Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
439 - Tạo nên ký ức đẹp đẽ
11 Bình luận - Độ dài: 1,408 từ - Cập nhật:
Trans: Vinh Lê
Edit: Sereni
S: đang bị căng thẳng tột độ, edit có ngu thì mọi người thông cảm nhé, khi nào ổn ổn lại rồi mị sửa sau
*****
Sau khi rút kinh nghiệm từ sai lầm trước đó của mình, tôi quyết định sử dụng sách hướng dẫn của Alice làm sách tham khảo từ giờ trở đi.
Khi xem chúng, tôi biết rằng có những hàng không được liệt kê trong sách, chúng đều là những gian hàng mở cửa sau khi quy hoạch và không thuộc quyền sở hữu của Lục Vương. Tất nhiên cũng có những cửa hàng được đăng ký trước và chuẩn bị địa điểm riêng, nhưng những cửa hàng như vậy thì tôi có thể biết được một số thông tin của chúng qua phần giới thiệu trong sách hướng dẫn.
Và có một điều quan trọng, không hổ là thuộc hạ của Lục Vương…đặc biệt là những con quỷ cấp cao, họ không hề bỏ chạy ngay cả khi phải đối mặt với Isis-san. Mà nói vậy chứ, nếu họ không sở hữu đủ sức mạnh thì khi đối mặt với ma lực cái chết của Isis-san, họ vẫn không thể ngừng run rẩy và tái mét mặt mày.
Nhưng quả thật đúng như mong đợi từ thuộc hạ của Lục Vương, họ không hề bỏ chạy. Mà đúng hơn thì, họ không được phép bỏ chạy, bởi nếu họ bỏ chạy thì điều đó đồng nghĩa với việc bôi tro trát trấu lên mặt của Lục Vương, người họ đang phục vụ, thế nên họ vẫn phải kiên trì chịu đựng mà phục vụ chúng tôi.
Quay lại với thực tại, xung quanh chúng tôi bây giờ, có thể thấy được những con quỷ cấp bậc Nam tước và Tử tước đang run rẩy một cách mạnh mẽ, trong khi những con quỷ cấp bậc bá tước lại cho thấy họ mạnh mẽ ra sao khi chỉ hơi tái mặt một chút. Hơn nữa việc Ozma-san có thể nói chuyện bình thường với chúng tôi trong khi nở một nụ cười gượng gạo khiến tôi nhận ra cho dù có cùng ở cấp bậc bá tước thì sức mạnh của chú ấy vẫn ở một đẳng cấp khác hẳn.
[...Đồ trang trí này trông thú vị thật đó. Nó được làm từ lông vũ sao?]
[...Đó là…một món đồ…được dùng để cầu nguyện…của Hữu Dực tộc…sống ở phía đông của Quỷ Giới đó anh.] [note82796]
[Ra vậy.]
Quả là một khu chợ khổng lồ, có rất nhiều món đồ quý hiếm được bày bán ở đây. Cũng nhờ có Isis-san, người đi cùng tôi hôm nay, đã giải thích cho tôi những điều mà tôi chưa biết bằng việc sử dụng lượng kiến thức khổng lồ của em ấy, và tôi thấy cảm rất biết ơn vì điều đó.
[À mà, Hữu Dực tộc có gì khác với Harpy không em?]
[...Về chuyện đó…Harpy thì thuộc về Nhân tộc…còn Hữu Dực tộc thì lại…thuộc về phía ma tộc…Họ giống nhau, nhưng…có một số điểm…khác biệt nhỏ.]
[Fumu.]
Nghĩ lại thì, tôi từng nghe về tộc Harpy nhưng chưa có cơ hội được nhìn thấy họ. Và trong ấn tượng của tôi, tôi luôn nghĩ rằng tộc Harpy có cánh tay là hình dạng của đôi cánh trong khi Hữu Dực tộc thì có đôi cánh mọc ở sau lưng. Tôi rất muốn gặp họ nếu có cơ hội.
Trong khi suy nghĩ về điều đó, tôi cùng với Isis-san đi dạo quanh các quầy hàng…và rồi một món phụ kiện đột nhiên thu hút sự chú ý của tôi.
[...Đằng kia là? Thứ trang trí trên cái trâm cài kia, có phải là bông hoa mà Isis-san đã tặng anh lúc trước không?]
[...Un…đó là…hoa Pha Lê xanh…một loại hoa không bao giờ héo tàn…Nó rất nổi tiếng…và thường được dùng…làm đồ trang trí đó…]
Quầy hàng trước mặt tôi có rất nhiều món trang sức đang được trưng bày, và một trong số đó, có một món làm từ bông hoa mà Isis-san đã tặng tôi khi chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, và đó chính là thứ đã thu hút tôi.
Để xem nào, giá cả thì…một đồng vàng!? Thế có nghĩa là, nó có giá tận một triệu yên cơ à!?
[...Nó thực sự là một món xa xỉ phẩm nhỉ.]
