Nếu đã vậy, tôi chẳng còn gì phải e dè nữa. Tôi sẽ viết ra tất cả những điều mà mình đã giấu kín trong lòng suốt bao năm qua vì lo sợ bị đàn áp ngôn luận.

Vốn dĩ tại sao tôi lại bị bọn họ bắt giữ như thế này chẳng phải vì tôi đã biết quá nhiều sự thật hay sao? Đối với những kẻ thuộc phái Nguyên lý — những kẻ tự phụ mang sứ mệnh bảo vệ thế giới Mistletoe đúng đắn thay cho vị Thần đã sa ngã — thì một kẻ cố gắng vạch trần những điều không cần thiết phải có trong chính sử như tôi chính là một sự tồn tại ngáng đường. Và sở dĩ chúng không trừng phạt tôi ngay mà còn cho tôi thời gian để hối cải, là vì phái Nguyên lý...đối lập với phái Tự nhiên. Tôi chỉ mới biết được gần đây rằng ngay cả phái Nguyên lý vốn có vẻ ngoài được thống trị một cách nghiêm cẩn ấy, thực chất bên trong lại bị chia rẽ thành phái Nguyên lý và phái Tự nhiên, và họ đã liên tục đấu tranh phe phái về phương hướng của tổ chức từ hàng trăm năm nay.

Phái Nguyên lý muốn bí mật đặt toàn bộ vùng Mistletoe dưới sự giám sát và quản lý của họ vì sự an nguy của thế giới. Phái Tự nhiên lại muốn để mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên, tiếp tục quan sát thế giới từ một vị trí lùi lại phía sau. Tôi không khỏi nghi ngờ rằng việc họ luôn giữ thái độ trung lập, hoàn toàn không can thiệp vào cuộc tranh chấp giữa tộc Lam Điểu và tộc Phượng Hoàng chính là vì những vấn đề nội bộ như vậy...... nhưng đây có lẽ cũng chỉ là suy đoán chủ quan của tôi mà thôi. Tôi nghĩ họ cực kỳ không muốn để lộ ra ngoài sự thật rằng tổ chức luôn duy trì hình ảnh thanh liêm và nghiêm cẩn này thực chất đang bị chia rẽ nội bộ.

Điều mỉa mai thay, có lẽ chính là việc vị Thủ lĩnh thống lĩnh họ lại chẳng hề hay biết gì về tình hình đó. Thủ lĩnh của họ từ khi sinh ra đã được nuôi dưỡng trong một thế giới như vườn treo trong lồng kính, được bảo vệ kiên cố, bị cách ly khỏi mọi điều ô uế, và chỉ được yêu cầu một việc duy nhất là giữ cho tâm hồn luôn thanh khiết. Phải chăng chính vì vậy mà dù đang ôm giữ những cuộc nội chiến xấu xí, họ vẫn giữ được hình ảnh thanh sạch ở bề ngoài, và vùng đất ấy vẫn luôn được bao phủ bởi những nguyên tố trù phú? Là vì để bảo vệ đóa hồng lớn tuyệt đẹp mà những chiếc gai mới tồn tại hay vì đóa hồng quá đỗi xinh đẹp nên sự sắc nhọn của những chiếc gai mới càng trở nên nổi bật? Dẫu thế nào đi nữa, khi vạch trần được mối quan hệ bí mật vốn được duy trì bởi một sự cân bằng mong manh ấy, tôi đã cảm thấy một vẻ đẹp không đúng mực cho lắm. Chính vì vậy mà việc truy cầu lịch sử chân thực mới thú vị đến thế.

......Chà, phần mở đầu có vẻ hơi dài rồi. Hãy quay lại câu chuyện chính thôi. Điều mà tôi muốn viết ra đây, chính là sự thật đã bị chôn vùi trong bóng tối của lịch sử vì điều tôi muốn viết là chính sự thật đã bị vùi lấp trong bóng tối của lịch sử, chứ không phải chuyện lục đục nội bộ của cái tổ chức luôn tìm cách che giấu sự thật kia.

