Arc 1: Tantalus

Chương 41: Không có ngoại lệ cho chó

Chương 41: Không có ngoại lệ cho chó

“Học viên Tyrkanzyaka!”

Tôi gọi với theo khi Ma cà rồng định quay bước đi. Cô ấy khẽ nghiêng chiếc ô che nắng, chỉ quay đầu lại nhìn tôi.

“Gì nữa.”

“Chỉ là tiếng chó sủa thôi mà. Đừng để tâm quá nhé, tôi sẽ giúp cô.”

“Để tâm? Hô. Khoan bàn đến việc ta có để tâm hay không, nhưng ngươi thì giúp được gì chứ?”

Thay vì an ủi một cách vụng về, tốt nhất là nên tạo ra một ký ức mới đè lên nó. Chậc, Kẻ hồi quy này đúng là khó đỡ thật mà, cứ phải để mình đi dọn bãi chiến trường.

Tôi nhanh chóng vươn tay nắm lấy bàn tay của Ma cà rồng. Nó nhỏ nhắn và thon dài đến mức cảm giác như có thể nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay tôi. Trong lúc cô ấy còn đang ngỡ ngàng, tôi nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay ấy.

“Ngươi đang làm cái quái gì thế?”

Làm gì là làm gì, thì nắm tay chứ sao.

Nhưng chắc chắn đó không phải câu trả lời mà Ma cà rồng muốn nghe. Câu hỏi đó mang hàm ý quở trách vì tôi đã mạo muội chạm vào tay một quý cô. Dù rằng chữ "quý bà" trong trường hợp này mới hợp lý hơn.

Nhưng thay vì biện minh, tôi nói:

“Tay cô mát thật đấy.”

“Mát?”

“Vâng. Giống như bóng râm tình cờ tìm thấy giữa trưa hè vậy, một nhiệt độ khiến người ta thấy rất dễ chịu. Có nắm lâu thế này chắc cũng thấy sảng khoái lắm.”

Một câu thoại có phần hơi sến súa. Thừa dịp Ma cà rồng còn đang đứng hình, tôi kéo nhẹ tay cô ấy lại. Nếu muốn vùng ra thì cô ấy dư sức làm được, nhưng có vẻ tâm trí đang hỗn loạn khiến cô ấy chưa định thần được ngay.

Bàn tay tôi trở thành cột mốc dẫn đường cho cái tâm trí đang mất phương hướng kia. Ma cà rồng cứ thế vô thức để tôi dắt đi.

Một tay dắt Ma cà rồng, tay kia tôi vươn dài ra phía Azzy. Azzy vốn đang cảnh giác với Ma cà rồng, thấy tôi tiến lại thì ngẩng đầu lên nhìn.

“Này, Azzy.”

“Gừ... Gâu.”

“Thôi nào. Bình tĩnh đi. Cô là muối chắc? Chạm nước một tí có chết ai đâu mà làm như bị xúc phạm ghê thế.”

“Gâu?”

“Ngoan nào! Đưa tay đây!”

“Gâu!”

Azzy lập tức giơ tay lên. Tôi bật cười, gãi nhẹ dưới cằm nó. Cùng lúc đó, tôi lén lút kéo bàn tay của Ma cà rồng lại gần một cách chậm rãi. Tay của Azzy và tay của Ma cà rồng dần tiến sát lại nhau.

‘Chẳng lẽ... hắn định để mình chạm vào Khuyển Vương? Thật là suy nghĩ trẻ con.’

Nhận ra ý đồ của tôi, Ma cà rồng khựng lại. Bàn tay không chịu nhích thêm phân nào. Cô ấy đang sợ sự chạm nhau đó.

Không phải sợ bị tấn công. Azzy là Khuyển Vương – kẻ vốn chỉ chấp nhận con người. Do đó, từ trước đến nay Ma cà rồng chưa từng được bất kỳ chú chó nào chào đón. Mỗi khi cô ấy đi ngang qua làng mạc, lũ chó nếu không sủa điên cuồng thì cũng rên rỉ rồi bỏ chạy trối chết.

