Arc 1: Tantalus

Chương 32: Quân Kháng Chiến - 7

Chương 32: Quân Kháng Chiến - 7

Đạo cụ đã chuẩn bị đủ. Trợ lý cũng đã có mặt. Giờ việc còn lại chỉ là biểu diễn một màn thật hoành tráng mà thôi. [note91573]

Nào, bắt đầu nhé.

“Tôi biết hết. Tôi biết tất cả mọi thứ. Rằng ông đã trơ trẽn thế nào, đã dùng những lời dối trá và lừa lọc kinh khủng đến mức nào để đẩy những thanh niên tương lai rộng mở vào chỗ chết.”

“Đừng có nực cười!”

“Alpha, Beta, Delta, Gamma. Thậm chí là cả chính ông nữa, Kanisen.”

Đầu của Kanisen quay ngoắt về hướng phát ra giọng nói của tôi. Tôi nghe thấy tiếng hắn chặc lưỡi đầy tiếc nuối khi vồ hụt mục tiêu. Sau khi nhìn quanh một hồi vô vọng, hắn xoay người, thận trọng quan sát và từng bước thu hẹp mạng lưới tìm kiếm.

Không còn nhiều không gian để né tránh. Hắn càng tiến lại gần thì việc xoay xở càng khó khăn. Tôi phải hoàn thành việc chuẩn bị cần thiết trước lúc đó.

“Tất cả họ, ngay từ khoảnh khắc bước chân xuống đây đã cầm chắc cái chết rồi phải không? Nếu kế hoạch thành công, họ sẽ cùng Tantalus nổ tung và bị chôn vùi dưới vực thẳm Vô Tận. Nếu kế hoạch thất bại, họ sẽ bỏ mạng dưới tay đội truy kích của nhà nước quân phiệt. Giây phút bước vào đây, quân kháng chiến đã là những cái xác không hồn rồi.”

“Chúng tao đã biết điều đó! Đừng có coi thường quyết tâm của bọn tao!”

“Hà. Coi thường quyết tâm sao? Kẻ coi thường quyết tâm của họ chính là ông mới đúng.”

Tôi nở một nụ cười giễu cợt, thản nhiên phơi bày sự thật mà mình đọc được ra trước mặt hắn.

“Ông không để họ tự mình quyết định. Mà ông dồn họ vào cái tình cảnh không còn lựa chọn nào khác.”

‘Trả lời cái loại ngụy biện như hắn thật là ngu ngốc. Cứ sủa tiếp đi. Bây giờ phải tập trung vào âm thanh để xác định vị trí.’

Lần này Kanisen không đáp lại. Hắn tự bào chữa rằng mình im lặng để tìm tôi, nhưng độc tâm thuật của tôi đọc được thấu tận tâm can hắn.

Hắn đang gầm gừ một cách tuyệt vọng để che giấu sự thật sắp thốt ra từ miệng tôi.

Sắp tới rồi. Tôi thận trọng lách ra khỏi gầm tủ tài liệu, nói vọng vào bức tường có gắn bảng điều khiển để âm thanh vang dội khắp nơi.

“Ông có năng lực để vượt qua vòng vây quân đội mà chạy trốn cơ mà? Ông có thời gian để lẻn vào thùng tiếp tế cơ mà? Với chừng đó thời gian dư dả, ngoại trừ ông – một Kanisen đã bị phát lệnh truy nã – thì những người khác chưa bị lộ danh tính vẫn có cơ hội giả vờ làm những công dân bình thường để sống tiếp.”

Cả Alpha, Beta, Delta và Gamma.

Họ mới chỉ ở giai đoạn chuẩn bị khủng bố, vẻ ngoài vẫn là những thanh niên nông nổi thường thấy. Dù mang tư tưởng phản loạn, nhưng khi cuộc càn quét quy mô lớn diễn ra, họa hoằn lắm mới có một người đen đủi bị bắt, còn lại thì chẳng ai biết được.

Đúng vậy. Họ lẽ ra đã có thể sống sót.

“Nhưng ông đã không cứu họ. Không, ngược lại, chính ông đã đẩy họ vào chỗ chết. Người bị phát hiện là ông, tại sao họ cũng phải bỏ trốn theo?”

“Nhảm nhí.”

“Nếu lúc bỏ trốn ông không thông báo cho họ là ‘đã bị lộ’ thì sao? Thay vì ra lệnh cho tất cả tập hợp để đào tẩu, nếu ông ra lệnh rằng kế hoạch thất bại, hãy tiêu hủy chứng cứ và chờ thời cơ tiếp theo thì sao? Nếu ông bảo họ cứ mặc kệ ông và tự tìm đường sống thì sao?”

