Dù đã bị Azzy dạy cho vài bài học, Finley vẫn tiếp tục là một cái gai trong mắt.
Bất cứ khi nào ai đó nói gì, hắn lại ngắt lời bằng những tiếng "Hừm", "Khừ hừm" đầy vẻ bề trên. Khi Kẻ hồi quy hay Azzy định vung nắm đấm, hắn lại vắt chân lên cổ chạy hoặc lôi Thủy tổ ra làm lá chắn.
Thật khó chịu, nhưng hắn cũng chưa phạm lỗi gì đến mức phải chết, mà nếu xử nặng tay quá thì lại ngại vị Ma cà rồng đứng sau. Cái cảm giác "nuốt không trôi mà nhả không xong" này đang hành hạ cả tôi và Kẻ hồi quy.
Hoạn nạn kết thân. Chỉ vì một tên Finley mà tôi và Kẻ hồi quy — hai kẻ tưởng chừng chẳng bao giờ tìm đến nhau — lại đang tụ họp lại một chỗ.
"Xì, rắc rối tăng lên gấp đôi rồi. Cứ đà này tôi sẽ chết vì stress mất. Phải xử lý bớt một cái mới được."
"Gấp đôi? Tôi biết một cái là Finley rồi, thế còn cái kia là ai?"
"Anh."
"Nói năng xằng bậy gì thế hả!"
Tôi phẫn nộ quát lên, Kẻ hồi quy khoanh tay đáp:
"Chẳng phải hai người giống hệt nhau sao? Cứ hở ra là xen vào chuyện người khác, rồi dựa hơi sự bảo hộ của Tyrkanzyaka mà làm càn. Cái kiểu hành động tùy tiện nhưng lại cứ mấp mé lằn ranh chịu đựng đó, nhìn kiểu gì cũng thấy đúc từ một khuôn ra."
"Tôi có thể nhẫn nhịn hầu hết mọi lời nhục mạ, nhưng riêng điều này thì tuyệt đối không. Không bao giờ."
Tôi dù bao dung vô bờ bến nhưng lòng kiên nhẫn cũng có giới hạn. Việc so sánh tôi với Finley sẽ được coi là một cuộc tấn công trực diện. Tôi bắt đầu phản bác từng chút một:
"Hãy nhìn lại chính mình đi! Xen vào chuyện người khác ư? Đó là sở thích của học viên Shey mà! Dựa hơi Tyrkanzyaka bảo hộ ư? Ai là người đã bái Thủy tổ làm thầy hả! Hành động tùy tiện ư? Nếu phải chỉ ra kẻ tùy tiện nhất Vực thẳm này, đằng ấy nên soi gương trước tiên đấy!"
"Hả?"
"Đúc từ một khuôn luôn nhé! Hay nhân dịp này đổi tên luôn đi? Đừng gọi là Finley nữa, gọi là Fin-Shey ấy! Hợp lắm! Nhìn hai người cứ như vợ chồng ấy!"
"Vợ chồng cái con khỉ gì với hạng người đó hả!!"
Kẻ hồi quy — người đang cảm thấy tồi tệ nhất kể từ khi xuống Vực thẳm — bỗng sực nhớ ra thiết lập của mình và nói:
"Tôi nói lại lần nữa, tôi là đàn ông!"
À, có cái thiết lập đó nhỉ. Tôi cũng suýt quên mất, nhưng may thay, tôi vẫn có cách để giải thích.
"Vâng. Chính xác thì là một người đàn ông thích đàn ông."
"Này!! Cái đó!"
"Nghĩ lại thấy nực cười. Chính cậu là người hét lên rằng mình thích đàn ông, thế mà khi bị nhắc đến lại nổi giận. Sao thế? Tự mình nói ra rồi giờ lại thấy xấu hổ về gu của mình à?"
Trước lý lẽ sắc bén của tôi, Kẻ hồi quy chỉ biết đứng đó thở phì phò, không thốt nên lời. Đừng có gây sự khi biết chắc mình sẽ thua. Chưa bao giờ thắng được tôi bằng lời nói mà sao cứ thích cà khịa thế nhỉ.