[...Không đâu anh…hoa Pha Lê xanh…không hiếm…đến vậy…em nghĩ…giá của nó…cao đến thế…là do…người làm ra nó…là một người nổi tiếng…đó anh.]
[Vậy đó là lý do khiến nó đắt như vậy à. Xem nào…“Florence”…đó có phải tên thợ thủ công không?]
[...Un…cô ấy rất nổi tiếng…nhưng…cô ấy rất thất thường…và cô ấy cũng không thường…làm đồ trang sức…đâu.]
Theo lời của Isis-san, đây dường như là một tác phẩm hiếm khi xuất hiện trên thị trường, có lẽ tôi đã gặp may khi bắt gặp nó ở đây.
[...và thật ra…Florence…chính là “Shalltear” đấy anh.]
[...Hả?]
Hình như tôi vừa nghe thấy một cái tên rất quen thuộc thì phải. Ể? Nói dối đúng không, Alice là người làm ra món trang sức này á? Và cả việc em ấy rất nổi tiếng nữa?
M-Maa, đúng là kỹ năng của Alice là rất tuyệt vời…và tôi không có gì để phản bác cả. Mà đúng hơn thì, rốt cuộc em ấy có bao nhiêu cái tên vậy hả?
Tôi hơi bất ngờ trước sự thật gây sốc mà Isis-san vừa tiết lộ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại và quay sang hướng của chủ gian hàng.
[...Xin lỗi, tôi muốn mua chiếc trâm cài này.]
[V-vâng thưa ngài! C-cảm ơn ngài rất nhiều!]
Mặc dù chủ quán vẫn còn đang run rẩy vì sợ hãi trước Isis-san nhưng anh ấy vẫn nhận lấy đồng vàng của tôi và đưa lại cho tôi chiếc trâm cài đó.
Có lẽ vì thấy ngạc nhiên khi thấy tôi mua chiếc trâm cài đó, Isis-san nghiêng đầu trong khi mang một biểu cảm đầy nghi vấn, điều đó khiến em ấy trông thật dễ thương.
[...Kaito?…Anh định…làm gì với nó sao?]
[À, em thấy đấy, bông hoa này khiến anh nhớ lại lần đầu tiên gặp isis-san…nên anh mới mua nó. Vậy nên, Isis-san, cái này tặng em.]
[...Ể?]
[Anh nghĩ nó sẽ rất hợp với em…nên hãy coi như đây là món quà của anh nhé.]
Trước Isis-san đang có vẻ mặt bối rối, tôi nắm lấy tay của em ấy, và đưa chiếc trâm cài mà tôi vừa mua cho em ấy.
Dù sao thì đúng như tên gọi của nó, tôi nghĩ loài hoa màu xanh trông giống pha lê này chắc chắn sẽ rất hợp với Isis-san.
[...Em nhận nó được sao?]
[Tất nhiên rồi!]
[...Cảm ơn anh!]
Khi Isis-san nhận lấy chiếc trâm cài từ tôi, em ấy giữ chặt lấy nó bằng cả hai bàn tay như thể nó là thứ cực kỳ quan trọng vậy. Tôi không biết nên nói gì nữa, sao mà mọi thứ về em ấy đều dễ thương chết đi được ấy..
Rồi sau đó, Isis-san gắn chiếc trâm cài lên ngực của mình.
Có lẽ bởi Isis-san hôm nay mặc một bộ váy Gothic có nhiều màu trắng hơn bình thường, nên chiếc trâm cài trên ngực của em ấy thật sự rất nổi bật, và khiến em ấy càng dễ thương hơn nữa.
[Quả nhiên, nó rất hợp với em luôn đó.]
[...Cảm ơn anh…Kaito…em thực sự…hạnh phúc lắm.]
[Anh rất vui vì em thấy thích.]
[...Un…em muốn…có thêm…nhiều kỷ niệm đẹp…cùng với Kaito…nữa.]
Nụ cười hạnh phúc đang nở rộ trên khuôn mặt của Isis-san, nụ cười tuyệt đẹp đó đã khiến cho bông hoa Pha Lê xanh trên ngực của em ấy trông thật mờ ảo… cuốn hút đến mức tôi không thể dời mắt được.
Thưa Bố, Mẹ――Con cùng Isis-san đã tạo nên rất nhiều ký ức đẹp đẽ. Trong khi vừa sánh bước với em ấy, vừa ngắm nhìn nụ cười đáng yêu khi cả hai trao đổi quà với nhau, những đoạn đối thoại với em ấy lúc trước lại hiện lên trong đầu con. Từ giờ trở đi, đến mãi về sau, con muốn em ấy tiếp tục thấy hạnh phúc như thế này, để cùng nhau sánh bước và tạo nên thêm nhiều ký ức còn đáng nhớ hơn nữa.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai: […Kofuu…Hiuuu…Hiuuu…]
11 Bình luận
Cute vcl
YAAI