Arc 1: Tantalus

Chương 8: Quái Vật dưới hầm

Chương 8: Quái Vật dưới hầm

Toang thật rồi.

Đó là kết luận sau khi tôi đã suy nghĩ cực kỳ thấu đáo.

Có vẻ như tôi thực sự toang rồi.

Ngay khoảnh khắc bước chân vào kho vũ khí dưới lòng đất, hối hận đã ùa đến như thác lũ. Có lẽ chui vào bụng cá voi còn thấy thoải mái hơn thế này. Ít nhất thì cá voi cũng không lấy máu người làm thức ăn chính.

Ma cà rồng chuyên hút máu người, đây chính là lãnh địa bóng đêm nơi con quái vật đó đã cư ngụ suốt mấy chục năm. Từ giây phút tôi đặt chân vào, dòng máu đang chảy trong cơ thể không còn thuộc về tôi nữa. Máu nóng dưới huyết quản bỗng chốc hỗn loạn, dồn về một phía. Thứ lẽ ra phải truyền sức sống cho cơ thể tôi lại đang run rẩy, chực chờ thoát ly khỏi quỹ đạo.

Đây không phải vấn đề có thể giải quyết bằng thuật đọc tâm. Nếu ma cà rồng hạ quyết tâm giết tôi, thì ngay khoảnh khắc bà ta nảy ra sát ý đó... tôi sẽ bị vắt cực khô trước khi kịp phản kháng.

Kẻ hồi quy vẫn ổn chứ? Với cảm quan nhạy bén, chắc hẳn cô ta đang chịu áp lực còn lớn hơn.

‘Khí thế thật kinh người. Sức mạnh vẫn chẳng khác gì ở vòng lặp trước... Nhưng thời điểm này là trước khi ‘Sự cố đó’ xảy ra. Cô ta sẽ hung bạo hơn, hay ôn hòa hơn đây? Liệu Tyrkanzyaka trước khi ‘Vấn đề đó’ được giải quyết có chịu cho mình mượn sức mạnh không?’

‘Sự cố đó’ là cái gì? ‘Vấn đề đó’ là cái gì? Làm ơn đừng có chỉ nghĩ những thứ mỗi mình cô biết chứ, hồi tưởng lại một chút không được sao?

‘Đừng lo nghĩ nữa. Dù sao mình vẫn chưa lấy lại đủ sức mạnh để đối đầu với Tyrkanzyaka. Chết thì chết thôi, chẳng sao cả.’

Được rồi. Đến đây là đủ rồi. Tôi đã xác nhận được một sự thật hiển nhiên: tốt nhất là không nên dây dưa với Kẻ hồi quy. Với ai đó thì đây có thể là một trong vô số mạng sống có thể quay lại, nhưng với tôi, đây là cuộc đời duy nhất.

Chết thì chết thôi ư? Đồng hành với một kẻ có tư tưởng như vậy thì đúng là có mười cái mạng cũng không đủ.

Tôi xoay người định hướng ra phía cửa.

“Vậy thì, học viên Shey. Người có việc là cậu chứ không phải tôi, nên tôi xin phép cáo lui...”

Rầm!

Cánh cửa sắt đóng sầm ngay trước mắt tôi. Khắc ấn tỏa ra ánh sáng đỏ kỳ quái lóe lên như muốn nói: "Mơ đi cháu trai".

Thấy tôi đứng thẫn thờ, Kẻ hồi quy khẽ hừ mũi.

“Ừ. Đi thong thả. Nếu anh đi được.”

Đường lui đã bị cắt đứt. Bóng tối đen kịt như muốn nuốt chửng cả thân thể bao trùm lấy tôi. Tôi thở dài, đành lủi thủi đi theo sau Kẻ hồi quy.

“Sao? Chẳng phải lúc nãy bảo định về à?”

“Tôi chợt nghĩ mình cần phải nắm rõ lý do học viên Shey đến thăm kho vũ khí này là gì. Đi cùng một lát cũng không sao chứ?”

“Tùy anh.”

Dù sao khi đã vào đến đây thì cũng là chung một hội một thuyền. Kẻ hồi quy thản nhiên gật đầu. Tôi lần mò vách tường trong bóng tối đặc quánh để tiến bước. Dưới chân không nhìn thấy gì, lại còn trơn trượt một cách kỳ lạ nên mỗi bước chân đều đòi hỏi sự tập trung cao độ.