“Thứ xàm ngôn!”

“Nếu ông không đưa ra con đường dẫn đến cái chết như thể đó là lựa chọn duy nhất cho những người đang hoang mang đó? Thay vì xâm nhập vào bộ phận tiếp tế không lối thoát, nếu họ lẩn trốn vào các căn cứ bí mật, chẳng phải họ đã có thể sống sót sao?”

Dao động. Rạn nứt. Sụp đổ.

Ý chí kiên định của Kanisen, cái tâm trí được vũ trang bằng tinh thần cao quý và kỵ sĩ đạo của hắn đang đổ vỡ trước cảm giác tội lỗi của chính mình.

Tôi chính là người thổi hồi còi lương tâm trong lòng hắn.

Dù mượn miệng tôi để nói ra, nhưng thứ thực sự đang gặm nhấm hắn chính là lý tưởng của bản thân hắn.

Bị khoét sâu vào vết thương, Kanisen mất lý trí gào lên:

“Không! Họ đều là những chiến sĩ. Họ đều sẵn sàng hy sinh mạng sống để thực hiện đại nghĩa! Đừng có dùng tư cách của một con chó khuất phục trước sự áp bức mà nhục mạ họ!”

“Kẻ đang nhục mạ họ là ông đó, Kanisen. Họ muốn dùng mạng sống để đánh đổi lấy tương lai mà họ mong muốn. Nhưng việc tham gia vào kế hoạch tự sát của ông vốn không nằm trong danh sách những thứ họ muốn mua bằng mạng sống của mình.”

Ầm ầm ầm.

Kanisen dốc toàn lực ném thanh sắt đi. Thanh sắt mang theo kình lực mãnh liệt va vào đâu đó. Đống đổ nát chất đống bị sụp đổ ngay tức khắc, những tấm ván gãy nát bay tứ tung.

“Câm miệng!”

Kanisen gào thét, tạo ra những tiếng động hỗn loạn như thể không muốn nghe giọng nói của tôi nữa.

Và tôi, vốn là người mang trái tim nhân hậu, hễ nghe ai bảo câm miệng là lại muốn bồi thêm một câu cho bõ ghét.

“Kể từ lúc bị nhà nước quân phiệt kiểm tra đột xuất, ông – Kanisen – vốn dĩ đã là kẻ chết rồi. Dù sớm hay muộn. Dù tự sát hay bị bắn hạ. Từ khoảnh khắc binh lính nhấn chuông cửa, không, từ lúc cấp cao nhà nước quân phiệt lên kế hoạch kiểm tra quy mô lớn, đã không còn cách nào cứu được ông nữa.”

“Mày thì biết cái chó gì!”

Biết hết chứ.

Tôi nhủ thầm, liên tục thay đổi vị trí để tránh sự truy đuổi của hắn rồi nói tiếp.

“Nhưng ông luôn muốn dùng mạng sống của mình vào một nơi có ý nghĩa. Ông muốn dâng hiến mạng sống vì một danh dự lớn lao hơn. Bị kiểm tra đột xuất, bị lộ kế hoạch khủng bố rồi bị bắn chết sau khi kháng cự. Một tương lai hèn mọn và vô nghĩa như thế không nằm trong kế hoạch mà ông vẽ ra. Là lòng tham danh vọng, hay là lòng thù hận đây? Không muốn chết cô độc một mình, ông đã cưỡng ép triệu tập đồng chí và cưỡng chế thực hiện kế hoạch.”

“Tao bảo mày câm miệng! Đừng có nói như thể mày đọc được suy nghĩ của tao!”

Tôi chỉ đang nói những gì đọc được từ suy nghĩ của hắn thôi, vậy mà chính hắn lại thấy bị tổn thương.

Cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Thường thì thứ làm tổn thương ta nhất chính là bản thân ta khi không được như ý.

“Với kẻ đã lẻn vào thùng tiếp tế như ông, con đường duy nhất còn lại là trốn vào Tantalus. Vì vụ vượt ngục vừa xảy ra nên Tantalus trống rỗng, việc kiểm tra sẽ không quá gắt gao. Tuy nhiên, vấn đề là một Tantalus đã bị vô hiệu hóa thì chẳng còn giá trị gì để phải đánh cược mạng sống mà khủng bố cả.”

