Toàn chương

Chương 26

Chương 26

Một tuần trước bữa tiệc, tại phòng riêng của dinh thự Công tước Senestia.

Bình thường, nơi đây chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của các hầu gái hòa quyện với hương trà đen dịu nhẹ, tạo nên một không gian vô cùng tĩnh lặng. Thế nhưng hôm nay, bầu không khí trong căn phòng lại sặc mùi thuốc súng.

"Con còn chút đầu óc nào không hả?"

"Con xin lỗi... thưa mẫu thân."

Phu nhân Công tước Senestia đang mắng nhiếc Sushia. À không, phải gọi là đang sỉ vả mới đúng.

"Ta cứ ngỡ dạo này con đi làm ở cơ quan chính phủ là đã khôn ra rồi. Hóa ra con chỉ đang tích tụ công lực để gây ra một mớ bòng bong lớn hơn thôi sao? Hả?"

Từ xưa, Sushia đã có bề dày lịch sử gây rắc rối, từ chuyện bé xé ra to. Gia đình đã hy vọng việc tống cô vào Cục Thẩm định sẽ giúp cô biết gánh vác trách nhiệm.

"Ta không thể hiểu nổi con nữa rồi. Tự đi mà giải quyết."

Phu nhân quay đi lạnh lùng. Sushia tuyệt vọng nài nỉ:

"Chỉ lần này thôi, mẹ giúp con với. Mẹ ơi, à không, thưa phu nhân. Một mình con không gánh nổi vụ này đâu."

"Đau khổ là bản chất của tuổi trẻ. Người ta chả bảo thế là gì? Hãy coi đây là cơ hội để nếm mùi đời đi."

Việc tổ chức một bữa tiệc đối với quý tộc mang rất nhiều ý nghĩa thâm sâu. Đôi khi, đám thanh niên tổ chức tiệc chỉ để khẳng định vị thế. 

"Bọn họ dám coi thường nhà mình sao? Để ta cho họ thấy thế nào là tiệc của một gia tộc lớn!"

Cũng có khi người ta tổ chức tiệc để thấy người sang bắt quàng làm họ mà không cần lý do chính đáng. 

Hoặc thâm hiểm hơn, họ mời tất cả mọi người trừ một kẻ mà họ ghét để cô lập kẻ đó một cách tinh tế. Những toan tính lắt léo đó chính là đặc sản của các bữa tiệc quý tộc.

Dĩ nhiên, đôi khi tiệc chỉ đơn giản là để vui chơi hoặc mừng sinh nhật. Nhưng bữa tiệc này của nhà Senestia thì lại chẳng có mục đích rõ ràng nào cả.

Chính vì thế nó mới đáng nghi.

Công tước Senestia, người vốn luôn giữ thái độ trung lập, lại tổ chức tiệc nhưng mục đích thì mập mờ. Đối với giới quý tộc, đây là chuyện cực kỳ khó hiểu. 

Bất kỳ ai có chút hứng thú với quyền lực đều cảm thấy mình nhất định phải có mặt để thăm dò chân tướng.

Tất nhiên, vẫn có một cái lý do bình phong được đưa ra:

"Chúng ta hãy cùng nhau nướng bánh quy và chung vui!"

Dĩ nhiên, chẳng có ma nào tin vào cái lý do đó cả.

"Nướng bánh quy? Đây là một ẩn dụ à? Ý lão là lão định 'nướng’ phe phản đối Hoàng đế sao?"

"Công tước Senestia cuối cùng cũng chọn phe rồi à?"

"Nực cười thật, nếu giải nghĩa từ 'bánh quy' trong ngôn ngữ cổ, nó có nghĩa là 'tham lam'. Công tước đang lộ rõ dã tâm của mình rồi."

Đối với Sushia, người thực sự chỉ định nướng bánh quy, những lời đồn này đúng là muốn làm cô phát tiết.

Tất nhiên, lý do khiến số lượng khách mời đạt mức kỷ lục không chỉ nằm ở đó. Dù Công tước Senestia có quyền thế đến đâu, cũng không thể lôi kéo tất cả các đại gia đình chỉ bằng bấy nhiêu. Ngôi sao thực sự của bữa tiệc, vị khách mời bí ẩn khiến ai cũng tò mò chính là...

