『Bản thân chủng tộc bất tử đã là một mối đe dọa lớn. Họ không bao giờ chết, đồng thời cũng quá khác biệt với người bình thường nên không thể hòa nhập được. Họ không sợ súng, không sợ lửa, và vô cảm trước bạo lực. Ngay cả khi bị vật sắc nhọn cắt đứt ngón tay, họ vẫn cười xòa rồi nối lại như không có chuyện gì. Họ không quan tâm dù bản thân bị đâm, nhưng chính vì thế họ cũng không thể hiểu tại sao người khác lại sợ dao kiếm. Những ngôi làng hay thành phố nơi họ đặt chân đến luôn đầy rẫy sự hỗn loạn, vì thế chính quyền quân phiệt cuối cùng đã cấm chủng tộc bất tử cư trú trong nội địa nhà nước quân phiệt.』
Con Golem cúi xuống nhìn cánh tay phải đang ngọ nguậy và nói tiếp:
『Hơn nữa, thực thể này – kẻ mang dòng máu bất tử đậm đặc nhất – vẫn không chết ngay cả trong vực thẳm không đáy vốn bị cách ly hoàn toàn với sức mạnh bên ngoài. Vượt ngoài dự tính. Họ là một chủng tộc rất kiên cường và nguy hiểm. Tôi e rằng anh sẽ khó lòng mà gánh vác nổi.』
"Nghĩa là nếu bây giờ tôi giết gã thì sau này sẽ không có chuyện gì phiền phức nữa chứ gì?"
『Đứng ở lập trường của anh, chẳng phải sẽ rất khốn đốn nếu số lượng học viên lại tăng thêm sao?』
Thực tế đúng là như vậy. Tôi đã suýt bị Kẻ hồi quy chặt tay, suýt bị Ma cà rồng xé xác. Còn với Azzy, tuy cô nàng không tấn công tôi nhưng lại đang âm thầm gặm nhấm tuổi thọ của đôi vai tôi bằng cái bản tính ham chơi.
Nếu có thêm một người nữa? Chắc chắn gánh nặng sẽ còn tăng lên.
Bị lời đề nghị của Golem làm cho xiêu lòng, tôi ướm hỏi:
“Vậy việc 'loại bỏ' phải làm thế nào?”
『Tại thời điểm này, phương pháp thuộc về diện bảo mật nên tôi không thể tiết lộ. Tuy nhiên, tôi hứa rằng có thể trục xuất gã khỏi Tantalus này một cách chắc chắn. Gã sẽ không bao giờ có thể quay lại đây.』
“Và ai sẽ là người thực hiện việc đó?”
『Tất nhiên phải là anh rồi.』
À, hóa ra là vậy. Nghĩa là tôi phải bê cái thân xác đó đi và tự tay "loại bỏ".
Tôi cứ tưởng chuyện gì to tát.
Tôi trả lời một cách dứt khoát:
“Tôi không làm.”
『Anh không hối hận chứ?』
“Hối hận cái gì cơ, loại bỏ một người đang sống sờ sờ ra đó, sao cô lại có cái ý tưởng tàn nhẫn thế? Không làm vậy được.”
Dĩ nhiên rồi. Cô biết tại sao con người không được phạm tội giết người không? Đó là để tránh bị trả thù đấy.
Dù đối phương là pháp luật, gia đình nạn nhân, hay thậm chí là một cánh tay phải bị cắt lìa. Nếu bị trả thù thì tính sao? Cô có chịu trách nhiệm cho tôi không?
Cô bảo gã là chủng tộc bất tử mà. Bảo là không chết mà. Tay chân bị chặt đứt hết rồi mà vẫn còn động đậy kia kìa. Ngộ nhỡ trong lúc tôi đang "loại bỏ" mà gã bằng cách nào đó hồi sinh rồi tới tìm tôi tính sổ thì sao? Không, chẳng cần đợi hồi sinh đâu, chỉ cần một trong số các chi bị cắt rời bò đến trả thù thôi là tôi đã không tự tin mình thắng nổi rồi.
Đối với tôi, một cánh tay phải tự cử động còn đáng sợ hơn cả một kẻ mạnh.
“Cứ cho gã ăn rồi để gã hồi phục đi. Đừng có nói mấy câu kỳ quặc như loại bỏ hay trục xuất gì nữa.”
『Thật bất ngờ. Không ngờ anh lại là một người có đạo đức đến thế.』
“Cô nghĩ tôi là loại người gì vậy hả.”
Tôi là người có đạo đức hơn bất cứ ai trên đời này. Bởi vì, tôi sợ bị trả thù hơn bất cứ ai trên đời.
Kẻ biết sợ sẽ luôn thận trọng, và việc thận trọng với người khác chính là giữ gìn lễ nghi và đạo đức.
