Ở lần hồi quy trước.
Vực thẳm đã sụp đổ.
Đó là sự kiện tồi tệ hơn cả vụ vượt ngục Tantalus – thảm họa khủng khiếp nhất trong lịch sử chính quyền quân phiệt. Những kẻ vượt ngục dù hung ác đến đâu cũng chẳng là gì so với những thứ bò ra từ dưới đáy Vực thẳm khi nó sụp đổ: những thực thể đủ sức tiêu diệt cả thế giới.
Kẻ hồi quy, sau nhiều lần luân hồi, cuối cùng mới chạm đến sự thật: dưới đáy Vực thẳm có chứa những Mảnh vỡ Khải huyền. Ở kiếp trước, cô đã lần theo dấu vết và đến được Vực thẳm sau khi nó tan hoang.
Tại đó, cô phải đối mặt với một con quái vật gớm ghiếc được nhào nặn từ xác thịt của hàng vạn con người.
"Này, tôi cũng là nạn nhân thôi, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Làm sao tôi biết được chứ?"
Ánh hoàng hôn kéo dài trên mặt đất ẩm ướt. Sắc đỏ nhầy nhụa dưới ráng chiều đẹp đẽ một cách dị hợm, buồn nôn và kinh khủng. Bởi thứ chất lỏng nhuộm đỏ đại địa đó hoàn toàn là máu tươi chảy ra từ cơ thể người.
Con Golem xác thịt bất tử từng tàn phá đế quốc trong quá khứ có nguồn gốc từ chính Vực thẳm. Sau một ngày đêm chiến đấu kịch liệt, Kẻ hồi quy cuối cùng cũng hạ gục được con quái vật và lôi ra kẻ đóng vai trò là "lõi" của nó – một kẻ bất tử.
Trái ngược với trận chiến sinh tử vừa diễn ra, Kẻ bất tử đó chỉ thản nhiên lẩm bẩm:
"Chậc. Nhắm mắt lâu quá rồi. Tộc tôi là bất tử, nhưng không bất diệt. Khi sinh mạng cạn kiệt, chúng tôi trở về với cát bụi một thời gian, rồi đại địa sẽ ban tặng sự sống để chúng tôi cử động lại. Thế nhưng, có kẻ khốn kiếp nào đó đã nhục mạ tôi. Hắn nguyền rủa xác thịt tôi rồi rải khắp nơi. Đen đủi thay, đây lại là vùng đất bị Địa Mẫu nguyền rủa, nên tôi không thể bảo vệ chính mình..."
Con quái vật thịt đó dù bị trúng đạn vẫn tái tạo, bị thiêu cháy vẫn bình thường, và lập tức dùng những cái xác nuốt chửng được để làm vũ khí. Xương sống gai góc mọc ra khắp nơi, những mụn mủ nổ tung bắn dịch độc làm tan chảy mặt đất. Nội tạng căng phồng như những quả bom, và xương ống chân sắc lẹm đổ xuống như mưa rào.
Trong mùi hôi thối và phế thải đó, Kẻ hồi quy đã vung kiếm. Cô đã dốc hết sức ngăn chặn cái thực thể tham lam muốn nuốt chửng mọi sự sống này.
Kết quả là.
"Thì! Với những người đã chết thì tôi cũng hơi thấy có lỗi! Nhưng biết làm sao được! Đâu phải tôi tự nguyện làm thế đâu!"
Kẻ bất tử cười hô hố, như thể chuyện này chỉ là hạt bụi.
"Ngươi đã phá hủy ba ngôi làng, số người chết lên tới một trăm chín mươi người."
"Nếu vị tiểu thư đây không ngăn lại, số người chết chắc phải gấp mười lần thế! Làm tốt lắm! Cô đúng là một anh hùng!"
"... Ta không làm vậy để được khen. Ngươi phải bị tiêu diệt. Lần này, không còn cách nào khác."
Dù nghe tuyên bố lạnh lùng, Kẻ bất tử vẫn bình thản. Gã cười khảng khái dù cơ thể đang tan chảy thành máu, chẳng còn ra hình người.
Cũng tại cái Vực thẳm đó. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở đó?
Kiếp trước, Kẻ hồi quy đã đến quá muộn. Nhưng cô tin rằng dưới đáy Vực thẳm đó ẩn chứa một câu trả lời quan trọng. Một chút hy vọng le lói trong sự mệt mỏi tột cùng.
***
Hiện tại.
