Arc 1: Tantalus

Chương 19: Với danh dự ông tôi là vật cược

Chương 19: Với danh dự ông tôi là vật cược

[note91350]

Uỵch. Uỵch.

Đang chìm trong giấc ngủ ngọt ngào, tôi bỗng cảm thấy một sức nặng đè lên thắt lưng. Thứ gì đó đang làm phiền giấc ngủ của tôi. Tôi nhăn mặt, vung tay một cái thật mạnh, thứ đang đè lên người tôi lập tức rút lui. Tìm lại được sự yên ổn, tôi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Uỵch. Uỵch.

Lại một sức nặng nữa đặt lên thắt lưng. Tôi vung tay với khí thế hung hãn hơn, nó lại vội vàng biến mất. Tôi nở nụ cười mãn nguyện rồi lại ngủ tiếp.

Uỵch uỵch uỵch

Giờ thì tôi bắt đầu thấy bực mình rồi đấy. Rốt cuộc là cái tồn tại xấc xược nào dám phá đám giấc ngủ của tôi? Nhất định phải cho nó một bài học. Nhân lúc sức nặng kia vừa đè xuống, tôi bật người dậy, chộp lấy cái chân đang đè lên mình rồi kéo mạnh. Phải khống chế cho nó không nhúc nhích được luôn.

Ơ kìa. Sao không kéo được nhỉ? Lạ thật. Tôi đã dùng hết sức bình sinh để kéo mà nó chẳng hề lay chuyển.

Cảm giác này... mình đã chạm vào ở đâu rồi nhỉ.

Nhà nước quân phiệt là đất nước của sắt thép và bê tông. Mọi thành phần cấu tạo nên đô thị đều là những thứ cứng nhắc.

Từ tòa nhà, con người cho đến tư tưởng.

Có lần tôi đi dưới gầm cầu và chạm tay vào trụ cầu. Đó là một trụ cầu cực kỳ vững chãi và cứng cáp, được dựng bằng khung thép và đúc bằng bê tông. Cảm giác về một cấu trúc chịu đựng được cả dòng người và những cỗ xe ngựa khổng lồ đi bên trên vẫn còn rất rõ nét. Dù tôi có đá vào thì nó cũng chẳng hề rung rinh, cứ như thể trụ cầu là một vật thể tồn tại hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tôi vậy.

Cái chân đang đè lên tôi lúc này cũng cứng ngang ngửa với cái trụ cầu bê tông cốt thép đó. Chẳng hề suy suyển. Điểm khác biệt duy nhất là nó ấm áp và mềm mại, nhưng sức mạnh ẩn chứa bên trong thì còn vượt xa cả trụ cầu.

Trong lúc tôi còn đang cầm cái chân đó mà ngẩn ngơ.

“Gâu!”

Cái chân tự động đi theo tay tôi.

Người lớn bị trẻ con dắt đi không phải vì họ yếu hơn đứa trẻ, mà vì tâm trí họ đang hướng về phía đó. Theo một nguyên lý tương tự, cái bàn chân xốp mềm kia di chuyển theo sự dẫn dắt của tôi. Kết quả là một cái bóng khổng lồ nhảy bổ lên giường tôi.

Hiện ra trước mắt tôi là một thiếu nữ với đôi mắt tràn đầy sự hiếu kỳ. Mái tóc vàng bù xù không được chải chuốt, trên mặt lộ rõ những biểu cảm sống động. Chiếc áo sơ mi cấp phát được buộc chặt bên dưới ngực, chẳng biết là cô nàng muốn làm nổi bật vòng một nảy nở hay là muốn giữ cho chúng không chạy nhảy lung tung nữa. Phía dưới rốn, cái đuôi đang cuộn một nửa khẽ vẫy vẫy.

Vừa thấy tôi, cô nàng đã cười toe toét rồi lấy tay vỗ vỗ vào ngực tôi. Trong cái chạm đó chứa đựng đầy sự tin tưởng và trìu mến, khiến chính tôi cũng thấy bối rối.

Gì thế này.

Tự dưng có cô gái đánh thức mình dậy rồi làm nũng thế này. Là sát thủ, hay là đến đòi nợ đây….

