Cảm giác như đang nằm trên một chiếc nôi ấm áp, đung đưa theo một nhịp điệu đều đặn. Khi thoát khỏi cơn mê man và tỉnh giấc, đập vào mắt Rin là mái tóc màu xanh lá quen thuộc đang đung đưa. Cô cứ ngỡ Meg lại lẻn vào chăn vì sợ ngủ một mình, nhưng không có hơi ấm của chăn nệm, thay vào đó là cái lạnh se sắt. Qua tầm nhìn vẫn còn nhòe đi, cô quan sát xung quanh và thấy những hàng cây cao vút trong rừng đang lùi dần về phía sau...... Rin giật mình tỉnh hẳn, cô vội vàng nhìn lại mọi thứ một lần nữa. Cô đang ở trên lưng ngựa. Hiện tại, Rin đang ngồi trên một con bạch mã lớn...
Có vẻ như Rin đang được Meg ôm chặt và đỡ ngồi cùng trên một con ngựa lớn. Con ngựa đang chậm rãi tiến bước trong khu rừng tối om. Phía trước, phía sau và hai bên đều có những binh sĩ khác cũng đang cưỡi ngựa hộ tống.
"......Meg. Đây là đâu vậy?"
Rin cất tiếng hỏi khi nhìn thấy Meg đang nhìn đăm đăm về phía xa trong khi vẫn giữ chặt cơ thể cô.
"A, chào buổi sáng Rin. Cảm giác lúc tỉnh dậy thế nào? Có thấy khó chịu ở đâu không?"
Vừa nghe tiếng gọi, Meg liền quay sang nhìn cô với nụ cười rạng rỡ như thường lệ. Nhìn kỹ lại, Meg không còn mặc bộ đồng phục hầu gái chỉnh tề nữa, mà đang khoác trên mình bộ trang phục chiến đấu của các nữ binh, bên hông còn đeo một thanh kiếm.
"Meg, bộ đồ đó là sao......? Tại sao chị lại mang theo kiếm?"
"......Về chuyện đó thì, ừm...... Mọi người ơi, có thể dừng lại một chút không?"
Ngay khi Meg lên tiếng, tất cả những người xung quanh đồng loạt dừng ngựa. Quan sát kỹ hơn, những binh sĩ này đều là tinh nhuệ của sư đoàn cận vệ. Sư đoàn trưởng Yuuma, người đang cưỡi ngựa dẫn đầu, leo xuống và tiến lại gần.
"Cô Meg. Để tôi thay cho nhé? Cưỡi ngựa đôi nếu không quen sẽ khá mệt đấy, từ đây cứ để tôi......"
"Ấy thôi thôi, không sao đâu mà! Nhìn thế này thôi chứ tôi cũng rèn luyện thân thể kỹ lắm đấy nhé. Với lại, con bé này nhẹ hều à."
"Vậy sao. Thế thì chúng ta mau khẩn trương thôi. Chỉ cần giữ nhịp ngựa chậm rãi để hạn chế tiếng móng gõ xuống đường cho đến khi thoát khỏi vương đô, thì sự hiện diện của chúng ta có thể ẩn mình vào màn đêm. Chỉ cần ra khỏi cổng Nam rồi phi nước đại về phía White Clover, chắc chắn chúng ta sẽ thoát thân thành công."
"À, chuyện đó thì đúng rồi. Nhưng mà, cứ thế đưa con bé này đi khi nó chẳng biết chút gì thì... tôi thấy hơi cắn rứt lương tâm một chút~"
Khuôn mặt Meg ngay bên cạnh Rin khẽ nghiêng đi đầy vẻ ái ngại. Khi Rin nhìn lên, Meg nở một nụ cười khó xử rồi bảo hay là xuống ngựa một lát, đoạn giao Rin cho Yuuma đỡ. Được Yuuma dắt tay, Rin đặt chân xuống lớp cỏ mềm đẫm sương đêm, ngay sau đó Meg cũng nhảy xuống ngựa một cách nhẹ nhàng. Quan sát cảnh vật xung quanh, Rin nhận ra những con đường và cây cỏ quen thuộc.
Có vẻ như đây là một nơi cô biết rất rõ... một khu rừng nhỏ nằm không xa vương cung là bao. Đó là địa điểm quen thuộc mà cô vẫn thường đến để hái hoa và quả dại khi làm việc của một hầu gái.