Đó là lẽ đương nhiên. Một tổ chức bất mãn với xã hội đi khủng bố nhà tù thì chỉ khi những kẻ bị nhốt trong đó là cần thiết. Dù là để thu phục tội nhân hay thả họ ra để gây áp lực cho bộ máy hành chính, thì bên trong phải có người mới làm được.

Thà rằng cứ nghĩ Tantalus vẫn còn nguyên vẹn, thì việc khủng bố nơi này là một lựa chọn không tồi. Gác lại chuyện có thoát ra được hay không.

Nhưng nói cách khác.

“Kanisen. Ông đủ thông minh để biết rằng một cuộc vượt ngục quy mô lớn đã xảy ra ở Tantalus.”

Một nhà tù không có tù nhân thì...

“Thế mà ông vẫn thuyết phục những người kháng chiến khác thực hiện vụ khủng bố.”

Chẳng có giá trị gì để phá hủy.

“Dù biết rõ nó vô giá trị, ông vẫn tạm gạt suy nghĩ đó sang một bên. Ông cứ lặp đi lặp lại trong đầu như bị tẩy não bên trong cái thùng tiếp tế tối tăm chật hẹp về việc Tantalus là một mục tiêu vĩ đại thế nào, nó mang tính biểu tượng ra sao đối với nhà nước quân phiệt. Chỉ để lừa dối họ, và lừa dối chính mình.”

Chính vì thế, Kanisen đã lừa gạt họ. Dù biết Tantalus không còn giá trị nhưng hắn vẫn thuyết phục họ tham gia. Thay vì dũng cảm bảo họ hãy lo cho tương lai, hắn sẽ làm mồi nhử để họ trốn thoát, thì hắn lại yêu cầu họ dâng nộp mạng sống.

Không phải vì đất nước, Cũng chẳng phải vì chính nghĩa.

“Mà là yêu cầu họ chết vì chính ông.”

“CÂM---MIỆNG---!”

Cơn giận nuốt chửng lý trí. Hắn không thèm nhìn lại nữa mà lao đi thục mạng. Không cần vũ khí, hắn dùng hai tay gạt phăng đống đổ nát, lao thẳng về phía tôi theo một đường thẳng. Chỉ với một niềm tin duy nhất là phải đập chết tôi, và bắt cái miệng dẻo nhẹo kia phải im bặt.

Kẻ càng yêu bản thân bao nhiêu. Kẻ càng tin mình cao quý bấy nhiêu. Thì bức tường bảo vệ cái tôi của họ càng cao, càng kiên cố nhưng nó lại cự dễ sụp đổ trước sự mặc cảm đến từ bên trong.

“Loại như mày thì biết cái gì! Để lật đổ nhà nước quân phiệt, họ không hề ngần ngại hy sinh mạng sống! Ý chí đó vẫn vẹn nguyên! Chỉ cần phá hủy được Tantalus, dù chỉ là để lại một cái tên trong sử sách! Chỉ cần hậu thế nhớ đến chúng ta! Như thế là quá đủ rồi!”

Kanisen dùng hai tay lật tung cái bàn, gạt phăng cái tủ đổ sang một bên rồi lao tới. Chẳng màng đến việc tay bị trầy xước, hắn xé toạc các thanh sắt như thể gạt đi những cành cây. Giờ đây hắn lồng lộn khắp nơi với quyết tâm phá nát mọi đống đổ nát. Trước sự càn quét mù quáng đó, tôi không còn cách nào khác là phải liên tục tháo chạy về phía sau.

“Tao sẽ không để mày chết dễ dàng đâu. Tao sẽ tóm lấy mày và dùng tay không xé xác mày ra từng mảnh!”

Khiêu khích thành công rồi. Không biết đây là món hời hay món nợ nữa đây.

Hắn hưng phấn quá mức rồi. Phải làm hắn bình tĩnh lại một chút nhỉ.

“A ha ha. Bình tĩnh đi ông chú. Có sao đâu chứ? Ông chỉ yêu cầu người khác dâng hiến mạng sống thôi mà. Chuyện thường tình thôi. Nhà nước quân phiệt cũng làm thế suốt đấy thôi! Vì quá ghét nhà nước quân phiệt nên cuối cùng ông lại trở nên giống hệt bọn họ rồi! Ha ha ha ha!”

“Tao sẽ xé xác cái mồm đó trước! Tao sẽ cắt lưỡi mày ra thành từng đoạn! Để xem sau khi bị như thế mày còn sủa được nữa không!”

