"Aizz............ Tôi không mấy hứng thú với chính trị mà. Mấy cái trò mặc cả, dò xét tâm can hay ba cái chuyện vòng vo đó, tôi không giỏi đâu."
"Đừng nói vậy. Không chỉ chính trị đâu, ngay cả quân nhân cũng cần những kiến thức đó. Đặc biệt là thuật 'mặc cả' mà ngươi ghét đấy. Xấp tài liệu kia là danh sách biên chế mới của đoàn Cận vệ phải không?"
Kaito vừa nói vừa chỉ tay về phía xấp giấy tờ mà Len đã quăng lên bàn lúc nãy.
"A, phải rồi. Tôi đến để nộp cái này đây. Vâng, nhờ người xem giúp."
Dường như đã quên bẵng cả lý do mình đến đây, Len thản nhiên nhặt xấp tài liệu lên và đưa ra. Trong lúc nhận lấy và lướt mắt xem qua, Kaito chợt nhớ lại việc vi phạm nhiệm vụ của Len hôm nọ.
"Việc lập biên chế mới thì không sao nhưng ngươi hãy luôn đi cùng ít nhất hai người nữa cho ta. Ngươi hành động tùy tiện quá nhiều đấy."
"Tốt nhất là ngươi nên đi cùng một người lớn tuổi biết quan tâm chăm sóc, như thế sẽ giúp ta bớt lo hơn."
Kaito cố ý tỏa ra bầu không khí như muốn nhắc nhở rằng: "Ta vẫn chưa quên chuyện ngươi tự ý tách đoàn lúc đi sứ từ trung lập quốc về hôm nọ đâu", nhưng Len vẫn coi như gió thoảng qua tai, lộ vẻ phiền phức mà lờ đi.
"Này nhé. Ngươi có thực sự hiểu rõ bản thân mình đã bao nhiêu lần không kiểm soát được ngọn lửa của chính mình mà gây ra hỏa hoạn chưa?"
Dù đã răn đe bao nhiêu lần, cậu ta vẫn cứ lạc quan cho rằng chỉ cần tu luyện rồi mọi chuyện sẽ ổn, chẳng có vẻ gì là chịu lắng nghe cả. Tu luyện thì rất tốt, nhưng ít nhất cũng phải có người giám sát đi cùng chứ.
"Ta không hề nghi ngờ sức mạnh của ngươi. Nhưng vạn nhất khi đang ở nước khác mà nguyên tố Hỏa của ngươi nổi loạn gây ra sự cố thì sao.Nhất là ở Violavischio lại có rất nhiều rừng."
Khi Kaito nói đến đó, Len bỗng trợn tròn mắt, vụng về né tránh ánh nhìn.
"Ngươi...... không lẽ đã làm gì rồi sao...... là hôm nọ à?"
"Kh-không phải! Tôi xử lý kịp mà! Đã thành hỏa hoạn đâu!!"
"…………"
Chỉ cần tung một đòn tâm lý nhẹ, cậu ta đã lộ đuôi ngay lập tức. Quả nhiên, ngay cả ở những nơi Kaito không hay biết, "mồi lửa" vẫn luôn nhen nhóm. Khi Kaito im lặng lườm một cái sắc lẹm, Len dường như nhận ra không thể trốn tránh được nữa, đành bắt đầu kể lại với thái độ đầy khiên cưỡng.
"Thì... bên kia họ cũng biết rồi nên chẳng còn cách nào khác... Chuyện là hôm nọ ở trong rừng, tôi định nhóm lửa nướng cá ăn, nhưng lỡ sơ ý một chút. Chỉ trong tích tắc không để mắt tới, lửa đã lan ra, nhưng mà nó tắt trước khi có chuyện lớn xảy ra rồi. Đã được dập tắt kịp thời trước khi gây ra thiệt hại rồi mà. Hoàn toàn ổn, không sao cả!"
"Được dập tắt? Ta nhớ không lầm thì chuyến đi sứ đó ngươi chỉ dẫn theo một vài lính mới.Có ai khác đi cùng nữa sao?"
"Hả? À... không, cũng không hẳn là như vậy."
"……………?"