Ngay khi tôi cảm thấy nguy hiểm và bắt đầu đọc suy nghĩ.

À, là chó.

Khuyển Vương, Azzy.

Tôi vuốt ngược tóc, ngồi dậy trên giường. Tỉnh táo lại một chút thì đầu óc cũng minh mẫn hơn. Những tiếng nhiễu loạn trong đầu bắt đầu trộn lẫn, và tầm nhìn mở rộng ra như làn sương mù đang thấm dần vào không gian.

Khi tôi định xuống giường, Azzy nhanh nhảu tránh đường.

“Đến đánh thức tôi à?”

“Gâu!”

“Vì nghe tôi bảo không có đồng hồ báo thức nên không có ai gọi dậy à?”

“Gâu gâu!”

“Ừ. Cảm ơn nhé. Ngoan lắm.”

“Ta, ngoan sao?”

“Ừ, ngoan lắm.”

“Gâu gâu! Ta, ngoan!”

Từ tiếng sủa cho đến dáng vẻ phấn khích lăn lộn trên giường tôi vì được khen. Nhìn kiểu gì cũng thấy giống hệt một con chó. Xét về bản chất, đây là tồn tại gần gũi nhất với chủng tộc "chó" trên thế gian này.

Phải rồi. Là chó. Không phải thiếu nữ.

Tôi rửa mặt và thay đồ. Chiếc áo sơ mi cấp phát thấm vào thiết bị sinh trắc học trên cổ tay, rồi tôi lắp một gói trang phục mới vào đó.

Chẳng hiểu sao tôi lại muốn dội nước lạnh lên đầu.

Dĩ nhiên, với định mức nước cấp phát hàng ngày thì không thể phung phí như vậy được. Đang rửa mặt thì nước hết sạch, tôi đành để đầu tóc sũng nước nhỏ tong tỏng mà xông vào phòng bên cạnh. Phòng bên cạnh tôi dù giường đã bị gập đôi, tủ đồ cũng vỡ nát, nhưng hệ thống nước vẫn còn hoạt động, nên mỗi khi thiếu nước tôi lại sang đó dùng nhờ.

Lau sạch sẽ rồi ngẩng đầu lên. Azzy vẫn đang lượn lờ quanh tôi. Tôi dùng chiếc khăn đã phơi khô lau tóc và kiểm tra lượng nước còn lại.

Nước vẫn còn một chút. Định mức cho một người thì lúc nào cũng thiếu, nhưng cho hai người thì lại hơi thừa. Đúng là phong cách của nhà nước quân phiệt.

Tôi rót phần nước còn lại vào cốc đưa cho Azzy, nó lập tức chúi mặt vào liếm láp.

Cái dáng vẻ bình thường ấy hôm nay nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ, nên tôi bèn càm ràm:

“Azzy à. Dù sao cấu trúc cơ thể cô cũng là con người, dùng tay cầm mà uống đi.”

“Gâu?”

Azzy nghiêng đầu phản ứng một cách thuần túy trước lời tôi nói.

“Gâu? Gọi ta à?”

Nếu nói mà nghe thì Azzy đã chẳng phải là chó. Tôi thở dài, bắt Azzy ngồi lên đùi mình, rồi đưa cốc lên miệng nó nghiêng nhẹ nhàng.

Azzy, vốn dĩ cứ liếm láp liên tục, bỗng tỏ ra lúng túng khi thấy nước dập dềnh sắp tràn vào miệng. Cô nàng cứ loay hoay xoay người. Tôi vẫn giữ chặt, vỗ về từ từ để nó không hoảng sợ, thế là nó cũng yên tâm dần và bắt đầu uống từng ngụm nước nhỏ.

“Đúng rồi. Giỏi lắm. Uống thế này có phải tốt hơn không. Sau này cứ uống thế này nhé. Thấy sao?”

“Gâu!”

“Nào, để xem.”

Chắc là hiểu rồi chứ nhỉ? Tôi cẩn thận đặt cái cốc xuống đất. Ngay lập tức, Azzy chẳng chút do dự quỳ rạp xuống đất, chúi mặt vào cốc liếm lấy liếm để.