Chết tiệt. Sắp đến đoạn cầu thang rồi. Cứ đà này không khéo trượt chân ngã xuống tận dưới kia mất. Một kẻ mang danh giáo quan nhà nước quân phiệt mà lại ngã sấp mặt trong kho vũ khí thì không chỉ bị cười thối mũi mà còn bị nghi ngờ nữa.

Mà trong bóng tối thế này, Kẻ hồi quy định làm gì đây.

‘Thất Sắc Nhãn khai mở, Thanh Nhãn.’

Đúng lúc đó, Kẻ hồi quy dùng ngón tay chạm nhẹ vào mắt mình. Những giọt lệ lấp lánh đọng lại rồi bắt đầu bùng cháy một sắc xanh rực rỡ. Ngay cả trong bóng tối nuốt chửng ánh sáng, ngọn lửa xanh ấy vẫn soi rõ đường nét của vạn vật.

‘Màu thứ năm của Thất Sắc Nhãn, Thanh Nhãn nhìn thấu độ sâu. Có thể xuyên thấu cả bóng tối mà ma cà rồng tụ lại.’

Đúng là đủ loại kỹ thuật thượng thừa. Kẻ chỉ có mỗi cái thuật đọc tâm trí như tôi đúng là thấy tủi thân phát khóc.

Thanh Nhãn nhìn thế giới bằng những đường nét và mặt phẳng. Dù không cảm nhận tốt các vật thể chuyển động nhanh hay các phần tròn trịa có đường nét mờ nhạt, nhưng nó có thể nắm bắt được cấu trúc tổng thể ngay trong bóng tối. Kẻ hồi quy đưa ánh mắt xanh nhìn khắp nơi. Trần nhà và những bức tường kín mít chặn đứng tầm nhìn. Lối thoát duy nhất là đi xuống dưới. Trong tầm mắt của cô ta, những đường nét hình thang thu hẹp dần như một chiếc thang dài hiện ra mờ ảo. Đó là cầu thang dẫn xuống hầm.

Kẻ hồi quy không chút do dự bước về phía cầu thang. Xuống được hai bước, cô ta bỗng quay lại liếc nhìn tôi.

‘Để xem, ngươi có thể vượt qua bóng tối này như thế nào?’

Cảm ơn nhé, vì đã nhìn về phía tôi.

Dù chưa nhận ra nhưng ngay trước mặt tôi chính là điểm bắt đầu của cầu thang. Thậm chí đó còn là một bậc thang bị vỡ mất một góc, mòn vẹt hẳn một nửa. Nếu hấp tấp bước xuống, chắc chắn tôi đã lăn lông lốc xuống tận đáy rồi.

Phù, may quá. Tôi né bậc thang vỡ và cẩn thận đặt chân xuống. Ngay lập tức, phía trước vang lên tiếng chậc lưỡi.

‘Hắn nhìn thấu được cả bóng tối do ma cà rồng tụ lại sao? Đúng là một gã không thể dò tới đáy mà. Trông có vẻ ngơ ngác thế kia mà lại hóa giải được cả Thiên Anh của mình lẫn bóng tối của ma cà rồng...’

Bởi vậy con người ta thi thoảng cũng phải trải nghiệm tầng lớp bình dân một chút. Cứ hồi quy xong là lại gặp toàn những người vĩ đại như Kiếm Thánh hay Thánh Nữ, nên giờ gặp một người thực sự bình thường cô ta cũng không đánh giá nổi. Đúng là cần phải đi thực tế trải nghiệm đời sống thường dân mà.

Dẫu sao, tôi và Kẻ hồi quy cũng đang sóng đôi đi xuống hầm.

‘Sao hắn cứ đi sát sạt thế nhỉ? Khó chịu thật.’

Kẻ hồi quy có vẻ thấy áp lực vì sự tiếp cận của tôi, nhưng tôi vẫn kiên trì bám dính lấy cô ta. Vì hiện tại tôi đang phải "xài ké" tầm nhìn của cô ta, nếu khoảng cách bị nới rộng, tôi sẽ không thấy được đường dưới chân mình mất. Với tâm thế như đang "đu bám" trên lưng, tôi theo sau Kẻ hồi quy xuống hết cầu thang.