'Ascal Debrue.'

Cục trưởng Cục Thẩm định của Đế quốc, người được coi là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức Bộ trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử. 

Không chỉ những kẻ muốn dò xét ý đồ của Công tước, mà cả những đại quý tộc muốn lấy lòng ngôi sao trẻ đang lên này cũng đều đang sáng rực mắt chờ đợi.

Dinh thự Senestia vốn có tai mắt khắp nơi nên thừa biết những lời đồn này.

"Giờ mà hủy bỏ... thì không thể đúng không mẹ?"

"Nếu con hủy, cái danh tiếng vốn đã nát của con sẽ chạm đáy xã hội luôn. Lúc đó con định thò mặt ra giới thượng lưu kiểu gì?"

Đúng vậy. Sushia, vốn nổi tiếng vì sự ngây thơ trong giới quý tộc, đang phải cố gắng giữ gìn cái danh hiệu mỏng manh “hơi nghịch ngợm nhưng tốt bụng". Nếu sự thật về bữa tiệc bánh quy này bị lộ ra...

"À... tiểu thư Sushia tổ chức tiệc này sao? Thế thì tôi xin kiếu."

"Là ý của tiểu thư Sushia ư? Thế thì tôi không tin nổi đâu."

Cô nàng sẽ chính thức trở thành "cậu bé chăn cừu" phiên bản quý tộc. Vì vậy, Sushia phải đảm bảo bữa tiệc này thành công bằng mọi giá. Nhưng dù cố gắng thế nào, cô vẫn thiếu người giúp sức. Cô cầu cứu mẹ, nhưng phu nhân đã lạnh lùng quay lưng.

Tuy nhiên, như mọi khi, luôn có lối thoát trong lúc ngặt nghèo.

"Có chuyện gì mà xôn xao thế?"

Mái tóc xám ngắn và bộ râu được tỉa tót gọn gàng cùng tông màu. Dù đã ngoài năm mươi, dáng đứng thẳng tắp của ông như minh chứng cho bản chất kiên định của một vị Công tước.

Vị Công tước luôn nuông chiều con gái mình. Ông nhìn Sushia với ánh mắt đầy yêu thương.

"Cha ơi!"

Phu nhân thở dài khi thấy cảnh này. Lại là kịch bản cũ: con gái gây họa, cha đi dọn bãi chiến trường.

"Ta nghe nói con định tổ chức tiệc. Một bữa tiệc náo nhiệt cho mọi người. Đó là việc tốt mà."

"Con biết chỉ có cha là hiểu con thôi!"

"Nhưng có vẻ lần này con chơi hơi lớn thì phải?"

Sushia cười khúc khích. 

"Vâng. Con lỡ loan tin ra, rồi ai cũng bảo sẽ tới. Từ chối người này nhận người kia thì kỳ quá, nên con... nhận hết luôn."

"Được rồi, thế những ai sẽ tới?"

Sushia nhớ lại danh sách khách mời. Có khá nhiều cái tên, nhưng cô nhớ hết sạch.

"Đầu tiên là sếp của con, Ascal Debrue."

"Chàng trai trẻ mà con hay nhắc tới sao? Ta cũng muốn gặp cậu ta từ lâu rồi. Đây sẽ là một cơ hội tốt." Công tước vuốt râu, chăm chú lắng nghe.

"Bá tước Teheran."

"À, một hiệp sĩ danh giá. Kết giao với cậu ta lúc này là một bước đi đúng đắn." Công tước gật đầu. Bá tước Teheran chỉ huy Đoàn hiệp sĩ Lavender, nổi tiếng là người trọng danh dự.

"Tử tước Yorick."

"Một gia tộc máu mặt. Dù tước vị của lão không cao, nhưng ảnh hưởng của lão trong giới chính trị trung ương còn hơn khối quý tộc khác. Một vị khách tốt." Công tước mỉm cười.

"Hầu tước Haval."

"Bạn thân của ta! Với lão thì không vấn đề gì. Thậm chí lão còn sẽ giúp chúng ta lo liệu bữa tiệc nữa."

Sushia nuốt nước bọt. Cho đến lúc này cô vẫn thấy ổn, nhưng cái tên tiếp theo sẽ thay đổi tất cả.

