『Đây là tình huống khẩn cấp. Yêu cầu thức dậy ngay lập tức.』
Nó ập đến như một cuộc tập kích bất ngờ.
Thứ đó tiếp cận tôi trong màn đêm tĩnh mịch, kín kẽ đến mức chẳng phát ra một tiếng bước chân. Nó không có hơi thở, không có thân nhiệt, thậm chí chẳng có lấy một dấu hiệu của sự sống. Đến khi tôi nhận ra thì nó đã đứng ngay sát bên cạnh rồi.
『Tình huống khẩn cấp. Yêu cầu thức dậy ngay lậ... Đã thử 3 lần, thất bại. Dựa trên logic quy nạp, nhận định việc tiếp tục lặp lại là vô nghĩa.』
Có thứ gì đó cứ lí nhí bên tai khi tôi đang say giấc. Giọng nói yếu ớt tỉ lệ thuận với kích thước nhỏ bé của nó. Liệu đây có phải là tiên răng hay lẻn vào phòng lúc người ta ngủ không nhỉ?
Nhưng xem chừng nàng tiên này không biết bay. Thấy nó chẳng thể leo lên nổi cái giường cao chưa quá đầu gối, cứ ở phía dưới nhảy choi choi nhìn ngó lên đây là biết.
Tôi phớt lờ cái sự hiện diện mờ nhạt đó để tiếp tục tìm giấc nồng. Giờ thì dù có là ông già Noel đến chứ đừng nói là tiên răng cũng đừng hòng phá đám giấc ngủ của tôi. Nếu có việc gì thì tốt nhất là cứ giải quyết nhanh gọn trong lúc tôi đang ngủ rồi đi cho rảnh nợ...
『Căn cứ theo cẩm nang xử lý tình huống khẩn cấp, kích hoạt giao thức cưỡng chế thức dậy.』
Hít vào, tôi nghe thấy tiếng rít gió.
『OÉEEEEEEEEEEEEEEEEENG!』
"Á Á Á Á Á Á Á Á!"
Tiếng còi hú chói tai vang lên ngay sát màng nhĩ khiến tôi tung chăn bật dậy. Vừa vuốt ngực trấn tĩnh, tôi vừa nhìn xuống dưới chân giường, một quả cầu pha lê đang phát sáng mờ ảo nhìn ngược lên tôi.
"Golem à?"
『Đại úy Abby, truyền tin viên của nhà nước quân phiệt. Vì có tình huống khẩn cấp nên bất đắc dĩ mới phải...』
"Ngươi dám phá hỏng giấc ngủ của ta à. Hôm nay ta sẽ chấm dứt cái niên hạn cũ kỹ của ngươi luôn. Đến lúc phải về bãi rác thải rồi đấy. Học viên Shey! Có con Golem trốn trại ở đây...!"
Ngay lập tức, con Golem dùng hết sức bình sinh đá thẳng vào ống quyến tôi. Một cú tấn công từ dưới thấp mà tôi chẳng thể ngờ tới. Vì không đọc được suy nghĩ của Golem, tôi đã không kịp né tránh hay chống cự.
Khốn nỗi, chất liệu của Golem là thép cứng. Độ cứng gấp mấy lần cơ thể tôi. Mà trận chiến giữa ống chân và vật thể lạ vốn là một cuộc đối đầu trung thực, nơi kẻ nào cứng hơn kẻ đó thắng.
Tôi trợn ngược mắt vì cơn đau thấu trời.
"Hự... hự..."
Tôi há hốc mồm, ôm chặt lấy ống chân rồi ngồi bệt xuống giường. Nước mắt bắt đầu ứa ra. Tôi nhìn con Golem bằng ánh mắt hằn học đầy oán hận xen lẫn đau đớn. Con Golem cũng đang lục cục lắp lại cái khung chân bị lệch của nó bằng cánh tay khô khốc rồi nhìn tôi.