Khi đã tới kho vũ khí dưới lòng đất, Kẻ hồi quy dùng đôi mắt xanh nhìn quanh căn hầm.

Nơi vốn có thể dùng làm hầm trú ẩn trong trường hợp khẩn cấp này có một hành lang dài với những căn phòng rộng rãi ở hai bên. Đây là không gian được tạo ra để trốn vào chờ cứu hộ nếu có biến cố xảy ra, nhưng bên trong đó đã có khách đến trước.

Kẻ hồi quy dùng đôi mắt xanh lườm những bóng đen mờ ảo đang lén lút quan sát từ bên trong. Một con ngựa khổng lồ với cái đầu cao gần chạm trần nhà đang lườm lại chúng tôi.

‘Quyến thuộc của cô ta sao? Nghe nói hầu hết đã mất trong trận đại chiến rồi mà... Có vẻ như Huyết Mã Rallion vẫn còn khỏe mạnh nhỉ.’

Mấy người đang dùng cái kho vũ khí này vào việc gì thế hả? Tại sao một con ngựa to đùng lại chiếm hết cả căn hầm một mình vậy? Mà quan trọng hơn, một con quyến thuộc mà lại được ở phòng tốt hơn cả tôi sao. Quyền con người của tôi ở đâu!

Sau khi liếc nhìn Huyết Mã một lát, Kẻ hồi quy lại xoay người bước tiếp. Tôi cũng lật đật theo sau.

Cuối hành lang dài, có một cánh cửa khác biệt hoàn toàn.

Nhà nước quân phiệt vốn coi trọng hiệu quả và tính hợp lý nên không bao giờ đưa nghệ thuật vào cửa hay tường. Công dụng của cửa là để mở và đóng, tường là để ngăn cách không gian, ngoài ra đều là xa xỉ. Họ thà treo thêm đồ dùng và giá đỡ còn hơn là thực hiện hành vi vô dụng xuất như chạm khắc lên cửa sắt hay vẽ tranh lên tường – thứ bị coi như một tội lỗi.

Thế nhưng, có vẻ như ngay cả nhà nước quân phiệt cũng muốn cầu nguyện thần linh trước sự hiện diện của Thủy tổ.

Trên cánh cửa đúc từ thép nguyên khối đó là hình chạm khắc âm giống như những bức minh họa trong Kinh Thánh. Trên tường vẽ hình một vị thiên thần xinh đẹp với đôi cánh lớn đang thổi kèn. Hướng của chiếc kèn nhắm thẳng vào cánh cửa bên trong, như thể nếu kẻ bất lương nào dám mở cửa bước ra, họ sẽ ngay lập tức giáng hình phạt xuống.

Những bức chạm khắc và bích họa chỉ có thể thấy ở nhà thờ. Kho vũ khí dưới lòng đất rất tối, nhưng tôi vẫn nhìn rõ mồn một những tác phẩm đó.

Bởi vì, giữa bóng tối này, những bức chạm khắc trang nghiêm và tranh vẽ thánh thiện đó...

Đang tỏa ra ánh sáng đỏ rực như thể được tưới đẫm trong một lễ hội máu.

Đối mặt với bức tranh đó, tôi cứng nhắc quay đầu đi.

“...Này, học viên Shey.”

“Gì?”

“Hay là chúng ta về nhé?”

“Anh sợ à?”

“Vâng, tôi sợ.”

Trước câu trả lời thành thật của tôi, Kẻ hồi quy lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Không, sợ chứ, quá sợ ấy chứ. Thà không nhìn thấy còn hơn.

Nếu giáo hội nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ đã phái các quan tòa thẩm tra dị giáo đến vì tội báng bổ thần linh rồi. Nhưng nếu nghe danh Thủy tổ Tyrkanzyaka, chắc chắn họ sẽ vội vàng hủy lệnh và giả vờ như không thấy gì. Bởi làm vậy chẳng khác nào dâng nộp máu của các quan tòa làm quà tặng cho bà ta cả.

Thủy tổ Ma cà rồng chính là một thực thể như vậy. Dù tôi mạnh hay yếu, việc cảm thấy sợ hãi trước bà ta là điều hết sức tự nhiên.