"Đây là rừng Mika phải không ạ?"
"Đúng rồi. Chúng mình vẫn thường cùng nhau đến đây hái hoa mà nhỉ~"
Meg trả lời với tông giọng có phần thong thả. Rin bắt đầu chắp vá lại những mảnh ký ức trước khi thiếp đi. Tại sao khi tỉnh dậy cô lại đột ngột ở trên lưng ngựa và đi xuyên rừng thế này? Chắc chắn là biên giới phía Bắc đã thất thủ trước quân Phượng Hoàng, vương cung náo loạn, bà Hầu gái trưởng ra lệnh rút lui, rồi sau đó Nữ vương Miku đến... và rồi...
Rốt cuộc Rin cũng đã hiểu ra tình hình. Cô đang trên đường cùng đoàn người này rút lui về White Clover — một thị trấn biên giới giáp với Violavischio. Có lẽ trong lúc cô đang chìm vào giấc ngủ, Meg đã đưa cô đi.
"Meg! Ngài Miku đâu rồi? Còn vương cung và kẻ thù thì sao......"
Rin nhìn Meg đứng bên cạnh, hỏi dồn dập với gương mặt đầy vẻ khẩn thiết.
"Đằng kia kìa."
Nhìn theo hướng ngón tay chỉ, Rin sững sờ ngắm nhìn bầu trời đêm trước mắt. Qua những kẽ lá của rừng cây, cô có thể thấy thấp thoáng mái nhà của vương cung. Trên bầu trời đó, vô số đôi cánh xanh và đỏ đang dập dờn bay lượn. Dẫu bầu trời vẫn còn đang chìm trong bóng đêm tăm tối, nhưng chỉ riêng nơi ấy, các nguyên tố mà hai bên quân đội sử dụng tỏa sáng rực rỡ như những màn pháo hoa đa sắc màu. Rin không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó, cô dán chặt cái nhìn đầy tập trung. Với thị lực tốt của tộc Lam Điểu, dù là bầu trời đêm đen cách một khoảng xa, cô vẫn có thể nhận diện rõ ràng từng người một. Rin căng mắt ra tìm kiếm.
"A,......"
Cô đã tìm thấy.
Giữa muôn vàn sắc xanh và đỏ rực rỡ, có hai cánh chim tỏa ra luồng sáng mạnh mẽ vượt trội. Một người là Nữ vương Miku. Và người còn lại――.
Nghi ngờ không biết mình có nhìn lầm hay không, Rin tập trung toàn bộ ý thức vào tiêu điểm ánh mắt, cẩn thận dò xét hiện diện đó. Cái nhiệt lượng hung bạo đến mức đáng sợ ấy, dù đang ở tận khu rừng xa xôi này, vẫn kịp chạm đến cô.
Hiện diện của luồng nguyên tố hùng mạnh đó mang một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ.
"......Len!?"
Tại sao Len lại ở đó? Chẳng phải Len thuộc Sư đoàn Cận vệ sao? Tại sao một người đáng lẽ phải bảo vệ Nữ vương lại đang đối đầu trực diện với ngài ấy? Hơn nữa, luồng nguyên tố khổng lồ và hung bạo kia là thế nào...... Suy nghĩ đến đó, Rin chợt nhận ra thêm một điều kỳ lạ nữa.
"Yu-Yuuma...... Tại sao? Tại sao anh lại ở đây!! Ngài Miku đang chiến đấu ở đằng kia, vậy mà tại sao anh lại..."
"......Đó là mệnh lệnh của Nữ vương."
"Hả......? Nhưng bảo vệ Nữ vương chẳng phải là nhiệm vụ của Sư đoàn Cận vệ các anh sao!?!?! Nữ vương đã ra lệnh cho cả các anh cũng phải rút lui ư?"
Rin cảm thấy một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc khắp cơ thể. Trên bầu trời đêm, những luồng sáng rực rỡ sắc đỏ và xanh đang đan xen nhau, nhưng số lượng sắc đỏ đang chiếm ưu thế áp đảo. Cứ đà này, có lẽ――
"Mình phải đi thôi...... Phải đi cứu ngài ấy...... Chính mình!"
