Tầm Gửi ~ Túc Mộc Luân Hồi
Chương 5-1: Thời Khắc Định Mệnh
0 Bình luận - Độ dài: 2,573 từ - Cập nhật:
"Hòa bình ư......? Đến giờ này mà còn nói chuyện đó sao......! Cục diện hiện tại coi như đã ngã ngũ rồi. Thay vì cứ đào bới lại những chuyện đã qua, chẳng phải việc thảo luận về các chính sách đối nội sắp tới sẽ có ý nghĩa hơn nhiều sao? Dù chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên, nhưng dù sao chúng ta cũng đã hạ gục được kẻ chuyển kiếp của phía bên kia."
Trước phát ngôn đầy ngạo mạn của Bộ trưởng Nội vụ, những kẻ đồng tình đã cố ý vỗ tay thật lớn để tán thưởng. Tiếng động vang vọng lên tận trần cao của nghị trường, nghe chói tai đến lạ kỳ, khiến Miku siết chặt tập tài liệu trong tay đến mức nhăn nhúm. Ngay lập tức, vị Phó tướng quân lên tiếng phản đối gay gắt lời của Bộ trưởng Nội vụ.
"Vậy ý ông là, cứ để mặc danh dự của tộc Lam Điểu kiêu hãnh chúng ta bị bôi nhọ như thế sao...... thưa ngài Bộ trưởng! Đất nước đó đang nghĩ rằng chúng ta đã dùng mưu hèn kế bẩn...... rằng chúng ta giả vờ cầu hòa để rồi ám sát vị vua của họ đấy!?!"
"Hừ...... chẳng phải đó chính là kết quả từ sở trường dùng mưu lược của chúng ta sao? Từ trước đến nay, chúng ta có bao giờ chiến đấu với lũ người đó một cách thành thực, đường đường chính chính theo kiểu đối đầu trực diện đâu. Vì không thể thắng bằng sức mạnh nên mới phải dùng cái đầu, không phải sao?"
"Chuyện đó và chuyện này hoàn toàn không thể đánh đồng! Hành động kia nếu gọi là trí tuệ chiến thuật thì thật là một sự sỉ nhục, đó là hành vi của kẻ hạ đẳng hèn hạ!! Trong suốt lịch sử lâu dài, chưa bao giờ có một chiến thắng bẩn thỉu đến nhường này!!"
Nãy giờ, vị Phó tướng quân liên tục công kích Bộ trưởng Nội vụ – kẻ vẫn đang nở nụ cười đắc thắng trên môi. Những người ủng hộ ông không phải là các quan chức chính trị mà là những người trong quân đội. Hai thế lực — phe cứng rắn và phe ôn hòa — đang xôn xao, thể hiện thái độ đối đầu gay gắt hơn bao giờ hết. Thế nhưng, bầu không khí này Miku cảm thấy bầu không khí này có gì đó thật nực cười, hệt như một vở kịch rẻ tiền. Cuộc tranh luận về việc nên tiếp tục cầu hòa hay mở rộng quân bị đã kéo dài hơn một tuần lễ. Thế nhưng, cô biết rõ có một việc quan trọng cần phải ưu tiên xử lý trước tất cả những điều đó. Họ đều biết, nhưng lại cố tình ngoảnh mặt làm ngơ.
Luka, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, chậm rãi đứng dậy.
"Thưa các vị thuộc phe ôn hòa cũng như phe cứng rắn. Liệu mọi người có đang quên rằng, trước khi bàn luận về chuyện tương lai, có một việc cấp bách chúng ta cần phải thực hiện ngay lập tức không?"
Những lời nói bình thản và đanh thép của Luka vang lên khiến sự xôn xao bỗng chốc im bặt.
"Kẻ chủ mưu thực sự của vụ ám sát đó là ai?.Tôi cho rằng đó mới là vấn đề đầu tiên mà chúng ta phải đối mặt."
Luka nói như thể đang thay lời muốn nói trong lòng Miku. Sau lưng cô, Yuuma và các thành viên đội Cận vệ khẽ gật đầu đồng tình.