『Không còn thời gian đâu. Cảnh báo. Yêu cầu ứng phó ngay lập tức.』
"Hự, cái gì chứ. Rốt cuộc có chuyện gì mà nửa đêm nửa hôm lại đi đánh thức người ta dậy thế hả?"
『Có kẻ đột nhập. Ai đó đang cố gắng xâm nhập vào đây.』
"Cái gì? Kẻ đột nhập?"
Tôi nhấm nháp lại lời của con Golem.
Nghĩa là, đang có kẻ nào đó cố tình xông vào Tantalus này? Và Golem cảm nhận được nên bảo tôi ra chặn lại?
Kẻ đột nhập xông vào nơi ở, nếu là tình huống bình thường thì chắc chắn phải căng thẳng rồi. Thế nhưng tôi chẳng cảm thấy chút lo lắng nào cả.
Vừa ôm cái chân đau, tôi vừa nằm lại xuống giường.
"Chắc cô nhầm với ai đó gặp nạn rồi rơi xuống thôi? Có ai đó trượt chân ngã xuống ấy mà."
Xâm nhập vào Tantalus? Chuyện đó chẳng khác nào bảo đi bơi trên bầu trời hay nướng thịt dưới nước cả. Chủ ngữ và vị ngữ chẳng khớp nhau tí nào. Cái nơi mà một khi đã vào là không thể thoát ra, lại còn chẳng có gì để trộm này thì xâm nhập làm quái gì.
"Mà này, không phải lại là quân kháng chiến hay gì đấy chứ? Nếu lại là bọn quân kháng chiến xông vào thì đúng là nhà nước quân phiệt của các cô quá vô dụng luôn. Thật đấy."
Dĩ nhiên trừ khi chúng mang theo bom. Có bom thì con người có thể bay lượn trên trời, thịt cũng có thể chín dưới nước. Bom xử lý được hầu hết những chuyện tưởng chừng bất khả thi. Thế nên khi gặp việc gì bế tắc, nếu có bom bên cạnh thì cứ đem ra mà dùng.
『Tôi không rõ ý đồ của đối phương. Hắn đi tay không. Tuy nhiên, chính vì không rõ ý đồ nên mới càng khẩn cấp.』
"Tay không? Hừm. Đèn đêm đang bật thì chắc bên ngoài cũng là buổi tối. Ôi dào, chắc là giống điển tích về nhà triết học nổi tiếng nào đó, mải ngắm sao trên trời mà không nhìn dưới chân nên mới sụt hố đấy thôi. Để tôi cầu nguyện cho hắn sớm siêu thoát nhé."
『...Chỉ với việc rơi xuống thì không thể xâm nhập vào đây được. Hắn chắc chắn đã mang theo ý chí muốn vào đây và gieo mình xuống Vực thẳm.』
"Đã bảo là chuyện đó vô lý rồi mà. Ai rảnh hơi mà mò vào đây? Thôi, bảo hắn vào đây tôi cho miếng cơm ăn rồi bảo người đến mà đón."
Trước thái độ dửng dưng của tôi, con Golem im lặng rồi bắt đầu nhìn tôi chằm chằm. Tôi cũng nheo mắt dò xét lại nó.
Cuộc đấu mắt diễn ra trong chốc lát, và người thắng là tôi.
『...Anh quả là người giỏi đàm phán. Ý anh là nếu không đưa ra thông tin tương ứng thì anh sẽ không cử động đúng không.』
"Hả? Cái gì cơ?"
『Chấp thuận. Bằng việc nâng cấp độ cảnh giới của anh lên một bậc, tôi sẽ tạm thời tăng quyền hạn truy cập thông tin của anh.』
"Không, ý tôi là cái gì..."
Gì mà tự tiện nâng cấp độ cảnh giới thế kia? Nói cái quái gì vậy? Tôi chỉ là đang lười không muốn dậy thôi mà.
