Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)

432 - Biến Quỷ Giới thành ra bây giờ

432 - Biến Quỷ Giới thành ra bây giờ

Trans: Vinh Lê

Edit: Sereni~

*****

Sau khi tham quan hầu hết các điểm tham quan chính, thì mặt trời cũng bắt đầu lặn xuống.

Ngày hôm nay, nhờ sự hướng dẫn đầy dễ hiểu của Lillywood-san, mà ngay cả tôi, một người không hiểu nhiều về cây cối cũng có thể tận hưởng trọn vẹn lễ hội này. Tôi thực sự rất biết ơn cô ấy vì điều đó.

Và rồi ngay lúc này đây, tôi đang được Lillywood-san…dẫn đến nơi có thể gọi là sự kiện chính của ngày thứ hai Lễ Hội Lục Vương.

Khi chúng tôi đến nơi, thứ hiện ra trước mắt tôi là một cánh đồng hoa khổng lồ, rực rỡ màu sắc và được sắp xếp thành hàng trông như một bức tranh tuyệt đẹp đang chiếm trọn khu vực phía bắc của tòa tháp trung tâm. Cảnh tượng đó thật quá đỗi tráng lệ.

Trước đó, khi Lillywood-san nói đó là “kiệt tác” của cô ấy, tôi đã không thể ngờ được nó sẽ tuyệt vời đến mức này. Và khi nhìn từ nơi của tôi hiện tại, cánh đồng trông như một cầu vồng khổng lồ, nhưng khi di chuyển sang chỗ khác, cánh đồng hoa lại trông giống như một vòng tròn hỗn hợp màu sắc phức tạp vậy.

Nhìn xung quanh, cũng có những khu vực trông giống như những ngọn đồi nhỏ, bất giác tôi tiến lại đó và rồi tôi có thể nhìn thấy một vẻ đẹp khác biệt hoàn toàn so với lúc nãy. Nó thật sự rất đẹp, khiến cho tôi có một cảm giác bản thân sẽ luôn có thể thấy được những điều mới mẻ cho dù có nhìn từ đâu đi nữa. Cứ như một hộp kho báu đang mở ra trước mắt tôi vậy.

Rồi khi tôi lấy lại ý thức, tôi đã thấy mình đang ngồi cạnh Lillywood-san trên một ngọn đồi nhỏ và hướng về phía cánh đồng hoa, ngằm nhìn những bông hoa mà hoàn toàn không để ý đến thời gian.

Dần dần, khi bầu trời bắt đầu bị nhuộm một màu đỏ thẫm, và một vẻ đẹp u sầu khác hẳn với vẻ đẹp mà tôi thấy trước đó hiện ra trước mắt tôi, rồi tôi mở lời hướng về phía Lillywood-san, người ngồi cạnh tôi.

[Đúng rồi, Lillywood-san. Tôi đã nghĩ về điều này từ lâu rồi…nhưng tôi hỏi cô tại đây thì có được không?]

“Ể? Được chứ, không có vấn đề gì đâu.”

Có lẽ do cảm thấy sự hiện diện của Lillywood-san mà hiện tại không có ai xung quanh chúng tôi cả. Thật đúng lúc, đây có lẽ là thời điểm hoàn hảo để nói chuyện riêng với cô ấy.

Và đó là lý do tại sao tôi quyết định hỏi cô ấy về một điều mà tôi đã thắc mắc từ lâu…một vấn đề liên quan đến Lillywood-san.

[Tôi xin lỗi nếu đó là hiểu lầm. Nhưng, có phải Lillywood-san…và Alice…Huyễn Vương không hợp nhau có phải không?]

“...Tại sao, cậu lại nghĩ vậy?”

[...Lúc mà Lillywood-san cảnh báo tôi tại lễ thu hoạch trước đây, tôi cảm thấy như thể cô đang “sợ” Alice vậy…điều đó có đúng không?]

“.…..”

Đó là câu hỏi tôi luôn muốn hỏi, nhưng vì đối tượng của câu hỏi nên tôi chưa từng có cơ hội để hỏi cho đến tận bây giờ.

Tại thời điểm lễ hội thu hoạch, khi Lillywood-san nói về Alice…Huyễn Vương, tôi để ý rằng cô ấy như đang nói về một sinh vật kỳ lạ…không, như thể cô ấy đang nói về một sinh vật mà cô ấy không thể hiểu được vậy.

Dù sao thì, đối với tôi bây giờ, Alice vừa là một người bạn thân, cũng đồng thời là người yêu không thể thay thế của tôi…bởi lẽ đó, tôi muốn nghe ý kiến cô ấy về việc đó.

Rồi khi nghe những lời tôi nói, Lillywood-san im lặng một lúc rồi thở dài một hơi.

“...Tôi thực sự không nên làm đối thủ của Kaito-san mà.”

[...Vậy nó thì?]

“Đúng như cậu nói, nếu là “lúc đó”, tôi chắc chắn đã e ngại cô ấy… Shalltear. Không, nói rằng e ngại thì cũng hơi không phù hợp lắm…nếu nói đúng ra thì “tôi đã nghĩ cô ấy thật đáng sợ” vào lúc đó.”

[...Đáng sợ, sao?]

Nhìn về phía cánh đồng hoa đang nhuộm dần màu của hoàng hôn, Lillywood-san bắt đầu kể về quá khứ cho tôi.