Hồi tưởng kết thúc.
Kẻ hồi quy nhìn chằm chằm vào Kẻ bất tử Rash, so sánh với ký ức từ kiếp trước.
‘Lần đầu tỉnh lại, hắn nói có một quản giáo đã đánh thức và hỏi han hắn. Để chắc chắn đây chính là thời điểm đó... Hắn từng nói lúc đó có hai người phụ nữ quyến rũ.’
Thấy Shey cứ thẫn thờ, Rash thúc giục:
"Này cậu trai, có gì muốn nói thì nói mau đi. Tôi không thích chờ đợi lời của đàn ông đâu."
"À, được rồi. Tôi hỏi nhé."
Shey mang vẻ mặt nghiêm túc nhất có thể, hỏi kẻ bất tử:
"Ở đây... anh thấy có bao nhiêu phụ nữ?"
Hỏi xong, cô ta tự đắc với suy nghĩ: Nếu hắn nói có hai người, thì chứng tỏ mốc thời gian này trùng khớp với lời kể kiếp trước...
Thế nhưng, dưới góc nhìn của Ma cà rồng và tôi – những người không biết về kiếp trước – thì câu hỏi này... nó "dị" đéo tả nổi.
‘Shey? Câu hỏi gì thế kia? Động cơ của hắn ta là gì khi hỏi một gã thổ dân về sở thích phụ nữ?’ – Tyrkanzyaka thầm cảm thán.
Rash lẩm bẩm đếm: "Một người phụ nữ trước mặt, và một người đang nằm sấp đằng kia. Là hai người chứ gì? Câu này đến đứa con nít cũng biết."
"Hai người họ đều quyến rũ chứ? Không còn ai khác sao?"
"Tất nhiên rồi. Trên đời làm gì có phụ nữ nào không quyến rũ. Mỗi người một vẻ thôi. Còn đàn ông thì tôi không quan tâm... Mà sao cậu hỏi thế?"
Đến cả kẻ bất tử cũng bắt đầu nghi ngờ. Bầu không khí trở nên cực kỳ gượng gạo. Đặc biệt là Tyrkanzyaka, cô ta dùng hai tay che miệng, nhìn Shey và Rash với ánh mắt kinh hãi.
‘Tại sao? Tại sao lại đi hỏi về sức hấp dẫn của phụ nữ với gã đó? Chẳng lẽ hắn muốn biết gu của gã thổ dân này sao?’
Đỉnh điểm là khi Rash quay sang nhìn tôi, mặt đầy vẻ suy tư:
"Khoan đã, thầy. Có phải cậu trai này quan tâm đến tôi theo cái nghĩa... 'đó' không?"
"Oa, cái đó thì anh nhớ nhanh thế? Trí nhớ chọn lọc à?"
Tôi đâm lao thì phải theo lao, gật đầu cái rụp:
"Đúng rồi. Học viên Shey đây từng dõng dạc tuyên bố giữa thanh thiên bạch nhật rằng 'Tôi thích đàn ông' đấy."
"Cái gì?! Chuyện đó liên quan gì ở đây? Hoàn toàn không phải!"
Shey định phản bác, nhưng chợt nhận ra ánh mắt của mọi người. Ma cà rồng đang lấy tay bịt miệng (như để ngăn tiếng thét kinh ngạc), còn tôi thì gật đầu lia lịa đồng tình.
Tệ hơn nữa, Rash bắt đầu xoa cằm, nhìn Shey từ đầu đến chân như đang chấm điểm:
"Hừm! Xưa nay tôi chưa bao giờ để mắt tới giống đực!"
Tôi lạnh sống lưng. Cái giọng điệu này thường dẫn đến một chữ "Nhưng...".
"Nhưng với khuôn mặt xinh xẻo thế này, biết đâu tôi lại thấy 'tới công chuyện' được đấy!"
"Thằng cha điên này!" - Shey hét lên.
"Chanh chua gớm, chẳng kém gì mấy cô nàng mới lớn. Có khi cậu sinh nhầm giới tính rồi đấy."
"Tôi... đã bảo... không phải...!"
Nguy to. Shey sắp nổ tung rồi. Nếu cô ta vung kiếm Thiên Anh trong cơn quẫn trí, tôi chắc chắn là người lên thớt đầu tiên. Tôi phải ngăn cái kẻ bất tử này lại trước khi gã thốt thêm lời nào "mặn mòi" hơn nữa.