Tôi nhìn cái đuôi đang vẫy vẫy phía trên cái mông vểnh cao mà lẩm bẩm:

“Đúng là làm chuyện thừa thãi.”

Nghe thấy tiếng tôi, Azzy đang uống nước bỗng quay đầu lại. Khi mắt hai đứa chạm nhau, Azzy nở nụ cười rạng rỡ và sủa:

“Gâu gâu!”

Tôi bất giác mỉm cười.

Tại sao con người lại cảm thấy được an ủi khi nhìn những loài thú ngây ngô và đơn giản nhỉ?

Để cảm thấy ưu việt khi nhìn xuống một sinh vật thấp kém hơn?

Hay để hoài niệm về sự thuần khiết mà họ đã đánh mất?

“Dù là gì đi nữa.”

Lý do chắc cũng chẳng quan trọng. Có lẽ cảm xúc vốn đã tồn tại trước cả những lý lẽ được thêu dệt sau này.

Suy cho cùng, vui là được.

Azzy đã uống xong nước. Tôi treo cái cốc lại lên giá rồi rời khỏi căn phòng trống rỗng.

“Đi ăn sáng thôi.”

“Gâu!”

Thực đơn hôm nay là món hầm thịt bò còn thừa từ tối qua. Thịt chẳng còn mấy nhưng chắc cũng đủ lót dạ bữa sáng. Còn bữa tối thì… đậu. Dù đã phát ngán món hầm nhưng phương án tốt nhất hiện tại chỉ có hầm đậu mà thôi.

“Ở đây không có tiếp tế nhu yếu phẩm à. Tôi muốn có chút thực phẩm tươi sống.”

Cũng chẳng phải có vài chục người, chỉ có hai người, một con chó và một cái xác thôi mà, tiếp tế một chút thì có chết ai đâu. Thậm chí trong đó có một người và một xác còn đang tự cung tự cấp nữa.

Chắc chắn họ không phải là không biết đến sự tồn tại của nơi này. Vậy mà tiếp tế và liên lạc lại chậm trễ thế.

Tôi vừa lầm bầm vừa hướng về phía nhà ăn.

Tầng 4. Khu ở của lao dịch, dù có nói quá lên một chút thì cũng khó mà bảo là ổn được. Bức tường bê tông chằng chịt những vết nứt li ti, những cú va chạm liên tục tích tụ trông hệt như vòng tuổi của cây. Những cánh cửa không thể khóa nằm san sát nhau dọc theo hành lang hẹp. Chỉ cần vô tình tựa người vào sẽ khiến bức tường run rẩy.

Cũng may là khu vực nhà ăn có trang thiết bị thì không gian rộng rãi và kiên cố hơn.

Nhà ăn rộng hơn các phòng ở và có đầy đủ thiết bị cần thiết. Có vài cái nồi kích cỡ tiêu chuẩn, nhiều đĩa và cả khay để bưng bê. Có lẽ họ đã tính đến việc để những người lao dịch đi đưa thức ăn cho tù nhân.

“Lẽ ra chẳng cần đến khay bưng đồ đâu. Chỉ cần bắt họ đi xuống đó là xong việc đưa cơm rồi mà.”

Tôi nhún vai, tiến về phía cái nồi đang đậy nắp.

Và ngay khoảnh khắc định nhấc nắp nồi, tôi cảm nhận được một điềm báo không thể diễn tả bằng lời. Ơ, dejavu à?

Thôi nào, chẳng lẽ. Lại nữa?

“Không đâu. Hôm qua vừa mới chửi nhau một trận tơi bời thế mà. Chẳng lẽ.”

Tôi cười để gạt đi nỗi bất an rồi nhấc nắp nồi lên.

Và đối diện với tôi là cái nồi trống không. Đáy nồi đen kịt như thể đang phản chiếu tương lai mịt mù của tôi.

“CÁI CON CHÓ NGỐC NÀY YYYYYYYY!”

Tiếng gầm thét của tôi vang vọng khắp nhà ăn.

“Cô không có khả năng học hỏi à? Cẩu Vương khác quái gì cẩu thường đâu chứ? Một con chó thiên tài nổi tiếng ở nông thôn còn thông minh gấp mấy lần cô!”

