Tầm Gửi ~ Túc Mộc Luân Hồi
Chương 2-1: Vỗ cánh hướng tới yên bình
0 Bình luận - Độ dài: 2,774 từ - Cập nhật:
Trong căn phòng nghị sự rộng lớn, một giọng nói ôn tồn nhưng ẩn chứa đầy gai góc vang lên dồn dập.
Bầu không khí nặng nề, căng thẳng bao trùm lấy căn phòng khiến Miku thầm cảm thấy ngán ngẩm trong lòng.
Cô vô thức nhìn chằm chằm xuống sàn nhà bằng đá cẩm thạch xanh được mài bóng loáng dưới chân. Sắc xanh thẳm sâu hun hút ấy là thứ cô đã ngắm đi ngắm lại không biết bao nhiêu lần để giải khuây trong những cuộc họp tẻ nhạt.
Đêm qua cô lại gặp ác mộng nên chẳng thể chợp mắt được bao nhiêu. Chỉ cần sơ ý buông lỏng một chút là cơn ngáp sẽ chực trào ra ngay, nhưng Miku đã kịp thời xốc lại tinh thần, vì một Nữ vương thì không được phép để lộ dáng vẻ lôi thôi như vậy.
Miku đã quá phát ngán với kiểu dò xét bụng dạ vòng vo, chậm chạp đặc trưng của những con người ở Vương quốc Blue Oak này. Tuy nhiên, nếu nói năng thẳng thừng không kiêng nể như cô, thì chỉ càng làm dấy lên sự ác cảm từ phía những kẻ phản đối mà thôi. Thật lòng, cô từng nghĩ "Giá mà mình có thể gạt phăng mọi rắc rối sang một bên và dùng quyền lực tuyệt đối của Nữ vương để dàn xếp tất cả thì tốt biết mấy......". Thế nhưng, những hành động dùng sức mạnh để trấn áp như vậy lại càng bị bài xích hơn ở đất nước này. Trong mọi việc, cô luôn phải hành động một cách thận trọng, điềm tĩnh, tâm niệm không được để xảy ra bất cứ sai sót nào. Ngay cả khi điều đó nhìn qua có vẻ là một đường vòng xa xôi, thì đó mới là cách đúng đắn.
Tư duy cơ bản của những người tộc Lam Điểu là: khi tìm ra một đáp án đúng đắn nhất, đó chắc chắn sẽ trở thành con đường tắt ngắn nhất.
Chính vì thế, các cuộc họp của Vương quốc Blue Oak luôn tiêu tốn rất nhiều thời gian để thảo luận nhằm đưa ra kết luận được coi là tối ưu cho tất cả mọi người. Đúng là có những lúc việc đưa ra các ý kiến trái chiều và tranh luận đến cùng sẽ giúp mài giũa nên một đáp án hoàn thiện nhất. Tuy nhiên, cuộc khẩu chiến giữa đảng Bảo thủ thuộc phái Ôn hòa và đảng Tự do thuộc phái Cứng rắn ngày hôm nay đã kéo dài suốt 5 tiếng đồng hồ mà vẫn dậm chân tại chỗ. Dù vậy, xét theo dư luận cũng như cục diện tại nghị trường hiện nay, phái Ôn hòa đang chiếm ưu thế.
Trong hai cuộc xung đột diễn ra tại biên giới phía Nam gần đây, Blue Oak đều thất bại thảm hại. Cuộc họp này vốn được ấn định để tìm kiếm phương hướng cho chiến dịch quân sự tiếp theo, trong khi phái Ôn hòa liên tục phản bác báo cáo của Bộ trưởng Nội vụ – người đứng đầu đảng Tự do và là người chịu trách nhiệm toàn bộ việc chỉ huy tác chiến – thì nó đã nhanh chóng biến thành một buổi sỉ nhục lẫn nhau.
"Thưa Bộ trưởng Nội vụ. Kế hoạch tác chiến đó có chút quá tay rồi. Dù cho đây là cuộc chiến với đất nước kia đi chăng nữa, nếu chúng ta quên mất niềm kiêu hãnh của tộc Lam Điểu – những người luôn lấy sự cao khiết và lòng chân thành làm chí hướng – thì mọi sự đều trở nên vô nghĩa."
Vị Bộ trưởng Ngoại giao ôn hòa, người đứng đầu đảng Bảo thủ, đã lên tiếng phản đối phát ngôn của Bộ trưởng Nội vụ.