"Anh nói gì thế hả Rash! Dù Shey có hơi gắt gỏng, khó chiều, hung dữ và thích đàn ông thật, nhưng anh cũng không được làm thế chứ! Anh bảo không quan tâm đàn ông mà?"
"Hê hê, thầy à. Trai gái quan trọng đéo gì, sướng là được!"[note92060]
"Hả? Cái gì cơ?"
"Dù sao tôi cũng là kẻ bất tử. Trong bộ lạc, không được phép có con khi chưa có sự cho phép của hội đồng, nhất là lai tạp với tộc khác. Vì thế tôi đã phải cô đơn lẻ bóng suốt bao năm dù bao cô gái theo đuổi. Có khi chuyển sang nam giới lại hay... Ồ, đây đúng là một phát kiến vĩ đại của thế kỷ!"
Thôi xong. Shey đã đặt tay lên chuôi kiếm.
Tôi lặng lẽ cầm chiếc dùi sắt, tiến lại gần Rash. Gã vẫn đang gãi đầu ra vẻ "đào hoa":
"Hơ hơ, được đàn ông săn đón thế này cũng ngại thật đấy..."
Đột nhiên tôi thấy buồn nôn cực độ. Gã muốn hiểu lầm Shey thế nào cũng được, nhưng định lôi cả tôi vào cái mớ bòng bong "vạn người mê" đó thì không xong rồi. Sự kiên nhẫn của tôi có hạn.
Tôi đâm mạnh chiếc xiên vào lồng ngực vẫn còn đang mở của gã.
"Ơ? Thầy? Cái này là..."
"Volt."
"Aaaaaaaa rắc rắc!"
Một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào tim. Toàn thân gã bất tử co giật như cá gặp cạn.
"Không ngờ... tôi lại là người... bị 'thịt'..."
Gã đổ gục xuống, run rẩy nhưng vẫn cố nhe răng cười, để lại một câu trối trăng đầy ám ảnh:
"Cái này... vị cũng... độc lạ đấy..."
Đồ biến thái!
Gã nhắm mắt lịm đi, cánh tay phải rụng bộp xuống đất. Hú hồn, cuối cùng cũng dẹp xong loạn lạc.
"Nào, có chút ồn ào tí thôi."
Shey vừa thở hổn hển vừa thu kiếm lại, lườm cái xác không rời:
"Tuyệt đối đừng đánh thức hắn dậy nữa. Toàn hiểu lầm quái thai gì đâu không. Thế này thì còn gì là hình tượng mặt nạ Agartha của tôi nữa..."
Tôi tặc lưỡi: "Nhưng mà, học viên Shey này, cậu có biết phần lớn là do nghiệp của cậu không?"
"Cái gì cơ!"
"Thì cậu cứ nói năng gây hiểu lầm đấy thôi. Không tin cậu nhìn học viên Tyrkanzyaka mà xem."
Shey vừa quay sang, Ma cà rồng lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác, tay quạt lia lịa dù cô ta chẳng biết nóng là gì.
"Không, hiểu lầm thôi, Tyrkanzyaka!"
"Không sao, ta hiểu mà... Ta hiểu hết..."
"Cái mặt cô có tí nào là hiểu đâu!"
"Nhưng mà, chuyện này có vẻ hơi quá sớm với ta. Thế giới vận động nhanh đến mức ta không theo kịp rồi... Nếu được, làm ơn hãy hành sự ở nơi nào ta không nhìn thấy nhé."
"Đã bảo là hiểu lầm mà!"
Tôi bồi thêm một nhát dao: "Nếu học viên muốn mượn 'thân xác' của Rash thì cứ bảo nhé, tôi sẽ cho mượn bộ phận nào cậu thích. Chắc anh ta cũng không từ chối đâu..."
Trước khi Shey kịp rút kiếm băm vằn tôi, tôi vỗ tay kết thúc buổi học:
"Mọi người thấy chưa? Đó là cách nhà nước quân phiệt phát hiện ra hiện tượng hồi sinh tim phổi bằng điện đấy! Tất cả là nhờ quá trình tra tấn... à nhầm, thẩm vấn thân thiện bằng điện làm tim nghi phạm ngừng đập trước. Bài học hôm nay: Đừng tùy tiện để lộ trái tim mình cho người khác. Hết giờ!"
Nói đoạn, tôi phóng vèo ra cửa chạy mất dạng.
[note92061]
1 Bình luận