Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
477 - Nhà khoa học điên
1 Bình luận - Độ dài: 2,198 từ - Cập nhật:
Trans: Amayuki
Edit: Sereni
*****
Người mà tôi tình cờ gặp gỡ là Fors-san, Thâm Lâm Hiền Giả, một trong những thành viên của tổ đội huyền thoại từng đi du hành cùng Neun-san. Không, tôi thực sự ngạc nhiên đấy. Tỉ lệ chạm trán người kỳ quặc của tôi bị làm sao vậy… Ờ, chắc là mình không nên ngạc nhiên với tất cả những người mà mình đã từng gặp nữa. Thật sự thì, tại sao chuyện quái quỷ này lại xảy ra chứ?
[...Ờm, để phòng hờ thôi... nhưng cô có đúng là Fors-san, người từng du hành cùng Neun-san không?]
[Đúng vậy, là tôi đây. Chà~~ Dù sao thì hoài niệm thật đấy. Tôi đã không gặp Neun một thời gian rồi. Trong khi con ngốc Laguna lại thường xuyên đến và lôi tôi ra khỏi nhà. Cậu nghĩ sao? Tôi nên vui vì có một người bạn tốt quan tâm đến mình, hay nên buồn vì bị lôi đi khắp nơi chỉ vì một con nhỏ muốn trốn việc tham gia một cuộc họp phiền phức đây... Tình bạn quả là một thứ khó hiểu, phải không? Đặc biệt là với một người "rụt rè và trầm tính" như tôi. Bị ép lôi đi khắp nơi thật sự rất phiền phức...]
[Hả?]
[Hửm?]
Tôi nghĩ mình vừa nghe thấy một điều kì lạ thì phải. Cô ấy nói ai rụt rè và trầm tính cơ? ......A, là mình nghe nhầm thôi nhỉ?
[Không, không có gì đâu. Q- Quan trọng hơn là, không phải cô đang có hẹn gặp Laguna-san sao?]
[Nhắc mới nhớ, đúng là tôi có hẹn thật. Tuy nhiên, rất tiếc phải nói rằng, tôi bị lạc rồi. Không, ngay từ đầu tôi đã không biết rõ nơi này, nên chuyện đi lạc cũng là điều tất yếu thôi. Chắc chắn tôi có thể bị khiển trách vì đã không nghĩ đến khả năng mình sẽ đi lạc từ trước, nhưng tôi không nghĩ mình có thể đến được Quảng trường Trung tâm với tình trạng này đâu.]
[.......................]
Quảng trường Trung tâm, đúng như tên gọi của nó, nằm ở ngay giữa thành phố... và đó là nơi mà người ta có thể dễ dàng đến được nếu chỉ cần đi về phía Tháp Trung tâm kia mà...
[Mấy giờ cô hẹn gặp Laguna-san vậy?]
[Thời gian à? Theo dự kiến thì tôi sẽ gặp cô ấy lúc 9:00 sáng. Chà, với tình hình hiện tại của tôi thì, thời gian có còn ý nghĩa gì nữa đâu cơ chứ.]
[...Ờm, tôi cũng đang trên đường đến Quảng trường Trung tâm đây, nếu cô muốn thì đi cùng tôi luôn không?]
[Cậu là thánh nhân à!? Tôi nghe nói số lượng người trẻ có lòng trắc ẩn để giang tay giúp đỡ những người gặp khó khăn đang ngày càng giảm sút, nhưng hẳn không phải ai cũng đánh mất đi sự lương thiện nhỉ. Không, xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của tôi. Dùng thông tin thống kê để đánh giá một người quả là ý tồi. Hãy quên những gì tôi vừa nói đi nhé.]
[V- Vâng... Dù sao thì, chúng ta có thể vừa đi vừa nói chuyện tiếp...]
Nếu tôi cứ để Fors-san bắn liên thanh như súng máy thế này, chúng tôi sẽ bị trễ giờ hẹn mất, nên tôi nghĩ tốt nhất là nên bắt đầu đi ngay. Tuy nhiên, độ dài sải bước của Fors-san và tôi có sự chênh lệch, nên tôi phải chắc chắn mình không đi quá nhanh, giữ tốc độ ngang bằng với cô ấy.
[Xin lỗi vì lúc nào cũng làm phiền cậu. Tôi đang cố gắng lịch sự đây. Tôi cũng sẽ đảm bảo món nợ ân tình này được đền đáp xứng đáng. Nhân tiện, cậu nghĩ sao về "nhãn cầu"? Tôi biết một chỗ bán nhãn cầu rất ngon, hay là lần tới tôi dẫn cậu đến đó nhé...]
[Cô có lòng là đủ rồi.]
[Hưmmm, giới trẻ ngày nay không thích các món ăn từ nhãn cầu sao? Xin lỗi nhé, tôi không nhạy bén với xu hướng cho lắm. Vậy thì, hay là tôi đưa cậu đến một nhà hàng chuyên phục vụ đa dạng các "món ăn từ côn trùng" nhé...]