Tôi ngoáy tai rồi nói:
"Mà, xin lỗi nhé, dù thế nào cũng xin đừng thích tôi. Mấy chuyện đồng tính như này, với học viên Shey thì đó là sự thật nên cũng chẳng sao, nhưng tôi cực kỳ ghét bị hiểu lầm như vậy. Vì tôi là một người bình thường với gu thẩm mỹ bình thường."
"Khỏi lo đi! Trời có sập cũng không có chuyện đó đâu!"
Kẻ hồi quy gắt gỏng rồi lại khoanh tay lẩm bẩm:
"Dù sao thì, thực ra tôi muốn loại bỏ anh hơn, nhưng xử lý Finley có vẻ dễ hơn. Ít nhất phải chặn cái thói vênh váo của hắn lại."
"Nói muốn loại bỏ người ta ngay trước mặt thì có hơi quá đáng không?"
"Tôi cố tình nói thế đấy."
Kẻ hồi quy trả lời một cách đáng ghét rồi thầm nghĩ trong lòng: ‘Hắn xuống Vực thẳm với ý định gây chiến. Chắc chắn là kẻ cực đoan nhất trong phái chủ chiến. Biết trước tương lai sẽ có đại chiến nổ ra, mình không thể để Tyrkanzyaka gần gũi với đám Ma cà rồng chủ chiến đó được. Phải thuyết phục hoặc đe dọa để đuổi hắn đi.’
Gì đây, Kẻ hồi quy. Miệng thì nói vì dễ xử lý, hóa ra lại suy nghĩ sâu xa thế sao?
So với cô ta, lý do tôi muốn tống khứ Finley chỉ đơn giản là vì "phiền vãi l—". Hơi bị chênh lệch về tầm vóc đấy nhỉ.
Hừm. Nhân cách bình thường và lương thiện của tôi sao có thể kém hơn Kẻ hồi quy được. Hay do ở Vực thẳm lâu quá nên tôi cũng bị tha hóa rồi? Sau này phải cẩn thận hơn mới được.
"Nhưng cô biết đấy, Finley trông thế thôi chứ cũng là bậc Yaeling[note92331]. Chỉ xếp sau các bậc Quân chủ Elder và đội tinh nhuệ Ain[note92332] mang huyết thống Thủy tổ. Yaeling không phải quá hiếm, nhưng dòng máu của Huyết Hồng Công Tước thì ở đây cũng có danh tiếng đấy."
"Có thế thì cũng chỉ là hạng tép riu. Cả anh và tôi đều có thể dễ dàng xử lý hắn mà."
Chỉ có cô thôi, tôi thì không nhé. Tôi muốn xử lý hắn thì ít nhất phải cần đến lựu đạn nước thánh cơ.
Thấy tôi không trả lời, Kẻ hồi quy nhìn tôi với vẻ thắc mắc, rồi chắc là cô ta coi sự im lặng của tôi là một sự thừa nhận hiển nhiên không cần đáp lại nên đã bỏ qua.
"Hơn nữa, hắn là kẻ đến đây vì khao khát chiến tranh. Để hắn gần Tyrkanzyaka chẳng có gì tốt..."
Bỗng dưng.
Kẻ hồi quy khựng lại như sực nhớ ra điều gì. ‘Chờ đã. Anh ta đã không chấp nhận đề nghị đưa Finley ra ngoài. Ngược lại còn muốn nhốt hắn ở đây. Chắc chắn phải có lý do.’
Hửm? Lý do thì có chứ. Thực tế là tôi chẳng có cách nào đưa hắn ra ngoài cả.
‘Nghĩ lại thì, hành tung của nhà nước quân phiệt luôn là thúc đẩy và can thiệp vào chiến tranh. Phải rồi. Việc giam giữ Thủy tổ chắc cũng là một phần của kế hoạch.’
Này, tôi không biết gì hết nhé... Nói vậy thì cũng hơi lấn cấn.
Rõ ràng con Golem do Đại úy Abby điều khiển đã nói: "Chiến tranh 'vẫn chưa' được phép nổ ra".
Nghĩ ngược lại, có nghĩa là "đến một lúc nào đó" chiến tranh phải xảy ra. Điều đó đồng nghĩa với việc vị Ma cà rồng đang thong dong trong Vực thẳm này cũng nằm trong kế hoạch chiến tranh của nhà nước quân phiệt.
