Arc 1: Tantalus

Chương 21: Sự thật luôn chỉ có một

Chương 21: Sự thật luôn chỉ có một

[note91402]Lưng tôi đập rầm xuống sàn bê tông cứng ngắc. Hoặc là sàn bê tông đã đập vào lưng tôi. Thực ra cũng chẳng khác gì nhau, vì cơn đau thì vẫn thế.

Bịch!

Một tiếng động như tiếng trống da vang lên. Nếu ai đó có lòng hiếu kỳ ngây thơ như trẻ nhỏ, muốn biết tiếng trống làm bằng da người nghe như thế nào, thì cứ nghe tiếng phát ra từ lưng tôi lúc nãy là rõ. Lưng tôi chính là cái mặt trống da người đó đấy.

Tôi không thét lên được là vì toàn bộ không khí trong phổi đã bị tống sạch ra ngoài trong tích tắc, chẳng còn hơi sức đâu mà tạo ra âm thanh. Tôi nằm im, dùng sự tĩnh lặng để chế ngự cơn đau.

Kẻ hồi quy, người vừa quật ngã tôi, nhìn xuống bàn tay mình rồi lẩm bẩm:

‘Hắn đã tự nhảy lên để giảm bớt xung lực.’

Các người gọi đây là "giảm bớt xung lực" sao? Điên mất thôi. Nếu là người thường chúng tôi tấn công nhau kiểu này thì đã giơ ngón tay cái lên mà khen:

‘Oa, vào đòn đỉnh vãi chưởng! Hình như mình có năng khiếu Judo đấy chứ?’

Cái cú va chạm đó, nếu ngã sai tư thế thì có lăn đùng ra chết ngay tại chỗ cũng chẳng có gì lạ. Tự nhảy cái nỗi gì. Chẳng qua là ngay khoảnh khắc đọc được điềm gở, tôi vì quá hoảng hốt mà nhảy dựng lên, rồi cứ thế bị quật ngã thôi.

‘Thiên Bàn Cảnh của mình là khí công chuyên dụng để phản đòn. Nếu là những động tác đã khắc sâu vào cơ thể, nó sẽ kích phát trong khoảnh khắc mà không có lấy một chút trễ nhịp do suy nghĩ. Thấy chiêu đó mà nhảy lên kịp thì phản xạ hắn cũng tốt đấy. Thế nhưng….’

Phản đòn đã hòa làm một với cơ thể sao. Lịt pẹ gian lận vãi nồi.

Tôi đã nhắm vào góc chết hoàn hảo để tiếp cận, vậy mà ngay khi vừa chạm vào, cô ta đã tung ra một cú vật qua vai chuẩn như sách giáo khoa. Vì động tác quá lý tưởng nên may mắn là xương cốt không bị gãy gập chỗ nào, nhưng cái xung lực nện xuống lưng quá mạnh khiến tôi khó lòng cử động nổi. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim li ti đang đâm xuyên qua lưng vậy.

‘Tuy hắn phản xạ kịp nhưng chẳng hiểu sao khi mình ra đòn cảm giác cứ không được "đúng" cho lắm?’

Đúng là không nên dây dưa với lũ não cơ bắp chỉ biết đấm đá người khác. Ai đời lại dùng "cảm giác vung tay" để đánh giá một con người cơ chứ? Tôi là miếng cá trên thớt chắc? Thật bực cả mình.

Tôi nhăn mặt nói:

“Nhấc cái chân ra đi. Quật ngã người ta là đủ rồi, còn định giẫm lên nữa à.”

“À.”

Kẻ hồi quy nhấc cái chân đang giẫm lên xương quai xanh của tôi ra. Tôi vẫn nằm nguyên đó, phủi phủi vết giày in trên áo sơ mi.

“Tại anh cả đấy. Ai bảo tự dưng chạm vào người tôi làm gì?”

“Chà. Thân thể quý giá gớm. Chỉ bám vào vai một chút mà đã quật ngã người ta thế này thì thường ngày đằng ấy sống kiểu gì?”

“Nếu phải để cho bất kỳ kẻ lạ mặt nào cũng có thể vỗ vai mình bành bạch, thì tôi thà chẳng cần cái cuộc sống thường ngày đó còn hơn.”