Kẻ hồi quy liếc nhìn tôi và nói:

“Anh nhát gan hơn tôi tưởng đấy.”

“Nhờ thế mà tôi mới sống sót được đến tận bây giờ đấy chứ. Nỗi sợ trước hiểm nguy là yếu tố tất yếu để sinh tồn mà.”

“Vậy sao?”

‘Chắc vì thế mà mình đã chết tận mười ba lần chăng.’

À, nghĩ lại thì cũng đúng. Cô chết cũng có sao đâu. Tự dưng tôi thấy uất ức ghê gớm.

“Kẻ sợ hãi như anh mà lại dám gọi cô ấy là Trưởng bối sao?”

“Thì bà ấy là Trưởng bối thật mà?”

“Hầy. Chẳng thèm nói nữa.”

Chẳng thèm nói nữa nghĩa là cô ta sẽ làm theo ý mình. Kẻ hồi quy sải bước tới và đặt tay lên cửa. Cô ta chẳng cần dùng sức mà cánh cửa đã tự động mở ra, giống hệt như cái miệng của con thú đang chờ đợi con mồi.

“A, khốn thật. Địa Mẫu ơi.”

Chịu thôi. Đằng nào cũng bị nuốt rồi thì ở trong miệng hay trôi qua cổ họng cũng chẳng khác gì nhau mấy. Trước khi cửa đóng lại, tôi theo chân Kẻ hồi quy bước vào căn phòng cuối cùng.

Khác với thời đại hiện nay vốn đã quen với đèn điện, trên tường lại treo những giá đuốc có phần lỗi thời. Đó là những giá đuốc thanh nhã được nghệ nhân tỉ mỉ đục đẽo từ đá bằng đinh sắt và đục thành hình giống như những lồng chim lộn ngược. Từng đường nét chạm khắc hình tổ chim đều chứa đựng linh hồn của người thợ, cảm giác như một con phượng hoàng có thể tung cánh bay lên từ bên trong đó bất cứ lúc nào.

Những ngọn lửa đỏ rực như máu khao khát bầu trời, bốc cao lên phía trên. Nhưng sự bay cao của ngọn lửa không kéo dài lâu. Đây là nơi thấp nhất thế giới. Tầng hầm của một nhà tù dưới vực sâu. Nơi này quá khắc nghiệt để bay tới tận trời xanh. Tách, ngọn lửa chạm trần nhà vỡ tan, những tàn lửa như xác chết của ánh sáng bay lả tả khắp nơi.

Trớ trêu thay, ánh sáng có ý nghĩa chính bởi vì nó tàn lụi. Căn phòng cuối cùng hiện ra mờ ảo. Ánh sáng bị tán xạ khi chạm trần tạo nên những bóng đen màu đỏ máu.

Nhờ đó mà tôi có thể nhìn thấy diện mạo của căn phòng.

Khắp nơi đỏ rực không chỉ vì ngọn lửa có màu đỏ. Máu. Căn phòng được bao phủ bởi lượng máu có lẽ lên tới hàng ngàn lít. Trên trần, dưới sàn, trên tường. Cứ như thể bản thân căn phòng là một trái tim khổng lồ, quá nhiều máu đang chảy rầm rì, cuộn sóng.

Thế nhưng, dù có nhiều máu đang chảy như vậy nhưng lại không hề có chút mùi máu nào. Mùi máu cũng là một phần của máu, và nó nằm dưới quyền năng của Thủy tổ.

Nếu Tyrkanzyaka không cho phép, tôi và Kẻ hồi quy thậm chí sẽ chẳng ngửi thấy chút mùi máu nào.

[Vì nguyên cớ gì mà các ngươi đến gặp ta?]

Một cỗ quan tài gỗ đen kịt nằm ngay giữa phòng. Thân quan tài được làm từ gỗ hương quý giá, sơn mài tỉ mỉ, và chạm khắc một cây thập tự giá đỏ rực có cánh – một tuyệt phẩm. Tiếng nói phát ra từ bên trong đó.

Máu trong người tôi sôi sùng sục. Dòng máu vốn phải tận hiến cho sự sống dưới huyết quản của tôi, giờ đây lại muốn chạy chân trần ra ngoài để đón chào vị chủ nhân mà nó mong nhớ.