"Cha... cha đừng giận nhé?"

"Sao ta phải giận? Ta hứa sẽ không giận."

"Thái tử Kain cũng sẽ tham dự ạ."

Công tước bỗng im bặt trong giây lát.

"...... Haha. Ta thực sự phải chuẩn bị tiếp đón thật cẩn thận đây. Một tuần có vẻ hơi gấp gáp nhỉ."

Tay Công tước siết chặt vào thành ghế. Những đường gân nổi lên có lẽ chỉ là ảo giác của Sushia thôi…phải không?

Tiếp đón Thái tử của một quốc gia, trước khi gọi đó là niềm vinh dự, thì nó là một nhiệm vụ lao lực kinh khủng. Trên hết là vấn đề an ninh. Nếu có kẻ nào ám sát Thái tử ngay tại bữa tiệc thì sao? 

Dù là gia tộc Công tước lừng lẫy cũng không thoát khỏi trách nhiệm, thậm chí là tiêu tùng luôn. Hoặc nếu Thái tử ăn phải thứ gì đó rồi bị ngộ độc thực phẩm? 

Đó cũng là một sai lầm chí mạng. Một danh sách dài dằng dặc các mối lo từ lộ trình, hộ tống đến đồ ăn cứ thế hiện ra trong đầu Công tước.

Ông thở dài. 

Thôi thì vẫn trong tầm kiểm soát. 

Tiếp đãi Thái tử có rủi ro nhưng cũng có lợi nhuận. Kết giao với người chắc chắn sẽ là Hoàng đế tiếp theo là việc cực kỳ có lợi. Chỉ cần ngài khen một câu rằng bữa tiệc rất vui, danh tiếng của Công tước sẽ lên như diều gặp gió.

"Được rồi, nhất định phải là một bữa tiệc thật hoành tráng."

"Ưm... Nhị công chúa Serena cũng đi nữa ạ."

Rắc. 

Một tiếng động lạ phát ra từ tay vịn của chiếc ghế. Sushia vội lảng mắt đi chỗ khác.

"Công chúa Serena có hơi... khó chiều."

"Khó chiều"... Cái từ này mang đủ nghĩa bóng: dai dẳng, rắc rối, đau đầu... Ở khía cạnh nào đó, tiếp đón Serena còn thử thách hơn cả Thái tử Kain vốn tính tình hòa nhã.

Có một giai thoại về cô nàng này. 

Một tiểu thư mới ra mắt giới thượng lưu đã lỡ dẫm vào gấu váy của Serena. Kể từ ngày đó, những lời đồn kỳ quái bắt đầu bủa vây cô tiểu thư đó. Nào là cô ta có hành vi khiếm nhã ban đêm, nào là cô ta có sở thích biến thái với chó cưng. 

Cô tiểu thư đó không bao giờ dám bén mảng tới giới thượng lưu nữa. Điều đáng sợ nhất là... không phải mọi lời đồn đều là giả.

Công tước nheo mắt. 

Nếu đồ ăn có chút sơ suất, hay khâu tiếp đón không chu đáo, Serena là loại người sẽ triệt để lợi dụng những kẽ hở đó để đè ép gia chủ. Độ khó của bữa tiệc vừa tăng lên theo cấp số nhân.

"Được rồi... Sushia. Lần tới nếu định làm gì thế này, nhớ phải xin phép ta trước." 

Gương mặt Công tước hiện rõ sự mệt mỏi. Ông cần phải bắt tay vào việc ngay lập tức.

Từ phía sau lưng ông, Sushia lại thầm thì. 

"Vẫn chưa hết đâu ạ... Tam công chúa Yulia cũng tham gia. Ngoài ra còn có Bá tước Devar, Hầu tước Sahanin..."

Công tước quay ngoắt người lại.

"Phu nhân, mang cho ta cây gậy sồi trong phòng đọc sách ra đây."

"Thiếp đã chờ lệnh này từ lâu rồi."

Cây gậy sồi huyền thoại vốn đã bám bụi từ lâu, nay có vẻ sắp được tái xuất giang hồ...

***

Vào ngày diễn ra bữa tiệc.