“Ý cậu chúng ta là người dưng nước lã sao? Thật đau lòng quá.”

“Thì chẳng là người dưng. Chứ là cái gì?”

“Là học viên và giáo quan chứ gì nữa. Người ta bảo không được giẫm lên cả bóng của thầy, vậy mà cậu quật ngã xong còn giẫm thẳng lên người thầy luôn. Oa. Sống thế này cực nhục quá mà.”

Xung lực vẫn chưa tan hết nên tôi chẳng buồn ngồi dậy. Tôi cứ thế nằm đó mà than vãn.

‘Bảo là tiếp cận không phòng bị thì cũng sai, vì đây đâu phải chiến trường. Đúng là mình đã ra tay trước.’

Dù chỉ một chút thôi, nhưng Kẻ hồi quy đang cảm thấy có lỗi với tôi. Cô ta đáp lại bằng giọng nhỏ nhẹ:

“Dù anh là ai đi nữa, một khi đã cản trở tôi thì phải chuẩn bị tâm lý cho điều đó chứ.”

Đây là lời của một người đang thấy có lỗi đấy à? Nhìn cái kiểu ngoài miệng một đằng trong lòng một nẻo kia xem.

Điên mất thôi.

Nếu tôi không phải là một kẻ đọc tâm thì chắc đã uất ức mà nổ phổi rồi.

Thực ra, dù là kẻ đọc tâm thì tôi vẫn thấy nổ phổi như thường.

“Có phải oan cho tôi quá không? Bất công quá thể! Ngay từ lúc cầm kiếm định phá tường, chém Golem, chẳng lẽ cậu không hề nghĩ đến việc sẽ có ai đó ngăn cản sao?”

Khi đối phó với Kẻ hồi quy, điều quan trọng nhất là "lý lẽ", thứ hai cũng là "lý lẽ". Kẻ hồi quy có xu hướng khá yếu thế trước những lý lẽ đúng đắn. Tạm gác chuyện đạo đức sang một bên, nếu nói những điều hợp tình hợp lý thì cô ta thường sẽ chấp nhận.

‘Nghĩ lại thì, người đàn ông này cũng là quản giáo. Hắn chính là con mắt của nhà nước quân phiệt. Vậy mà mình lại định mặc kệ hắn để xử lý con Golem….’

Hiểu ra được thì tốt. Phù. May mà cô ta không phải hạng người hoàn toàn không biết lý lẽ.

‘Hay là nhân cơ hội này xử lý luôn gã này nhỉ? Cảm giác như lúc này mình có thể giết được hắn.’

Tôi rút lại lời vừa nãy. Có vẻ như cùng là con người cũng không hẳn là sẽ thấu hiểu nhau đâu.

Những lúc thế này phải đánh trống lảng thôi. Tôi quay sang nói với con Golem ma đạo siêu nhỏ đang nằm cạnh đầu mình:

“Này, Đại úy Abby.”

『Tôi là Đại úy Abby. Đã nắm bắt tình hình hiện tại. Cảm ơn hành động của anh.』

“Thôi bỏ đi, giờ thì im miệng lại nếu không muốn bị đập nát.”

Nếu con Golem mở miệng, thân phận thật của tôi có thể bị bại lộ. Tôi cố tình nói bằng giọng hơi nạt nộ để ngắt lời nó. May mắn thay, Đại úy Abby rất nhanh nhạy. Có vẻ cô ta đã nhận ra người duy nhất có thể giúp mình trong vực thẳm này chỉ có tôi.

Tôi vẫn nằm đó, nhấc con Golem lên. Con Golem với cơ thể bằng kim loại có kích thước chỉ bằng một con búp bê nhỏ nhưng lại nặng trịch, không giống búp bê chút nào. Những cái tay cái chân kim loại mảnh khảnh đung đưa trong không trung.

“Học viên Shey.”

Tôi hạ thấp giọng. Ngay khi Kẻ hồi quy bắt đầu cảm thấy có gì đó khác lạ, tôi nhắm mắt lại và nói:

“Học viên Shey không chỉ phá tường, làm hỏng Golem mà còn dùng bạo lực với tôi nữa đúng không? Một cách rất tự nhiên.”