Một quyền năng áp đảo. Đối mặt với nó, Kẻ hồi quy...

“Tyrkanzyaka. Tôi đến để đề nghị một cuộc giao dịch.”

Cô ta dõng dạc nói trước mặt ma cà rồng.

“Hãy dạy cho tôi Huyết Thuật.”

Đột ngột tìm đến và đòi dạy kỹ thuật. Chuyện nghe có vẻ nực cười, nhưng ma cà rồng hoàn toàn không ngạc nhiên. Vì bà ta đã quá quen rồi. Suốt hơn một nghìn năm qua, số người tìm đến bà ta để đạt được điều gì đó đã vượt quá con số bốn chữ số.

Quyền năng điều khiển máu. Nghe thấy cái tên đã lâu không nghe đó, ma cà rồng bình thản hỏi lại:

[Ngươi muốn trở thành quyến thuộc của ta sao?]

Nếu trở thành ma cà rồng, nếu tiếp nhận máu của Thủy tổ vào trong cơ thể, tự khắc sẽ có quyền năng thống trị máu. Từ xưa đến nay, không biết bao nhiêu kẻ đã thèm khát hoặc đòi hỏi máu của Thủy tổ vì mục tiêu bất tử. Ma cà rồng cảm thấy có chút sáo rỗng, liền hỏi Kẻ hồi quy xem cô ta có phải là một trong số vô vàn những kẻ đó không.

Nhưng Kẻ hồi quy không có ý định trở thành ma cà rồng. Thay vào đó, cô ta đòi hỏi thứ sâu xa và nguyên bản hơn.

“Không, tôi không định lấy nó theo cách đó. Hãy dạy cho tôi kỹ thuật mà cô đã học trước khi trở thành ma cà rồng ấy.”

Trong một khoảnh khắc cực ngắn, cảm xúc dao động dữ dội. Bên trong quan tài đó nảy sinh sự kinh ngạc và hỗn loạn tột độ. Trong nháy mắt, toàn bộ máu trong phòng co lại như thể đang bị siết chặt.

Nhưng đối phương là ma cà rồng đã sống hơn nghìn năm. Không đời nào máu lại nóng lên chỉ vì chuyện nhỏ này. Ma cà rồng trấn tĩnh lại và đáp lời:

[Làm sao ngươi biết được sự thật đó?]

Kẻ hồi quy đối diện với ma cà rồng, trong đầu nảy ra suy nghĩ mà chỉ Kẻ hồi quy mới có thể có.

‘Chính cô ở vòng lặp trước đã nói cho tôi biết mà.’

Nở một nụ cười, Kẻ hồi quy thoáng chìm vào hồi tưởng trong chốc lát.

Trước khi ma cà rồng biến thành ma cà rồng, khi bà ta vẫn còn là một con người. Thuở ấy, cô thiếu nữ đó đã có thể điều khiển được máu. Nhờ cô bé ấy đã hết lòng giúp đỡ người cha là thầy thuốc trông nom phòng khám mà vô số người đã được cứu giúp. Khi còn là người, năng lực đó cùng lắm cũng chỉ đủ để cầm máu đang chảy mà thôi. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để đổi lấy nụ cười của mọi người rồi.

Ma cà rồng ở vòng lặp trước đã lấp lửng nói ra sự thật đó, khuyên cô ta hãy học theo mình... rồi lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng mà không một ai tưởng niệm.

Hồi tưởng kết thúc. Tôi cảm thấy như vừa bị bắn vọt ra khỏi biển sâu, đầu đau như búa bổ.

Hóa ra đây là hồi tưởng. Dù đó chỉ là những mảnh ký ức rất ngắn và rời rạc, nhưng cũng đã có thành quả nhất định.

Không chỉ đọc được một chút ký ức của Kẻ hồi quy, mà tôi còn biết thêm một chút thông tin về "Thảm họa".

Có vẻ như thảm họa thực sự sẽ đến. Một thảm họa mạnh mẽ đến mức ngay cả con quái vật như Thủy tổ Tyrkanzyaka cũng không trụ nổi mà phải bỏ mạng.

[Ta hỏi lại. Làm sao ngươi biết được sự thật đó?]

