Không có gì thực sự thay đổi cả. Chỉ là nhân tiện đi trị liệu, cô giám sát việc tu luyện của cậu, còn bản thân thì được cậu chỉ cho vài mẹo kiểm soát thánh khí — một khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi. Rin tự nhủ với lòng mình như thế để kìm nén sự nôn nao đang dâng trào, đôi chân cô bước nhanh hơn qua khu rừng Learre.
Dù không ấn định thời gian gặp mặt chính xác, nhưng cô tin rằng chỉ cần tới đây trong khoảng từ trưa đến chiều tối, nhất định sẽ gặp được cậu. Rin rảo bước, gạt đi những bụi cây cỏ mọc um tùm, và khi vừa chạm chân tới cây tầm gửi Sue, một giọng nói từ trên cành cây vang xuống:
"Lâu rồi không gặp!"
Len nhảy xuống từ cành cây với động tác nhẹ nhàng, cậu nở nụ cười rạng rỡ không chút ưu tư ngay khi mắt hai người chạm nhau.
"Ừm! À này Len, cậu có đói không?"
"Từ sáng tới giờ tôi chưa ăn gì cả. Bụng đang dính vào lưng đây này."
"Phì... May quá. Tôi lại làm cơm hộp mang tới đây, nếu không chê, cậu ăn cùng tôi nhé?"
"Ăn chứ! Tôi sẽ ăn thật nhiều luôn!!"
Nghe cô nói có mang theo cơm hộp và nhìn chiếc giỏ mây đang được đưa ra trước mặt, đôi mắt Len sáng rực lên.
Cậu nhận lấy chiếc giỏ với đôi mắt sáng rực. Nhìn cái cách phản ứng như thể đã chờ đợi từ lâu, có vẻ Len thực sự đã rất mong đợi hộp cơm của Rin.
Kể từ lần đầu gặp Len tại khu rừng này khoảng một tháng trước, sau đó cứ mỗi tuần một lần vào dịp đi điều trị, cả hai đều gặp nhau. Dù lần đầu chạm trán đã xảy ra rắc rối không nhỏ, khiến cô từng nghĩ hai người sẽ chẳng bao giờ có thể kết bạn, nhưng sau khi trò chuyện, cô nhận ra cậu là một người rất cởi mở, thú vị và tốt bụng. Người dân tộc Lam Điểu đa phần đều thâm trầm, sâu sắc; ngay cả việc xây dựng một mối quan hệ cũng cần qua nhiều bước và thường đi kèm với những lo âu, dè dặt. Ngược lại, tộc Phượng Hoàng dường như không hề có sự e dè đó. Nghe nói một khi họ đã công nhận ai đó, họ sẽ trở nên thân thiết ngay lập tức. Với Len, ngay từ lần gặp thứ hai, cả hai đã không còn dùng kính ngữ mà đối xử với nhau như đôi bạn thân từ thuở nào.
Cả cách dùng từ lẫn thái độ đều nhẹ nhàng, thoải mái hơn hẳn so với người tộc Lam Điểu. Những con người sống ưu tiên cho trực giác như họ dường như chẳng mấy khi có sự giả tạo hay tâm cơ. Rin cảm thấy rất ngưỡng mộ bầu không khí phóng khoáng ấy. Ngồi cạnh bên, Len đang ngoạm một miếng bánh sandwich thật lớn với gương mặt cực kỳ hạnh phúc.
"Ư... ngon quá! Cái bánh sandwich đầy nước thịt này ngon cực kỳ luôn ấy!!"
"Phì... May quá. Lần trước có vẻ món bánh mì kẹp rau không hợp khẩu vị của cậu lắm, nên lần này tôi đã làm đúng theo sở thích của Len đấy."
"À... cái món bánh mì đắng ngắt toàn là rau, gọi là truyền thống của tộc Lam Điểu gì đó hả... Cái đó thì, ừm, tôi chịu chết thôi... Đặc biệt là cái thứ gọi là xà lách xoong ấy. Tôi nghĩ cái người đầu tiên quyết định ăn cái đó chắc hẳn phải đang ở trong tình cảnh sinh tử, kiểu ngàn cân treo sợi tóc dữ dội lắm mới ăn nổi."
"......Phụt, ha ha ha! Cái cách cậu nói kìa...... hì hì."