“Thì sao?”

“Được thôi. Tường thì cũng lỡ hỏng rồi, Golem cũng nát gần hết rồi. Còn cơ thể tôi thì vốn dĩ sinh ra là để chịu khổ cực nên cứ coi như bỏ qua đi. Tôi sẽ không truy cứu chuyện gì cả. Vậy nên cậu cũng hãy dẹp bỏ ác cảm với con Golem đi.”

“Cái gì….”

‘Dù sao khi có giáo quan ở đây thì việc có Golem hay không cũng chẳng khác biệt mấy. Cả hai đều là chó săn của nhà nước quân phiệt cả thôi. Và... có khi để nó lại còn có lợi hơn.’

Sau khi kết thúc quá trình phán đoán trong thời gian ngắn, Kẻ hồi quy thu kiếm lại.

“Chỉ cần nó không giám sát tôi là được.”

“Có bảo nó cũng không làm đâu. Lúc nãy cậu thấy rồi đấy, nó trốn trong nhà ăn mà. Nếu định giám sát học viên Shey thì nó đã chẳng trốn ở đó. Vì một kẻ chuyên ăn mảnh trong khi người khác phải ăn uống kham khổ như cậu thì đời nào thèm xuất hiện ở nhà ăn.”

“Hừ.”

“Biết rồi thì đi đi.”

“Anh định làm gì ở đây?”

“Biết là vẫn còn Golem thì tôi phải yêu cầu tiếp tế chứ. Vì kẻ nào đó lén lút ăn trộm đồ ăn ban đêm nên lương thực đóng hộp sắp cạn kiệt đến nơi rồi đây.”

“Thế à….”

‘Một khi đã quyết định không chiến đấu với người đàn ông này thì việc rò rỉ thông tin ở mức độ nào đó là không thể tránh khỏi. Cứ quan sát xem sao. Thậm chí đây có thể là cơ hội để khai thác thông tin về hắn.’

Kẻ hồi quy gật đầu, ném một cái nhìn sắc lẹm về phía con Golem rồi quay người đi.

“Hỏi xem họ có thể tiếp tế máu được không. Chắc vì Tyrkanzyaka dạo này hoạt động nhiều nên có vẻ cô ấy đang thiếu máu.”

“Tôi sẽ kiểm tra rồi báo lại sau.”

Làm quái gì có ai tiếp tế cái thứ đó.

“Tôi về phòng đây.”

“Đi thong thả.”

Kẻ hồi quy sải bước đi như muốn chứng tỏ mình thực sự đang rời khỏi đó. Trong nhà ăn tối om giờ chỉ còn lại tôi và con Golem…

Khoan đã.

“Học viên Shey. Cậu bảo cậu về phòng cơ mà?”

Giật mình. Từ phía bên kia bức tường, tôi cảm nhận được cảm xúc bối rối. Kẻ hồi quy lên tiếng biện minh:

“Thì, tôi định về ngay đây. Chỉ là đang bận chút việc.”

Định nghe lén à. Tôi nhìn chằm chằm về phía cửa. Kẻ hồi quy cố tình tạo ra tiếng bước chân thật to rồi đi xa dần. Tôi rên rỉ một tiếng dài rồi lại nhấc con Golem lên.

“Đại úy Abby. Lâu rồi không gặp.”

『Xác nhận anh vẫn còn sống. Không ngờ anh lại có thể sống sót….』

“Đợi chút.”

Tôi bịt miệng con Golem lại, chống tay ngồi dậy. Ôi, cái cổ của tôi. Rõ ràng là đập lưng xuống sàn mà sao lại mỏi cổ thế này nhỉ. Tôi xoay cổ như đang khởi động, rồi nhìn chằm chằm vào một khoảng không vô định mà nói:

“Ở đây có gì ngon lành đâu mà quay lại hả? Bảo về phòng thì về nhanh đi.”

Giữa bóng tối đen kịt không một bóng người, một sự dao động nhỏ xuất hiện. Kẻ hồi quy đang dùng thuật ẩn thân hẳn là đang bối rối lắm, cô ta nín thở nhìn tôi với đôi mắt run rẩy.