Đó là cách tôi sinh tồn trong những con hẻm tối, và cũng là nguyên tắc đã cứu mạng tôi.
“Hàng tiếp tế vẫn sẽ đến chứ? Giờ lại thêm một miệng ăn nữa, nếu hàng không đến thì hơi rắc rối đấy.”
『Có hàng tiếp tế đang chờ sẵn. Do vụ vượt ngục nên chúng bị dừng lại ở trạm trung chuyển, nhưng nếu tôi thông báo rằng Tantalos đã ổn định trở lại thì việc vận chuyển sẽ được tiếp tục.』
“Tốt quá! Tiếp tục ngay đi! Bao giờ thì đến?”
『Sẽ đến trong vòng 3 tiếng nữa.』
“Nhanh vậy sao!”
『Anh có ý kiến gì à?』
“Ý tôi là tốt quá, không có gì để phàn nàn cả! Nhưng chuyện đó khả thi chứ?”
『Năng lực hành chính của nhà nước quân phiệt là số một thế giới. Việc gửi tiếp những món đồ đang trên đường vận chuyển chẳng phải vấn đề gì to tát cả.』
Tôi không đọc được suy nghĩ của Golem, nhưng cảm giác bản thể đang điều khiển nó chắc đang vênh váo lắm. Tuy thấy cô ta chẳng làm gì mà cũng lên mặt thì hơi ngứa mắt, nhưng nếu cô ta cắt hàng tiếp tế thì chỉ mình tôi khổ, nên thôi cứ im lặng vậy.
“Lượng hàng tiếp tế là bao nhiêu?”
『Theo kế hoạch ban đầu của Tantalus là lương thực cho 3 ngày.』
“Cô điên à? Chừng đó thì bõ bèn gì...”
『Tuy nhiên, kế hoạch đó được lập trước khi vụ vượt ngục xảy ra. Với số lượng nhân sự giảm mạnh như hiện nay, nếu tính theo số lượng đơn thuần thì chắc đủ dùng trong khoảng 90 ngày.』
“Thế thì bõ bèn quá rồi còn gì! Oa! Năng lực hành chính của nhà nước quân phiệt thật vĩ đại!”
Vậy là từ giờ không cần phải tiết kiệm thức ăn nữa. Với 90 ngày lương thực, tôi có thể lấy đồ hộp ra làm tương bần cũng vẫn còn thừa.
À, ở vực thẳm này thì không làm tương được nhỉ. Dù sao thì chỉ cần số lượng đủ, số món ăn tôi có thể nấu sẽ tăng lên vô hạn.
Tốt lắm. Đã lâu rồi mới lại được cảm nhận sự sung túc về vật chất. Tôi phấn khích hét lên:
“Azzy! Bẩn đấy! Đừng động vào cái đó!”
“Gâu?”
Azzy vốn đang nhìn khúc xương lòi ra ở cánh tay phải với ánh mắt kỳ lạ, nghe thấy thế liền ngẩng phắt đầu lên. Khi tôi ngoắc tay, Azzy lập tức lao đến và đặt cằm lên tay tôi. Tôi gãi gãi cằm cô nàng và nói:
“Đừng ăn cái loại thịt rẻ tiền đó, ăn cái gì ngon hơn đi. Hàng tiếp tế sắp đến rồi, tôi sẽ làm món cơm ngon như đã hứa cho cô!”
“Gâu!”
Azzy sủa vang đầy vui sướng. Tôi vừa gãi cằm rồi vuốt đầu cô nàng, vừa chìm vào suy nghĩ.
Nên làm món gì đây? Món súp thì ngán rồi, hay là chần qua một lượt rồi cho vào chảo rang giòn như bánh quy nhỉ? Hay là băm thịt ra rồi trộn với tinh bột và đậu nành nghiền để nướng. Tuy hơi tốn công nhưng nghiền đậu nành rồi lọc lấy nước làm sữa đậu chắc cũng ngon.
Trong khi tôi đang vẽ ra trong đầu đủ loại sự xa hoa có thể làm với thực phẩm, thì có thứ gì đó thúc nhẹ vào gót chân tôi. Tôi quay đầu lại nhìn và giật nảy mình. Là cánh tay phải.
Cánh tay phải chỉ bằng các ngón tay đã bò đến tận chỗ tôi.
“Lại thêm một miệng ăn trực rồi.”
Tôi lấy một hộp đồ hộp từ tủ, khui ra rồi lật ngược lại, đặt nguyên khối vào lòng bàn tay phải đó. Đó là khối đậu nén cứng như gạch, nhưng cánh tay phải chẳng mảy may bận tâm mà bò về phía bản thể. Sau khi vất vả bò về chỗ cái xác, cánh tay phải như chim mẹ mớm mồi, tống hết chỗ đậu vào cái miệng đang há ra của gã bất tử.
