Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
461 - Thứ níu kéo mình đã biến mất
5 Bình luận - Độ dài: 1,330 từ - Cập nhật:
Trans: Vinh Lê
Edit: Sereni
*= Còn 3 ngày nữa cho đến khi chủ xị drop bom chap mừng năm mới =*
[note89223]
*****
Bước đi một mình trên con đường đầy bóng tối, tôi cảm thấy bước đi của mình như nặng hơn bình thường.
Không phải vì Luce-san…không phải là mẹ của tôi. Iya, nói đó là lý do có lẽ cũng không sai, nhưng lý do lớn nhất khiến tôi thấy nặng nề như vậy là vì chuyện khác.
Luce-san giống mẹ tôi đến mức làm tôi vô thức nhớ lại về bà. Tất nhiên, tôi chưa từng quên bà ấy, nhưng đã lâu rồi hình ảnh của mẹ trong tôi mới rõ ràng đến như vậy.
Khi bố mẹ tôi vừa qua đời, và tôi được người thân nhận nuôi…tôi vẫn luôn không thể chấp nhận được việc bố mẹ tôi đã ra đi, vậy nên mỗi khi tôi lạc lối trong cuộc sống, tôi luôn đứng ở cổng và mong chờ họ quay lại…
Đó là một cú sốc lớn đối với tôi, ngay cả bây giờ là gần 10 năm đã trôi qua, vậy mà tôi vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận cái chết của bố mẹ mình.
Dù vậy, từ khi đến thế giới này, tôi đã trở nên tốt hơn nhiều. Bởi vì, bây giờ tôi thấy mình vô cùng may mắn…cũng vì vậy tôi muốn mình mau chóng trở lại như bản thân của mọi khi đến vậy…
[...Đúng là bó tay thật mà. Xuất hiện rồi đây, thiên thần của từ ái, Alice-chan sẽ chiều chuộng anh hết mức!]
[...Ể~]
[Nè nè! Cái mặt đó là sao!? Sao cách anh đối xử với em khác với Isis-san và công tước Lilia vậy!!]
[Tại vì là Alice mà…]
[À, ra thế, đúng là việc Alice luôn bị đối xử tệ như vậy cũng——dễ hiểu!? Kaito-san nè, anh nên đối xử tốt hơn với em đi chớ!?]
[...Fff…Ahahaha.]
Thấy không, tôi thực sự là một người may mắn mà.
Bởi sẽ luôn có một người ở bên cạnh sẽ đến giúp tôi xua tan đi cảm giác chán nản và khiến tôi mỉm cười như thế này.
[...Anh thấy tốt hơn chưa?]
[...Cảm ơn em, Alice.]
[...Đúng đó, đúng đó. Sasa, hãy khen em nhiều hơn đi. Nói gì thì nói, em cũng không phiền nếu anh đãi em thịt rồng nướng như một lời cảm ơn đâu?]
[.…..]
Làm cái bản mặt chướng mắt thật đó cô bạn gái thân yêu của anh ơi, trông nó tự mãn đến mức như muốn phát ra âm thanh đến nơi rồi kìa.
[Are~? Vừa xong anh còn mỉm cười mà, sao bây giờ lại trông như đang nhìn một tên ngốc đầy bất lực dzậy?]
[Tại vì có một con ngốc hết cứu đang ở gần đây á.]
[Đúng là có mấy người như thế ở gần đây nhỉ!]
[Con đang nói má đó má!?]
Nhưng cuộc trò chuyện vu vơ, và những lời trao đổi ngớ ngẩn thế này… khiến tôi hạnh phúc vô cùng, trái tim cứ thế mà ấm dần lên một cách thật tự nhiên.
Thấy tôi như vậy, Alice khẽ mỉm cười rồi không nói một lời nào mà nắm lấy tay tôi.
Ngón tay của chúng tôi đan vào nhau, theo cách mà những người yêu nhau vẫn làm…rồi hơi ấm truyền đến từ bàn tay của Alice cho tôi một cảm giác dễ chịu, khiến nụ cười của tôi quay trở lại.
Thưa Bố, Mẹ——con không nghĩ mình đã chấp nhận được cái chết của hai người. Nhưng hai người đừng lo lắng, con không sao đâu ạ. Bây giờ, con có những người quan trọng ở bên cạnh…và trước khi con kịp nhận ra thì, thứ níu kéo con đã biến mất mất rồi.