“Á hú uuuuuuu! Không phải ta! Gâu! Gâu!”

Đó là lúc cuộc thánh chiến giữa người và chó nổ ra. Nghe thấy tiếng ồn ào, Kẻ hồi quy chạy tới, tay day trán hỏi:

“Lại chuyện gì nữa đây?”

‘Chắc lại là mấy chuyện vớ vẩn thôi.’

Vớ vẩn á? Ăn, mặc, ở. Trong số đó, thứ luôn đùa giỡn với mạng sống con người chính là lương thực. Nghĩa là đây là vấn đề liên quan đến sự sống và cái chết đấy!

Tôi cầm cái nồi hầm hập bước tới trước mặt Kẻ hồi quy. Chìa cái hộp thiếc rỗng và cái nồi cũng trống không ra trước mặt cô ta, tôi hét lên:

“Cậu thấy chưa? Đáng lẽ một hộp đồ hộp này một người có thể ăn trong bốn ngày. Lượng dinh dưỡng được nén lại trong đó nhiều đến thế đấy! Vậy mà ở đây, vì con chó ngốc này mà một hộp biến mất chỉ trong một ngày!”

Phía bên kia vọng lại tiếng cằn nhằn của Azzy:

“Không phải ta!”

“Nói dối! Không phải cô thì còn là ai nữa!”

“Không phải! Không phải!”

“Là Thú Vương thì nói câu khác đi! Cứ nhai mãi một từ thì cô là vẹt hoặc bò chứ chó nỗi gì!”

“Không phải vẹt!”

“Muốn tôi tin thì nói tiếng người đi!”

Kẻ hồi quy vờ bịt tai lại rồi xen vào:

“Khoan đã. Cả hai im lặng đi.”

Tôi và Azzy vẫn trừng mắt gườm gườm nhau. Kẻ hồi quy thở dài thườn thượt rồi lẩm bẩm:

“Sao anh lại khẳng định chắc chắn Azzy là thủ phạm? Có khi không phải cô ấy thì sao.”

“Vậy thủ phạm là học viên Shey à?”

Tôi trợn ngược mắt nói.

“Học viên Tyrkanzyaka là ma cà rồng. Bà ấy chỉ uống máu thôi. Những con người còn lại chỉ có tôi và học viên Shey. Mà tôi thì không phải rồi. Dù tôi có thiếu liêm sỉ đến đâu thì cũng chẳng làm cái việc vô nghĩa là tự mình ăn rồi đổ tội cho chó. Dù sao kho lương thực cũng là do tôi quản lý mà.”

‘Hóa ra hắn cũng biết mình thiếu liêm sỉ cơ đấy?’

“Nếu thủ phạm không phải Azzy, thì điều đó nhất định có nghĩa là học viên Shey đã lén ăn trộm thức ăn. Đằng đấy hiểu rồi chứ? Những gì cậu vừa nói chẳng khác nào bảo “hãy nghi ngờ tôi đi” cả!”

Tôi ném mạnh cái nồi vào trong bồn rửa bát rồi hét lên.

“Chẳng phải cậu bảo cậu có cả khẩu phần ăn khẩn cấp sao! Bảo là không cần chuẩn bị thức ăn mà! Cao lương mỹ vị còn chưa đủ, cậu còn thèm cả đống đồ ăn truyền thống của Nhà Nước Quân Phiệt nên mới đi vét nồi giữa đêm à? Đối với cậu, không chỉ cái nghèo, mà ngay cả món ăn được tạo ra từ cái nghèo cũng là một vết tích để trưng bày trong tủ kính sao!”

“Vết tích gì chứ. Đương nhiên là không phải rồi. Đồ hộp cho tôi còn chẳng thèm ăn nữa là.”

“Vậy thì im miệng đi, đồ tư sản chết tiệt! Hôm nay tôi phải quyết tử với con chó ngu ngốc kia một trận!”

“Đợi đã nào.”

Kẻ hồi quy nói với vẻ bực mình. Theo ý chí của cô ta, thanh bảo kiếm Thiên Anh đang lơ lửng trên không trung bắt đầu xoay chậm lại và nhắm thẳng vào tôi.