Vì thế, những cuộc hội ngộ giữa Ma cà rồng và loài chó luôn kết thúc bằng sự khước từ đơn phương.

“Không sao đâu. Chó nhà tôi không cắn đâu mà sợ.”

Tôi kiên trì dẫn dắt. Ma cà rồng do dự một lát, rồi buông lỏng sức lực như thể phó mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Còn Azzy thì vốn dĩ đã không từ chối tôi rồi.

Tôi kéo hai bàn tay đang xích lại gần nhau đó, đặt chồng lên nhau.

Dĩ nhiên, chẳng có chuyện gì kịch tính xảy ra khi chạm nhau cả. Ma cà rồng không rơi lệ vì cảm động, Azzy cũng chẳng hề nhe răng đe dọa.

Bỏ qua chuyện Ma cà rồng không thể khóc và Azzy không thể có ác ý với con người.

Thì những gì đang diễn ra chỉ đơn thuần là một việc vô cùng nhỏ nhặt.

Tôi chỉ ra điểm đó cho Ma cà rồng thấy:

“Việc chó sủa hay tránh né tay ai đó là chuyện thường ngày thôi. Gặp người lạ mà có vẻ khả nghi là mấy con chó hay nghi ngờ nó cứ sủa váng lên trước đã. Thế nên từ giờ trở đi, nếu lũ chó có hơi sợ hãi cô một chút, thì đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề kiểu 'Vì Khuyển Vương là kẻ thù của ta' hay 'ta không phải con người' này nọ nhé.”

Rồi tôi quay sang lườm Azzy. Nó đang tròn mắt nhìn tôi trân trân.

“Cả Azzy nữa. Đừng có hở tí là sủa. Cái đồ láo toét này! Cô có biết vị này là ai không hả!”

“Gâu?”

“Cô cứ sống lâu đi rồi biết. Tuổi tác của người ta cũng tầm tầm tuổi của cát bụi đấy, sống càng lâu thì bụi bặm nó càng bám đầy mình, đó là chuyện không thể tránh khỏi. Thế mà cô thấy người ta có chút hơi hươngs 'cổ xưa' là lại sủa váng lên như thế, người ta không buồn mới lạ... Ái! Sao lại đánh tôi nữa!”

“Đó là cái giá cho sự hỗn xược của ngươi. Cái đồ vô lễ.”

Ma cà rồng khịt mũi nói:

“Ngươi còn hỗn xược gấp mấy lần Khuyển Vương với Shey cộng lại đấy. Nghĩ rằng ta sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà tâm tình bất ổn thì ngươi nhầm to rồi.”

“Tâm tình không bất ổn thì đừng có đánh người ta chứ!”

“Ngươi nói năng không biết giữ mồm giữ miệng, thì tại sao ta phải giữ kẽ trong hành động?”

Lần này, Ma cà rồng chủ động vươn tay ra. Bàn tay nhỏ nhắn búng một phát rõ đau vào trán tôi. Tóc, một thứ gì đó chạm vào trán.

Nhưng thực ra chẳng đau tí nào. Ngược lại chỉ thấy hơi mát lạnh một chút thôi.

Ma cà rồng nở nụ cười hài lòng rồi rút tay lại.

“Và dù ngươi có nói gì đi nữa, ta cũng không có ý định hầu hạ Khuyển Vương đâu. Cứ hễ có ta ở cạnh là nó lại lồng lộn lên cho xem. Ta không rảnh để vật lộn với một con thú đang phản kháng quyết liệt đâu.”

“Tôi cũng chẳng trông mong gì ở sự lao động của học viên Tyrkanzyaka cả. Cô không biết sao? Như cô thấy đấy, tôi đây chuyện gì không biết chứ riêng khoản lễ nghi phép tắc là tôi kỹ tính lắm.”