Len ngập ngừng, dường như đang định nói điều gì đó. Cậu ta rên rỉ vẻ suy nghĩ một hồi lâu, rồi cuối cùng cũng mở lời.
Cuối cùng, như đã quyết tâm, cậu mở lời.
"Anh...... em............"
Khi Len gọi Kaito như thế, đó là lúc cậu không còn coi đây là mối quan hệ giữa Quân vương và thần hạ, mà là đang làm nũng với tư cách một người em trai. Mỗi khi nghe cách gọi đó, Kaito lại cảm thấy hoài niệm về những ngày tháng hai người cùng lớn lên bên nhau như anh em ruột thịt.
"Em thực sự rất mong chờ vào hòa bình."
Cậu ta vừa nói gì cơ?
Hòa bình............ Đi sang nước láng giềng, suýt gây ra hỏa hoạn, rồi lại nhắc đến hòa bình? Chẳng lẽ cậu ta đã gây rắc rối cho ai đó và bị buộc phải chịu trách nhiệm sao? Những lời như "hòa bình" vốn dĩ không thể nào tự nhiên thốt ra từ miệng một người vừa mới nói "chẳng mấy hứng thú với chính trị" như cậu ta được.
"......Chuyện đã qua rồi, có nói đi nói lại cũng chẳng giải quyết được gì. Nếu có việc gì ta giúp được, ta sẽ cố gắng hết sức. Thế? Ngươi đã đốt cánh rừng nào rồi?"
"Không phải, không phải thế! Xin lỗi vì đã ngắt lời khi anh đang mặc sức tưởng tượng, nhưng không phải em gây phiền hà cho ai rồi bị người ta ép bồi thường gì đâu nhé!"
"………………… Thật không?"
"A... anh thực sự đã nghĩ thế sao. Tệ thật đấy."
Khi nghe Kaito hỏi vặn lại, Len nói bằng tông giọng đầy thất vọng. Thế nhưng, Kaito cho rằng đó là chuyện đương nhiên. Bởi vì những vụ hỏa hoạn không ác ý mà cậu gây ra từ trước đến nay nhiều không sao kể xiết. Vậy mà cậu vẫn cứ thích sử dụng hỏa thuật – niềm kiêu hãnh của tộc Phượng Hoàng. Kaito hiểu rằng việc không thể điều khiển thành thục hỏa thuật vốn dĩ đã là một mặc cảm đối với cậu. Nếu đặt mình vào vị trí đó, Kaito cũng có thể thấu hiểu phần nào tâm trạng của cậu, nên anh không nỡ nặng lời. Tuy nhiên, thú thực là anh vẫn muốn cậu hạn chế gây ra thiệt hại thực tế thì hơn.
"À thì, em nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ...... Nếu em nói thật lòng là em không muốn kể, thì Đức vua có nổi giận không?"
"Ngươi ấy, những lúc thế này mới chịu gọi ta là Đức vua thì cũng chẳng thay đổi được kết quả gì đâu."
"......Thế thì em không nói nữa."
"Gan dạ đấy."
Ngay khi Kaito cất giọng trầm thấp đầy uy lực, Len lập tức buông một tiếng thở dài rồi bắt đầu kể:
"Lúc em vô ý làm lửa lan ra, đúng lúc đó có một cô bé đi ngang qua............ Cô ấy đã dùng thủy ma pháp để dập tắt nó. Thế nên, hỏa hoạn đã không xảy ra."
Có vẻ như việc nhớ lại sai sót lúc đó khiến Len thấy xấu hổ, gương mặt cậu đỏ bừng lên.
"Em muốn... muốn trở thành bạn với cô ấy, với Rin. Vì thế, em mong có hòa bình."
Dù cách nói chuyện nghe có vẻ trẻ con, nhưng ánh mắt của Len lại vô cùng nghiêm túc.
"Ra là Sử dụng được thủy ma pháp, nghĩa là thuộc tộc Lam Điểu rồi."
Len bắt đầu kể chi tiết về Rin, người ân nhân đã ngăn chặn vụ hỏa hoạn. Kaito cảm thấy chuyện này thật mới mẻ, vì từ trước đến nay anh chưa từng nghe cậu kể những chuyện như thế này bao giờ. Cô gái tên Rin đó hiện đang làm thị nữ trong vương cung.