Tôi lập tức ngậm miệng.

Dù có quyết tử thì cũng không thể chết một cách lãng xẹt như vậy được. [note91351]

“Ý tôi là, nhỡ đâu ở đây còn có người khác thì sao.”

“Cái kiểu nội dung 'thực ra thủ phạm là một kẻ nào đó mà không ai biết sự tồn tại của hắn', tôi thấy nó quá là mang tính chủ nghĩa tiện nghi nên tôi chẳng thích tí nào đâu.”

‘…Bình thường thì nói năng rất đúng lý hợp lẽ, thế mà thỉnh thoảng lại thốt ra mấy câu điên rồ. Thật là một gã đàn ông khó hiểu.’

“Dù anh có thích hay không, thì khả năng đó vẫn tồn tại.”

“Hừm, đúng là một sự nghi ngờ có cơ sở. Thế nhưng.”

Cái suy luận này đầy lỗ hổng đến mức tôi chẳng biết phải bắt đầu chỉ trích từ đâu nữa. Chỉ đến thế thôi sao, Kẻ hồi quy. Để tôi dạy cho cô nhé. Dù sự việc có vẻ phức tạp đến đâu, thì sự thật luôn là câu trả lời đơn giản nhất.

Tôi chỉ ngón tay vào Kẻ hồi quy và tuyên bố:

“Học viên Shey, suy luận của đằng đó sai rồi.”

“Tại sao?”

“Đây là vực thẳm Tantalus. Một nơi hoàn toàn bị cô lập, nội bất xuất ngoại bất nhập. Thế mà lại có một kẻ nào đó mà cả cậu, tôi, Azzy và học viên Tyrkanzyaka đều không biết, đang ẩn nấp rồi đêm đến mò ra ăn trộm thức ăn sao?”

Hít một hơi thật sâu, tôi đưa ra một logic hoàn hảo:

“Thật là nực cười. Một kẻ như vậy không tồn tại và cũng không được phép tồn tại.”

“Tôi hiểu là khó chấp nhận, nhưng 'không được phép tồn tại' nghĩa là sao?”

“Nếu thực sự có một tồn tại như thế thì chỉ có thể là ma quỷ thôi.”

“Thì sao?”

“Có ma quỷ thì đáng sợ lắm. Nên tôi sẽ không tin đâu.”

Kẻ hồi quy mất một lúc mới hiểu lời tôi nói, cô ta há hốc mồm ra. Trông cái vẻ mặt ngơ ngác đó cũng hợp với cô ta đấy chứ.

“Nghĩa là, vì sợ có tồn tại như thế nên anh loại bỏ luôn khả năng đó ra khỏi đầu?”

Tôi lập tức gật đầu.

“Vâng.”

“Cái... cái gì cơ.”

‘Hắn điên thật rồi, hay là cố tình làm thế nhỉ?’

Cố tình gì chứ. Nghĩ mà xem. Một Kẻ hồi quy sở hữu đủ loại phương tiện kỳ quái, một ma cà rồng có thể tìm ra mục tiêu cách xa ngàn dặm ngay khi họ đổ máu, một Vua của loài thú có cái mũi thính nhạy. Và cả thuật đọc tâm trí của tôi – thứ có thể thấu ngay cả sự ẩn thân của Kẻ hồi quy.

Một kẻ mà tất cả những người này đều không nhận ra sự tồn tại lại đang trốn trong nhà ăn sao? Thậm chí đến tôi còn không đọc được suy nghĩ của hắn?

Nếu có kẻ như thế thật thì phải chạy ngay đi chứ.

‘Nghĩ là không có ai thì lầm to rồi. Việc Tyrkanzyaka và Azzy trở thành "Mảnh vỡ Khải Huyền" cũng là do kẻ xâm nhập từ bên ngoài, thêm vào đó còn có "Cô ta" – người đang nhắm tới "Thứ đó" ở dưới đáy Tantalus. Hơn nữa, "Hắn" cũng có khả năng vẫn còn sót lại ở đâu đó. Phải giải thích chuyện này thế nào đây.’