‘Hắn nhận ra mình sao?! Nhìn thấu được Bức Màn Bóng Tối ư? Kh... không, không thể nào. Lần trước hắn đâu có nhận ra.’

“Đừng có giỡn nữa. Lộ liễu quá đấy. Làm gì có ai đi ngoài hành lang mà tạo ra tiếng động lớn như thế. Cứ như thể đang cố tình thông báo 'tôi đi đây' ấy.”

‘Ức. Mình hành động lộ liễu thế sao? Nhưng chắc chắn gã này cũng không có căn cứ đâu. Chỉ là đang đoán mò thôi. Lúc này cứ giả vờ như không biết….’

“Này! Đã bảo là đi rồi mà!”

Tôi vớ lấy cái nồi trên bàn ném thẳng về phía đó. Kẻ hồi quy vội vàng cúi người ngay trước khi cái nồi kịp đập trúng. Cái nồi ném trượt kêu keng keng trên sàn nhà ăn. Do chuyển động quá mạnh nên thuật ẩn thân tạm thời bị giải trừ, ánh mắt của tôi và Kẻ hồi quy chạm nhau.

Kẻ hồi quy đang lúng túng bỗng đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

“Ư, ư ư.”

“Học viên Shey. Chẳng phải cậu vừa mắng con Golem ma thuật vì nó lén nhìn trộm sao? Tình huống y hệt đấy nhé. Dùng cả thuật ẩn thân để nghe lén chuyện của người khác là sở thích tồi tệ lắm đấy.”

“Tôi, tôi biết rồi. Chỉ là….”

“Được rồi. Trên đời ai chẳng có lúc này lúc kia. Ai cũng có thể mắc sai lầm hoặc thấy tò mò. Tôi sẽ không nói gì cả, nên cứ về đi.”

“Ừ, ừ….”

‘Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! Ngay từ đầu mình không nên hành động lộ liễu như thế. Chắc tại cái "cảm giác vung tay" lúc nãy nên mình đã quá xem thường đối phương!’

Kẻ hồi quy cúi gầm mặt rồi chạy biến đi. Tôi cứ tưởng cô ta sẽ nổi giận rồi định giết tôi cơ, nhưng có vẻ vì là người theo chủ nghĩa hoàn hảo nên cô ta tự dằn vặt bản thân rất ghê. Kẻ hồi quy chạy thục mạng ngoài hành lang như thể đang tự quất roi vào chính mình.

Con Golem đứng nhìn nãy giờ mới lên tiếng:

『Hóa ra anh cũng có năng lực đấy nhỉ.』

“Cô cũng biết đại khái tôi kiếm sống bằng cách nào rồi còn gì? Là tâm lý chiến thôi.”

『Thật mừng là anh vẫn đang sống sót khá tốt.』

“Cái gì? Mừng sao?”

『Chúng tôi vốn định thêm tên những người lao dịch vào danh sách tiếp tế tiếp theo, nhưng giờ thấy có vẻ không cần thiết nữa. Không nên lãng phí nhân lực.』

“À. Ra là về khía cạnh chi phí sao.”

Kẻ hồi quy đã đành, ngay cả cái nhà nước quân phiệt này cũng toàn tập hợp lũ người khó mà ưa nổi. Chẳng phải các người đã gần như chắc chắn là tôi sẽ chết nên mới đẩy tôi xuống đây sao.

“Ở đây xảy ra chuyện gì chắc cô cũng biết đại khái rồi chứ? Vậy tôi không cần giải thích nữa nhé.”

『Phủ định. Tôi đã giấu thực thể này đi để tránh học viên Shey. Ngoài những việc xảy ra ở nhà ăn, tôi không quan sát được gì khác.』

“Aha. Thế à?”

Thông tin tốt đây. Nghĩa là có những thông tin mà chỉ mình tôi biết. Tôi có thể dùng cái này làm điều kiện để vòi vĩnh thêm.

『Nếu anh báo cáo những tình huống đặc biệt, tôi hứa sẽ hỗ trợ hết mình.』

Thậm chí còn hiểu chuyện rất nhanh nữa. Cô ta đọc được tình cảnh của mình và ý đồ của tôi nên tự đưa ra điều kiện trao đổi luôn. Tôi thích cái kiểu làm việc nhanh gọn này đấy.