“...?”

‘A ha. Hóa ra thời đại này lễ nghĩa mà ta biết đã biến mất hết rồi sao. Ta cứ ngỡ mấy đứa này hỗn xược đặc biệt, hóa ra là do thời đại thay đổi nên mới thế.’

Cái hiểu lầm quái quỷ gì đây?

Tôi mà vô lễ á? Lạ lùng thật. Trên đời này còn ai biết kính trên nhường dưới, trọng tôn ti trật tự hơn tôi nữa chứ?

“Dù sao thì tóm tắt lại lập trường của mọi người là thế này nhé? Đầu tiên là tôi, nhất định phải tắm cho Azzy. Học viên Shey, không hài lòng với việc một gã đàn ông 'bẩn thỉu' nào khác ngoài mình tắm cho Azzy. Học viên Tyrkanzyaka, việc của bọn bây thì bọn bây tự đi mà làm. Hết chưa?”

“Gâu! Còn ta! Ta không muốn tắm!”

“Chó thì im!”

“Ăng.”

“Mọi người nghe cho kỹ đây. Đây là bí kế có thể giải quyết mọi chuyện trong nháy mắt.”

Tôi dõng dạc tuyên bố với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:

“Nào, trước tiên. Tôi sẽ tắm cho Azzy... 'một phần'.”

“Một phần?”

Trước sự thắc mắc của mọi người, tôi giải thích kế hoạch của mình:

“Vốn dĩ tôi muốn tắm toàn thân, nhưng học viên Shey đã phản đối dữ dội thế này thì đành chịu vậy. Thay vào đó, tôi sẽ kỳ cọ thật kỹ đôi tay, đôi chân và mái tóc... tức là những phần có lông của Azzy. Sao cho không còn cái lông nào rụng ra hay hạt bụi nào bám vào được nữa mới thôi.”

Mục tiêu lớn nhất của tôi là loại bỏ lông rụng và bụi bẩn của Azzy. Chỉ cần đạt được điều đó, những thứ khác tôi đều có thể nhượng bộ.

“Sau đó, học viên Shey – người đang khao khát được chạm vào toàn thân Azzy – sẽ lo phần còn lại. Tôi sẽ nhắm mắt làm ngơ cho hắn ta giải tỏa ham muốn cá nhân đó. Cứ để hắn ta tự đi mà tắm. Tôi không giống học viên Shey, mục tiêu của tôi hoàn toàn thuần khiết là vì vệ sinh và thanh khiết, nên chỉ cần được kỳ xà phòng và dội nước là tôi thỏa mãn rồi, học viên Shey có làm gì Azzy tôi cũng chẳng quan tâm. Dù thấy hơi xảo quyệt một tí.”

“Đừng có mà ngậm máu phun người! Tôi cũng chẳng định làm gì Azzy cả!”

Mặc kệ lời biện hộ của Kẻ hồi quy, tôi nói tiếp:

“Và học viên Tyrkanzyaka, xin người hãy đứng ở góc độ trung lập để giám sát tôi và học viên Shey. Tôi thì không nói làm gì, chứ cái tên Shey đầu óc đầy rẫy suy nghĩ bậy bạ kia thì chẳng biết sẽ làm trò gì đâu.”

“Đã bảo là không làm gì rồi mà!”

“Biết làm sao được. Theo như học viên Shey nói, bất kể ý chí hay nội tâm thế nào, chỉ cần đàn ông chạm vào cơ thể phụ nữ là dục vọng sẽ nảy sinh ngay lập tức. Tôi thì muốn sống lương thiện nên xin bỏ cuộc vậy. Thay vào đó, tôi nhường cơ hội này cho học viên Shey.”

“Cứ vu oan giá họa cho người ta mãi thế! Vì tôi!”

Vì bị trêu chọc liên hồi nên có vẻ uất ức lắm, Kẻ hồi quy đứng bật dậy hét lớn:

“Tôi thích đàn ông!”[note92027]

Thì đúng rồi, vì cô là con gái mà.