…Sao chuyện này lại là thật cơ chứ.

Không được. Tôi không thể chấp nhận một tương lai như thế. Chỉ bấy nhiêu thành viên hiện tại thôi đã đủ nát óc rồi, thế mà còn có kẻ xâm nhập từ bên ngoài, lại còn có những con quái vật ngang ngửa với đám này sắp tìm tới nữa sao?

‘Giải thích gì chứ. Đây cũng là lần đầu tiên mình vào được bên trong Tantalus mà, giải thích cái gì? Cứ để điều đó xảy ra rồi giải thích sau cũng chưa muộn.’

Nói dối. Là nói dối thôi. Không thể nào như thế được.

Tôi quay ngoắt lại nhìn Azzy.

“Azzy à. Cô thực sự không ăn à?”

“Không phải tôi!”

“Đừng có chỉ nói mỗi câu 'không phải'... À uầy. Tôi nói chuyện với cô làm gì cơ chứ.”

Vẫn như mọi khi, tôi chỉ cảm nhận được sự khác biệt giữa người và thú rồi lắc đầu ngao ngán.

Dù có đọc được suy nghĩ của con chó ngốc này thì kết quả chắc cũng chẳng thay đổi. Nó sẽ chối bay chối biến cho đến cùng thôi.

Cuối cùng thì chỉ còn một cách duy nhất sao.

Đành phải bắt quả tang tại trận vậy.

Phải canh đúng lúc con chó ngốc này đang dòm ngó cái nồi để tóm gọn. Có thế mới khiến nó tâm phục khẩu phục được.

Mở thêm một hộp đồ hộp nữa thôi. Hành động vào tối nay. Khi đèn ngày tắt và chỉ còn đèn đêm lờ mờ chiếu sáng nhà ngục.

Lúc đó sẽ tóm cổ con chó ngốc này.

Tôi nhếch mép cười một cách âm hiểm nhìn xuống Azzy, và Azzy cũng trừng mắt nhìn lại tôi đầy thách thức. Ánh mắt hai bên như bắn ra tia lửa.

‘Hai người này là quan hệ tốt hay xấu đây nhỉ.’

Quan hệ giữa người và chó làm sao định nghĩa bằng một từ được. Lúc tốt thì tốt, lúc xấu thì xấu thôi.

Cứ đợi đấy, đồ chó ngốc.

Trong lúc tôi đang gầm gừ như vậy, Kẻ hồi quy bỗng giật mình quay đầu lại, nhíu mày nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó. Thanh Thiên Anh khẽ run lên như thể đại diện cho sự cảnh giác của cô ta.

‘Khoan đã. Hình như mình vừa cảm nhận được khí tức gì đó ở bên trong.’

A, làm ơn đi. Đừng có làm thế. Đáng sợ thật đấy. Chẳng hiểu sao vì là linh tính của cô nên tôi cảm thấy nó thực sự tồn tại. Hơn nữa tôi còn ngủ cùng tầng nữa chứ. Trong căn phòng hẹp và tối tăm, nơi cực kỳ lý tưởng để ma quỷ ghé thăm.

Nếu đêm đến bị tập kích thì sao? Tôi đâu có chuông báo động cảnh giới nào. Hừm.

Không có chuông báo động, nhưng chó bảo vệ thì có.

Tôi quay sang nhìn Azzy và nói khẽ:

“Azzy à. Hay tối nay ngủ cùng tôi nhé?”

“Gâu!”

Tôi đoán là không rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tên chương bản Eng là With Only My Grandfather’s Honor on the Line hình như là một ref trong thám tử Kindaichi khi thg chả đôi khi phá án thì lôi danh dự ông nội ra để đặt cược, nên tên chương mình sẽ dịch như trên để sát với ref nhất. - Daemon
tên chương bản Eng là With Only My Grandfather’s Honor on the Line hình như là một ref trong thám tử Kindaichi khi thg chả đôi khi phá án thì lôi danh dự ông nội ra để đặt cược, nên tên chương mình sẽ dịch như trên để sát với ref nhất. - Daemon
[Lên trên]
hèn lõi
hèn lõi