“Cái tay phải này... tháo vát thật đấy.”
Phải chăng vì là chủng tộc bất tử nên ngay cả khi bản thể bất tỉnh thì tay vẫn làm việc chăm chỉ, hay vì là chủng tộc bất tử nên nó mới như vậy?
Dù sao thì, không xé xác gã ra là một lựa chọn đúng đắn. Tôi không tự tin mình thắng nổi nếu cái tay phải này hội quân với tay trái và hai chân để đến trả thù đâu. Dù việc một cái xác không khác gì thây ma ăn sạch một hộp đồ hộp của tôi làm tôi thấy hơi xót ruột.
Dù hơi kinh dị nhưng tạm thời cứ để Golem và "cái xác" đó ở lại nhà ăn vậy.
“Gâu! Gâu!”
“Mới đó đã không đợi được mà giục rồi à. Biết rồi. Làm đây.”
Tôi lấy đậu và thịt trong hộp nén ra. Chất lượng đồ hộp nén đặc chế của nhà nước quân phiệt vẫn vậy, khô khốc và cứng như đá. Ngay cả thịt bò khô vốn thường được ví với gạch ngày xưa cũng không thể sánh bằng. Ăn cái này mà không có nước thì có mà chết nghẹn.
Tôi cắt phần nhiều mỡ từ miếng thịt nén rồi đặt lên chảo. Vừa bắt lửa, mỡ bắt đầu tan chảy và chảy ra.
Phần thịt còn lại tôi ngâm nước cùng với đậu. Lần này tôi không định nấu súp nên chỉ cho lượng nước vừa đủ ngập một nửa.
Trong khi chờ đống đậu và thịt khô khốc thấm nước, tôi lấy khối bột mì đã nhào lần trước ra. Nhấc lên kiểm tra bên trong, khối bột trắng tròn như trứng đà điểu vẫn giữ nguyên hình dáng như lúc mới làm.
“Hừm. Quả nhiên. Không hề có sự lên men.”
Chẳng những không nở ra mà ngay cả màu sắc cũng không đổi, trông như vật trưng bày bị đóng băng vậy. Vì là vùng đất bị Địa Mẫu nguyền rủa nên vạn vật không thể thối rữa để trở về với đất mẹ.
“Nhưng đây là đáy của vực thẳm Vô Tận mà? Nếu nơi tôi đang đứng là đất, thì lẽ ra phải có những 'công nhân' của đất chứ...”[note91456]
Có điều gì đó lấn cấn mà tôi không rõ là gì. Hàaa, bực thật. Tôi cũng chẳng thể đọc được suy nghĩ của Mẹ Đất.
Tôi gãi đầu một cách bực dọc, nhưng kiến thức không có thì gãi mấy cũng chẳng ra được. Cái đầu đâu phải hũ gạo mà cứ vét là có.
“Thôi kệ đi. Mấy việc vĩ đại đó cứ để mấy người có quyền cao chức trọng lo.”
Tốt nhất là không nên kỳ vọng vào món bánh mì mềm mại ở nơi này. Thà hy vọng trong hàng tiếp tế có gạo còn hơn.
Tôi cho khối bột mì cứng ngắc vào lò và tăng lửa. Đồng thời, tôi mang phần đậu và thịt đã ngâm nở nhưng vẫn còn hơi dai ra đặt trước mặt Azzy.
“Cơm!”
“Chưa được đâu. Đợi đã. Phải ăn cho thật ngon chứ.”
Tôi dùng khăn lau sạch bàn tay của Azzy. Khi lớp vải sạch chạm vào chân, cô nàng hơi vặn vẹo người vì nhột nhưng may là không bỏ chạy. Tôi vuốt đầu cô nàng như một phần thưởng rồi ra lệnh:
“Azzy. Đấm nó đi.”
“Không được! Thịt sẽ đau đấy!”
“Thịt vốn dĩ càng bị hành hạ thì càng ngon mà.”
“Gâu?”
“Lần trước nướng trên lửa chẳng phải ngon hơn hẳn sao. Thịt càng đau thì mới ra được vị ngon đấy con ạ.”
Bảo sao vào mấy ngày nắng nóng người ta lại đánh chó dã man thế. Ôi trời. [note91467]
Tôi nuốt nửa câu sau vào trong và tiếp tục thuyết phục Azzy.
“Gâu! Đúng rồi nhỉ!”
Azzy đã bị thuyết phục liền tung nắm đấm ngay lập tức. Nhanh đến mức tôi không thấy rõ nắm đấm của cô nàng đâu cả. Mỗi tiếng thình thịch vang lên là trên miếng thịt băm lại xuất hiện một vết lún sâu.