Nhưng khác với tôi, Ma cà rồng lại bị sốc nặng.

“Cái... cái gì cơ? Đàn ông mà lại... thích đàn ông?”

Trước màn công khai giới tính đầy chấn động của kẻ mà mình vốn coi là đệ tử, Ma cà rồng trợn tròn mắt. Vì quá kinh ngạc, dù không bị cao huyết áp nhưng cô ấy vẫn theo bản năng đưa tay bóp gáy.

Loạng choạng một lát, Ma cà rồng xua tay:

“Kh... không sao. Thế gian rộng lớn, thời đại cũng đã đổi thay. Chắc là chuyện đó cũng có thể xảy ra.”

“A, không. Chờ chút đã. Tyrkanzyaka. Chuyện này là...”

“Ta hiểu. Ta hiểu mà... Nhưng mà, ngươi có thể đứng xa ta ra một chút được không?”

Kẻ hồi quy – người vừa bị Ma cà rồng "nghỉ chơi" – đần mặt ra một lúc rồi hầm hầm lườm tôi cháy mặt. Rõ ràng là cô ta tự hủy, thế mà chẳng hiểu sao lại nhìn tôi như kẻ thù truyền kiếp vậy.

Dù sao thì, chẳng có ai từ chối đề nghị của tôi cả.

“Gâu! Gâu gâu! Ta! Ta không tắm đâu!”

Đã bảo là không có ai từ chối rồi mà. 3:0. Thông qua với sự nhất trí hoàn toàn.

Azzy cứ sủa váng lên phản đối, nhưng chó thì làm gì có quyền bỏ phiếu. Không phục thì đi mà làm căn cước công dân rồi sửa luật đi nhé. À mà, mang cái thẻ căn cước chó ra làm bằng chứng thì chắc chắn là bị tống thẳng vào nồi nhựa mận luôn.

Có được sự ủng hộ của số đông, tôi lập tức bắt tay vào việc tắm cho Azzy.

“Ăng, ăng...”

Azzy dùng hết sức bình sinh duỗi thẳng tay ra, mặt ngoảnh đi hướng khác như thể không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó. Nếu có thể, chắc cô ả đã tháo luôn đôi tay đang dính đầy nước và bọt xà phòng của mình ra vứt đi rồi. Mặc kệ tất cả, tôi kiên quyết dội nước lên tay Azzy rồi dùng xà phòng giặt chà lấy chà để. Mỗi lần như thế, Azzy lại nhắm chặt mắt rên rỉ như đang gặp ác mộng.

“Hừ. Nhìn cái nước bẩn này xem. Nghĩ đến chuyện bấy lâu nay cô dùng đôi tay này chạy lung tung mà tôi thấy nổi da gà.”

Dòng nước đen ngòm lẫn với những sợi lông vàng kim chảy xuống cống biến mất. Tôi thầm cảm ơn Địa Mẫu vô ngần vì đã thu nhận cả những dòng nước bẩn thỉu này.

Azzy là chó. Dù mang lớp vỏ con người nhưng bản chất bên trong cô ả là đặc tính của loài chó. Toàn thân không hề tiết ra một giọt mồ hôi nào, nhưng ở lòng bàn tay và bàn chân lại có tuyến mồ hôi, nên hễ chạy nhảy nhiều là sẽ bị ẩm ướt ngay. Mồ hôi, lông rụng và bụi bặm bết lại với nhau thành một thứ không thể diễn tả bằng lời.

Tôi gần như cạo sạch lòng bàn tay mềm mại của Azzy. Dù cô nàng có cựa quậy vì ngứa, tôi vẫn ép phải mở tay ra để kỳ cọ. Hành động này giống như giặt giũ hay tẩy rửa hơn là tắm rửa thông thường. Mồ hôi đổ nhễ nhại, nhưng vì vệ sinh của Tantalus, tôi tuyệt đối không nhượng bộ ở khoản này.