[...Không, cảm ơn. T- Tôi giúp cô đâu phải vì muốn được báo đáp, nên chỉ cần một câu cảm ơn đơn giản là đủ rồi.]
Đó không còn là bày tỏ lòng biết ơn nữa rồi, cảm giác giống như cô muốn tôi chịu phạt hơn đấy!? Món ăn từ nhãn cầu với món ăn từ côn trùng... Đó là những thứ mà từ tận đáy lòng tôi không bao giờ muốn ăn, không bao giờ. Ý tôi là, Fors-san thường ăn mấy thứ đó sao? M-Maa, người ta nói mỗi người có một khẩu vị khác nhau mà... Nhưng thật không may, cái ngày mà tôi có thể đồng cảm được với khẩu vị của cô ấy sẽ không bao giờ đến đâu. Nghĩ vậy, tôi cố gắng nhẹ nhàng bảo cô ấy rằng không cần phải cảm ơn, nghe xong vẻ mặt của Fors-san liền chuyển sang ngưỡng mộ.
[Cậu đúng là một chàng trai khiêm tốn. Có thể cậu nghe câu này như một lời khen xã giao, nhưng cậu thực sự rất tuyệt vời đấy. Dù vậy, hưmmm. Lòng kiêu hãnh của tôi không cho phép tôi cứ thế bỏ qua chuyện này mà không thể gửi lời cảm ơn đến cậu. Dù vậy, hiện tại tôi chưa thể nghĩ ra ngay cách nào để bày tỏ lòng biết ơn khiến cậu hài lòng được. Xin lỗi, tôi sẽ cần thêm một chút thời gian cho việc đó. Tôi sẽ nghĩ ra một thứ gì đó thật đặc biệt để gửi lời cảm ơn.]
[T- Tôi hiểu rồi.]
[A, nhắc mới nhớ, tôi từng thực hiện một số nghiên cứu về ma thuật liên quan đến nấu ăn...]
Cho đến tận lúc chúng tôi tới Quảng trường Trung tâm, cuộc nói chuyện liến thoắng như súng máy của Fors-san vẫn không hề dừng lại. Khi đến Quảng trường Trung tâm rộng lớn, tôi đưa mắt nhìn quanh, nhưng không thể tìm thấy Laguna-san đâu. Tuy nhiên, tôi lại dễ dàng nhìn thấy Neun-san và Bác sĩ Vier. Fors-san cũng quen biết Neun-san, và vì trước đó cô ấy có nhắc đến việc đã lâu không gặp mặt, nên cô ấy đã tiến lại gần Neun-san và Bác sĩ Vier trước, thay vì bận tâm đến sự vắng mặt của Laguna-san.
[Tôi xin lỗi, Neun-san, bác sĩ Vier. Đã để hai người phải chờ rồi...]
[Không, chỉ là do chúng tôi đến quá sớm thôi. Vậy ra đây là thú cưng của Miyama-kun hả~~ Các bé dễ thương quá nhỉ?]
[Chào buổi sáng, Kaito-san... Ồ? Quý cô đi cùng cậu là ai vậy?]
Khi tôi gọi họ, xin lỗi vì đã bắt họ phải chờ, bác sĩ Vier ân cần đáp lời trước, tiếp theo là Neun-san chào lại rồi mới chuyển sự chú ý sang Fors-san ở phía sau tôi.
[Ồ, Neun! Đã lâu không gặp! Có phải là 30 năm kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau rồi không nhỉ? Rất vui khi thấy cậu vẫn khỏe.]
[Hả? Ờm... "Cô là ai"?]
[ [ Hả? ] ]
Fors-san chào Neun-san với một nụ cười rạng rỡ, nhưng Neun-san lại nghiêng đầu đầy thắc mắc, và phản ứng bất ngờ của cô ấy khiến cả Fors-san và tôi cũng phải nghiêng đầu theo. Ủa? Họ là những người bạn từng du hành cùng nhau mà, đúng không? Với tính cách của Neun-san, hẳn cô ấy không nói đùa đâu... Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
[Này này, tớ tổn thương đấy nhé. Dù là tớ thì cũng phải sốc khi nghe cậu nói câu đó đấy. Bị chính người đồng đội từng đồng cam cộng khổ với mình lãng quên... Con người quả là một sinh vật hay quên. Hành động lãng quên có lẽ thậm chí có thể được coi là thứ tạo nên bản chất của nhiều sinh vật sống. Nhưng dù có là thế, vẫn có những thứ không bao giờ nên bị lãng quên, cậu không nghĩ vậy sao?]
[...M- Mái tóc che lấp đôi mắt đó... cùng cách nói chuyện vòng vo đó... Không lẽ cô là... Fors?]
[Gì chứ, vậy ra cậu vẫn nhớ tớ hả... Tớ thấy cậu đã trở nên xấu tính hơn chút rồi đấy. Tôi nhớ hồi xưa cô cũng hay nói đùa kiểu này...]
[Hả? C- Cậu thực sự là Fors sao!?]
[Hửm? Cậu nghĩ tớ còn có thể là ai khác sao?]