『Tantalus là Vực thẳm. Một vùng đất hoàn toàn bị tách biệt với thế giới. Nơi này tuyệt đối không thể đến được bằng những phương pháp thông thường.』
"Phương pháp thông thường?"
『Là rơi xuống. Nếu chỉ rơi xuống bình thường, anh sẽ chỉ trở thành kẻ lạc lối trong Vực thẳm chứ không thể xác định được tọa độ của Tantalus.』
"Việc rơi xuống trở thành phương thức di chuyển thông thường và bình thường từ bao giờ thế? Theo lịch sử thì rơi xuống là tấm vé một chiều đi gặp ông bà nhanh nhất mà?"
Kiến thức này có vẻ khác với thường thức của tôi. Đúng là nhà nước quân phiệt. Một quốc gia điên rồ đến mức lạm dụng cả thường thức.
Ơ, chờ đã.
"Nhưng tôi nhớ mình bị trói rồi bị vứt xuống Vực thẳm một cách rất bình thường mà...? À, hiểu rồi. Cái 'đó' vốn dĩ không bình thường đúng không?"
『...Nếu anh đã hiểu thì tôi xin tiếp tục.』
Con Golem vội vàng cắt lời tôi rồi báo cáo tiếp.
『Vốn dĩ Tantalus là nơi mà nếu không có sự cho phép của nhà nước quân phiệt thì tuyệt đối không thể tới được. Chính vì thế, dù là cơ sở cấp 5 nhưng lối vào nhà tù cũng không hề lắp đặt thiết bị an ninh đặc biệt nào.』
"Chà, nhà nước quân phiệt sai lầm rồi. Bảo là cơ sở trọng yếu mà lại chủ quan thế kia. Chậc chậc."
『...Dù sao thì.』
Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng 'tạch' một cái, hy vọng là mạch điện của con Golem không bị đứt.
『Trong lúc giám sát bên trong và bên ngoài Tantalus, tôi đã phát hiện ra ảo thuật bao trùm Vực thẳm đã bị phá vỡ cách đây khoảng 7 phút. Ngay lập tức, tôi đã tìm đến anh – nhân lực duy nhất có thể sử dụng hiện tại. Kẻ đột nhập đang hướng thẳng về phía này, dự kiến sẽ tới nơi sau khoảng 3 phút nữa.』
"Vậy tôi phải làm gì?"
『Nếu có thể, hãy loại bỏ hắn.』
"Này, sao mấy người cứ hở ra là đòi giết thế hả. Một ngày không giết người là các người khó chịu à?"
Hết kẻ bất tử rồi giờ đến cái người đang rơi xuống này, cứ có việc là lại bảo giết. Tôi xua tay kịch liệt phản đối.
"Một công dân lương thiện đến con chó còn chẳng giết nổi như tôi thì giết được ai cơ chứ. Đừng có nói mấy lời vô lý đó."
『Nghi vấn. Vậy anh đã xử lý phần từ kháng chiến thế nào?』
"À thì tôi đang cầm một cái xiên, xong tự bọn chúng đưa cổ vào đấy chứ. Đòi đánh nhau với học viên Shey, rồi lại đi khoe chuỗi hạt trước mặt học viên Tyrkanzyaka. Đó gọi là một màn tự sát đẳng cấp cao đấy hiểu không? Mà ngay từ đầu nếu định sống tiếp thì đã chẳng mang bom nhảy xuống đây rồi."
Dù sao thì nếu có khách đến thì cũng phải ra đón. Phải đọc được ý đồ của đối phương xem có lợi dụng được không thì sau này mới nhàn hạ được. Nếu thấy không xài được thì mượn tay Kẻ hồi quy hoặc Ma cà rồng mà khử đi thôi.
Đằng nào cũng phải ra ngoài, tranh thủ moi thêm chút tin tức từ Golem cũng là một cái lợi nhỏ. Tôi mặc gói trang phục vào rồi chuẩn bị xuất phát.
"Rồi rồi. Tôi đi đây. Chờ đấy nhé."