Phần thịt và đậu vốn còn hơi khô do thiếu nước, nay dưới những "Gâu gâu quyền" của Azzy đã bị nghiền nát trong chớp mắt. Đúng là một cái máy nghiền bằng... chó.
Mới bảo thịt đau mà. Trước hương vị thơm ngon, cô nàng chẳng hề tỏ ra một chút thương xót nào.
Trong lúc Azzy đang nghiền thịt, tôi thong thả rắc thêm chút tinh bột vào nhào cùng. Vì dùng đậu thay trứng nên độ kết dính hơi kém. Cho lên chảo chắc sẽ nát bét cho xem.
Tuy nhiên, khác với xã hội loài người, thế giới ẩm thực coi trọng nội dung hơn hình thức. Dù hình dáng có xấu xí đến đâu, chỉ cần ngon là được.
“Nào nào. Mỡ đủ rồi. Cho vào thôi~.”
Những viên thịt đậu vo tròn, hay nói đúng hơn là món hamburger hỗn hợp thịt và đậu, được thả xuống chảo. Ngay sau đó, tiếng xèo xèo vang lên và món hamburger bắt đầu chín. Mùi protein cháy sém. Tiếng thịt chiên trong mỡ. Âm thanh nghe như tiếng mưa rào mùa hạ trút xuống mặt đất khô cằn.
“Gâu... gâu.”
Azzy dường như bị mê hoặc bởi mùi hương áp đảo đó, cô nàng quên cả sủa mà cứ nhìn chằm chằm vào cái chảo. Ngay cả một tín đồ được diện kiến thiên thần chắc cũng không có ánh mắt như thế. Tôi mỉm cười và huýt sáo.
“Lalala.”
Lửa và nhiệt sẽ tước đi mọi màu sắc ban đầu. Chúng khăng khăng cho rằng vẻ rực rỡ chỉ nên tồn tại dưới dạng ánh sáng, và nhuộm màu máu đỏ tươi thành màu nâu cháy sém.
Thứ nhận được khi mất đi màu sắc chính là vị ngọt và hương vị đậm đà. Một sự thay đổi đáng mừng đối với con người. Dù miếng thịt trên lửa chắc chẳng muốn mình trở nên ngon lành theo cách đó đâu.
Tôi dùng xẻng nắn lại những chỗ bị vỡ rồi bày ra đĩa. Không quên rưới thêm một chút mỡ thịt bóng bẩy lên trên. Nào, một đĩa. Đáng lẽ người phải ăn trước chó, nhưng riêng hôm nay nhường Azzy trước.
“Gâ-uuuu.”
Tôi đặt đĩa hamburger trước mặt Azzy. Cô nàng nhìn kiệt tác này mà không nỡ ăn, cứ ngước lên nhìn tôi. Trong lúc Azzy đợi, tôi lấy phần của mình đặt lên bàn rồi ngồi xuống ghế.
Đặt bộ thìa dĩa xuống, tôi nói với con Golem trên bàn:
“Đại úy Abby. Cô có muốn xuống làm một miếng không?”
『Đừng bận tâm. Giám sát viên không bị dục vọng chi phối.』
“Được thôi! Vậy cô cứ thưởng thức bằng mắt nhé!”
『….』
Tôi để con Golem trên bàn và cầm thìa lên. Cơ thể Azzy đang ở trạng thái căng như dây đàn. Giống như một vận động viên điền kinh, cô nàng sẵn sàng lao đi ngay khi có tín hiệu.
Những lúc thế này không thể thiếu cái này được. Đây là cơ hội để giáo dục.
Tôi cầm cái chuông nhỏ lên. Đôi mắt Azzy tràn đầy sự mong đợi. Cô nàng biết tôi định làm gì, và chuyện gì sắp xảy ra. Cơ thể cô nàng đã ghi nhớ điều đó.
Reng reng. Tôi rung chuông. Ngay lập tức, tuyến nước bọt của Azzy hoạt động hết công suất. Cái miệng há hốc và nước miếng chảy dài. Đôi mắt long lanh đến mức như muốn lọt thỏm vào miếng thịt.
Dù thế mà vẫn chịu đợi tôi, đúng là ngoan thật. Hừm. Sau này không nên nghi ngờ cô nàng vụ ăn vụng nữa.
Tôi đặt cái chuông xuống và tuyên bố:
“Ăn thôi!”
“Gâu--!”
Azzy lập tức cắm mặt vào đĩa.
Ngay khoảnh khắc này, Azzy chính là nàng khuyển hạnh phúc nhất thế gian.
1 Bình luận