Từ khi bắt đầu có nhận thức, tôi đã luôn hứng thú với việc thế giới này được hình thành như thế nào. Trở thành một nhà sử học, tôi đã rong đuổi khắp thế gian để điều tra những sự việc từ thời đại thần thoại cho đến tận ngày nay.

Ngày xửa ngày xưa, vùng đất này được trị vì bởi những loài chim thần sinh ra từ ước nguyện của con người. Những thần điểu cư ngụ trên nhành tầm gửi khổng lồ đã hấp thụ lời cầu nguyện và mong ước của những sinh linh yếu ớt đã tạo ra mình, rồi ban phát lại sự ân sủng dưới hình thái gọi là "Nguyên tố" (Element).

Thế nhưng, thời đại thần thoại đã đi đến hồi kết. Thế giới này bắt đầu từ khoảng chín trăm năm trước, khi những thần điểu cư ngụ tại Mistletoe — thiên đường trên không trung — bại trận dưới tay con người và rơi xuống mặt đất. Họ đã chọn con đường cộng sinh cùng nhân loại trong khi hoàn trả lại sức mạnh đó cho đại địa. Thông qua cuộc "Săn thần", con người đã thu nạp sức mạnh của thần linh vào cơ thể mình và có thể tự do điều khiển các nguyên tố như lửa hay nước.

Tính từ khi con người trở thành nhân vật chính của thế giới, lịch sử vẫn chưa kéo dài đầy một ngàn năm.

Suốt nhiều năm qua, tôi đã luôn cảm thấy một nghi vấn lớn lao đối với lịch sử này. Tại sao thần điểu lại bại trận trước hạng người phàm trần? Về điều này có nhiều giả thuyết khác nhau, nhưng nhìn chung có ba nguyên nhân chính được đưa ra:

Thứ nhất, trong chiến tranh, con người đã vứt bỏ "lòng tín ngưỡng" — vốn là nguồn cội sức mạnh của thần. Do đó, nhành tầm gửi Mistletoe vốn lớn lên nhờ dưỡng chất là đức tin đã bị khô héo, khiến các thần điểu cũng mất đi sức mạnh. Thứ hai, để đối phó với những thần điểu hiển hiện trên mặt đất để chiến đấu, con người trên khắp thế giới đã tập hợp lại thành đại quân, sử dụng "vũ khí bằng sắt" — vốn là điểm yếu của thần — để phản công. Và nguyên nhân thứ ba, cũng là đòn quyết định dẫn đến thất bại, chính là việc tại Thiên đường đó là việc hai vị thần quyền năng nhất nơi Thiên đường, Lam Điểu và Phượng Hoàng, vì đưa ra hai đối sách hoàn toàn trái ngược nhau trong việc đối phó với con người nên đã nảy sinh xung đột, dẫn đến việc phe thần điểu mất đi sự thống trị. Trong các sử thư cổ, bao gồm cả những ghi chép của Mentley, hầu hết đều viết như vậy.

Suốt một thời gian dài, tôi đã luôn đặt nghi vấn cho từng nguyên nhân trong ba điều kể trên. Cho dù con người thời đó có để ham muốn phình to đến mức nào đi chăng nữa, liệu họ có thể đột ngột quay lưng, chĩa lưỡi kiếm vào vị thần mà mình vốn hằng sùng kính và tôn thờ bấy lâu nay? Việc con người nhỏ bé và yếu ớt mơ mộng hão huyền rằng "muốn được ngang hàng với thần" là chuyện thường tình. Thế nhưng, nếu không rơi vào một nghịch cảnh nào đó — ví dụ như nếu không hạ gục thần linh thì nhân loại sẽ diệt vong — liệu con người trên toàn thế giới có đồng loạt tập hợp lại vì lòng tham mà thách thức cả thần linh, bất chấp tính mạng hay không? Ngay cả khi áp đặt vào hệ giá trị của con người hiện đại, điều này cũng thật thiếu thực tế. Hơn nữa, cũng không có ghi chép nào về một vị lãnh đạo kiệt xuất đã đứng ra chỉ huy vào thời điểm đó. Việc con người ở khắp nơi trên thế giới đột nhiên nhất tề quyết tâm chiến đấu với thần linh là một điều không khỏi khiến tôi cảm thấy khiên cưỡng. Cả thông tin "thần linh yếu thế trước vũ khí bằng sắt" nữa, rốt cuộc nó đã được lan truyền từ đâu?