『Anh có tình huống đặc biệt hay yêu cầu gì không?』

“Có một cái. Tôi….”

‘Nhưng mình vẫn còn cách khác.’

A, đợi chút. Lại nghe thấy mấy cái suy nghĩ kỳ quặc rồi.

Chẳng có nhẽ?

Bị lừa hai lần thì có thể là đồ ngốc, còn lần thứ ba là lưu danh sử sách rồi đấy. Kẻ hồi quy nhất quyết định để lại một dòng tên trong lịch sử sao.

Kẻ hồi quy đang tự ý cải tạo phòng giam ở tầng 1 để ở. Nếu cô ta về phòng và không còn quan tâm đến phía này nữa thì tôi sẽ không đọc được suy nghĩ của cô ta.

Lý do mà giờ tôi vẫn nghe thấy suy nghĩ của cô ta là vì.

‘Hình như là ở kiếp thứ 7 thì phải. Mình đã học được kỹ thuật nghe xa từ tộc Thú nhân có thính giác cực nhạy. Lúc đó mình thấy nó là một kỹ thuật vô dụng vì bị chôn vùi trong tiếng ồn khắp nơi nên đã bỏ xó, nhưng trong tình cảnh này thì lại khá hữu dụng đấy. Xung quanh tĩnh lặng thế này thì sẽ không bị lẫn tạp âm. Nào, để xem….’

“Đợi chút.”

Tôi bước về phía cái nồi vừa ném lúc nãy. Rồi lục lọi trong tủ bát lấy ra một cái nồi khác. Tốt, không bị sứt mẻ gì, chất liệu cũng ổn. Thế này là đủ rồi.

Tôi chờ đợi thời cơ thích hợp, rồi xoay hai cái nồi vòng quanh.

‘Dù không có đôi tai của Thú nhân, nhưng nếu áp tai lên trần nhà ở ngay tầng dưới để nghe ngóng thì…. Chắc chắn sẽ phân biệt được thôi.’

Ngay khoảnh khắc nghe thấy suy nghĩ đó của Kẻ hồi quy, tôi dùng hết sức đập mạnh hai cái nồi vào nhau.

KENG!

‘!!!!!!!’

Cấu trúc thép hình tròn bản thân nó đã là một cái hộp cộng hưởng tuyệt vời. Thêm vào đó, thứ dùng để làm nồi là sắt giả kim được rèn đúc tỉ mỉ và phủ lớp tráng gương để không rò rỉ dù chỉ một giọt nước. Khi tôi dốc toàn lực đập chúng vào nhau, một tiếng vang kinh thiên động địa có thể nghe thấy khắp Tantalus nổ ra.

Âm thanh lao vun vút dọc hành lang và làm rung chuyển cả tòa nhà. Một tiếng vang trang nghiêm có thể sánh với tiếng chuông thánh đường. Tiếng vang vọng kéo dài hun hút trong vực thẳm. Tôi đứng đợi cho đến khi tiếng vang mờ ảo dứt hẳn.

‘A, a ư. A.’

Một tiếng gào thét không thành lời vọng lên từ tầng dưới. Tôi ngồi xổm xuống, nói vọng xuống sàn bê tông:

“Học viên Shey.”

‘A a, chẳng lẽ.’

“Đằng ấy còn chẳng thèm lên đây hỏi xem đó là tiếng ồn gì nhỉ. Chắc không phải đằng ấy đang nghe lén đấy chứ? Tôi sẽ tin là như vậy nhé.”

‘….’

Khóc đấy à?[note91399] Không, lại chẳng có nhẽ. Chắc không đến mức đó đâu. Muốn khóc và thực sự khóc là hai việc khác nhau mà. Những người không rơi lệ cũng thường thổn thức trong lòng. Cảm giác mãnh liệt đến mức muốn khóc vì uất ức và xấu hổ là chuyện thường tình.

Tiếc thật. Nếu được tận mắt thấy cô ta khóc thì tôi có thể trêu chọc cô ta cho đến tận ngày tận thế luôn.

Dù sao thì.