Dù đang trong bữa ăn nhưng Rin vẫn vô ý bật cười thành tiếng, có chút mất lịch sự. Khẩu vị của Len rất giống trẻ con và thích những vị đậm đà. Đó không phải là sở thích riêng của mình Len, mà dường như là đặc điểm chung của toàn bộ tộc Phượng Hoàng.
"Nhưng mà, xà lách xoong là loại rau rất tốt cho sức khỏe đấy. Nếu trộn lẫn với thịt rồi ăn cùng nhau thì cậu sẽ không nhận ra đâu, đúng không?"
"Hả………………?"
"Trong cái bánh sandwich cậu đang ăn cũng có trộn rất nhiều xà lách xoong đã xay nhuyễn đấy."
"Oẹ... Thật hả? Cơ mà... tôi chẳng nhận ra chút nào luôn. Tại nó ngon quá mà..."
"May quá! Cậu chỉ toàn ăn thịt nên tôi lo cho sức khỏe của cậu lắm, thế là tôi đã cố gắng tìm cách để cậu có thể ăn được rau. Xem ra cách này ổn rồi nhỉ."
"Ừm...... Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tôi đến thế nhé."
"Đừng bận tâm. Với lại, hồi nhỏ tôi cũng hơi ghét món đó. Nhưng vì Nữ vương cực kỳ thích xà lách xoong, nên tôi muốn học cách chế biến thật ngon cho người, rồi tôi bắt đầu tự nấu và nếm thử, thế là thích luôn từ lúc nào không hay."
"Hê~. Rin giỏi thật đấy. Dù là thứ mình ghét nhưng vì đối phương mà vẫn cố gắng để thích nó. Chắc chắn Nữ vương cũng vui lắm. À mà, không phải hôm nọ cậu bảo cũng vừa tặng người cái gì đó sao? A~, chắc tôi cũng phải học tập cậu một chút thôi..."
Rin bất chợt nhớ lại lời của Nữ vương hôm nọ. Món quà đã không được nhận lấy.
Chiếc ghim cài bằng vỏ sò mà cô đã chọn mua ở phố Promessa để mừng kỷ niệm sáu năm ngày Nữ vương lên ngôi, cuối cùng cô đã lén đặt nó lại trong lúc dọn dẹp phòng khi bà đi vắng. Không biết bà có vui hay không, vì từ sau hôm đó, Rin vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào từ bà.
"Dù là thứ mình không thích, nhưng nếu bản thân chủ động xích lại gần, biết đâu một ngày nào đó ta sẽ trở nên thân thiết hơn............ nhỉ."
Rin cố tỏ ra bình thản và mỉm cười, Len dường như không nhận ra nỗi ưu tư trong lòng cô nên đã nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại.
"Vị vua bên tôi ấy mà, hễ được gia thần tặng món gì là y như rằng gương mặt lại co rúm cả lại. Người bảo tuy là vua của tộc Phượng Hoàng nhưng lại không tài nào hiểu nổi cái gu lòe loẹt và hào nhoáng của dân chúng mình...... Có khi người lại hợp chuyện với người tộc Lam Điểu đấy chứ, nếu là người ấy."
"Vậy sao...... Nghe bất ngờ thật đấy."
Vua Kaito của Gui Vermilion là một người hiền hậu và cực kỳ kiên nhẫn, một điều khá hiếm thấy ở tộc Phượng Hoàng. Người đối đãi với một gia thần như Len giống như em trai ruột, và Len cũng kính trọng người như anh trai mình, nguyện vung kiếm để bảo vệ người. Len kể rằng cậu nguyện vung kiếm để bảo vệ nhà vua. Rin cảm thấy thật ngưỡng mộ mối quan hệ của hai người họ. Cùng là quan hệ Quân - Thần giống như Len, nhưng Nữ vương Miku đối với cô dường như có chút lạnh lùng. Tuy vậy, cô vẫn luôn tự hào về Nữ vương, một người có trái tim nhân hậu, luôn nỗ lực mỗi ngày để xây dựng một đất nước nơi dân chúng có thể sống hạnh phúc.
"Trước khi gặp Rin, ấn tượng của tôi về tộc Lam Điểu thực sự chỉ là hễ thấy trên chiến trường là bằng mọi giá phải hạ gục cho bằng được. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, cũng có nhiều chuyện khiến tôi tò mò thật đấy. Này, nếu nằm trong phạm vi có thể trả lời được, cậu kể cho tôi nghe chút nhé?"
"Chuyện gì cơ? Nếu không phải là đại sự của quốc gia thì được."