“Nếu cô dạy tôi, tôi có thể sẽ cho cô biết đấy?”

[...Rất thú vị.]

Một khoảng lặng ngắn. Những suy nghĩ chậm rãi. Hàng ngàn hàng vạn ý niệm lướt qua rồi biến mất. Rồi đến một lúc nào đó, sự chú ý của ma cà rồng hướng về phía tôi.

[Còn kẻ bên kia. Ngươi nghĩ sao?]

Ơ kìa, đột ngột thế? Rõ ràng tôi đang đứng im thin thít mà sao lại chỉ định tôi. Tôi lúng túng trả lời:

“Cứ làm theo ý Trưởng bối đi ạ.”

[...Trưởng bối?] [note91204]

Ơ kìa? Máu vừa mới cựa quậy. Bà ta tự ái à? Tôi vội vàng nói:

“Chức vụ quan trọng hơn tuổi tác nên tôi sẽ gọi là học viên. Nhưng vì học viên Tyrkanzyaka đây có... tuổi đời hơi cao một chút. Nhà nước quân phiệt thường không đưa ra chỉ thị hay mệnh lệnh đặc biệt nào cho các học viên cao tuổi cả. Tôi cũng vậy. Miễn là không rời khỏi đội huấn luyện, bà cứ tự do hành động theo ý mình, dù có nằm đây mãi cũng không sao...”

Xoẹt. Một thứ gì đó đen kịt sượt qua má tôi. Một vết xước cực mỏng hiện ra. Qua khe hở đó, dòng máu vừa giành lại tự do chậm rãi bay về phía ma cà rồng, vỗ cánh như một con bướm phượng.

Mắt thường không thể nhìn thấy được. Vì không có sát ý nên tôi không né, nhưng dù có muốn né chắc cũng chẳng thay đổi được gì.

Cảm thấy rợn người, tôi hít một hơi thật sâu rồi im bặt.

Từ bên trong vang lên giọng nói mang theo nộ khí âm trầm.

[Ý ngươi là vì ta già rồi, nên hãy an phận ở trong này sao?]

“Không, ý tôi không phải vậy. Bà cứ tiếp tục như từ trước đến giờ là được rồi.”

[Ta không muốn nghe nữa.]

Nắp quan tài đen mở ra. Bên trong quan tài cũng đầy rẫy bóng tối đen kịt giống như vẻ ngoài của nó. Xuyên qua bóng tối đó, một bàn tay trắng nõn nà, thanh mảnh giơ lên.

Giọt máu của tôi đang bay lơ lửng hạ xuống bàn tay bà ta. Rồi nó thấm vào như mưa rơi xuống vùng đất khô hạn.

Tôi cảm nhận được một sự khó chịu thoáng qua từ ma cà rồng vừa "thu hoạch" máu của mình.

[Quả nhiên, ngay cả máu cũng chẳng có vị gì. Hoàn toàn không hợp với ta. Đúng là một tên chẳng có điểm nào vừa mắt.]

Thế nhưng, chính vì vậy.

Và ngay sau đó, cỗ quan tài ngồi dậy. Dùng bóng tối cuồn cuộn đẩy chính mình lên, bà ta đối mặt với tôi và Kẻ hồi quy.

[Ta vốn dĩ chỉ lấy máu của những trinh nữ thuần khiết. Máu của lũ đàn ông như các ngươi thường chỉ dùng làm nguyên liệu thôi.]

Bên trong quan tài vẫn tối đen. Chỉ có bàn tay trắng bệch thiếu sức sống là thò ra ngoài khe quan tài. Giờ đây, một dòng máu khác bay tới bàn tay đó. Đó là máu của Kẻ hồi quy đã đổ ra để mở cửa.

Ma cà rồng nhúng tay vào dòng máu đó và nói:

[Nhưng máu của ngươi thì cũng được đấy. So với đàn ông thì... Đây là lần đầu tiên. Trong suốt cuộc đời mình, ta lại tự nguyện uống máu đàn ông thế này...]

Thì tại cô ta là con gái mà. Có vẻ như với kiểu giả trai đó, ngay cả ma cà rồng cũng không mảy may nghĩ đến khả năng Kẻ hồi quy là nữ. Kẻ hồi quy nắm chặt tay trước tín hiệu khả quan này.