Đã một tuần trôi qua kể từ buổi lễ ký kết định mệnh ấy, nhưng kẻ chủ mưu đứng sau vụ ám sát vẫn chưa được tìm ra. Khi binh lính của quốc gia trung lập phát hiện ra kẻ xạ thủ, hắn ta đã tắt thở. Nguyên nhân cái chết được xác định là tự sát, khiến việc truy tìm kẻ đứng sau thực sự trở nên vô cùng khó khăn. Kẻ xạ thủ vốn là một tay cung có tiếng và ưu tú trong quân đội Lam Điểu, nhưng không cần điều tra cũng hiểu rõ hành động lần này không thể là của riêng hắn. Cho dù khi đó linh hồn có đang ở trạng thái sơ hở và không phòng bị đi chăng nữa, một vị vua mạnh mẽ thống lĩnh tộc Phượng Hoàng không đời nào lại gục ngã chỉ bởi một mũi tên đơn thuần. Hơn nữa, ngay cả khi bị trọng thương, tộc Phượng Hoàng vẫn mang trong mình sức mạnh "Tái sinh".
Khác với tộc Lam Điểu có khả năng chữa lành cho người khác, tộc Phượng Hoàng dù không làm được vậy nhưng lại sở hữu năng lực "Tái sinh" cực mạnh cho chính bản thân, giúp họ lành vết thương nhanh hơn bất kỳ loài chim nào khác. Nếu chỉ bị một mũi tên đâm vào tim, một Phượng Hoàng sở hữu nguyên tố cấp cao như vị vua ấy lẽ ra không thể chết dễ dàng như vậy. Và vốn dĩ, với sát khí nhắm vào mình lộ liễu đến thế, vị vua Phượng Hoàng đó thừa sức tránh né nếu ngài muốn.
Thế nhưng, đó không phải là một mũi tên tầm thường. Nó đã xuyên thủng cửa kính bao phủ mạn tòa tháp trong chớp mắt, không hề bị giảm đà mà cứ thế đâm thẳng vào tim Nhà vua từ phía sau. Mũi tên ấy được tẩm nguyên tố của tộc Lam Điểu, cô đặc từ một nguồn sinh mệnh khổng lồ. Hơn nữa, thứ nguyên tố cô đặc đó không phải là khí của bản thân kẻ xạ thủ. Đó là một khối nguyên tố nồng độ cao mà một thuật giả đơn lẻ không đời nào có thể tạo ra được.
Khi Miku chạy đến định thi triển ma pháp trị thương, trên cơ thể Nhà vua — ngay vị trí trái tim ở cả ngực và lưng — đã hiện lên một biểu tượng màu xanh kỳ quái trông như một tấm bia mục tiêu.
Có lẽ mũi tên được cường hóa bằng nguyên tố đã nhắm thẳng vào dấu ấn nguyền rủa đó mà lao tới. Miku không biết Nhà vua đã bị khắc dấu ấn mục tiêu đó lên người từ lúc nào. Và dấu ấn này cũng được tìm thấy trên trái tim của kẻ xạ thủ đã ra tay. Manh mối duy nhất dẫn đến hung thủ chỉ là dấu ấn đó. Có hai cách để lần theo: một là điều tra danh tính thực sự của dấu ấn nguyền rủa để tìm ra kẻ có thể sử dụng thuật này hoặc đã từng sử dụng nó trong quá khứ; hai là tìm kiếm khí tức nguyên tố của thuật giả còn lưu lại trên dấu ấn. Thế nhưng, suốt một tuần qua, dù đã huy động toàn bộ các chuyên gia thuật pháp hàng đầu trong nước, họ vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Hoa văn của dấu ấn nguyền rủa đó là một biểu tượng kỳ lạ mà không ai rõ thuộc về quốc gia hay loại thuật pháp nào... tuy nhiên, chỉ cần nhìn qua, chắc chắn đó là một loại chú thuật hắc ám. Cả Vua Kaito và kẻ xạ thủ đều đã bị ai đó đặt dưới một lời nguyền ám thị cực mạnh chỉ trong khoảnh khắc, và cơ thể họ đã bị điều khiển theo ý muốn của kẻ đó.