Úi chà. Bị bắt chắc là thành thịt băm mất. Không biết tôi sẽ thành thịt băm loại mấy đây? Tự dưng thấy tò mò ghê.[note91574]

Dù sao thì vũ khí lớn nhất của con người chính là lý trí. Khoảnh khắc hắn đánh mất lý trí chính là cơ hội chiến thắng của tôi. Tôi lấy gói phục trang và một lá bài ra khỏi lòng ngực, giấu vào lòng bàn tay.

Lần này cơ hội cũng chỉ có một mà thôi.

Mà thôi, với tôi thì lúc nào chẳng là một lần duy nhất.

Tôi căn khoảng cách. Khi hắn lật tung đống đổ nát, mắt chúng tôi chạm nhau qua cái giá sách trống rỗng. Thấy tôi để lộ sơ hở với vẻ mặt hơi hoảng hốt, ngay sau đó một tiếng nổ vang lên, hắn hùng hổ xô đổ giá sách và đuổi theo tôi.

Nhảy qua, cúi xuống, chạy thục mạng. Phía sau, Kanisen bao phủ bởi Phản Đạn khí công đang tông thẳng vào mọi thứ như một chiếc xe tăng. Chiếc ghế gãy chân bay vèo giữa không trung, bóng đèn vỡ bắn ra như quả bóng rồi nát vụn. Xoảng, rầm. Tiếng hỗn loạn vang lên liên tục. Chỉ cần bị quẹt trúng chắc cũng trọng thương mất.

“ĐỨNG---LẠI---THẰNG---KHỐN!”

Đang chạy, Kanisen chộp lấy cái lưng ghế gần đó rồi ném thẳng về phía tôi. Một tiếng động xé gió kinh người. Nhờ độc tâm thuật biết trước, tôi kịp cúi đầu ngay trước khi cái ghế đập nát gáy mình. Cái lưng ghế bay sượt qua đỉnh đầu. Tiếng gió rít nghe thật rùng mình.

“Cứ thế này chắc chết thật mất.”

Tôi rẽ qua góc tường và nấp sau vách. Thay vì tiếp tục chạy để nới rộng khoảng cách, tôi nín thở và áp sát vào tường. Tiếng bước chân rầm rập đang đuổi đến gần.

Tôi đã đọc được suy nghĩ của hắn. Kanisen đang bừng bừng nộ khí, bám sát gót. Tôi tập trung tinh thần, dùng đọc tâm thuật để đo khoảng cách của đối phương.

Hai bước.

Một bước.

Và ngay lúc này.

Tôi chĩa súng vào cái bóng đang mờ ảo hiện ra và bóp cò.

Đoàng!

“Hự!”

Nghe tiếng súng, Kanisen theo bản năng đưa tay lên che mắt và khựng lại. Đó là phản ứng tự nhiên. Thừa lúc cơ thể hắn cứng đờ, tôi vứt khẩu súng đi và lao ra khỏi góc tường như một tia chớp. Vừa ập tới chỗ Kanisen, tôi vừa vung lá bài đang giấu trong tay ra. Lá bài lướt qua cổ tay tôi và biến thành một cái xiên nhọn hoắt.

Tôi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đâm cái xiên vào. Con ngươi của Kanisen giãn ra.

“Nhận lấy này. Đây chính là cái xiên đã giết chết Delta!”

Mũi nhọn hướng thẳng vào thái dương của hắn. Không thể nói là hoàn hảo, nhưng đó là đòn đánh tốt nhất mà tôi có thể thực hiện. Thứ đó...

‘Đúng như dự đoán. Chỉ là trò vặt!’

Kanisen trừng lớn mắt nhìn rõ mồn một.

Bàn tay phải của hắn vung lên chộp lấy nắm đấm của tôi. Hắn bóp chặt như muốn nghiền nát tay tôi để làm chệch quỹ đạo, rồi bẻ ngoặt cổ tay khiến chiếc xiên rơi xuống. Đồng thời, tay kia của hắn túm lấy cổ áo tôi rồi đập mạnh vào tường. Cảm giác cơ thể bổng lên, ngay sau đó toàn bộ lưng va vào bức tường cứng ngắc.

“Khụ!”

Cổ bị bóp nghẹt. Tôi vội vã nắm lấy cổ tay hắn nhưng nó không hề suy chuyển. Cứ như là một tảng đá vậy.