Các người đang âm mưu gì vậy, nhà nước quân phiệt? Có gánh nổi không đấy? Theo suy nghĩ của Kẻ hồi quy thì tương lai sẽ có một trận đại chiến kinh hoàng nổ ra cơ mà.
Nghĩ đến đó, tôi lập tức dẹp bỏ sự quan tâm. Ôi dào, việc nhà nước quân phiệt chuẩn bị chiến tranh thì trừ kẻ ngốc ra ai mà chẳng biết, quan trọng gì đâu. Nó cũng giống như việc dự báo mùa đông năm nay sẽ có tuyết rơi thôi.
Giờ điều quan trọng hơn là:
"...Tôi định tách Finley ra khỏi Tyrkanzyaka. Tốt nhất là anh đừng có cản đường tôi."
‘Phải ngăn chặn chiến tranh. Để ngăn chúng lợi dụng chiến tranh mà lộng hành. Nếu người đàn ông này dám cản đường mình, thì lúc đó...’
Kẻ hồi quy đang tỏa ra sát khí hừng hực nhắm vào tôi.
Chà, làm gì giờ nhỉ. Ừm. Thôi thì thế này đi.
"Cản đường gì chứ? Có giúp thì giúp thôi, tại sao tôi phải cản trở học viên Shey?"
"Tính ra thì việc Finley không thể ra khỏi Vực thẳm cũng là do anh thuyết phục mà. Anh làm thế rồi giờ lại bảo hợp tác với tôi? Vô lý."
Kẻ hồi quy không thèm đợi tôi trả lời, cô ta nói với ánh mắt như thể sẵn sàng chém tôi bất cứ lúc nào:
"Anh định cản trở tôi đúng không?"
Một suy luận không tồi, nhưng sai bét.
Tôi đã nói đi nói lại rồi, tôi chỉ là không muốn bị lộ sự thật mình là một tên lao dịch hèn mọn mà thôi.
Nhưng vì không thể tiết lộ sự thật này, tôi nở một nụ cười rạng rỡ và xua tay:
"A ha ha. Cậu hiểu như vậy sao? Thật ngây thơ quá."
"Cái gì?"
Kẻ hồi quy vẫn trừng mắt nhìn tôi, hừ mũi một cái như muốn nghe tôi biện minh.
"Hãy nghĩ khác đi. Nào, tôi nói những lời đó để giữ Finley lại đây. Để hắn ở lại và gần gũi với học viên Tyrkanzyaka."
"Tôi biết. Tôi cũng có mặt ở đó mà."
"Cậu tin sái cổ những gì tôi nói lúc đó sao? Lòng tin của cậu dành cho tôi sâu sắc đến thế kia à?"
Đôi mắt của Kẻ hồi quy mở to. Sự sắc lạnh lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là sự nghi hoặc. ‘...Có ẩn ý khác sao? Nhưng đứng ở vị trí của anh ta, việc để Finley ở cạnh Tyrkanzyaka thì có lợi lộc gì khác chứ?’
"Đừng tin những gì tôi nói, hãy chỉ nhìn vào kết quả hành động của tôi thôi. Nếu vậy cậu sẽ thấy chẳng có lý do gì để chúng ta phải đối đầu cả."
Thay vì nói thẳng, tôi quăng ra một mồi nhử. Giống như rắc những mẩu bánh mì trên đường mòn, tôi chờ đợi đối phương nhặt từng manh mối để đi theo dòng chảy.
‘Chờ đã. Có thể mình đã nghĩ sai. Nếu mục tiêu của hắn ta không phải là để Finley và Tyrkanzyaka ở cạnh nhau... mà là để Finley ở lại đây, chính điều đó thì sao?’
Cứ như vậy, dù chỉ là đi theo manh mối tôi đưa ra, nhưng đáp án có được nhờ "nỗ lực" thì sẽ không bao giờ bị nghi ngờ.
Bởi vì, nỗ lực của bản thân luôn phải đi kèm với phần thưởng xứng đáng. Miếng ghép mình dày công lắp vào phải đẹp đẽ, và đáp án mình vò đầu bứt tai nghĩ ra phải hoàn hảo.
Đó là tâm lý con người. Kẻ hồi quy cũng không ngoại lệ.