"Dù ai nói ngả nói nghiêng~ thế giới này vẫn đẹp tươi~"

Ascal nghêu ngao hát trong xe ngựa. Cỗ xe được cấp cho quan chức hạng 5 đúng là xịn sò. 

Ghế da sang chảnh, êm ái, bánh xe thì cực kỳ trơn tru, chẳng thấy xóc nảy chút nào.

Và rồi. 

"Đợi đấy Sushia. Ta sẽ cho cô thấy thế nào là một chiếc bánh quy thực thụ."

Trong túi hắn là những nguyên liệu được tuyển chọn kỹ càng: bột mì, trứng, bơ và nhiều thứ khác. Với đống này, hắn tự tin chấp hết mọi đối thủ. Ascal háo hức nhìn ra cửa sổ. Dinh thự Công tước đã ở ngay trước mặt.

Dinh thự của các đại quý tộc đúng là một kỳ quan.

'... Hình như có gì đó sai sai?'

Thật kỳ lạ. Sushia bảo là một "buổi tiệc trà nhỏ", nhưng số lượng xe ngựa hắn nhìn thấy cứ tăng dần đều.

Biểu tượng con quạ — đó là của Hầu tước Haval. 

Biểu tượng con cú — của Bá tước Teheran. 

Biểu tượng cái xẻng — của Tử tước Yorick.

Và chưa dừng lại ở đó. Xe ngựa... số lượng xe ngựa cứ thế tăng lên không ngừng. Ascal linh cảm thấy nguy hiểm.

"QUAY XE LẠI MAU!!!!!!!!!!"

Hắn cần phải tẩu thoát ngay lập tức.

"Thưa ngài Ascal, các hiệp sĩ đang chặn đường chúng ta rồi ạ."

"Ông nói cái gì cơ?"

Ascal nhìn qua cửa sổ xe ngựa. Đúng như lão đánh xe nói, những hiệp sĩ trong bộ giáp sáng loáng đang chặn đứng cỗ xe của hắn. Và trên vai họ, tất cả đều mang chung một biểu tượng chim ưng.

Đoàn hiệp sĩ của gia tộc Công tước Senestia — Đoàn Bạch kim kỵ sĩ.

'Tại sao Đoàn Bạch kỵ sĩ lại chặn mình?'

Dù chẳng làm gì sai, nhưng bản tính con người luôn thấy lo lắng khi bị đội an ninh áp sát. Dù vô tội, tim Ascal vẫn đập loạn nhịp.

"Ngài Ascal Debrue. Xin mời ngài bước ra khỏi xe ngựa."

Lời nói thì lịch sự, nhưng không khí thì đầy sự cưỡng chế. Ascal đành lúi húi bước xuống xe.

"Có chuyện gì vậy?"

Nhìn những hiệp sĩ cao lớn trong bộ giáp, dù họ chưa rút kiếm, nhưng vẫn vô cùng đáng sợ. Nhưng hắn phải giữ vẻ hiên ngang ở đây. Hắn là khách mời mà, chẳng việc gì phải sợ.

"Chào mừng ngài đến với dinh thự Công tước Senestia, Ascal Debrue."

Một người phụ nữ trong bộ váy lộng lẫy xuất hiện từ phía sau các hiệp sĩ. Tóc cô được tết và búi gọn gàng, khuôn mặt được trang điểm rực rỡ vô cùng xinh đẹp.

"...Sushia?"

Dù lớp trang điểm đậm đến mức như sắp đi đánh trận, hắn vẫn nhận ra cái thần thái đặc trưng đó. Đây chính là Sushia.

Thình thịch.

Các hiệp sĩ Bạch kim đột ngột đồng loạt quỳ xuống. Một hành động thể hiện sự tôn trọng tối cao. Sushia nhanh chóng tiến lại, dùng cả hai tay nắm lấy tay Ascal, khẩn khoản nài nỉ:

"Cục trưởng ơi... Cứu em với... Em gặp rắc rối lớn rồi..."

Các hiệp sĩ Bạch kim cũng đồng thanh như sấm rền:

"XIN HÃY GIÚP ĐỠ!"

"XIN HÃY GIÚP ĐỠ!"

“XIN HÃY GIÚP ĐỠ!

Ascal đứng hình.

'Rốt cuộc là cô đã gây ra cái họa gì nữa vậy hả trời...'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!