"Ồ. Vậy ra...... ý của Bộ trưởng Ngoại giao là thế này sao. Rằng chúng ta nên vứt bỏ chiến thắng và quỳ gối trước lũ chim đỏ dã man kia sao?. Trở thành bề tôi cho bọn chúng sao?. Ý của ngài là chúng ta không còn con đường nào khác ngoài việc làm nô bộc cho lũ man di đó, tôi giải thích như vậy chắc không có gì sai chứ?"
"Tôi không hề nói như vậy. Mong ngài đừng diễn giải quá đà và bóp méo sự thật. Ý tôi là, chúng ta hãy tạm gác lại mối thù truyền kiếp ngàn năm, chúng ta - những người vốn sở hữu trí tuệ và lương tri - nên chủ động nhượng bộ một chút trước khi tình hình trở nên không thể cứu vãn, như vậy chẳng phải tốt hơn sao."
"Tôi thật không dám tin rằng lũ dã man đó lại có thể hiểu được sự nhượng bộ của chúng ta theo đúng nghĩa đen đâu. Chắc chắn chúng sẽ đắc thắng mà khẳng định rằng phía bên này cuối cùng cũng đã chịu quy phục dưới trướng chúng. Điều đó chẳng khó để hình dung chút nào."
Cuộc tranh chấp với Gui Vermilion đã thay đổi hoàn toàn tính chất kể từ sau lời tiên tri được đưa ra vào khoảng ba mươi năm trước. Giờ đây, tình hình không còn đơn thuần là chỉ cần giành chiến thắng trong một trận đánh là xong nữa.
Bên nào thất bại trong cuộc chiến tiếp theo, bên đó sẽ dấn thân vào con đường diệt vong. Đứa trẻ trong lời tiên tri............ Miku, sự chuyển kiếp của Lam Điểu, đã gánh vác vận mệnh của đất nước này được gần năm năm trời. Mẹ của cô, vị Nữ vương tiền nhiệm, đã qua đời vì những vết thương tích tụ từ các cuộc chiến liên miên. Cô nhớ rằng vào thời điểm đó, cục diện trận chiến vẫn nghiêng về phía bên này. Vị vua trẻ của tộc Phượng Hoàng khi ấy còn non nớt kinh nghiệm, sức mạnh của Nữ vương bên này vẫn còn rất áp đảo. Thế nhưng kể từ khi mẹ mất và Miku kế vị, tình thế chiến sự ngày một tồi tệ đi.
Điều đó không hoàn toàn chỉ là do năng lực thống trị yếu kém của một Nữ vương mới vào nghề như Miku.
Tình trạng hạn hán kéo dài những năm gần đây đã khiến nền nông nghiệp toàn quốc suy thoái; cùng với đó là vấn đề dòng người di cư sang trung lập quốc Violavischio để tìm kiếm vùng đất trù phú hơn cũng là những nhân tố quan trọng làm suy yếu quốc lực, khiến họ không còn khả năng chiến thắng. Tuy nhiên, không vì thế mà cô cam lòng bỏ cuộc chỉ bằng ý nghĩ "đó không phải lỗi của mình".
Cứ đà này, họ sẽ chỉ làm tiêu hao lực lượng vô ích và khiến nhuệ khí binh sĩ giảm sút một cách phí hoài. Nếu tình trạng này tiếp diễn, ngày tàn chắc chắn sẽ sớm cận kề.
"Thôi nào mọi người, xin hãy bình tĩnh một chút. Nếu thần dân tộc Lam Điểu thanh nhã và xinh đẹp mà cứ trong tình trạng thế này, thì dù là trận chiến có thể thắng cũng sẽ vụt mất đấy?"
Luka, vị tướng quân nổi danh là "trí tướng", cất lời răn đe cả phái Cứng rắn lẫn phái Ôn hòa.
"......À, phải rồi. Chúng ta nhất định phải lắng nghe kỹ những gì ngài 'Suối nguồn Minerva' nói. Chắc chắn ngài ấy sẽ đưa ra một giải pháp cao siêu mà lũ chim nhỏ chúng ta không thể nào nghĩ tới được."
Bộ trưởng Nội vụ đáp lại lời phát biểu của Luka bằng một câu mỉa mai đầy ẩn ý rồi mỉm cười đắc ý. Thế nhưng Luka chẳng mảy may bận tâm, vẫn tiếp tục dẫn dắt câu chuyện.