“Giờ thì không còn kẻ phá đám nữa.”

『Hắn ta đã nghe lén sao?』

“Chắc là vậy đấy.”

『Làm sao anh biết được sự thật đó?』

“Đã bảo là tâm lý chiến mà. Hạng người như vậy thường có xu hướng mưu cầu lợi ích tối đa và có tâm lý bù trừ rất mạnh, dù bị hố một lần vẫn sẽ theo đến cùng vì nghĩ 'lần này chắc không phải đâu'. Đó là kiểu tính cách nếu không đạt được thứ gì đó thì sẽ không cam tâm.”

Nói dối đấy. Tôi đọc suy nghĩ mà. Nhưng những lý do được thêu dệt sau đó, nếu đúng thì nó cũng trở thành một lời giải thích hợp lý thôi.

“Và lại, dù thất bại thì cũng có mất gì đâu. Rủi ro gần như bằng không mà lợi ích thì lại quá đủ.”

『Tôi đã hiểu. Khả năng hắn tiếp tục nghe lén sau này là bao nhiêu?』

“Nói thật nhé? Từ giờ trở đi có nghe lén cũng chỉ có thiệt thân thôi. Phải biết từ bỏ đúng lúc chứ. Định làm xấu mặt mình đến mức nào nữa đây?”

‘…………….’

Suy nghĩ của Kẻ hồi quy bị ngắt quãng. A, không sao chứ nhỉ. Cái kiểu ngắt quãng này cứ như thể bị ngất xỉu ấy.

Dù thấy mình hơi quá đáng, nhưng so với nỗi đau vẫn còn âm ỉ trên lưng tôi thì thế này vẫn còn nhẹ chán. Vốn dĩ nỗi đau tinh thần chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau thể xác cả.

Dù sao sau khi đã đuổi được Kẻ hồi quy thành công, tôi quyết định nói hết những việc cần làm còn lại.

“Con Golem này được tạo hình theo dáng người. Là kiểu chia sẻ cảm giác phải không? Được điều chỉnh để đồng bộ với cơ thể cô.”

『Khẳng định.』

“Nếu vậy thì.”

Tôi gõ nhẹ vào cơ thể con Golem. Thấy nó phản ứng, tôi dựng thẳng ngón tay và bắt đầu viết chữ lên cái cơ thể dẹt của nó. Ngón tay tôi lướt đi trên bụng và ngực con Golem.

- Nội dung quan trọng tôi sẽ viết bằng chữ, cô hãy tự hiểu nhé. Khi trả lời thì chỉ cần gật đầu thôi.

Cơ thể con Golem khẽ giật mình một cái, rồi sau đó cái đầu nhỏ xíu khẽ gật lên gật xuống.

Dù có năng lực đọc suy nghĩ nhưng cẩn thận vẫn không bao giờ thừa.

Nghĩ lại thì, nếu đã vậy thì tại sao tôi còn phải đập nồi làm gì cho mệt, nhưng vì đã được chứng kiến bộ dạng khổ sở của Kẻ hồi quy nên tôi thấy rất mãn nguyện.

“Cô bảo cô vẫn luôn ở nhà ăn đúng không?”

Tôi vừa giả vờ duy trì cuộc trò chuyện bình thường, vừa viết chữ lên cơ thể con Golem.

- Ở đây tôi đang giả danh giáo quan. Để sống sót nên tôi đã nói dối.

Con Golem khẽ gật đầu. Và đồng thời trả lời qua cái micro gắn ở miệng:

『Khẳng định.』

“Vậy chắc cô cũng đã thấy cảnh tôi và Azzy cùng nhau ăn cơm rồi nhỉ.”

- Thế nên cô cũng hãy đối xử với tôi như thể tôi là giáo quan đi.

Lần này con Golem lại lắc đầu. Khi tôi trừng mắt nhìn, con Golem dõng dạc nói:

『Không phải tôi đã chứng kiến tất cả. Như đã đề cập lúc nãy, thực thể này luôn ở trong tình trạng bị đe dọa cực độ, nên trong suốt thời gian ban ngày khi quý vị hoạt động, nó thường xuyên phải tạm ngừng hoạt động ngắt quãng. Cảnh báo: Giả mạo chức vụ và báo cáo sai sự thật là tội trọng.』

Cô ta trả lời bằng cách chèn thêm nội dung vào phần cuối câu nói sao.