Ngay khi Rin vừa tung đôi cánh ra, dồn lực định bay vút lên thì hai cánh tay đã bị Yuuma tóm chặt từ phía sau, đè xuống.
"Thả tôi ra, anh Yuuma!"
Yuuma không trả lời, chỉ im lặng ghì chặt đôi tay đang vùng vẫy của Rin.
"Cứ thế này thì ngài Miku sẽ...... Chậc!!! Thả tôi ra!"
"Ngài Rin...... Đừng có bướng bỉnh như thế chứ~. Mọi người ở đây ai cũng muốn đi cứu ngài Miku hết, nhưng họ đều đang phải dốc sức kiềm chế bản thân đấy thôi."
Nghe cách Meg gọi mình là "Ngài Rin", Rin giật mình ngẩng mặt lên. Meg đã di chuyển ra phía chính diện của cô từ lúc nào, đôi lông mày trĩu xuống đầy vẻ khó xử.
"Ngài Rin......? Meg......?"
"Suỵt."
"Trước tiên, em phải bình tĩnh lại và xác nhận kỹ tình cảnh hiện tại của mình đã. ......Bộ váy xanh đó hợp với em lắm."
Nghe vậy, lần đầu tiên Rin mới thực sự nhìn lại dáng vẻ của chính mình. Một màu xanh thẫm trang nhã. Thiết kế của bộ váy giống hệt với bộ lễ phục mà Nữ vương Miku vẫn thường mặc. Và nơi cổ áo mà cô cảm thấy hơi nặng nề bấy lâu nay, đang đính một món đồ giống hệt với thứ gắn trên vương miện của Nữ vương...... một bảo vật của Hoàng tộc.
Viên ngọc Turquoise (ngọc lục bảo) tuyệt đẹp — thứ mà chỉ hoàng tộc mới được phép đeo — đang khẽ đung đưa trên cổ cô.
"Sư đoàn Cận vệ là những người bảo vệ nhân vật quan trọng nhất của quốc gia này. Vì vậy lúc này, họ không ở bên ngài Miku, mà là ở bên cạnh em."
"Còn chị, chị đã nhận mệnh lệnh từ Tiên vương để bảo vệ em, đồng thời dùng phong ấn thuật để kìm hãm sức mạnh quá đỗi to lớn của em. Chị đã luôn ở bên cạnh em suốt bao năm qua với tư cách là một hộ vệ bí mật."
Meg rốt cuộc đang nói cái gì vậy? Rin không thể hiểu, hay đúng hơn là không thể tiêu hóa nổi những lời Meg vừa thốt ra.
Dù bộ não đang hỗn loạn cố gắng suy nghĩ, nhưng trái tim Rin lại kịch liệt từ chối hiểu những điều đó. Thế nhưng, cô chợt nhận ra mấy chuyện này giờ chẳng còn quan trọng nữa. Hiện tại không phải lúc để ngồi đây suy ngẫm hay cố hiểu mấy thứ này.
"Em không đi đâu hết!!"
"Nào tạm thời việc xác nhận tình hình cứ dừng lại ở đây thôi đã cũng sắp đến lúc rồi."
Trước tiếng hét lớn của Rin, Meg chớp mắt đầy ngạc nhiên như thể bị đánh bất ngờ.
"Bây giờ vẫn còn kịp mà…… em phải đi cứu ngài ấy!!"
"Em nói đi cứu sao nhưng là cứu 'ai' mới được chứ?"
Khi hỏi câu "là ai", Meg nhìn xoáy vào Rin bằng ánh mắt nghiêm nghị mà cô chưa từng thấy trước đây.
"......Em không biết. Nhưng em sẽ thử nói chuyện. Em sẽ giải thích mọi chuyện cho Len. Em nghĩ cậu ấy đang hiểu lầm, cả về Nữ vương nữa. Thế nên, em sẽ thuyết phục cậu ấy nghe mình nói một lần..."
"Em nghĩ rằng chỉ cần Rin bảo 'đừng chiến đấu nữa' là tên Phượng Hoàng đó sẽ ngoan ngoãn nghe theo sao? Trong lúc em đang ngủ, chính tay hắn đã giết chết hàng trăm binh sĩ của chúng ta rồi đấy."
Rin nuốt nước bọt một cái rõ khẽ. Một chút không khí ít ỏi tràn qua cuống họng khô khốc.