"Việc giải pháp đó có cao siêu hay không là do những vị đại diện ưu tú cho nhân dân ở đây, cùng với Nữ vương vĩ đại của chúng ta quyết định. Riêng tôi, tôi tán thành ý kiến của các vị phái Ôn hòa. Lúc này, nếu cứ tiếp tục những cuộc xung đột nhỏ vô ích thì chúng ta chỉ càng lún sâu vào cái vòng quẩn quanh mà chẳng đạt được gì. Vậy nên, tôi cho rằng việc chúng ta chủ động đề nghị hòa bình sớm là một hành động sáng suốt. Trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn."
"Ngài nói cái gì cơ...! Vậy ra ngài muốn khẳng định rằng đất nước ta sau này sẽ yếu thế hơn quốc gia đó sao? Ngài dựa vào căn cứ gì mà nói thế hả?"
Trước lời phát biểu bình thản của Luka, từ Bộ trưởng Nội vụ cho đến những người phái Cứng rắn đồng thanh phản pháo. Phái Ôn hòa thì vỗ tay tán thưởng, cho rằng đó là một quyết định khôn ngoan để ủng hộ Luka. Căn phòng lại bắt đầu xôn xao, ngay cả những kẻ nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên để quan sát tình hình cũng đồng loạt nhảy vào tranh cãi.
Nhìn Luka đang lắc đầu như muốn nói "Chà, thật là rắc rối", Miku nhận định có lẽ đã đến thời điểm thích hợp. Cô khẽ đứng dậy.
Miku đứng thẳng lưng, bước xuống ba bậc thang và tiến ra phía trước. Nhận thấy điều đó, các đại thần lập tức ngừng tranh cãi, đồng loạt ngước nhìn lên. Không biết họ sẽ lộ ra biểu cảm gì khi nghe quyết định mà Nữ vương sắp ban xuống? Phương án thu xếp mà cô đã suy nghĩ trăn trở suốt từ trước khi cuộc họp bắt đầu... Miku tin chắc rằng đây là con đường duy nhất còn lại sau khi tận mắt chứng kiến cuộc khẩu chiến kéo dài của họ. Để không lộ ra sự nôn nóng trong lòng, cô đeo lên chiếc mặt nạ điềm tĩnh và cất cao giọng.
"Thưa những chư vị. Để vượt qua cuộc khủng hoảng quốc gia lần này, ta đã đứng đây với tâm thế cầu thị, lắng nghe ý kiến từ khắp nơi, nghiên cứu thư tịch và vừa rồi là trưng cầu ý kiến của chính các vị. Thế nhưng, tình trạng này đã kéo dài gần một tuần. Ta cảm thấy rằng manh mối để giải quyết vấn đề thậm chí đang ngày càng trở nên mong manh."
Trước những lời của Miku, hầu như tất cả những người có mặt đều giật mình, sắc mặt trở nên cứng đờ. Thấy phản ứng diễn ra đúng như dự tính, Miku cố giữ vẻ bình thản, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục.
"Dù ta có là người chuyển kiếp của Lam Điểu đi chăng nữa, thì thân xác này vẫn chỉ là một phàm nhân. Ta không có ký ức của linh hồn kiếp trước, ta cũng chỉ là một con người mang dòng máu tộc Lam Điểu như các vị mà thôi. Từ khi sinh ra đến giờ, đã bao nhiêu lần ta hối hận về điều này nhưng dù có trăn trở mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Với tư cách là một con người, ta đã lần giở và học hỏi những trang sử mà tổ tiên vĩ đại để lại. Ta muốn thỉnh cầu sự chỉ dạy từ những người đi trước. Ta đã tìm kiếm xem liệu có manh mối nào ẩn giấu trong quá khứ hay không — cái thời mà những người dân yêu chuộng hạnh phúc này từng có được một thời đại hòa bình, không lo âu chiến trận. Thế nhưng, lịch sử được hé mở lại toàn là những thời kỳ bi thảm, chìm đắm trong các cuộc chiến triền miên với quốc gia đó. Ta......"
Lời diễn thuyết được thốt ra bằng chất giọng thấm đẫm vẻ bi tráng sâu sắc. Khi Miku đột ngột ngắt lời, các đại thần ai nấy đều trầm mặc, vẻ mặt đầy sự đồng cảm.
Sau một khoảng lặng ngắn, Miku đưa mắt nhìn quanh khuôn mặt các gia thần như thể đang ngần ngại không biết có nên nói ra điều gì đó hay không.