Vậy mà, dấu ấn còn sót lại này lại không hề lưu giữ chút khí tức nguyên tố nào của thuật giả.
Nguyên tố là sự cụ thể hóa của linh hồn, lẽ ra không ai giống ai, mỗi người đều là duy nhất. Thế nhưng, nguyên tố này vừa giống như của bất kỳ ai, lại vừa không thuộc về ai cả. Nó rõ ràng hiện hữu ở đó, nhưng dù có vươn tay ra bao nhiêu cũng không thể nắm bắt được, một thực thể vô hình vô dạng như vậy đấy. Nếu muốn xóa sạch dấu vết của chính mình sau khi sử dụng thuật pháp, kẻ đó phải xóa bỏ chính sự kiện mình đã thực hiện thuật pháp đó. Đó là một loại sức mạnh phi thường, đủ sức bẻ cong cả những quy luật vật lý của thế giới này.
Kẻ có thể làm được điều không tưởng ấy, trong suốt chiều dài lịch sử hay trong số những người thân cận của Miku, không một ai làm được. Phải, đó không phải là việc mà một con người bình thường — vốn chỉ được ban tặng một phần sức mạnh nguyên tố từ các Thần Điểu — có thể thực hiện.
Kể từ khi nhận ra sự thật này, Miku luôn cảm thấy một điềm báo bất tường. Và linh cảm đó ngày một đậm đặc hơn qua từng ngày. Đám gia thần có vẻ gì đó rất xa cách. Thêm vào đó, ngay cả những vị Bộ trưởng Ngoại giao thuộc phe ôn hòa vốn rất thân thiết, trước đây thường chủ động đến gặp cô để đề xuất các phương án hòa bình, thì kể từ khi trở về sau sự cố, họ vẫn chưa một lần tới gặp cô. Mỗi khi chạm mắt, họ đều lảng tránh một cách đầy khó xử rồi rời đi ngay lập tức.
"Ha ha ha...... Ngài bảo chúng tôi phải đi tìm kẻ chủ mưu của sự việc đó sao.Vị Cú thông thái đây cũng thật biết nói đùa, mà lại còn là một trò đùa thật tàn nhẫn."
Bộ trưởng Nội vụ nói với giọng đầy chế nhạo nhắm vào Luka. Những người thuộc phe ôn hòa thảy đều giật mình và im bặt. Nhân lúc bầu không khí đang trở nên ngột ngạt và mọi người đều im lặng, lão ta tiếp tục với vẻ mặt như thể đang chịu đựng:
"Phải rồi nhỉ.Về phần tôi, tôi hoàn toàn không tài nào đoán định được danh tính của kẻ chủ mưu. Một thần kỹ có thể sử dụng ma pháp mà không để lại bất kỳ dấu vết nào như thế trong suốt cuộc đời không hề ngắn ngủi này, tôi chưa từng được chứng kiến bao giờ. Có lẽ, đó chẳng phải là hành vi của một con người bình thường đâu."
"Lời đó của ngài có ý nghĩa gì?"
Luka bình tĩnh thúc giục vị Bộ trưởng Nội vụ, kẻ vẫn đang nói năng ấp úng một cách đầy ẩn ý.
"À không không. Một sức mạnh khổng lồ mà ngay cả những hậu duệ cấp cao của tộc Lam Điểu như chúng ta cũng không thể chạm tới gót chân. Kẻ thi triển thuật hẳn phải sở hữu một linh hồn vô cùng vĩ đại. Phải, nếu không phải là sức mạnh của vị Thần Điểu Thủy Tổ vĩ đại, thì không đời nào làm được chuyện đó. Có đúng không, thưa Nữ vương?"
Nói đoạn, tên Bộ trưởng Nội vụ nở một nụ cười hướng về phía Miku.
"Tên kia............! Ngươi dám ám chỉ hung thủ chính là Nữ vương sao!? Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai nhục mạ ngài Miku!!"
Yuuma, người đang đứng túc trực phía sau Luka, liền rút phắt thanh kiếm ánh sáng bên hông ra và lao thẳng về phía Bộ trưởng Nội vụ.
Thanh kiếm rực sáng, mang theo nguyên tố quang năng của hệ mặt trời, lóe lên một tia sáng chói lòa.