Ma cà rồng nhàn nhã nói:

[Được rồi. Ta sẽ dạy thứ đó cho ngươi.]

“Cảm ơn.”

[Tiếp khách sau một thời gian dài khiến ta thấy mệt mỏi quá. Các ngươi ra ngoài đi.]

Ma cà rồng chỉ nói vậy rồi đóng nắp quan tài lại. Nhận được câu trả lời đồng ý, Kẻ hồi quy nén lòng muốn nhảy cẫng lên, cố gắng kiểm soát biểu cảm một cách tuyệt vọng.

‘Oa! Thành công rồi! Không ngờ lại thành công dễ dàng thế này!’

Kìm nén sự phấn khích, Kẻ hồi quy thận trọng hỏi:

“Khi nào sẽ bắt đầu? Tôi muốn làm càng sớm càng tốt.”

[Vậy thì... đợt trăng khuyết tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu lúc đó.]

Nghĩa là khoảng một tháng nữa. Đương nhiên Kẻ hồi quy đang vội vàng không thể chấp nhận được chuyện đó.

“Cái gì? Thế là quá muộn. Bắt đầu từ ngày mai đi.”

[Việc gì phải vội vàng thế? Bắt đầu bây giờ hay một tháng nữa thì cũng chẳng khác biệt gì mấy...]

“Có khác chứ! Khác biệt một trời một vực!”

[Hãy kiên nhẫn đi. Trăng tròn rồi lại khuyết, đó là khi Nữ thần Đêm tối chậm rãi nhắm mắt rồi lại mở ra. Phải có chừng đó thời gian mới có thể nhìn thấu sự vật một cách đúng đắn được.]

Hai người họ lại bắt đầu tranh cãi gì đó. Có lẽ đã đến lúc tôi phải ra tay giải quyết mâu thuẫn rồi.

“Hừm! Học viên Shey!”

Tôi lên giọng quát, chặn Kẻ hồi quy lại.

“Với cậu thì một tháng có thể là thời gian dài, nhưng với học viên Tyrkanzyaka đã sống hơn 1200 năm thì đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi! Hãy biết nghĩ cho đối phương một chút đi! Thời gian tưởng như công bằng với tất cả nhưng thực ra lại mang tính tương đối hơn bất cứ thứ gì. Với vị này thì...”

“...Ngươi mới là kẻ nên biết nghĩ cho đối phương thì có?”

Ơ? Cái gì cơ. Tôi đã rất biết nghĩ cho đối phương rồi còn gì. Vì quá coi trọng đối phương nên tôi mới phải nịnh nọt bà ta thế này đây.

Ngay khi hai chúng tôi còn đang giằng co, từ trong quan tài vang lên giọng nói chậm rãi:

[...Phải rồi. Việc ta hành động chậm chạp, đều là vì ta đã quá già rồi sao?]

“Không, tôi có ý chê bai gì đâu. Chỉ là muốn dạy cho cái đứa vô lễ này biết về sự khác biệt của tuổi đời thôi mà.”

[Được lắm. Vậy thì bắt đầu ngay từ ngày mai đi.]

Trong khi Kẻ hồi quy đang vui sướng vì đạt được mục đích, ma cà rồng đưa mắt nhìn tôi và bồi thêm một câu:

[Cả hai ngươi đấy.]

“Dạ?”

Ơ kìa, sao tự nhiên lại lôi cả tôi vào.

Ngay khoảnh khắc tôi định phản bác.

[Giờ thì đi đi.]

Thế giới bỗng xa dần, tôi chỉ có thể diễn tả như vậy. Cơ thể tôi và Kẻ hồi quy tự động di chuyển. Không, không phải chúng tôi di chuyển.

Mà là tường, sàn nhà, cửa.

Hành lang, trần nhà, căn phòng, cầu thang – tất cả đều lao về phía trước. Thế giới lướt qua từ sau ra trước. Giống như đứng trên con thuyền neo đậu nhìn dòng nước chảy xiết, một chất lỏng tối tăm và nhơn nhớt chảy qua chúng tôi, đi ngược lại con đường chúng tôi đã đi –.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đứng ngay lối vào của kho vũ khí dưới lòng đất mà không hề di chuyển lấy một bước. Tiếng cửa sắt đóng lại Rầm một cái đưa tôi trở về thực tại.