***
Khi đang nắm tay Kaito và bước đi, Alice đã trao đổi với Iris trong tâm trí…hay đúng hơn là người đang ngự trị trong Tâm cụ của cô.
(Cậu thấy sao?)
(Có gì đó không ổn. Có một số thứ mà người phụ nữ đó đã nói mà tớ không thể hiểu được. Như thể cô ấy đang che giấu điều gì đó vậy. Thêm nữa, tớ vẫn không thể quen với cách cậu cứ dùng kính ngữ kiểu đó…)
(Bây giờ, tớ đang là chính mình, cậu nên nhanh chóng làm quen với nó đi. Dù sao thì tớ cũng đồng ý với cậu…tớ nhớ mặt và tên của tất cả những người tham gia lễ hội Lục Vương, nhưng tớ không nhận ra người đó.)
(Fumu…)
(Maa, đúng là có một ranh giới giữa những người tham gia và người đi cùng, khiến tớ không thể dễ dàng xác định được điều đó.)
Đúng vậy, Alice đang đề phòng Luce, người mà Kaito đã gặp lúc nãy. Hay ít nhất thì cô cũng đang nghi ngờ về cuộc trao đổi vừa xong giữa hai người họ…
(...Chậc.)
(Sao vậy?)
(“Phân thân của tớ đã mất dấu người đó”. Quả nhiên thật đáng nghi mà. Cho dù đó chỉ là một phân thân thì cũng không mấy người có thể thoát khỏi sự theo dõi của tớ. Và không thể nào có người ở trình độ đó mà tớ chưa từng gặp trước đây được.)
Alice là người nắm giữ một lượng thông tin khổng lồ, và cô ấy nhớ được thông tin về mọi người ở mọi chủng tộc, đặc biệt là những người có quyền lực hoặc sức mạnh nhất định, bất kể chủng tộc của họ.
Thế nhưng cô hoàn toàn không nhận ra Luce. Tất nhiên Alice không thể nhớ được tất cả mọi thứ trên đời, nhưng không thể nào cô lại không biết gì về sự tồn tại có thể thoát khỏi sự theo dõi của phân thân của mình được.
(...Cậu thấy sao?)
(Có lẽ Shallow Vernal-sama hoặc Thần Trái Đất có liên can ấy…chắc tớ phải xem xét vụ này nghiêm túc hơn rồi.)
(Cậu có định nói cho Kaito không?)
(Tớ không thể nói bây giờ được. Nếu tớ cho anh ấy biết thông tin mơ hồ này thì chỉ tổ khiến Kaito-san đau lòng hơn thôi.)
(Thế, nó sẽ được “tiến hành trong bí mật” sao?)
(...Cho dù người đó thực sự là mẹ của Kaito-san…thì nếu bà ấy gây ra bất cứ tổn hại nào cho anh ấy thì tớ sẽ không nương tay. Tớ sẽ loại bỏ bà ta bằng mọi cách nếu cần thiết.) [note89221]
Alice nhận ra rằng Luce thật sự có khả năng là mẹ của Kaito. Hay đúng hơn, với tình hình hiện tại thì khả năng đó là rất lớn.
Thế nhưng, nếu đúng là như vậy, thì tại sao cô lại không thể tiết lộ danh tính của mình cho Kaito? Nhưng, với Alice, sự an toàn của Kaito vượt trên tất cả, và cô hoàn toàn không quan tâm đến mạng sống của mẹ Kaito.
Như thể cảm nhận thấy sắp có chuyện lớn xảy ra, Alice nắm chặt lấy bàn tay của Kaito, cùng với sự bất an trong lòng.
Cô tự hứa với bản thân rằng mình sẽ không bao giờ để sự ấm áp này biến mất, vĩnh viễn không bao giờ…
*****
<Lời bạt>
???: [Iya~ Alice quả là một người phụ nữ tốt mà. Có lẽ đây là điều mà người ta hay nói là một người vợ tốt nhỉ? Cô ấy luôn ủng hộ Kaito và luôn sẵn sàng giúp đỡ cậu. Hơn nữa, cô nàng rất giỏi việc nhà và còn là một cô gái xinh đẹp rạng rỡ nữa…Kaito thật may mắn khi có một cô bạn gái hoàn hảo như vậy! Alice đúng là nữ chính rồi! Không còn gì để nghi ngờ nữa!!] [note89222]
<Sereni's note>
Bắt đầu đếm ngược đếm Giao thừa năm mới thôi nhể? Năm nay lười làm minigame quá nên countdown cho nhanh <(")
5 Bình luận