"Yuuma! Dừng lại ngay!!!"
Trước tiếng quát giận dữ của Miku, Yuuma khựng lại, thanh kiếm đang bổ xuống dừng ngay sát đỉnh đầu của Bộ trưởng Nội vụ. Cậu ngoảnh mặt lại nhìn. Miku với đôi lông mày cau chặt, chậm rãi đứng dậy, bước xuống từ ngai vàng và tiến về phía các quý tộc đang tập trung. Vị Bộ trưởng vừa bị chĩa kiếm vào cổ lúc đầu còn nhăn mặt sợ hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ trơ tráo vốn có, lão thô bạo đẩy vai Yuuma ra. Yuuma vẫn trừng mắt nhìn lão với ánh nhìn đầy sát khí, nhưng vẫn thu kiếm vào bao.
"......Các người muốn nói rằng, chính ta đã tự tay sát hại Vua Kaito, có đúng không?"
Sự im lặng chính là lời khẳng định. Miku cảm nhận được một nỗi trống rỗng không sao tả xiết khi chẳng còn lời nào có thể thốt ra được nữa.
"Buổi họp nghị viện hôm nay kết thúc ở đây thôi."
Chỉ để lại một câu đó, cô rảo bước nhanh về phía cánh cửa nghị trường. Không một ai đứng ra ngăn cản vị Nữ vương với bóng lưng cô độc ấy lại.
Dù đã cố vờ như không nhận ra, nhưng khi đối diện với sự thật, trái tim Miku nặng trĩu như chì. Hóa ra tất cả gia thần đều tin rằng Nữ vương chính là kẻ chủ mưu. Nếu đích thân Nữ vương — kẻ chuyển kiếp của Lam Điểu — đã dùng sức mạnh thủy tổ vĩ đại đó để tiễn đưa Vua Kaito về cõi vĩnh hằng và dẫn dắt đất nước đến chiến thắng như lời tiên tri, thì dù thủ đoạn có là gì đi chăng nữa, đám thuộc hạ cũng chẳng mảy may ghét bỏ. Ngược lại, dù có chút bối rối và giữ khoảng cách, sâu trong lòng họ đều đang hân hoan và thở phào nhẹ nhõm. Họ chỉ kinh ngạc vì vị Nữ vương vốn tưởng chừng thanh liêm khiết tịnh lại có thể thâm sâu hiểm độc đến nhường này. Nhưng có lẽ đối với họ, sự khác biệt đó chỉ là chuyện cỏn con so với thắng lợi huy hoàng đã nắm chắc trong tay. Cho dù cách làm có hèn hạ, thì Nữ vương cũng đã giành chiến thắng rồi. Suy cho cùng, ai nấy đều đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu. Một khi sự hủy diệt trong lời tiên tri đã được ngăn chặn, họ chẳng còn gì để sợ hãi nữa.
Bầu không khí tại nghị trường — nơi vốn dĩ luôn như nước với lửa — hôm nay lại thiếu đi sự căng thẳng thực sự và giống như một vở kịch nực cười, hẳn cũng chính vì lý do đó. Ngay cả khi đối phương đột ngột tấn công để trả đũa, thì sự kiện trong lời tiên tri cũng đã trôi qua rồi. Chỉ cần họ dốc toàn lực chiến đấu, nhất định sẽ thắng. Mọi người đều đã trút bỏ được gánh nặng và trở nên lơ là.
Cứ như vậy mà ổn sao? Miku tự hỏi, nhưng rồi cô quyết định hôm nay sẽ không nghĩ ngợi thêm nữa. Cô cần một giấc ngủ sâu để ngày mai lại tiếp tục đối mặt. Có vẻ như thái độ của mọi người trong buổi họp vừa rồi đã làm tổn thương cô nhiều hơn những gì cô hình dung. Nhưng có than vãn cũng chẳng giải quyết được gì. Nghĩ vậy, cô vừa thay xong bộ áo choàng ngủ thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Ôi chao! Ngài Miku, ngài đã định đi ngủ rồi sao. Hôm nay ngài nghỉ sớm quá nhỉ~"
0 Bình luận