Lúc đầu cả hai có vẻ đã lời qua tiếng lại đầy gay gắt, nhưng sau khi trò chuyện, Len nhận ra cô ấy thú vị đến bất ngờ và cảm thấy bị thu hút. Cậu nói rằng dù cô ấy có những suy nghĩ phức tạp mà cậu khó lòng hiểu thấu, nhưng bản chất lại là một cô gái tốt; và rằng tộc Lam Điểu nếu chịu ngồi xuống trò chuyện thì sẽ hiểu nhau thôi, họ thực ra là những người rất tử tế. Những lời này thốt ra từ miệng kẻ vốn dĩ cứ hễ thấy lính tộc Lam Điểu là sẽ vung kiếm nhanh hơn bất cứ ai, thật khiến người ta không tài nào tin nổi.
"Đúng là tộc Lam Điểu giỏi thủy ma pháp nên có thể giúp trấn áp ngọn lửa, nhưng dù vậy, để cô ấy giám sát việc tu luyện của ngươi thì có ổn không đây?"
"Em cũng có suy nghĩ một chút về chính trị và đất nước chứ bộ, đâu có bỏ bê hoàn toàn đâu. Em sẽ nhờ cô ấy giúp đỡ ở những mặt em còn yếu. Đổi lại, cô ấy vốn thể lực kém và không giỏi lưu chuyển thánh khí trong cơ thể, nên em sẽ dạy cô ấy cách kiểm soát. Đó gọi là 'có qua có trả' đấy. Hơn nữa, đây chẳng phải là minh chứng cho việc chúng ta có thể xích lại gần hơn với tộc Lam Điểu hay sao."
Kaito cảm thấy vui mừng trước sự trưởng thành của Len. Hóa ra từ lúc nào không hay, cậu em này đã biết cân nhắc đến cả những phương thức giải quyết vấn đề ngoài chiến tranh.
"Ngươi viện đủ lý do này nọ, nhưng thực chất chỉ là muốn gặp cô bé đó thôi chứ gì?"
"Ư... Cả hai đều ý thức rõ chúng ta là người của hai quốc gia thù địch mà. Thế nên em chẳng hề hé môi về bất kỳ bí mật quân sự quan trọng nào, và phía bên kia cũng vậy thôi."
Nhìn Len đang ra sức khẩn cầu sự cho phép để hai người có thể cùng nhau tu luyện, trong thâm tâm Kaito cảm thấy khá đắn đo. Với tư cách một vị vua, lẽ ra anh nên khiển trách và nhắc nhở cậu không được tự ý giao du với người của đất nước chưa ký kết hòa bình. Thế nhưng, thật lòng anh lại muốn ủng hộ điều đó hơn.
"Được rồi...... Để việc tu luyện đó của ngươi thành hiện thực, ta cũng sẽ cố gắng hết sức vậy."
"Hả?"
"Ngươi cũng biết bên phía Lam Điểu đã gửi thư thỉnh cầu hiệp định hòa bình đến rồi chứ?"
"A... nhắc mới nhớ, hình như Gack có nói gì đó về hòa bình thì phải... nhỉ?"
"Trong cái vương cung này, chắc chỉ có mỗi ngươi là nói về chuyện đó bằng cái giọng ngơ ngác như vậy thôi."
Kaito cứ ngỡ vì chuyện đó nên Len mới nhắc đến hai chữ "hòa bình", hóa ra không phải vậy.
"Nghĩa là, phía bên kia chủ động nói rằng muốn lập hòa bình sao?"
"Đúng vậy. Nếu chúng ta đặt dấu chấm hết cho mối thâm thù nhiều năm và ký kết hiệp định hòa bình với đất nước đó, ngươi cũng có thể đường đường chính chính gặp gỡ cô bé ấy."
"......!!! Th-thật không ạ!?"
"Phải. Đích thân Nữ vương bên đó đã nói muốn sớm ký kết hiệp định. Suốt thời gian qua, các cuộc thảo luận trong nghị viện vẫn đang tiến triển, và nhìn chung có vẻ sẽ được thông qua thôi."