“Vào một ngày nọ, cô ấy bất chợt xuất hiện trước mặt chúng tôi. Cô ấy là một tồn tại mang trong mình một thứ sức mạnh to lớn, thế nhưng…đó không phải là vấn đề. Nếu cô ấy là một người mà Kuromueina đã tin tưởng và mang đến với chúng tôi, thì chúng tôi luôn dang rộng vòng tay và coi cô ấy như một phần gia đình của mình.”

[……]

“Mặc dù Shalltear của lúc đó luôn vui vẻ và và tràn đầy năng lượng đã nhanh chóng kết bạn với mọi người, nhưng…cho dù cô ấy có cười đùa bao nhiêu, thì cảm giác như cô ấy đang vạch ra một ranh giới với chúng tôi ở đâu đó vậy…cứ như thể có một ngọn lửa u ám đang được che giấu sau nụ cười của cô ấy…”

Ra là vậy, có lẽ Lillywood-san đã mơ hồ cảm nhận thấy những gì mà Alice đã mang theo khi đến thế giới này. Thế nhưng cô ấy không chắc chắn về nó. Và đó có lẽ là lý do cô ấy thấy Alice đáng sợ.

“...Cứ như thể tôi đang nhìn thấy một thứ khác biệt hoàn toàn so với chúng tôi…và cảm giác đó càng trở nên rõ ràng với tôi hơn sau khoảng 1000 năm cô ấy đến thế giới này.”

[Alice đã làm gì sao?]

“...Vào thời điểm đó, Quỷ Giới là một nơi hỗn loạn. Có rất nhiều sinh vật mạnh mẽ… vô số quỷ tộc sở hữu sức mạnh mà ngày nay được phân vào cấp bậc Bá tước, hơn thế mỗi tên lại đều tự do hành động theo ý bản thân. Mà lúc đó, Kuromueina, sinh vật mạnh nhất Quỷ Giới lúc bấy giờ, và là người có quyền lực thống trị Quỷ Giới, lại mang tư tưởng tôn trọng sự tự do của mỗi cá nhân, chính bởi vậy, có thể nói rằng thời kỳ dó là thời kỳ hỗn loạn nhất của Quỷ Giới.”

[……]

“Thế rồi, sự hỗn loạn của Quỷ Giới lúc đó lại bị thay đổi chỉ bởi vì sự tồn tại của một người duy nhất.”

[...Chẳng lẽ… là do Alice?]

Như thể đáp lại câu hỏi của tôi, Lillywood-san lặng lẽ gật đầu.

“Đúng vậy, Shalltear đã âm thầm xóa sổ những con quỷ hùng mạnh mà cô ấy cho rằng không cần thiết đối với thế giới này. Cô ta làm điều đó một cách lạnh lùng và khôn ngoan đến mức chúng tôi còn không nhận ra… Và đến khi chúng tôi nhận ra thì, khoảng 70% số quỷ hùng mạnh bấy giờ đã bị cô ấy xóa sổ mất rồi.”

[……]

“Nhưng đó chưa phải là tất cả. Cùng lúc đó, cô ấy còn gia tăng số lượng thuộc hạ, những kẻ đóng vai trò tay chân của cô ấy, đến mức chỉ trong 1000 năm , cô ấy đã lan rộng ảnh hưởng của mình khắp vùng đất rộng lớn của Quỷ Giới. Và với năng lực thao túng thông tin , Shalltear đã thiết lập trật tự mới cho Quỷ Giới…khiến cho hệ thống phân cấp “Lục Vương” và “giai cấp quý tộc” được hình thành.”

[Hả? Đ-Đợi, đợi đã. Vậy người đặt ra thuật ngữ Lục Vương và những con quỷ được phân cấp là…]

“Đúng vậy, chính là Shalltear. Cô ấy nói rằng việc phân chia lũ quỷ thành các cấp bậc dựa trên sức mạnh của chúng thì sẽ dễ dàng quản lý thông tin hơn…và cuối cùng là vì lợi ích của chính cô ấy.”

[...Đúng là một người ích kỷ. Shalltear đó thật là kẻ tệ hại nhất mà. Ích kỷ thì cũng phải có mức độ thôi…Fugyaaaaa!?]

Hình như vừa có một con ngốc đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện nghiêm túc của chúng tôi thì phải. Thế rồi theo phản xạ, tôi giáng thẳng một cú vào mặt của nhỏ đó.

Thưa Bố, Mẹ――câu chuyện mà Lillywood-san vừa kể thật sự rất sốc. Dĩ nhiên, con hiểu hoàn cảnh của Alice, con đoán lý do Alice làm vậy vì cần rất nhiều thông tin để có thể thực hiện lời hứa với Iris-san…nhưng con vẫn rất ngạc nhiên. Rốt cuộc thì, Alice, người đặt ra các thuật ngữ Lục Vương và phân cấp quỷ tộc――chính là người biến Quỷ Giới thành như bây giờ.

*****

<Lời bạt>

???: [Haa~, cố gắng kiểm soát thế giới chỉ để tìm kiếm người yêu thật là một ý tưởng ngu ngốc! Tui thậm chí sốc đến mức không biết nên nói cái gì nữa. Người đó thật ích kỷ mà. Thật là, so với một thiên thần trong sáng, dễ thương, đáng yêu và vô cùng xinh đẹp như Alice-chan thì, Shalltear đó đúng là tồi tệ! Cô ta thật là một kẻ độc ác――Migyaaaa!?]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!