Và trên hết, là sự xích mích giữa hai vị thần trụ cột của Thiên đường: Lam Điểu và Phượng Hoàng. Trong các ghi chép của Mentley — người bảo vệ các lời sấm truyền — có ghi lại rằng tại thiên đường Mistletoe, các thần điểu đều sống rất ôn hòa, đặc biệt là hai vị này vốn vô cùng thân thiết. Việc họ đột ngột chọn con đường đối đầu nhau đối với tôi là một sự bất thường. Nếu chỉ dựa trên những thông tin được giải mã từ chính sử, ba nguyên nhân dẫn đến thất bại của thần linh này dường như không thể nào giải thích thỏa đáng được.

Tôi đã trình bày khá dài dòng về những nghi vấn của mình suốt bao năm qua, nhưng hãy tạm gác chúng sang một bên để cùng giải mã thế giới sau khi họ đã sa ngã xuống mặt đất.

Mối di hận to lớn giữa Lam Điểu và Phượng Hoàng vẫn còn tồn tại ngay cả khi họ đã xuống trần thế, dẫn đến sự ra đời của hai vương quốc lấy họ làm tổ tiên: vương quốc của chim xanh – Blue Oak, và vương quốc của phượng hoàng đỏ – Gui Vuimilion. Hai quốc gia này đã liên tục tranh đấu suốt chín trăm năm sau đó như thể không bao giờ nguôi ngoai được hận thù.

Trong thời gian đó, tại vùng đất nơi thiên đường từng ngã xuống, Cộng hòa Violavischio – quốc gia được cai trị bởi Mentley với tổ tiên là loài Bồ Câu làm trung tâm – đã được thành lập. Họ luôn giữ thái độ trung lập và không ít lần đứng ra hòa giải, nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, cuộc xung đột giữa hai nước lại tái diễn. Và mỗi khi hai quốc gia đã mỏi mệt vì chiến tranh, định hướng tới hòa bình một cách tự nhiên, thì nỗ lực đó đều kết thúc trong thất bại. Ngay cả trong cuộc đại chiến đúng một trăm năm trước, vì một trận đại hồng thủy không rõ nguyên nhân, bàn tay hòa bình đã không thể chạm tới nhau khi chỉ còn cách một bước cuối cùng. Điều này đối với tôi là một sự kỳ quái đến khó hiểu.

Ngay khi đang mang những nghi vấn đó, tôi tình cờ để mắt tới sự hiện diện của một vị Thần Điểu nọ được ghi chép lặng lẽ ở góc một cuốn sổ tay cũ nát. Ở đó, một tác giả cũng đang nghiên cứu sự thật lịch sử giống như tôi đã viết thoáng qua về một vị Thần Điểu huyền thoại mà ngay cả sự tồn tại thực sự của nó cũng là một ẩn số. Người ta viết rằng vị thần ấy – biểu tượng của những điều điềm gở – đã âm thầm hoạt động bên phe con người trong thời chiến, và nhờ đó con người mới có thể chiến thắng các Thần Điểu. Điều này nghe thật giống cách suy nghĩ của những kẻ phàm phu tục tử. Đó hẳn là sản phẩm của việc trốn tránh trách nhiệm, khi người ta đem những hiện tượng thần bí nằm ngoài tầm tay con người gán ghép cho những vị thần, quái vật hay ma quỷ không hề tồn tại, rồi đổ hết lỗi cho những thứ không rõ căn nguyên đó.