"Vị nữ tướng quân có mái tóc hồng dài ấy, bình thường cô ta cũng đáng sợ lắm đúng không?"
"Ý cậu là chị Luka......? À thì...... Chị Luka bình thường rất điềm tĩnh, không phải kiểu người hay nói cười, nhưng chị ấy tốt bụng lắm. Lại còn xinh đẹp nữa."
"Thật á!? Bất ngờ thế. Ở nước tôi, người ta đồn rằng hễ ai lỡ nhìn say đắm cô ta trên chiến trường thì coi như xong đời, sẽ rơi ngay vào thuật pháp và mất mạng như chơi; họ còn bảo cô ta là hạng phụ nữ lạnh lùng, thâm hiểm cực độ nên ai cũng khiếp sợ. Còn nữa, cả gã đoàn trưởng đoàn Cận vệ đó. Nghe nói mới mười lăm tuổi mà đã lên chức Đoàn trưởng đoàn Cận vệ rồi cơ đấy. Không thể nào đâu nhỉ. Cho dù là tộc Yatagarasu kế thừa Quang kiếm - vũ khí mạnh nhất đi chăng nữa, thì chức Đoàn trưởng phải dành cho kẻ mạnh nhất nhì đất nước chứ? Tôi cũng muốn thử so tài một lần xem người đó mạnh đến mức nào~. Với lại không biết Quang kiếm và Lôi kiếm của vị tướng quân bên tôi, cái nào chém sắc hơn nhỉ. Tò mò thật đấy."
Mọi điều Len nói hẳn đều là những lời đồn thổi trong nội bộ Gui Vermilion. Tuy nội dung có phần bị thổi phồng nhưng nhìn chung là chính xác. Chắc hẳn những ấn tượng mà phía bên này dành cho tộc Phượng Hoàng cũng bị diễn giải quá đà như vậy. Dù không có quan hệ ngoại giao trực tiếp, nhưng thông qua những người dân ở Violavischio — quốc gia nằm giữa hai nước — những tin đồn chắc chắn đã bị thêm thắt nhiều chi tiết ly kỳ và lồng ghép cả định kiến cá nhân của người kể trong quá trình lan truyền.
"Tôi không phải quân nhân nên cũng không rõ lắm...... Nhưng cả chị Luka lẫn anh Yuuma đều rất mạnh, còn tính cách thì, để xem nào...... Họ là những người rất tinh tế, điềm đạm và tốt bụng."
"Hửm. Hóa ra ai cũng kiểu như vậy à. Từ trước đến giờ chỉ coi là kẻ thù thôi nhưng...... biết đâu nếu được nói chuyện trực tiếp, tôi cũng có thể kết bạn với họ thì sao."
"Hả………………? Ừm...... Đúng thế. Tôi tin rằng nếu chúng ta kiên trì trò chuyện, nhất định sẽ thấu hiểu được nhau. Tôi muốn tin là như vậy."
"......Cuối cùng thì cũng chỉ còn một tuần nữa thôi nhỉ."
Một tuần nữa, tại thủ đô Promessa của Violavischio, lễ ký kết hiệp định hòa bình sẽ được diễn ra. Đó sẽ là một ngày lịch sử, nơi tộc Lam Điểu và tộc Phượng Hoàng cùng nắm tay nhau để đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến kéo dài đằng đẵng.
Thật trùng hợp, ngày đó lại trùng với sinh nhật của Rin. Nữ vương Miku dĩ nhiên sẽ tham dự buổi lễ...... điều đó có nghĩa là vào ngày hôm ấy, cô sẽ không thể gặp được Miku. Nghĩ đến đây, lòng Rin lại trĩu nặng thêm một chút. Miku vốn là người luôn quan tâm đến từng cận thần của mình. Đặc biệt, có vẻ như bà rất coi trọng ngày sinh nhật; bà ghi nhớ ngày sinh của tất cả thuộc cấp và đích thân dành cho họ những lời khích lệ: "Cảm ơn ngươi đã sinh ra trên đất nước này và luôn làm việc chăm chỉ." Ngay cả với một Rin vốn ít khi được tiếp xúc, vào ngày đó, bà vẫn đối xử công bằng và dành tặng những lời nói ấy. Nghĩ đến việc năm nay sẽ không được nhận lời dịu dàng duy nhất từ bà, Rin không khỏi cảm thấy tiếc nuối.