‘Chẳng lẽ, anh ta giam Finley lại là để ngăn thông tin ở đây rò rỉ ra ngoài? Nếu Finley ra được mặt đất và rêu rao khắp nơi, những thế lực muốn lợi dụng Tyrkanzyaka sẽ hành động mất!’
Kẻ hồi quy tự đưa ra kết luận rồi cảm thấy phấn chấn. Dù cố giấu nhưng khóe môi cô ta đã nở một nụ cười tự mãn.
Nếu cô biết sự thật thì sao nhỉ? Chỉ là tôi không có khả năng đưa hắn ra ngoài thôi. Nghĩ cũng thấy tò mò thật đấy.
Mà, dù sao thì.
"Không phải ai trong nhà nước quân phiệt cũng muốn chiến tranh đâu. Chúng ta có thể trở thành đồng chí đấy."
Tạm thời tôi đã thành công trong việc hạ thấp cảnh giác của Kẻ hồi quy. Cô ta vẫn còn nghi ngờ nhưng đã đủ mở lòng để hỏi ý kiến tôi.
"Anh có kế hoạch gì không?"
"Trước tiên là thuyết phục."
"Thuyết phục? Chỉ thế thôi?"
‘Không phải bắt cóc, đe dọa hay ly gián sao?’
Tôi đổi ý rồi. Dù nghĩ thế nào thì nhân cách của tôi cũng tốt hơn con bé này.
"...Tôi không biết đằng ấy đang nghĩ cái quái gì, nhưng trước tiên phải dùng những biện pháp thông thường nhất chứ."
"Được rồi. Việc thuyết phục cứ để tôi."
"Hả?"
"Tôi cũng biết thuyết phục mà. Dù sao hiện giờ tôi cũng là đệ tử, nói chuyện đó chắc chắn sẽ thoải mái hơn nhiều."
Hừm. Dù không tin tưởng lắm nhưng thấy cô ta quyết tâm như vậy, thôi thì cứ đứng xem vậy.
Tôi lo lắng lẩm bẩm:
"...Tôi nói trước để phòng xa thôi, đừng có chặt tay người ta nhé? Dù là Ma cà rồng thì cũng thấy khó chịu lắm đấy."
"Anh coi tôi là kẻ tâm thần à?!"
"Sao cậu biết hay vậy?"
***
Sau khi quyết tâm thuyết phục Tyrkanzyaka.
Hít một hơi thật sâu, Kẻ hồi quy một mình sải bước tiến về phía vị Ma cà rồng. Tôi nấp sau góc tường không xa để quan sát.
"Tyrkanzyaka. Chờ chút, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Kẻ hồi quy đi thuyết phục người khác, đúng là một cảnh tượng hiếm có. Ấn tượng của tôi về cô ta là kiểu người hay giải quyết nghịch cảnh bằng sức mạnh hoặc tiền bạc hơn là lời nói nên tôi chẳng tin tưởng mấy, nhưng đối phương là một Kẻ hồi quy đã trải qua đủ mọi sóng gió. Có năng lực gì đó mà tôi không biết cũng chẳng có gì lạ. Để xem cô ta nói năng tài tình đến đâu nào.
"Đừng có gặp Finley nữa!"
...?
Cái gì vậy trời. Chọn từ ngữ kiểu gì thế? Là con gái ghét bố dượng à? Đang van xin mẹ đừng tái hôn đấy à?
"...? Đột ngột quá. Tại sao?"
Một câu hỏi đầy vẻ ngỡ ngàng. Phản ứng cực kỳ tự nhiên. So với đó, lời đáp của Kẻ hồi quy là:
"Dù sao thì! Hắn là kẻ đã đòi gây chiến mà! Chiến tranh là xấu! Nguy hiểm lắm!"
Này. Kẻ hồi quy. Phát huy vốn từ vựng chút đi. Cô là người nước ngoài à? Hay bình thường ít giao tiếp với con người quá vậy?
Không, nói chuyện với tôi thì vẫn bình thường mà? Không ổn rồi. Thôi đừng nghe nữa, đọc suy nghĩ trước cho chắc.