…………… Phải, ban đầu tôi đã nghĩ như vậy. Thế nhưng thật lạ lùng, kể từ sau khi đọc cuốn sổ tay ấy, tận sâu trong thâm tâm tôi cứ xôn xao không yên, và từ một nơi nào đó cảm giác nôn nóng không rõ nguyên do bắt đầu thôi thúc tôi. Rồi chẳng biết tự lúc nào, tôi đã lao vào điều tra về vị Thần Điểu bị xóa sổ khỏi lịch sử ấy. Có lẽ, đó là bản năng chảy trong huyết quản của tôi — dòng máu của loài chim Họa Mi (Nightingale) chuyên hát về tình yêu, thấu cảm và sẻ chia với những trái tim sầu muộn. Tổ tiên của chúng tôi, những kẻ từng bị con người gọi là "chim nghĩa địa", mang trên mình sứ mệnh kề cận, an ủi những nỗi bi thương bị chôn vùi và làm chứng cho sự tồn tại của họ.

Tương truyền, vị thần ấy nghe thấy tiếng gào thét của những linh hồn người phàm sắp bị bóng tối nuốt chửng từ đâu đó, rồi lặng lẽ lẻn đến gần. Khi người ta nghe thấy tiếng kêu rợn người của nó thì cũng là lúc đã bị điềm gở ám vào; những kẻ cố gắng tiếp cận chân tướng của nó đều biến mất không dấu vết. Vị thần ấy rốt cuộc đã tiếp cận con người vì mục đích gì? Tôi thực sự muốn biết, vô cùng muốn biết.

Vậy thì, đã đến lúc đúc kết lại câu chuyện. Trong quá trình điều tra về vị Thần Điểu điềm gở này, tôi đã tìm ra câu trả lời cho những nghi vấn lớn lao đối với lịch sử mà tôi đã nêu ở phần đầu. Phải, có khả năng "bàn tay vô hình" của vị thần này đã nhào nặn nên sự sụp đổ của Thiên đường. Nếu vị thần ấy đã tiếp tay làm những việc mà con người không thể làm được nếu đó là một vị thần có thể hòa làm một với bóng tối, di chuyển lặng lẽ mà không ai hay biết, thì điều đó hoàn toàn khả thi―――.

Và khi tiếp tục đào sâu, tôi đã phát hiện ra rằng Mentley — những người ghi chép của Thiên đường — hoàn toàn không nắm được tung tích của vị thần ấy sau khi rơi xuống mặt đất...... Không, đúng hơn là tôi đã tìm ra bằng chứng cho thấy họ đã cố tình xóa sạch sự tồn tại đó khỏi chính sử. Chính vì vậy mà tôi mới ra nông nỗi này vì lý do đó mà bị bắt giữ. Những ghi chép tiệm cận với chân tướng này, dù đã bị tước đoạt một phần, nhưng đến nay vẫn đang được những người như tôi viết tiếp, dù chỉ là đôi dòng ngắn ngủi. Cầu mong sao bản ghi chép này có thể lưu truyền đến hậu thế...... Ôi, nhưng có lẽ chỉ vài giờ nữa thôi, trang giấy này cũng sẽ cùng tôi tan biến theo định mệnh. Sự thật mà tôi đã dày công giải mã sẽ lại một lần nữa bị vùi lấp trong bóng tối. Thật đáng tiếc. Thật vô cùng nuối tiếc.

Tôi cho rằng, kẻ đã giật dây lịch sử Mistletoe từ trong bóng tối chính là loài chim sầu muộn không ai hay biết danh tính. Vị thần biểu tượng cho điềm gở. Tên của kẻ đó là...

Nhật ký kết thúc tại đây

--- Trích nhật ký của nhà nghiên cứu lịch sử Kamui ---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!