Và mỗi khi suy nghĩ như vậy, cô lại càng thấy thất vọng về bản thân hơn khi nhận ra mình quá nhỏ mọn, cứ mãi u sầu vì những chuyện cỏn con như thế.
“Hử? Có chuyện gì à?”
Trong lúc đang thẫn thờ suy nghĩ, có lẽ tâm tư đã hiện rõ lên khuôn mặt khiến Len nhìn cô với vẻ lo lắng.
“Không có gì đâu mà.”
“......Không, cậu nói dối. Trên mặt cậu hiện rõ chữ "có chuyện" kìa.”
Len nói bằng giọng điệu vui vẻ thường ngày nhưng lại thoáng chút nghiêm nghị trong ánh mắt:
“Dù chúng ta mới chỉ gặp nhau vài lần thôi, nhưng tôi cảm giác Rin hay suy nghĩ quá nhiều rồi cứ tự mình gánh vác hết vậy. Kể cho tôi nghe đi. Biết đâu tôi lại cho cậu lời khuyên được thì sao.”
Thái độ có phần lạc quan tếu của cậu ấy vào lúc này ngược lại lại khiến Rin thấy biết ơn. Chắc chắn những muộn phiền của cô cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Nếu là Len, có lẽ cậu ấy sẽ cười vang mà bảo rằng đừng có tốn công lo nghĩ ba cái chuyện vớ vẩn đó làm gì.
“Thật ra, ngày hôm đó cũng là sinh nhật của tôi......”
“Cái gì cơ!?”
"Sinh, sinh nhật á!? Một tuần nữa, ngay ngày ký kết hiệp định sao?"
"Ừm......"
"Cậu phải nói sớm chứ! Chết thật...... mình chưa chuẩn bị gì cả. Giờ mà vội vàng chạy về thì............"
Len ôm đầu, bắt đầu lầm bầm tự nói một mình. Chẳng lẽ cậu ấy định mua quà sinh nhật cho cô sao? Phản ứng ngoài dự tính này khiến Rin hoàn toàn bối rối.
"Này, cậu không cần phải bận tâm thế đâu mà."
Khi cô cất tiếng, Len giật mình ngẩng lên và bắt đầu tuôn một tràng với khí thế hừng hực như mọi khi. Đáng lẽ là đang tâm sự nỗi lòng, vậy mà không hiểu sao hướng gió của câu chuyện lại thay đổi mất rồi.
"Không được đâu! Tôi cũng muốn tặng quà cho cậu chứ!"
"Nhưng mà, xem nào...... Len, vào ngày ký kết hiệp định, chẳng phải cậu phải đi hộ vệ cho nhà vua sao?"
Đoàn Cận vệ là đơn vị để bảo vệ nhà vua. Vì đây là buổi lễ diễn ra tại một quốc gia trung lập nên số lượng hộ vệ có thể mang theo chắc chắn sẽ bị hạn chế.
"Không đâu. Những nhiệm vụ hộ vệ ở nơi công khai chính thức như thế, tôi tuyệt đối không bao giờ được giao trọng trách đó đâu, nên cứ yên tâm."
"Hả? Nhưng mà, cậu chẳng phải là Thiếu úy của Sư đoàn 1 sao......?"
"......À thì~. Hình như trước đây tôi cũng có nói qua với cậu rồi đấy."
Trước câu hỏi xác nhận của Rin, Len ngập ngừng vẻ xấu hổ.
"Tôi điều khiển lửa không được tốt cho lắm, đúng không? Tôi có thể làm ngọn lửa to lên, nhưng lại rất dở trong việc điều chỉnh uy lực hay dập tắt nó. Thế nên, những nhiệm vụ liên quan đến chính trị kiểu này, họ không cho tôi đi theo đâu, vì lý do là nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi chỉ làm đống hỗn loạn đó to thêm thôi. Mà thôi, không được chiến đấu hết mình thì cũng ức chế lắm, tôi hợp với kiểu xông pha quậy tưng bừng hơn, nên cũng chẳng bận tâm mấy đâu."
Dù mở miệng nói là không bận tâm, nhưng Len lại thốt ra những lời đó với gương mặt có chút dỗi hờn. Nhắc mới nhớ, Rin lại hồi tưởng về cái ngày đầu tiên gặp Len, cậu ta đã suýt gây ra một vụ hỏa hoạn ngay khi vừa chạm mặt.
0 Bình luận