"Hẳn là em sốc lắm Rin. Thật đáng thương."
"Nữ vương mà em hằng tin tưởng đã dùng thủ đoạn hèn hạ để sát hại tướng giặc. Em đã luôn tin rằng ngài ấy thực sự là một người dịu dàng, em đã kỳ vọng bấy nhiêu để rồi bị phản bội."
"Và cả tên Phượng Hoàng đó nữa. Hai đứa đã thề nguyện sẽ cùng nhau bước tiếp khi hòa bình lập lại kia mà.Vậy mà chỉ vì vua của hắn bị giết, hắn liền không chút nương tay, bất ngờ đem quân tới tàn sát vương quốc này.Tình cảm của hắn cũng chỉ đến thế mà thôi. Em lại một lần nữa bị phản bội bởi chính sự kỳ vọng của mình."
"......Đã bị phản bội rồi."
Những lời của Meg như lột trần tâm can, phơi bày những cảm xúc thật sự mà Rin hằng chôn giấu sâu tận đáy lòng, khiến ngực cô nhói đau buốt giá. Đúng vậy. Rin cảm thấy thất vọng về cả hai người họ. Chính vì họ đã hành động theo cái cách mà cô không bao giờ mong muốn. Cô nhận ra rằng bấy lâu nay chỉ có mình cô là người tin tưởng đơn phương, còn họ chắc chắn đã nhìn về những hướng khác. Bản thân cô có lẽ chỉ là một phần nhỏ nhặt, tầm thường trong vô vàn những sự kiện diễn ra trong cuộc đời của họ.
Nếu Nữ vương Miku không dùng những mưu đồ hèn hạ mà chân thành kết giao hòa bình, thì mọi chuyện đã không thành ra thế này.Nếu Len, dù chỉ một lần thôi, chịu chấp nhận một cuộc đối thoại trước khi vung kiếm, thì mọi chuyện đã không đến mức này. Phải rồi, chính vì hai kẻ mang sức mạnh to lớn ấy mà những hạnh phúc nhỏ nhoi Rin hằng mong ước, cả tộc Lam Điểu lẫn tộc Phượng Hoàng, tất cả đều đang phải chịu thống khổ. Cô đã lỡ nghĩ như vậy đấy.
"Chị nghĩ khi nhìn thấy sức mạnh đó em cũng đã hiểu rồi.Cậu ta chính là hàng thật. Kẻ chuyển kiếp thực sự của Phượng Hoàng. Vì vậy, cậu ta không thể dừng cuộc chiến này lại đâu. Với tư cách là vị vua thống lĩnh tộc Phượng Hoàng, cậu ta không còn là một con người tự do nữa rồi. Dù một mình em có làm loạn lên đi chăng nữa, cậu ta vẫn có thần dân phải bảo vệ và sứ mệnh của một quân vương."
Những lời nói thản nhiên của Meg luồn qua màn đêm tĩnh mịch, rót vào tai Rin rồi tan ra đầy cay đắng.
"Nhưng đứng từ phía Rin mà nói, cả hai người họ đều là những kẻ tồi tệ nhỉ.Cứ gieo rắc kỳ vọng cho cố vào, để rồi đến lúc quan trọng nhất lại chẳng hề đáp lại. Em có cảm thấy mình bị phản bội thì cũng là lẽ đương nhiên thôi. Dù đối phương có lý do quan trọng đến thế nào đi chăng nữa, thì đối với kẻ bị vứt bỏ thì chỉ còn lại một sự thật duy nhất là mình đã bị vứt bỏ mà thôi."
"Meg......"
Rin khẽ liếc nhìn lên bầu trời đêm, Nữ vương Miku đang dùng Thủy phòng bích để chống đỡ hỏa thuật mà Len tung ra.
Từng người, rồi lại từng người một, những sắc màu rực rỡ lơ lửng giữa hư không đen kịt bắt đầu rơi rụng xuống mặt đất.
"Nhưng suy cho cùng thì tất cả đều huề nhau thôi. Vì ngay cả Rin, dù không tự ý thức được, cũng đã làm những điều tồi tệ với mọi người mà."
"……………… Hả?"
Meg đang cúi mặt, không rõ lúc này cậu ấy đang mang biểu cảm gì. Phía trên bầu trời kia, sắc đỏ và xanh vẫn đang giằng co.