Dáng vẻ lầm lũi gột rửa mọi thứ dơ bẩn mà không thốt một lời kia thực sự trông rất thánh thiện. Cái con ả Kẻ hồi quy từng mắng tôi là không đứng đắn chắc hẳn đang phải ăn năn hối lỗi khi nhìn thấy cảnh này. Một đôi tay vô tâm, không một chút dục vọng, chỉ thuần túy hành động vì sự thanh khiết...

“... Thật là dâm dục.”

“Hả?”

Khoan đã. Tôi vừa nghe thấy cái gì cơ?

Ngẩng đầu lên nhìn, tôi thấy Ma cà rồng đang lấy một tay che mắt như thể không nỡ nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Mân mê bàn tay của một thiếu nữ đang rên rỉ một cách đầy dâm dật như thế. Thật là thiếu đoan chính. Đó không phải là khiếm nhã thì là cái gì nữa.”

Quên mất. Ma cà rồng là một "bà cô già" cổ hủ với ý thức đạo đức từ thế kỷ 12. Với cô ấy, việc nam nữ nắm tay nhau thôi cũng đã mang ý nghĩa khiêu dâm rồi!

“Không. Khoan bàn đến chuyện tại sao nắm tay lại là khiêu dâm. Nhưng đây là chó mà?”

“Thế nên ta mới chỉ đứng nhìn chứ không dùng vũ lực để trừng phạt ngươi đấy thôi. Nhưng dù sao đi nữa, khiêu dâm vẫn cứ là khiêu dâm... Thật là đáng xấu hổ. Xem ra nỗi lo của Shey không phải là không có cơ sở.”

“Điên mất thôi.”

Cứ đà này chắc đan tay vào nhau cũng bị coi là "ân ái" mất. Tôi mặc kệ và tập trung vào việc "giặt" Azzy.

Trong lúc tắm, mỗi khi ngón tay dính đầy xà phòng của tôi luồn sâu vào mớ lông dày hay các kẽ tay của Azzy, tôi lại nghe thấy những tiếng than vãn:

“Ầy.”

“Ừm.”

“Chậc.”

Thật là bi thảm. Tôi chỉ muốn sống sạch sẽ thôi mà, thế mà đang đi lau chân lau tay cho chó lại bị bảo là khiêu dâm. Nếu tôi làm chuyện khiêu dâm thật thì còn đỡ ức.

Bị mẹ chồng chì chiết vì không biết làm việc nhà chắc cũng không đau đớn bằng thế này.

“Người ta bảo sống giữa đám người bất thường thì người bình thường lại trở thành bất thường mà...”

Tôi vừa kỳ cọ tay cho Azzy vừa than thở.

Chẳng hiểu sao cả Kẻ hồi quy và Ma cà rồng đều gật đầu như thể đồng cảm lắm.

Muốn nổ tung lồng ngực luôn cho rồi.

‘Gã đàn ông đó. Hắn rất thuần thục trong việc đối phó với Azzy và Tyrkanzyaka.’

Khuyển Vương lúc này đang để hai tay hai chân đầy bọt xà phòng, bắt đầu gội đầu. Dù đã ngửa cổ ra sau và lấy khăn che trán, nó vẫn nhắm chặt mắt, mím chặt môi vì sợ nước bắn vào. Ma cà rồng thì cứ mân mê mái tóc mình rồi luôn miệng nói mấy câu kiểu "thật khiếm nhã".

Kẻ hồi quy lặng lẽ quan sát họ, chìm sâu vào dòng suy nghĩ.

‘Về cơ bản, Azzy và Tyrkanzyaka không hề ghét bỏ con người. Cả hai đều là những kẻ không thể tồn tại nếu thiếu vắng con người. Thế nhưng...’

Nhưng ở những kiếp trước.

