Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
444 - Ngọt ngào hơn bình thường
8 Bình luận - Độ dài: 1,378 từ - Cập nhật:
Trans: Vinh Lê
Edit: Sereni
*****
Hiện tại, tôi đang ngắm cảnh đẹp độc nhất chỉ thấy được khi ở trên đầu của Magnawell-san, ngay sau khi tận hưởng bữa trưa hạnh phúc mà Isis-san đã chuẩn bị cho mình.
Dù nhìn có vẻ nhiều, nhưng mà chúng ngon quá mức nên tôi đã lỡ ăn hết sạch mất tiêu. Mà hình như mình ăn hơi nhiều rồi thì phải?
[...Kaito…trà…của anh đây.]
[Cảm ơn em. Ể, trà xanh? Nè nè, Isis-san? Không phải em thích uống hồng trà hơn sao?]
[...Vâng…nhưng mà…em nghe được rằng…Kaito thích nó…nên em đã học cách pha trà…của thế giới khác.]
[...Isis-san.]
Thiên thần, đích thị là một thiên thần giáng trần rồi. Em ấy lúc này trông rực rỡ quá đi mất.
Trà mà em ấy pha thực sự rất ngon, nó như đang ngấm dần vào cơ thể tôi vậy.
Và trong khi nhấp một ngụm trà và thở ra một hơi đầy mãn nguyện, tôi bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Magnawell-san từ dưới chân mình.
“Này Kaito, cậu thấy thế nào về lễ hội lần này? Có đang tận hưởng nó không?”
[À? Vâng, có nhiều thứ khiến tôi bất ngờ, nhưng tôi thực sự rất thích chúng.]
“Vậy à, thế thì tốt rồi…Fumu, vậy để ta cho cậu ít “tiền tiêu vặt” nhé.”
[...Hả? Ấy ấy khoan!?]
Khi Magnawell-san nói vậy, tôi bất chợt thấy “khoảng 100 đồng vàng trắng” xuất hiện trước mặt tôi.
“Cậu sẽ cần chúng để tận hưởng lễ hội lần này. Dù sao thì ta cũng không thể sử dụng chúng, và cũng đang gặp khó khăn khi tìm cách tống khứ chúng nên cứ mạnh dạn nhận lấy đi.”
[...A, vậy thì…cảm ơn ông…rất nhiều.]
“Umu, À mà, có một số loại đồ ngọt mà thuộc hạ của ta khen là ngon…nhưng ta không nếm được vị của chúng vì chúng quá nhỏ so với thân hình của ta nên ta cũng sẽ cho cậu luôn nhé.”
[C-Cảm ơn ông…n-nhưng thế là đủ với tôi rồi ạ?]
…Tôi không biết nên nói sao nữa, nhưng sao mà Magnawell-san cứ mang lại cho tôi cái cảm giác “một người ông gặp lại đứa cháu của mình sau một thời gian dài” vậy cà.
Nhưng nếu cứ để vậy thì ông ấy sẽ lại tặng tôi hết thứ này đến thứ khác mất. Vậy nên tôi đành cảm ơn ông ấy một cách gượng ép và bảo với ông ấy rằng tôi đã nhận được đủ rồi.
Thật sự thì, mỗi lần tôi gặp Magnawell-san, ông ấy đều sẽ cho tôi thứ gì đó. Và hơn cả thế, ông ấy luôn đối xử với tôi trong khi coi tôi là một đứa cháu trai của ông ấy vậy.
Tôi trò chuyện với Magnawell-san một lúc, và đến khi cuộc trò chuyện đã lắng xuống, tôi thấy Isis-san đang nhìn tôi với ánh mắt như thể mong đợi điều gì đó.
[...Kaito…lời hứa.]
[Ừm…n-ngay bây giờ sao?]
[...Un…ở đây…ngoài chúng ta ra…không còn ai nữa, nên?]
[A-Anh hiểu rồi.]
Lời hứa mà Isis-san nhắc đến…là yêu cầu mà em ấy đã nói ra khi trao cho tôi ngôi nhà dành cho thú cưng có được trong cuộc đấu giá lúc nãy.
Trong khi nhìn tôi với nụ cười hạnh phúc, em ấy kéo tôi nằm xuống.
[V-Vậy thì, anh xin phép.]
[...Vâng.]
Sau khi nói vậy, tôi nằm xuống và cảm nhận sự mềm mại của chân em ấy qua lớp vải của bộ váy.
Đúng vậy, yêu cầu của Isis-san là “muốn tôi gối đùi của em ấy”. Đây có thực sự đáng được gọi là một lời cảm ơn không? Sao mà nó giống như phần thưởng cho tôi hơn là lời cảm ơn của tôi vậy chứ, dù cho Isis-san có vẻ hài lòng với việc này.
Bây giờ, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa việc nằm lên cặp đùi của một Kuro mặc quần đùi và một Isis-san mặc một bộ gothic.