"Ra là vậy. Nữ vương bên đó à. Em nhớ Rin cũng từng nói rằng bà ấy lúc nào cũng rất sắc sảo và nghiêm khắc, nhưng thực chất là một người có trái tim nhân hậu...... thì phải."
"Đúng thế. Thời các vị vua tiền nhiệm, hai bên đã tranh đấu rất nhiều, nhưng kể từ khi thế hệ chúng ta lên nắm quyền, vẫn chưa có cuộc đại chiến nào xảy ra. Ta cũng nghe những người ở trung lập quốc nói rằng Nữ vương là người thành thực và rất được dân chúng tin tưởng. Nhìn vào những dòng văn chương hoàn mỹ và đẹp đẽ đó, ta có thể cảm nhận được tâm ý chân thành của người viết. Nó khác xa với cái lá thư cẩu thả mà ngươi gửi cho ta hôm nọ đấy."
"Ư...... Lại là chuyện đó."
"Ta hy vọng ngay trong ngày mai có thể viết xong thư hồi đáp cho họ."
『Tôi đang chờ đợi ngài.』
Hương thơm oải hương vương trên bức thư mang ngôn ngữ của loài hoa ấy, có lẽ là gửi gắm niềm hy vọng, mong chờ một câu trả lời tốt đẹp. Với tính cách của tộc Phượng Hoàng vốn chẳng mấy khi bận tâm đến những điều nhỏ nhặt như thế, thì dù phía bên kia có nhận được một lá thư hồi đáp khô khan đậm chất công việc cũng là điều dễ hiểu. Vậy mà, cô ấy đã gửi đến đây một tâm tình đầy thành kính, gửi gắm ước nguyện vào từng góc nhỏ của trang giấy. Cá nhân ta cảm thấy rất trân trọng tấm lòng đó.
Nếu hai quốc gia cuối cùng có thể ký kết hòa bình, một con đường mới sẽ mở ra cho mối quan hệ giữa Phượng Hoàng và Lam Điểu – những kẻ vốn luôn hằn học và phủ nhận lẫn nhau. Giữa những người mang những hệ giá trị hoàn toàn khác biệt, nếu thay vì phủ nhận mà chuyển sang công nhận lẫn nhau, những điều không tưởng có thể sẽ xảy ra. Không còn bị xiềng xích bởi lịch sử nặng nề, có lẽ họ sẽ có thể bay lượn tới một tương lai nhẹ nhàng hơn.
Giống như cách mà cậu em trai của anh đã có thể trở thành "bạn bè" với người tộc Lam Điểu ở nước láng giềng vậy.
"Nào...... vì cậu em trai đáng yêu của ta, ngày mai bằng mọi giá phải chốt xong dự thảo hiệp định hòa bình mới được. Quay lại làm việc thôi, ngươi cũng giúp một tay đi."
"Chậc. Nghỉ giải lao xong rồi sao? Kể ra đấu thêm trận nữa cũng được mà............"
"Để lần sau đi. Muốn tỉ thí thì lúc nào chẳng được?"
Kaito hướng về cuộc hộp nghị viện ngày mai - thứ mà cho đến tận hôm nay anh vẫn còn thấy có chút nặng nề - với một niềm kỳ vọng tràn trề. Anh bất giác ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bầu trời đêm xanh thẳm, những ngôi sao mùa hạ tuyệt đẹp đang lấp lánh sắc đỏ rực rỡ.
Mỗi lần đến Violavischio để khám sức khỏe định kỳ hàng tuần, việc ghé thăm một trong những khu rừng nằm rải rác ở ngoại ô thủ đô Promessa đã trở thành thói quen của Rin. Chỉ cần đắm mình trong bầu không khí ngập tràn thánh khí của những khu rừng tại quốc gia này, cơ thể yếu ớt của cô lại hồi phục trông thấy. Đó là lý do cô phải lặn lội băng qua biên giới để đến đây. Vì vậy, ngay cả khi hành trình ấy có thêm một mục đích mới, cô cũng không quá bận tâm, và dường như cũng chẳng có gì thay đổi đột ngột cả.
0 Bình luận