Ma cà rồng đáng lẽ phải dẫn dắt quân đoàn máu tiến đánh Thánh Hoàng Sảnh và thất bại... Kẻ hồi quy đã đi trước một bước, phá tan âm mưu khởi nghĩa của lũ Ma cà rồng và thành công trong việc biến chúng thành đồng minh, nhưng cô vẫn chưa thể giải quyết được những hận thù lâu đời.

Còn Azzy thì trở thành một con quái vật dùng móng vuốt và răng nanh xé xác con người. Dù không chứng kiến tận mắt hồi kết nhưng chắc hẳn cô ấy đã chết ở đâu đó trên chiến trường. Khi đó, Kẻ hồi quy đã chém hạ vô số loài thú, nhân thú, và cả kẻ đứng sau giật dây kế hoạch này.

So với những người phụ nữ hiện tại, đó là một sự thay đổi hoàn toàn vô lý, không thể xảy ra theo lẽ thường.

‘Chuyện quái gì đã xảy ra với họ ở kiếp trước vậy? Không.’

Ánh mắt Kẻ hồi quy hướng về phía người đàn ông đang tắm cho Azzy. Bảo là quản giáo thì lời lẽ quá cợt nhả, bảo là kẻ mạnh thì lại có gì đó mờ ám, một nhân vật không thể nhìn thấu được.

Một kẻ ngoại đạo đột nhiên xuất hiện ở Tantalus,

Và là người duy nhất không có mặt tại đó khi Tantalus sụp đổ.

‘Gã đàn ông đó. Rốt cuộc hắn đã làm gì họ?’

Vì không biết tương lai nên không thể chắc chắn được điều gì. Kẻ hồi quy từng đuổi theo quá khứ, nhưng kể từ khoảnh khắc cô bước chân vào đây, lịch sử đã bị thay đổi.

‘Đáng lẽ mình định loại bỏ mọi biến số, nhưng gã đàn ông này mạnh hơn dự tính. Thay vào đó, mình định đổi kế hoạch sang theo dõi sát sao những việc hắn làm... Nhưng vì mình đã can thiệp nên không biết đây có còn theo đúng kịch bản hay không nữa. Mọi thứ đã đi quá xa rồi. Giờ chỉ còn cách chắp vá lại từ những manh mối có được trước khi hồi quy thôi.’

Ánh mắt Kẻ hồi quy hướng xuống dưới. Sân thượng nơi có bình chứa nước, điểm cao nhất của Tantalus.

Để tìm ra kẻ vẫn đang nín thở ẩn nấp ở phía dưới kia.

‘Nhân chứng đã chứng kiến toàn bộ sự việc bên trong Tantalus... Kẻ bất tử. Khi nào hắn mới tỉnh lại đây? Nếu kết hợp thời điểm hắn tỉnh giấc với lời khai của hắn, có lẽ mình sẽ hiểu ra đôi chút.’

Sau khi dội nước liên tục, bọt xà phòng trên người Azzy đã biến mất. Bộ lông vàng nâu bóng mượt tỏa sáng ngay cả dưới ánh sáng mờ ảo. Sau khi được lau sơ qua, Azzy lắc mình lia lịa. Những giọt nước bám trên lông bắn tung tóe khắp nơi, khiến người đàn ông bị dội một trận mưa nước phải cáu tiết lên.

Một cảnh tượng thật yên bình và đậm chất dân dã. Ma cà rồng đã ổn định, Azzy thì khỏe mạnh. Nếu những ngày tháng thế này cứ tiếp diễn, những kẻ từng là những mảnh vỡ Khải Huyền trong quá khứ sẽ cứ thế bước ra khỏi Tantalus với dáng vẻ bình yên này...

Dù biết là không thể, nhưng nếu được như vậy thì thật tốt biết mấy.

Kẻ hồi quy thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Đúng lúc đó, đôi mắt tôi – kẻ đang nhìn trộm ký ức ấy – cũng chùng xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
oi doi oi
oi doi oi