“Điên thật.”

Hèn chi ngay từ lúc vào tôi đã cảm thấy như chui vào miệng cọp.

Nói đúng ra, bên trong đó chẳng khác nào bên trong cơ thể của ma cà rồng cả. Vừa rồi là ma cà rồng đã "nhả" chúng tôi ra.

Kẻ hồi quy thản nhiên phủi phủi người rồi nói:

“Khặc khặc. Trông thảm hại chưa kìa. Sợ rồi à?”

“...Cũng thường thôi.”

Chỉ là tôi vừa nhận ra rằng một con quái vật đáng sợ đó thực chất lại là một con quái vật còn hơn cả đáng sợ mà thôi. Khi tôi trả lời, Kẻ hồi quy che miệng cười nhạo tôi.

“Tôi khuyên anh một câu nhé. Trước mặt Tyrkanzyaka thì tốt nhất đừng có nhắc đến tuổi tác. Đó mới là tâm lý phụ nữ đấy.”

Kẻ hồi quy vênh váo một hồi rồi nhẹ nhàng xoay người bước đi. Tôi nhìn bóng lưng cô ta dần xa bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Cũng không phải vì tôi không hiểu tâm lý phụ nữ đâu.

Mà thôi, kệ đi. Cô ta cũng chẳng thèm giải thích gì với tôi, nên tôi cũng chẳng buồn giải thích làm gì.

Tôi vỗ vỗ chân tay rồi xoay người. Ôi chao. Căng thẳng quá nên đau hết cả lưng rồi. Hôm nay nghỉ sớm thôi. Phải ghé nhà bếp xem còn hộp đồ hộp nào thừa không...

Ngay lúc định xoay người đi.

“Gâu.”

Một âm thanh không nên nghe thấy đã vang lên. Tôi chậm rãi quay đầu lại.

Ở đó, Azzy – kẻ đã theo dấu mùi hương của tôi với quyết tâm chơi bóng bằng được, đã đào bới đống bê tông đổ nát để mang quả bóng da về... đang đứng đó.

Chẳng lẽ. Chẳng lẽ nào...

“Gâu!”

Bộp. Quả bóng rơi xuống. Ngay dưới chân tôi. Và Azzy vẫy đuôi rối rít, lấy mũi hích hích quả bóng.

Ý nghĩa quá rõ ràng.

Ném bóng đi, con người.

“Này, Azzy.”

Tôi đã cố gắng thực hiện một cuộc đàm phán chưa từng có trong lịch sử. Vị Vua muôn thú và một con người. Vượt qua ranh giới chủng tộc, tôi đã thực hiện một nỗ lực vĩ đại để đạt được sự thỏa hiệp mang tính kịch tính.

“Hôm nay ấy, tôi mệt lắm rồi. Nên là...”

“Gâu! Gâu!”

“...Dời lại... một chút thôi...”

“Gâu! Hứa rồi mà!”

Phạch phạch. Azzy quơ quơ chân trước đầy vẻ bất mãn. Áp lực gió làm vạt áo tôi rung lên bần bật. Cảm giác như thứ đó đang tiến lại gần hơn, như muốn nói nếu tôi không ném bóng thì cái chân trước này sẽ táng thẳng vào mặt tôi vậy.

Cô nàng học từ "hứa" lúc nào không biết nữa. Phù, rốt cuộc là kẻ nào đã dạy cho chó những thứ vô dụng như lời hứa thế hả? Đừng có dạy lời hứa một cách khắc nghiệt cho một đứa trẻ không có khả năng chịu trách nhiệm chứ. Nó mà thất hứa thì tôi chẳng bắt đền được gì, nhưng nếu tôi thất hứa thì nó lại có cớ để ăn vạ.

“Gừ gừ.”

Đấy, như thế này đây. Tôi nhìn lên bầu trời vô hình và thở dài.

“Phù. Xin lỗi nhé, vai của tôi ơi. Hôm nay tôi sẽ cố kết thúc trong vòng 250 quả thôi.”

Chắc cảm giác phải ép mình lên sàn thi đấu là thế này đây. Tôi cầm quả bóng lên. Cái bản mặt cười hớn hở của Azzy trông thật là đáng ghét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Toang
Toang