Chiếc váy sau đầu tôi đây chắc chắn được làm từ một loại vải chất lượng cao, và khi gối lên, cảm giác như đang gối lên một chiếc gối cao cấp vậy.
Sau đó, Isis-san đưa bàn tay của em ấy lên trán tôi, khiến tôi cảm thấy một sự mát lạnh rất dễ chịu.
[...Cơ mà, tại sao lại là gối đùi vậy?]
[...Kuromueina…thường kể…đã để anh gối đùi…nên…em cũng muốn…làm thử.]
[R-Ra vậy…]
Hình như có những thông tin không cần thiết đang được lan truyền khắp nơi thì phải. Đúng là Kuro…thường hay để tôi gối đùi của em ấy. Hay đúng hơn, gần đây khi chỉ có hai chúng tôi…em ấy luôn chiều chuộng tôi quá mức bình thường.
Tôi phải làm gì đây, chuyện đó xấu hổ lắm…t-tại vì, chuyện đó ấy… Nghĩ rằng một người đàn ông lại để một cô gái trẻ như Kuro chiều chuộng thì xấu hổ muốn xỉu luôn.
Nhưng, nghĩ mà xem, Kuro lớn hơn tôi rất nhiều, nên việc tôi, người nhỏ tuổi hơn, được chiều chuộng cũng không có gì lạ…h-hơn nữa, tôi không phải là người duy nhất được chiều chuộng, gần đây tôi cũng đã chiều chuộng Kuro rất nhiều, nên chúng tôi đang ngang bằng nhau đó.
Ngay từ đầu thì, cái ôm dịu dàng của Kuro thực sự có sát thương quá cao mà…K-Khoan đã, mình đang bào chữa với ai vậy cà?
[...Kaito?]
[A, không, không có gì đâu!? V-Vậy em thấy sao khi thử việc này?]
[...Vâng…chuyện này…tuyệt lắm…em cảm thấy…rất hạnh phúc…khi nhìn…khuôn mặt của Kaito…gần như thế này.]
[.…..]
Anh biết mình là người bắt đầu cuộc trò chuyện này, nhưng Isis-san này…nụ cười đó thật bất công mà. Nếu em cứ cười với anh bằng nụ cười quyến rũ đó thì tim anh sẽ không chịu nổi mất.
Thế rồi, khuôn mặt tôi dần đỏ lên, khiến tôi muốn quay mặt đi, nhưng tay của Isis-san đang đặt lên trán tôi và tôi thì lại không muốn tay em ấy bỏ ra khỏi đó.
Và trong trường hợp ấy, tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Isis-san, người đang mỉm cười rạng rỡ với tôi…Không ổn, thực sự không ổn tí nào, dù sao thì đây cũng chính là lý do khiến tôi vội vàng đến vậy mà.
[...Nè…Kaito?]
[Ể? Vâng. Có chuyện gì sao?]
[...Em hôn anh…có được không?]
[Hả!? I-Iya, cái đó…]
[...Không được sao?]
[K-Không phải vậy, chuyện đó thì tất nhiên là được rồi.]
[...Kaito…em yêu anh nhiều lắm~~]
Khi nghe thấy sự đồng ý của tôi, Isis-san thậm chí còn cười tươi hơn trước và đưa mặt lại gần tôi hơn…và rồi, đôi môi chúng tôi chạm vào nhau.
“Hohoh, hai người thực sự rất thân thiết đấy nhỉ.”
Thưa Bố, Mẹ——con nghĩ rằng việc gối lên đùi người khác có một sự xấu hổ khác với việc tắm chung với người khác giới. Nói sao nhỉ, nó như thể con đang phó thác bản thân cho người khác vậy đó…Và, thật sự thì…môi của Isis-san có vẻ ngọt hơn bình thường.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai (trạng thái: hỗn loạn): […Cảm giác ngọt nào chỉ là một tín hiệu điện trong não. Nói cách khác, nếu mị có thể kiểm soát các tín hiệu điện trong não của mình, mị có thể cảm nhận được sự thay đổi của vị ngọt như một cách nghiêm túc. Mị không biết chuyện này có khả thi hay không, nhưng sinh vật sống luôn tiến hóa. Các sinh vật cổ đại chắc chắn chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ tiến hóa thành hình dạng hiện tại. Nói cách khác, tiến hóa là một điều vượt ngoài sức tưởng tượng, và mị cũng có thể làm được điều đó…liệu kết quả sẽ được tạo ra sau quá trình, hay quá trình được sinh ra bởi kết quả? Con gà hay quả trứng có trước? Nói cách khác, đã đến lúc “nghiêm túc” rồi! Đúng vậy…mị đã nghiêm túc rồi…mị…bản thân mị đã là sự nghiêm túc…Serious là nghiêm túc…khi mị nghiêm túc thì, nghiêm túc sẽ là…Abababa.] [note83970]
8 Bình luận
YAAI