[Hảảảảả!?]
Có vẻ như Neun-san đã nhớ ra Fors-san, nhưng có cảm giác như Fors-san trong tâm trí cô ấy hoàn toàn khác với người đang đứng cạnh tôi lúc này. Thế này là có ý gì đây...
[T- Tại sao cậu lại "teo nhỏ" rồi!?]
Teo nhỏ? Fors-san á?
[Này, này, sao cô lại có vẻ ngạc nhiên đến thế?]
[Kh- Không, ý tôi là... Chẳng phải Fors "cao hơn và ngực to hơn tôi" sao!? Tại sao cậu lại trông như một đứa trẻ thế này...]
[A, nhắc mới nhớ, hồi đó đúng là trông tớ như vậy nhỉ? Tớ quên béng mất. Hình như là 15 năm trước thì phải? Cậu thấy đó, trong một nhóm đông người, thường sẽ có một người không có gì đặc biệt và có sự hiện diện cực kỳ nhạt nhòa, đúng không? Dựa trên ý tưởng đó, tớ đã nghĩ đến việc chế tạo "một loại thuốc làm giảm sự hiện diện của một người"... Sau đó, thú vị thay là thay vì sự hiện diện của tớ bị giảm đi, cơ thể tớ lại bị teo nhỏ. Hahaha!]
[Đó không phải là chuyện để cười đâu!!! Tại sao cậu lại tự mình uống cái loại thuốc khó hiểu đó chứ!?]
[Cậu đang nói gì vậy? Cậu phải nhớ, tớ là một nhà nghiên cứu nhân đạo đấy. Không phải quá hiển nhiên rằng nếu "tớ muốn thử nghiệm trên người, thì về cơ bản là sẽ thực hiện trên chính cơ thể mình" sao? Chà, thi thoảng chúng cũng gặp thất bại! A, điều đó dĩ nhiên không áp dụng với những loại thuốc gây nguy hiểm đến tính mạng đâu. Ý tớ là, tớ không có chế ra mấy thứ như thế...]
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Neun-san lại ngạc nhiên đến vậy. Rõ ràng, Fors-san vốn dĩ là một người phụ nữ trưởng thành cao hơn Neun-san. Đã lâu lắm rồi họ mới gặp lại nhau, và giờ họ lại gặp nhau khi cô ấy chỉ cao khoảng 1m30. Thế thì hiển nhiên là cô ấy sẽ không dễ dàng nhận ra cô ấy là ai rồi...
[... Hay đúng hơn là, 15 năm trước... Cậu không tìm ra cách nào để trở lại hình dáng ban đầu sao?]
[Không, tất nhiên là có chứ. Tớ giữ lại tất cả các công thức thuốc mà mình đã làm, nên việc chế ra loại thuốc giúp tớ trở lại bình thường dễ ợt.]
[V- Vậy, tại sao lại...]
[Chỉ là hình dáng này rất tiện lợi. Tớ chỉ cần ăn một lượng thức ăn nhỏ để duy trì một cơ thể thực sự tràn trề năng lượng thế này. Điều thú vị là loại thuốc tớ dùng không hề làm tôi trẻ lại. Ma lực mà tớ đã rèn giũa suốt bao năm vẫn không hề thay đổi... Hơn nữa, nhờ "hai cục mỡ" vướng víu biến mất, chứng đau vai của tớ đã được chữa khỏi. Vấn đề duy nhất bây giờ là lấy đồ trên cao khá khó, nhưng có thể dễ dàng khắc phục bằng ghế đẩu hoặc dùng ma thuật. Suy cho cùng thì, cơ thể chỉ là một vật chứa bằng xương bằng thịt, và tớ chẳng bận tâm chút nào đến việc thay thế vật chứa cả.]
[...Haizzz... Cậu... thực sự...]
Trông như đã quá mệt mỏi với việc quan tâm đến những gì Fors-san làm, Neun-san rũ vai xuống. Cũng không có gì lạ, cá tính của Fors-san thực sự quá mạnh. Đối phó với một người như vậy chắc chắn sẽ rất mệt mỏi...
Thưa Bố, Mẹ————- Fors-san là kiểu người sẽ tiến hành thử nghiệm trên người bằng chính cơ thể mình, khiến Neun-san vô cùng kinh ngạc. Ý con là, với tính cách kỳ quặc của cô ấy thì không sai vào đâu được————- Fors-san chính là một nhà khoa học điên.
*****
<Lời bạt>
Xin lỗi nhanh! Mau xin lỗi Thời Không Thần-sama (người thậm chí còn không hề có chút gánh nặng nào trên vai) nhanh, con—con—con cờ hó vếu khủng nhưng không thèm dùng kia!!!
Serious-senpai Thổ thuộc tính: [Trực giác của mị đang cảnh báo… Cô ta là một nhân vật rất có chiều sâu! Chết mịa, không ổn rồi! Cô ta chắc chắn là một kẻ Phá Vỡ Sự Nghiêm Túc… kẻ thù tự nhiên của mị!]
1 Bình luận