Kanisen lẩm bẩm với gương mặt âm u:

“Sủa cho lắm vào, mà tao tin là mày đã chuẩn bị tâm lý để chết rồi.”

“Khụ, ch-chờ, một, chút. Khụ.”

“Hả, gì cơ? Tao nghe không rõ. Cái thái độ thong dong lúc nãy đâu mất rồi?”

“Khụ, khụ.”

Thả tay ra thì mới nói được chứ cái thằng này. Tôi tuyệt vọng vỗ vỗ vào bàn tay đang siết cổ mình. Sau những cú vỗ liên tục, Kanisen nới lỏng lực tay như muốn nghe xem tôi định nói gì.

Phù, giờ mới sống lại được đây. Tôi thở dốc nói:

“Ta da!”

“Cái gì?”

Kịch bản thật tuyệt vời. Tôi mỉm cười rạng rỡ rồi giơ hai tay lên.

“Móc túi thành công. Nhìn vào cổ tay trái của ông đi! Tôi đã chôm mất một thứ cực kỳ quan trọng của ông đấy!”

‘Móc túi? Tay trái? Lại định giở trò gì nữa đây.’

Dù nghĩ vậy nhưng ánh mắt hắn vẫn tự nhiên dời về phía cổ tay trái đang túm cổ áo tôi. Chẳng còn cách nào khác. Dù bảo đừng nhìn hay bảo nhìn, thì khoảnh khắc đã nhận thức được là sẽ buộc phải nhận ra thôi.

Kanisen nhìn vào tay áo trái của mình với vẻ mặt nghi hoặc.

Cuối cùng, hắn cũng chịu nhìn về phía này rồi. Ôi, mong chờ quá đi mất.

Tôi hét lên đầy phấn khích:

“Chính là tự do của ông đấy!”

Tay áo trái đã bị xé toạc một mảng lớn. Qua kẽ hở của lớp áo rách, thụ thể sinh học của Kanisen lộ ra.

Arch Avatar cá nhân, một thiết bị được tạo ra bằng cách ma lực hóa thông tin sinh học. Đó là biểu tượng của chủ nghĩa kiểm soát của nhà nước quân phiệt, nhưng cũng vì thế mà quân kháng chiến buộc phải khắc nó lên người để vượt qua các trạm kiểm soát.

Và trên cái thiết bị đó, có một gói phục trang đang được cắm vào.

Kanisen lẩm bẩm với gương mặt đần thối:

“Gói phục trang…?”

Đó không phải là gói trang phục bình thường. Ở một nơi như nhà tù, món đồ được cất giữ cùng với gói trang phục quản giáo chính là thứ này. Cái gói mà tôi đã cực kỳ vui mừng khi tìm thấy.

Trên đó có vẽ biểu tượng hình xiềng xích.

‘Gói Phục Trang Khống Chế Tù Nhân!’

Hắn hốt hoảng định rút gói trang phục ra nhưng đã quá muộn. Gói trang phục đã cưỡng ép hút ma lực từ thụ thể sinh học. Nhận diện được Avatar, gói trang phục bắt đầu rung lên.

Từng sợi vải bung ra, quấn chặt lấy hắn như hàng vạn con rắn độc.

Cánh tay đang bóp cổ tôi lùi lại. Tôi xoa xoa cái cổ đau rát rồi đáp xuống sàn nhà. Kanisen đang kháng cự vô vọng trước bộ phục trang ràng buộc đang phủ lên người hắn. Tất nhiên, không trụ được lâu đâu. Bởi vì cái bẫy dành cho cá nhân, phát minh tồi tệ nhất của nhà nước quân phiệt để kiểm soát con người này, thì một kẻ mạnh "bình thường" như hắn tuyệt đối không thể thoát ra được.

Tôi gập người sâu, chào hắn một cái rồi nói:

“Móc túi phiên bản nâng cấp: Xỏ túi! Thành công mĩ mãn!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Daemon: ảo thuật gia không chiến đấu nếu không có sự chuẩn bị :)
Lameee: Quỷ bu như này thiếu nước dịch Địa Mẫu thành Đại Địa Mẫu Thần nhỉ
Daemon: thôi dịch là DDMT dài vc nên bỏ
Daemon: ảo thuật gia không chiến đấu nếu không có sự chuẩn bị :)
Lameee: Quỷ bu như này thiếu nước dịch Địa Mẫu thành Đại Địa Mẫu Thần nhỉ
Daemon: thôi dịch là DDMT dài vc nên bỏ
[Lên trên]
Loại 2
Loại 2