Ngay lập tức, con Golem túm lấy ống quần tôi.
『Hãy mang theo tôi. Tôi có nghĩa vụ phải quan sát những hiện tượng bất thường của Tantalus.』
"Nặng lắm, tôi không thích."
『Anh là lao động được biên chế tại Tantalus, có nghĩa vụ phục tùng mệnh lệnh của tôi – người quản lý khu vực này. Nếu không muốn chịu thiệt hại do không chấp hành mệnh lệnh, hãy thực hiện theo chỉ thị của tôi.』
"Cô nghĩ nói chuyện cứng nhắc như thế thì tôi sẽ nghe theo à? Chao ôi, đau lòng quá nên chẳng còn sức mà nhấc nổi con Golem lên nữa rồi."
Thấy tôi diễn kịch than vãn, con Golem nhận ra đe dọa không còn tác dụng nên đành nói:
『...Anh muốn gì? Cảnh báo trước, việc đòi hỏi thù lao vật chất từ quân nhân đang thi hành công vụ là trọng tội đấy.』
"Tôi chẳng ham hố gì từ con Golem cả. Thế này đi, làm nũng một tí xem nào. Thật đáng yêu vào. Nếu có thể thì hãy dùng tông giọng trẻ con, ngọng nghịu một chút."
『......Thời gian.......』
"Không có thời gian nên phải khẩn trương lên mới kịp chứ. Nào, muốn được đưa đi thế nào đây? Cõng trên cổ? Hay cõng trên lưng?"
『....』
Tôi nghe thấy tiếng răng rắc phát ra từ con Golem, lo là không biết cái khung xương nào của nó bị hỏng không. Tôi thong dong huýt sáo.
Sau khoảng ba hồi huýt sáo, một giọng nói như đang nghiến răng vang lên từ Golem.
『Làm ơn... hãy... cõng em... trên lưng....』
"Chậc. Câu cuối hơi cứng nhắc đấy. Thân xác Golem có thể cứng nhưng trái tim phải mềm mỏng chứ."
Cộp, một tiếng như bẻ que củi vang lên từ phía micro. Sau một hồi nhiễu sóng không thể diễn tả bằng lời, một giọng nói run rẩy bắt đầu thốt ra.
『Cõng... em đi mà.... Oppa....』
"Tôi có bắt gọi là oppa đâu. Nhưng mà nói năng nhỏ nhẹ thế này thấy thoải mái hẳn. Anh em hòa thuận có phải tốt không."
Dù sao thì lời thỉnh cầu của cô em gái nặng hơn vàng này, tôi phải đáp ứng thôi.
Tôi nhấc con Golem lên cho ngồi trên cổ. Dù nó bảo cõng trên lưng nhưng tôi lo sẽ bị khuất tầm mắt, nên đây là sự quan tâm nhỏ nhoi của tôi dành cho nó.
Tôi sải bước dọc hành lang với hai chân con Golem buông thõng trên vai.
"À, nói trước là tôi đang thực hiện chỉ thị của nhà nước quân phiệt đấy nhé? Tôi không nhận hối lộ, nếu cô lấy chuyện này ra để trừng phạt thì chính cô mới là kẻ đưa tình cảm cá nhân vào đánh giá đấy. Chắc truyền tin viên của nhà nước quân phiệt sẽ không vì tư thù mà làm chứng gian đâu nhỉ?"
『---!!!』
"Hỏng rồi à? Hình như đường truyền có vấn đề rồi. Sao chẳng nghe thấy tiếng người thế này."
Tôi vừa đi vừa lắc lư thân người thật mạnh để cho con Golem nếm mùi cảm giác mạnh. Ngay lập tức, đôi bàn tay thép của nó túm chặt lấy tóc tôi mà giật. Tôi nghe thấy tiếng 'pực pực' từ chân tóc mình.
Ok. Bị nắm thóp rồi. Không nghịch ngu nữa.
1 Bình luận