‘Trước khi ta hồi quy, cô đã tham gia chiến tranh trong tình trạng tơi tả. Một cuộc huyết chiến mà chẳng ai có lợi sẽ nổ ra. Thứ chờ đợi ở cuối con đường đó chỉ có một, là sự diệt vong của tất cả. Ta đang cố gắng ngăn chặn tương lai đó, và để làm được điều đó, tốt nhất cô nên tránh xa chiến tranh ra.’
Suy nghĩ thì cũng bình thường đấy, nhưng sao lời nói ra lại như vậy? Rốt cuộc Kẻ hồi quy này bị làm sao thế nhỉ?
Aaa. Tôi hiểu rồi.
Vì cố giấu chuyện mình hồi quy nên logic cô ta muốn triển khai bị hổng lỗ chỗ, và trong nỗ lực gượng ép để lấp liếm, nó đã biến thành những lời lẽ ngây ngô trẻ con như vậy.
Giờ thì thấy tội nghiệp luôn rồi. Biết làm sao đây.
"Ta cứ ngỡ ngươi sẽ hiểu chứ. Finley là quyến thuộc cấp thấp của ta. Hắn thậm chí còn chẳng dám có ý nghĩ phản kháng lại ta."
"Tôi biết! Nhưng!"
"Và ta không bao giờ rút lại quyết định đã đưa ra. Người gánh vác trọng trách thì lời nói cũng phải tương xứng. Ta sẽ không đổi ý trong thời gian tới đâu. Ta hiểu những gì ngươi muốn nói rồi, thôi đừng nói nữa."
Kẻ hồi quy chỉ biết gật đầu vài cái, rồi quay người trở lại góc tường nơi tôi đang nấp. Sau đó cô ta ấp úng báo cáo với tôi:
"Cô ấy nói vậy đấy."
"À, tôi xin lỗi vì đã đưa ra yêu cầu quá sức. Từ nay về sau cậu hãy hạn chế mấy việc thuyết phục này đi, cứ dùng sức mạnh hoặc tiền bạc mà giải quyết cho nhanh."
‘Hửm? Cảm giác cứ khó chịu thế nào ấy. Đang mỉa mai mình đấy à?’
Đến tầm này mà cô còn phải băn khoăn chuyện đó thì tôi cũng hiểu khả năng giao tiếp của cô thảm hại đến mức nào rồi. Tội nghiệp cho thế giới mà Kẻ hồi quy này phải cứu giúp.
Tôi thở dài bước ra.
"Đứng đó mà đợi đi. Hãy xem bậc thầy tâm lý, ảo thuật gia đùa giỡn với trái tim con người, và là ‘tình nhân’ đang có mối quan hệ mờ ám trong bóng tối với học viên Tyrkanzyaka trổ tài đây. Một tên đệ tử như cậu làm sao sánh được với tôi. Để tôi xử lý cho."
"Được, để anh xử lý xem... Cái gì? Tình nhân?"
"Lên đường thôi. Tôi đi rồi về ngay đây."
Trước khi Kẻ hồi quy kịp nói thêm gì, tôi lao ra khỏi góc tường, giơ tay chào và tiến về phía vị Ma cà rồng.
"Học viên Tyrkanzyaka. Thật tình cờ quá."
"...Hai người rốt cuộc đang âm mưu chuyện gì vậy?"
"Ha ha. Âm mưu gì đâu ạ. À, cô có muốn massage một chút không? Hôm nay phong độ ngón tay của tôi tốt lắm."
Dù nhận được lời đề nghị của tôi, vị Ma cà rồng vẫn không thôi nghi ngờ.
"Lộ liễu quá đấy. Một kẻ bình thường luôn tỏ thái độ miễn cưỡng như ngươi, tại sao hôm nay lại chủ động giơ ngón tay tìm đến ta? Đã thế Shey còn đứng đằng kia quan sát nữa chứ."
Sao tự dưng hôm nay lại đa nghi thế nhỉ? Lạ thật. Một người từng đưa cả trái tim ra cho tôi chỉ vì thấy tôi dùng máy giật điện cơ mà? Cô ấy bắt đầu có cảm giác về sự nguy hiểm rồi sao?
"Vậy, cô không muốn à?"
"...Ta đâu có nói vậy. Để lát nữa đi, ý ta là, khi không có ai nhìn thấy."
Rút lại lời vừa nói. Chắc vì chết rồi nên cái xác này chẳng có chút cảm giác nguy hiểm nào cả.