Cũng phải, giả danh giáo quan là một tội lỗi mà nhà nước quân phiệt tuyệt đối không bao giờ dung thứ. Đến nước này rồi mà vẫn cứng nhắc thật đấy, liên lạc viên quân phiệt.

“Vậy chắc ban đêm cô vẫn luôn hoạt động liên tục nhỉ.”

- Nếu không thì tôi chẳng còn lý do gì để bảo vệ cô nữa. Và cũng chẳng còn quyền hạn để làm thế. Nếu cô không giúp tôi, tôi không thể mang cô theo được.

Con Golem tạm dừng hoạt động một lát. Có lẽ nhiệm vụ giám sát nơi này và việc phải hợp tác với hành vi phạm tội giả danh giáo quan đang xung đột lẫn nhau trong đầu cô ta.

Nhưng sự đắn đo không kéo dài lâu. Con Golem gật đầu và nói bằng một giọng máy móc hơn hẳn:

『Chấp nhận.』

Tốt rồi. Vậy là chuyện này coi như tạm ổn, từ giờ tôi chỉ cần đóng vai trò là cầu nối giữa chính quyền quân phiệt và Tantalus để trục lợi cho bản thân là được.

Cũng đáng công bị quật ngã một cú. Đau đến thấu xương nhưng cũng thu hoạch được chút gì đó.

Tôi nở một nụ cười ranh mãnh.

『Và còn nữa.』

Con Golem có vẻ hơi đắn đo, rồi nói với vẻ hơi ngập ngừng:

『Vì thực thể này đang chia sẻ cảm giác. Yêu cầu anh hãy chú ý khi tiếp xúc.』

Ý gì đây? Vì không đọc được suy nghĩ nên tôi không hiểu cô ta muốn nói gì. Chẳng lẽ là chuyện gì quan trọng sao? Hình như tông giọng có hơi run rẩy một chút.

Tôi lại nhấc con Golem lên, dựng thẳng ngón tay và tiếp tục viết chữ lên bụng và ngực nó.

- Biết rồi. Chỉ khi có chuyện cực kỳ quan trọng mới được viết bằng chữ chứ gì?

『Ứ~... Anh hoàn toàn không hiểu gì cả….』

bcfc8d6d-b8f4-4ded-992b-16ff72efe931.jpg

Ơ kìa. Phản ứng lạ lùng thật. Con Golem như bị hỏng, cứ run lẩy bẩy một cách kỳ lạ, dù tôi chưa bảo nói gì mà nó đã tự thốt lên.

Ngay lúc đó, con Golem gạt tay tôi ra. Dù chỉ là Golem siêu nhỏ cỡ búp bê nhưng vẫn là Golem ma thuật của nhà nước quân phiệt. Những cái tay cái chân làm từ thép của nó đủ sức đẩy tay tôi ra.

『…Được rồi.』

Cái gì thế? Phản ứng kiểu gì vậy? Chịu chết không hiểu nổi.

Chưa bao giờ tôi thấy nuối tiếc vì không đọc được suy nghĩ của Golem như lúc này. Bình thường đối phó với con người thì tôi có thể đọc sạch suy nghĩ để chiếm ưu thế, đằng này gặp đúng con Golem điều khiển từ xa nên chẳng có cách nào tìm hiểu được. Thậm chí nó còn không có biểu cảm khuôn mặt nên chỉ có thể đoán mò qua tông giọng.

Người bình thường toàn sống thế này sao? Khó chịu hơn tôi tưởng nhiều. Cứ như thể bị mất đi một chân một tay vậy.

Ơ, khoan đã.

Cô ta bảo ban đêm vẫn luôn hoạt động liên tục đúng không?

Vậy thì chắc cô ta cũng biết ai là kẻ đã lén lút ăn trộm thức ăn rồi nhỉ?

Bố mày bắt được rồi nhá!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
thương em
thương em
[Lên trên]
tên chương này thì ref conan maybe :)))
tên chương này thì ref conan maybe :)))