Mọi người đều đang nín thở chờ đợi những lời tiếp theo từ vị Nữ vương chuyển kiếp đang chìm trong u sầu.
"......Ta đã từng nghĩ, phải chăng chỉ còn cách bỏ cuộc mà thôi. Như các vị đều biết, trong suốt chiều dài lịch sử, chưa một lần nào hòa bình được thiết lập, chiến tranh cứ thế tiếp diễn. Trong một ngàn năm qua, đã có không biết bao nhiêu nỗ lực nhằm tiến tới hòa nghị giữa hai nước. Thế nhưng, tất cả đều bị hủy hoại bởi sự trớ trêu của thời gian. Ta cảm thấy như thể đây chính là định mệnh không thể trốn tránh của sắc Xanh và sắc Đỏ đang căm ghét lẫn nhau. Và rồi, tại vùng đất Violavischio kia đang trăn trở liệu có cách nào để đảo ngược lời tiên tri mà Mentley vùng Violavischio đã đưa ra – cái vận mệnh tuyệt đối ấy – thì ta chợt nhận ra. Rằng chính lời tiên tri lần này mới là thứ dẫn dắt chúng ta thoát khỏi số phận căm hờn bấy lâu để đi đến sự hòa giải thực sự."
"Ch-chuyện đó là sao... thưa Nữ vương Miku!"
Tất cả mọi người đồng loạt mở to mắt kinh ngạc, đổ dồn ánh nhìn về phía Miku.
"Nội dung lời tiên tri là: một trong hai người chuyển kiếp của Lam Điểu hoặc Phượng Hoàng sẽ dẫn dắt cuộc chiến kéo dài giữa hai nước đến một chiến thắng hoàn toàn, mang lại sự phồn vinh vĩnh cửu cho tổ quốc. Nhưng nếu 'chiến thắng hoàn toàn' này không phải là chiến thắng của riêng một quốc gia nào thì sao?"
Tiếng hít hà kinh ngạc vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
"Đúng vậy. Nếu lúc này đất nước chúng ta và quốc gia đó kết giao hòa bình, đồng lòng nhất trí, thì thứ giành chiến thắng chính là ý chí chung duy nhất đó. Chẳng phải chúng ta có thể hiểu rằng: bằng cách nắm tay nhau, cùng hướng tới hòa bình, chúng ta sẽ vĩnh viễn tránh được mọi cuộc xung đột sau này hay sao?"
Những tiếng xôn xao xen lẫn tiếng đồng tình đồng loạt vang lên. Với việc hai lần liên tiếp đại bại trong các cuộc xung đột biên giới, và phái Ôn hòa đang chiếm ưu thế như hiện nay, cô chỉ còn cách đánh cược vào thời điểm này. Miku gập chân phải, quỳ xuống.
Trước tư thế vốn không dành cho một vị quân chủ đối diện với bề tôi như vậy, những kẻ vốn đang tranh cãi ồn ào cũng phải kinh ngạc mà lặng người đi. Cũng đúng thôi, bởi vị Nữ vương Lam Điểu kiêu hãnh đang làm một việc giống như thỉnh cầu sự tha thứ để thống nhất ý chí của các gia thần. Miku vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn thẳng lên các đại thần và nói:
"Khi tiếp nhận vị trí người đứng đầu đất nước này từ tiền nhân, ta đã quyết tâm một điều trong lòng. Đó là tuyệt đối không bao giờ dẫn dắt nhân dân của đất nước này đến sự bất hạnh. Chúng ta, những người dân tộc Lam Điểu vốn là biểu tượng của hạnh phúc, lại đang tự dấn thân vào con đường bất hạnh. Điều đó chẳng khác nào đang chà đạp lên tấm lòng của tổ tiên hiền từ, những người đã ban cho chúng ta sức mạnh của thần linh. Họ ban sức mạnh cho chúng ta không phải để chúng ta bước đi trên con đường như vậy. Tình hình chiến sự đang không hề khả quan dù có trốn tránh thế nào thì thực tế cũng chẳng thay đổi. Vậy nên, một lần nữa, ta muốn tin vào sức mạnh dẫn dắt mọi người đến hạnh phúc của chúng ta. Và, hãy tin rằng con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự thông qua việc hòa bình với quốc gia đó sẽ mở ra, các vị có nguyện lòng cùng ta tiến bước không?"
Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng tuyệt đối.
Không có lấy một tiếng phản đối nào vang lên. Rồi một tiếng vỗ tay đồng tình vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
0 Bình luận