Dù sao thì.
"Tôi đến để thay mặt học viên Shey cảnh báo học viên Tyrkanzyaka đấy."
"Ngươi cũng vậy à?"
"Dù nghe có vẻ nhàm chán nhưng đây là lời khuyên xương máu đấy. Tên Ma cà rồng Finley đó, có gì đó mờ ám lắm. Cô nên cẩn thận thì hơn."
Tôi nói một cách nghiêm túc, nhưng vị Ma cà rồng lại đón nhận một cách hờ hững.
"Có vẻ ta đã khiến Finley bị ghét quá mức rồi. Ta hiểu rồi. Từ nay về sau ta sẽ tự trọng hơn."
"Tự trọng là sao?"
"Ý ta là ta sẽ không để hắn làm phiền các người lấy cớ là hầu hạ ta nữa. Hắn phục tùng mệnh lệnh của ta, nên chỉ cần truyền một lời là xong."
Vị Ma cà rồng nghĩ rằng lý do tôi và Kẻ hồi quy tìm đến là vì "thấy Finley phiền phức", nên cô ấy hứa sẽ chấm dứt chuyện đó.
Ơ?
Cũng được đấy chứ?
Nói thật là tôi thấy bùi tai rồi đấy. Vì tôi cũng thấy Finley rất khó chịu mà.
Tôi lập tức gật đầu lia lịa:
"Tốt quá. Nếu cô làm được như vậy thì còn gì bằng."
"À, chờ chút. Mấy giờ thì ta tìm đến được?"
"Bình thường cô có nhìn giờ đâu mà hỏi? Cứ đến khi nào cô thích ấy."
"Được."
Phù. Thế này mới là đôi bên cùng có lợi chứ. Tôi hớn hở quay về.
Thấy vậy, Kẻ hồi quy đang tựa lưng vào tường nhìn tôi với khuôn mặt lạnh băng.
"Anh làm cái quái gì thế?"
"Hả? Chiến thắng của nhân loại đấy."
"Chiến thắng nhân loại cái nỗi gì. Chẳng giải quyết được gì mà lại còn hẹn hò riêng với Tyrkanzyaka nữa!"
"Không có hẹn giờ nhé. Cô ấy bảo sẽ tự tìm đến."
"Mấy cái đó! Tôi! Hoàn toàn! Không muốn biết!"
"Tự mình hỏi rồi giờ bảo không muốn biết?"
"Xì, dù sao thì! Đã nói là hợp tác thì làm cho ra hồn đi!"
Lại bị đẩy đi. Tôi ngần ngại bị đẩy ra trước mặt vị Ma cà rồng lần nữa. Ánh mắt hai bên chạm nhau đầy gượng gạo.
Vị Ma cà rồng thở dài.
"Ta thực sự không hiểu tại sao các người lại ghét hắn đến thế. Có gì kỳ quái đâu chứ? Ta đã kết duyên với các người rồi cơ mà. Vậy thì có lý do gì để không để quyến thuộc Finley bên cạnh ta?"
"Ờ, chắc là do sự khác biệt về thời gian gặp gỡ chăng? Finley mới đến chưa được một tuần mà đã dựa hơi học viên Tyrkanzyaka để làm càn, nên mọi người thấy khó chịu thôi."
"Thế thì có sao. Ta gặp các người cũng chưa đầy một tháng mà."
Đối với vị Ma cà rồng, một tháng hay một tuần cũng chỉ là một cái chớp mắt. Chúng tôi hay Finley chắc cũng chẳng khác biệt là bao.
Không còn lời nào để phản bác, tôi đành gật đầu:
"Nghĩ lại thì đúng là vậy. Một tháng hay một tuần so với cuộc đời của học viên Tyrkanzyaka thì cũng chỉ như con đom đóm lóe sáng trong đêm thôi. Một con người bình thường còn thấy một tháng là ngắn, huống hồ là với một thiếu nữ 12 thế kỷ như cô."
"......? Thiếu nữ, 12 thế kỷ?"
"Chết tiệt. Tôi đi đây!"
Ở đằng kia Kẻ hồi quy vẫn đang đợi. Nhưng góc tường đâu chỉ có ở đó. Tôi cắm đầu chạy về phía góc tường phía ngược lại.
2 Bình luận