Trận chiến công thủ có vẻ như đang được cầm cự ở giới hạn cuối cùng.
"Thế nên, chị muốn em hãy chấp nhận đây là chuyện bất khả kháng, đừng oán trách họ quá nhiều đặc biệt là ngài Miku. Để bảo vệ Rin, ngài ấy đã vứt bỏ cả cuộc đời, tôn nghiêm và mọi thứ của bản thân để chiến đấu suốt thời gian qua."
"Ý chị là sao?"
"Ngài Miku ngay lúc này đây, vẫn đang chiến đấu với tư cách là một con mồi nhử để em có thể trốn thoát......"
"Mồi nhử…………?"
"Đúng vậy. Ngài ấy đang câu giờ để bảo vệ và giúp em — kẻ chuyển kiếp thực sự của Lam Điểu — có thể chạy thoát."
"...Để bảo vệ mạng sống của đứa em gái yêu quý của mình."
Một luồng tia sáng cực mạnh đột ngột choán lấy tầm mắt khiến Rin phải nheo mắt lại. Dõi theo nguồn sáng ấy, cô thấy một biển lửa đỏ rực đang lan tỏa, ngỡ như ánh bình minh đang ghé thăm. Tập trung nhìn vào tâm điểm của ngọn lửa tựa mặt trời đó, vị Vua Phượng Hoàng đang dùng thanh kiếm bao phủ bởi lửa đâm xuyên qua Nữ vương của tộc Lam Điểu.
"A... không thể nào............"
Ánh sáng xanh của Nữ vương ngay lập tức bị ngọn lửa khổng lồ nuốt chửng. Những con chim đỏ xung quanh đồng loạt bay vút lên, và ngay sau đó, Phượng Hoàng tung ra một luồng hỏa thuật còn kinh khủng hơn thế. Như một biển lửa đỏ thẫm, ngọn lửa bao trùm lấy vương cung chỉ trong nháy mắt. Dẫu ngọn lửa ấy không lan tới tận nơi này, nhưng Rin cảm thấy như chính mình bị ném vào giữa hỏa ngục, tầm nhìn nhòe đi, cơ thể nóng bừng như bị thiêu đốt và lồng ngực nghẹt thở đến đau đớn.
"Chị yêu em."
Cùng với những lời nói dịu dàng đầy ắp tình thương ấy, nụ cười rạng rỡ của Nữ vương mà cô lần đầu nhìn thấy ngay trước khoảnh khắc chìm vào giấc ngủ chợt hiện về trong tâm trí. Một tiếng thét dài tuyệt vọng vang vọng khắp khu rừng đêm tĩnh mịch.
Tiếng thét khô khốc, khản đặc ấy nương theo gió rồi cứ thế bị màn đêm nuốt chửng.
Chẳng mấy chốc, Rin không còn phát ra được âm thanh nào nữa, toàn thân cô mất hết sức lực rồi đổ sụp xuống, đầu gối khuỵu trên mặt đất.
Cô lấy đôi bàn tay vẫn không ngừng run rẩy che kín khuôn mặt mình.
Trong tâm trí cô, tất cả đang bị thiêu rụi bởi lửa. Giữa biển lửa đang trải rộng trước mắt, Rin không thể thở nổi, chỉ biết để mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã. Phải chăng cảnh tượng sống động mà cô chưa từng thấy qua này chính là ký ức từ linh hồn của một ngàn năm trước? Bị bao vây bởi ngọn lửa đỏ rực, đôi cánh mất đi, và cơ thể đang rơi thẳng xuống bóng tối sâu thẳm.
Giữa lúc ấy, một bàn tay dịu dàng vuốt ve tấm lưng đang run rẩy như để dỗ dành.
"Rin đáng thương của chị...... Không sao đâu. Có chị ở đây rồi......?"
Bàn tay đang vuốt ve của Meg bất chợt lần theo đôi cánh trên lưng cô.
Đôi cánh xanh khổng lồ đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo giữa màn đêm u tối.
Dù chẳng có lấy một ngọn gió, nhưng có thứ gì đó vừa khẽ lướt qua gò má cô.
Tiếng kêu rợn người ấy lại vang vọng từ xa.
.........................
................
............
......
Còn tiếp...
0 Bình luận